14 Phần 14
Ngồi chơi thêm một chút thì hai chị em kéo tay nhau đứng dậy để lên bàn, hình như bàn vip quen khách đã về cho nên chị Thủy kêu nhân viên chuyển bàn nhóm nó xuống. Nó cũng không có ý kiến gì vì dù sao cũng còn khoảng hai tiếng mới xuống nhạc, người say say cho nên cũng lười, ai kêu sao làm vậy, chừng nào cho về thì nó về thôi. Nó vươn vai một cái cho đỡ mõi vì ngồi khá nhiều, lại thêm cả thân hình chị Thủy đâu có nhẹ gì lắm so với nó ngồi lên chân cả buổi. Cầm lý cooktail màu xanh uống thêm một hơi cạn nó mới chép chép miệng để ly xuống, ánh mắt khẽ nheo lại nhìn vệt son mờ trên miệng ly rồi mĩm cười trước khi rời khỏi bàn.
Nè bà già kêu đi kiếm hắn rùi mất tiêu luôn vậy? Hú hí đâu mới về đó?
Chị Nguyệt vừa thấy nó và chị Thủy chen vô bàn liền nhếch môi lên gằn giọng.
Chị Nguyệt bĩu môi liếc nhìn nó từ trên xuống dưới rồi quay mặt đi không nói gì nửa, ơ thái độ vậy là sao, xem thường nhau à, nó cũng đâu có xấu xí lắm đâu ta. Nó cũng lắc đầu cười ngồi xuống bên cạnh Cycy, tốt nhất ngồi cách xa xa bà cô đó một chút chứ ngồi gần mất công lại bị nói này nói nọ. Bắt được nó ngay lập tức Cycy cười tươi như bắt được cái gối bông yêu thích, cô nàng liền dựa vô người nó, tay kéo một tay nó ôm lấy eo mình khiến nó cũng lắc đầu cười
Nó thiếu điều muốn phun luôn trái nho đang nhai trong miệng, mắt phẫn uất nhìn qua chị Nguyệt, cái gì mới có đi một chút bà cô đó ngồi đây nói linh tinh cả lên, cho thêm vài tiếng chắc đi đồn nguyên quán biết chuyện luôn quá. Trước nụ cười tủm tỉm của Cycy khiến mặt nó cũng hơi nóng bừng vì quê độ, vội ho khan vài tiếng cuối đầu bún nhẹ lên trán Cycy một cái.
Nó cười khổ lắc đầu, xoa xoa nhẹ vòng eo căng tràn sức sống của cô nàng, còn chưa kịp nói thêm câu nào cô nàng Mimi đã tươi cười đưa ly rượu ra trước mắt.
Nó cũng cười bất lực trước cái mông to đùng của Mimi lắc qua lắc lại thách thức, cả Cycy và mọi người trong bàn đều bật cười trước cái dáng vẻ Mimi, chị Nguyệt đưa tay đánh một cái thiệt mạnh lên mông Mimi một cái khiến cô nàng la thất thanh nhàu vô người chi Nguyệt đùa giỡn. Cả nhóm lại vui vẻ nghe nhạc, trò chuyện, đùa giỡn và thưởng thức rượu. Nó cũng thi thoảng uống vài ly cho có, phần còn lại đương nhiên Cycy tình nguyện bảo vệ tấm thân trung trinh của nó trước những ly rượu dồn dập của cô nàng Mimi đưa về phía nó, rõ ràng cô nàng vẫn đâu chịu tha cho nó tỉnh táo.
Thôi! Say lắm rồi đừng có đưa rượu cho anh nửa
Nó khổ sỡ nhắn mặt nhìn gương mặt đầy vị nguy hiểm của Mimi, chắc giọng nó lè nhè lắm rồi khiến cô nàng cũng cười ha hả.
Mimi trợn mắt thò tay vô ngực Cycy ngang nhiên bóp mạnh trước ánh mắt trong sáng của nó, thật quá sức chịu đựng với hai cô nàng yêu tinh này, bộ coi nó vô hình chắc. Nó thở dài trước cái phúc phận trên trời rơi xuống, hai cô nàng nhảy lên người nhau đùa giỡn khiến đường cong càng tràn của Cycy cứ như phơi bày trước nó, còn Mimi thì thôi để người khác thưởng thức vậy. Chợt nó đưa mắt nhìn qua khe hở của hai cô nàng đang giỡn trước mặt, mắt nó nheo lại khi nhìn lên bàn mix, Đan Thanh vẫn ngồi trên một chiếc ghế cao bên cạnh anh DJ ca cuối đang chơi nhạc, lạ thiệt hết ca làm rồi cô nàng vẫn ngồi đó làm gì không biết, không lẽ ngồi đó chỉ để khoe dáng người quyến rũ và đôi mắt lạnh cho khách người ta nhìn thôi sao. Đó là đôi mắt rất đặc biệt, đặc biệt nhất trong số tất cả người nó gặp gỡ từ trước đến giờ, trong vô thức lặng lẽ nhìn vào đôi mắt ấy nó cầm ly rượu trên bàn lên uống cạn, nếu không nó sợ mình sẽ bị đôi mắt ấy cuốn theo không chừng. Vị đắng cay nồng chạy dọc cổ họng khiến nó cũng phải rùng mình một cái. Hình như cảm nhận được hành động của nó, Mimi đang giỡn với Cycy cũng dừng tay lại, nhìn nhìn nó vài giây, sau đó cô nàng cười nhẹ nhìn theo ánh mắt nó.
Mimi không thèm trả lời nó, đứng dậy vuốt mặt nó một cái rồi cầm ly rượu của nó đi sang ngồi cạnh chị Nguyệt, ủa rồi tự nhiên không thèm nói chuyện với nó nửa là sao. Riết rồi ai cũng học theo chị Nguyệt. Nó ngơ ngác nhìn nhìn một chút rồi cũng mặc kệ, thôi đem ly rượu đi khuất mắt nó cũng tốt rồi, uống thêm vài ly nửa chắc nó hết chạy xe về nửa quá. Nhìn sang Cycy, nó lắc đầu cười rồi đưa tay kéo dây áo em lại.
Đó lại thêm một người nói chuyện nửa chừng, cái nhóm này riết ai cũng y như nhau hết rồi. Thôi kệ ai làm gì làm, hơi say rồi không thèm nói chuyện nửa. Nghĩ vậy nó dựa hẳn vào ghế đưa mắt nhìn lên bàn mix, tất nhiên nó đâu dám nhìn thẳng về Đan Thanh, ánh mắt nửa nhìn em nửa nhìn vào khoản không phía bên cạnh em, mái tóc trắng nhẹ bay trước gió từ chiếc quạt khói hiệu ứng càng làm hình bóng em nửa thật nửa ảo in hình trong mắt nó. Người nóng bừng, nó có thể cảm nhận vài giọt mồ hôi đang lăn nhẹ sau lưng, nói là uống ít rốt cuộc cũng uống hơi nhiều, cái cô nàng Mimi này thiệt là. Nó lắc đầu cười, tay xoa xoa lên vòng eo Cycy, tay còn lại lục túi áo tìm thuốc, thấy vậy Cycy cười nhẹ, gạt tay nó ra rồi luồn tay vào túi lấy bao thuốc giúp nó, sau đó em đưa điếu thuốc lên môi châm lửa hít một hơi rồi đưa thuốc lên miệng nó. Khẽ hít một hơi, hình như say nên hơi bị yếu, hút chẳng có tí khói nào, mắt nó hình như hơi nhòe, quái lạ mới còn nhìn rõ ràng bàn mix phía xa, nhìn rõ Đan Thanh, vậy mà bây giờ mờ dữ vậy ta.
Nó cười cười, trò cái gì mà trò, người cứ như sắp bị sập nguồn rồi, đầu óc đâu mà chơi trò gì với ai nửa. Nó ráng đưa cánh tay nặng nhọc lên cầm điếu thuốc, nhưng rồi đưa hoài không thấy cái tay lên tới, để rồi buông tự do bàn tay rơi trở lại lên đùi Cycy, hình như thấy nó như vậy cô nàng cũng cười khúc khích rất nhẹ. Thấy chưa đã nói đừng bắt nó uống nửa mà, uống cho dữ…giờ say thiệt luôn rồi nè, say sĩn kiểu gì mà nó nhanh hơn chó rượt nửa, trước mắt nó dần nhòe đi, người nóng rần rần, hai mi mắt cứ như díu lại. Chợt nó ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, bờ môi khô khốc của nó hình như được bao phủ bởi thứ gì đó mềm mại, ươn ướt, hai tay nó siếc nhẹ để rồi khẽ dùng đôi môi khô khốc của mình đáp lại cái cảm giác mềm mại ngọt ngào nào đó, rồi một làn khói thơm mùi con gái đi thật sâu vào miệng, nó mĩm cười cảm nhận khói thuốc hòa quyện với mùi hương con gái ngọt ngào ấy đi sâu vào cơ thể mình, một cảm giác trước đây nó chưa từng được biết. Mắt nó dần tối sầm lại, chỉ có hương vị lạ ấy đọng lại trên môi, có lẽ cũng là thứ cuối cùng nó còn nhớ trước khi không còn biết gì nửa.
Once upon a time
The angel loved me so
It’a miracle
In the snow, my heart won’t be cold….
Ánh nắng sớm mai len lỏi vào phòng, nó vươn tay sang một bên tìm chiếc điện thoại tắt đi tiếng nhạc chuông quen thuộc hàng ngày, đôi mắt trĩu nặng khẽ mở ra, trước mắt nó chỉ toàn một màu trắng của chiếc gối bông, mùi vải cũ thơm nhẹ thoảng bay vào người, hình như đêm qua lại say. Mặc kệ cơn đau đầu nhẹ, nó lại vùi đầu vào đống gối bông, nhắm mắt hít hà cái mùi hương đã cũ thân thuộc này. Bàn tay còn lại khẽ cử động, từng ngón tay cố duỗi ra rồi nắm lại để lấy cảm giác, chợt có thứ gì đó mềm mại dần rõ hơn trên từng đầu ngón tay theo cái cảm giác làm chủ bàn tay dần trở về. Nó mở mắt thật to, đây là thứ gì, mền bông đâu phải cảm giác này, khẽ ngẩng đầu dậy một cách mệt nhọc, ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào khiến nó mất khá lâu mới làm quen được, mọi thứ dần rõ hình hài trước mắt, nó ngơ ngác nhìn quanh, chỉ có nó và căn phòng trống quen thuộc, nhưng cái cảm giác mịn màng vẫn còn trên bàn tay nó, từ từ giở chiếc mền bông màu trắng lên, nó vội hít sâu một hơi khí lạnh khi bên dưới tấm mền bông là một gương mặt trắng hồng như mỡ đông, hàng mi dài khẽ mấp máy, mái tóc màu trắng xen kẽ vài sợi đen phũ lên giương mặt em đang đặt trọn lên cánh tay nó, cảm giác trơn mịn ấm nồng từ lưng em đang rõ ràng cảm giác trên từng đầu ngón tay nó. Có một chút bất ngờ, để rồi nó mĩm cười nhẹ nhõm khi nhìn lại cô gái đang chiếm hữu cánh tay mình, em vẫn còn bộ trang phục đêm qua, ít nhất em vẫn còn mặc áo. Nó thở phụ một cách lén lút, khẽ vỗ vỗ đầu mình vài cái cho tỉnh táo rồi từ từ cố rút tay ra. Cô gái trước mặt đang ngủ nhìn cũng dịu dàng hiền ngoan vậy đó, có lẽ chỉ khi em ngủ thì mới mang dáng vẻ bớt băng giá. Nhưng sao em ấy lại ở đây và làm sao nó lại về được đây nhỉ. Nghĩ mãi cũng không thông, thôi phải giải cứu cánh tay nó trước mới được, chứ nhìn cô nàng ngủ dịu dàng vậy chứ lỡ bà cô nhỏ này mà thức không biết nó lại phải ăn đau khổ gì nửa đây. Nó cố nhổm người thẳng dậy, tay còn lại khẽ vuốt nhẹ lại mái tóc em rồi vòng tay vào phía sau gáy từ từ nâng nhẹ đầu em dậy, cánh tay đang bị đè như sắp được giải thoáng, dòng máu nóng dần vận chuyển, nó thở nhẹ một cái từ từ rút tay ra. Đôi môi em khẽ mấp máy khiến nó cũng hơi chột dạ căng thẳng dừng mọi hành động lại, giờ nó giống như đang ôm lấy đầu em, mặt nó đang rất gần, có thể nhìn rõ từng sợi mi dài của em, cả hương thơm ngọt ngào phả ra âm ấm từ hơi thở của em nửa. “Cô gái này, chắc hôm qua diễn mệt lắm, ngủ cũng say dữ nè”. Nó mĩm cười rút hẳn tay ra khỏi đầu em rồi nhẹ nhàng để em nằm xuống gối, vài sợi tóc được dịp lại trượt phủ lên mặt em, nó cười nhẹ đưa tay vén từng sợi tóc hư hỏng đó ra, có lẽ mấy sơi tóc này cũng ngang bướng như chính em vậy, phai vuốt hai ba lần mới chịu nằm yên.
“Phù!”
Nó thở dài nhẹ nhõm sau đó nhẹ nhàng bước khỏi giường đi lại bàn rót một ly nước lọc rồi bước ra ngoài ban công. Buổi sớm trong khu vườn yên tĩnh và tràn đầy nắng sớm, những cơn gió nhẹ lùa qua khiến tán cây trong vườn rung lên xào xạc, vài tiếng chim hót phía xa, thi thoảng có tiếng xe cộ vụt qua bên ngoài đường, tuy không bình yên như nhà ở ĐL, nhưng cảm giác này cũng không tệ. Nó mĩm cười đưa ly nước lên miệng uống một ngụm, dòng nước mát như xua đi cơn mệt mõi khô khốc trong người, nó để ly nước lên lan-can rồi vươn vai sảng khoái, chỉ là khóe môi bên phải của nó hơi đau, khẽ đưa tay lên xoa nhẹ thì nó cảm nhận được khóe môi mình nhói lên, hình như hơi sưng thì phải. Tự lắc đầu cười khổ, có nhớ sau khi say xảy ra chuyện gì đâu lấy gì biết tại sao mình bị thương, mỗi lần say vô là y như rằng lại có vết thương trên người, rượu chẳng tốt tí nào. Nó nhìn lại vào trong phòng, cô gái kỳ lạ ấy vẫn nằm ngủ ngon lành, cơ thể rực lửa đêm qua của em bây giờ giấu sâu bên dưới tấm chăn bông, yên lặng đến gương mặt em cũng dịu dàng như một cô công chúa. Nó mĩm cười đưa chân khép cánh cửa lại, kéo chiếc ghế gỗ màu trắng ngồi phịch xuống dựa lưng vào thành ghế, hai chân gác lên khuôn lan-can bằng sứ cũng toàn màu trắng. Rút thuốc lá trong túi áo ra khẽ châm lửa, làn khói trắng nhẹ bay lên trời, cảm giác lười biếng này thật không nỡ rời đi.
…………………….
“- Hừm! Ai cho anh hút thuốc đó?
…………..
Tất nhiên chẳng có ai trả lời nó, mọi thứ chỉ là ký ức yêu thương in hình trong quá khứ vừa mới đi qua của nó, xung quanh chỉ là một màu nhạt nhòa. Đôi mắt nó khẽ ngẩng lên những đám mây phía xa trên bầu trời, môi mĩm cười nheo mắt như cố tìm kiếm bóng hình nào đó đằng sau ánh nắng mai.
A! Cậu Mon dậy rồi hen
Nó giật mình nhìn xuống bên dưới, bé Xíu đang đứng kế bên khóm hoa hồng đưa tay vẫy vẫy nó.
Bé Xíu cười khúc khích phùng một bên má rồi chỉ chỉ vào bên phải chiếc má nhỏ xíu đáng yêu của mình, nó ngẩn người nhìn nhìn môt chút rồi bật cười theo, hình như cô bé thấy vết thương trên mặt của nó rồi, chắc là sưng dữ lắm. Nó đứng dậy, vừa quay mặt vô trong thì giật mình nhảy vội ra phía sau, hai tay đan chéo thủ thế.
Ayda cái gì như ma vậy hả?
Trước mặt nó bất ngờ xuất hiện một con ma nữ gương mặt lạnh lùng, mái tóc trắng bạch kim phủ dài lên vai đang khoanh tay trước ngực dựa một bên cửa nhìn nó. Cái cô gái này, đứng sau lưng nó hồi nào không biết, họ mèo à.
Nó hơi nóng mũi bởi thái độ như chột dạ của mình, vội thu tay đứng thẳng người dậy gãi gãi đầu nhìn đôi môi mím lại của Đan Thanh.
Đôi mắt Đan Thanh chợt lạnh băng, môi em nhếch lên một cách kiêu kỳ
Nó trợn tròn mắt một cách ngỡ ngàng, miệng lấp ba lấp bấp, đối điện với cái thông tin này chính nó cũng không kịp tiêu hóa.
Mỗi lần say anh hổng nhớ anh làm gì chứ gì, tự nhìn gương mặt mình đi!
Đan Thanh nhếch môi cười một cách khinh bỉ nó rồi quay lưng bước đi bỏ lại nó ngơ ngẩn một mình nhìn theo. Vô lý, thiệt hết sức vô lý, làm gì có chuyện nó không cho em ấy đi về phòng được chứ, em mạnh mẽ thích đánh người lắm kia mà, làm sao chịu thua một tên say sĩn như nó được chứ, vô cùng không hợp lý. Nó bậm môi tự suy nghĩ tự an ủi trong bụng rồi đi thẳng vào wc, lột hết quần áo còn vươn mùi bia rượu thuốc lá đêm qua quẳng vào soọc đựng quần áo dơ, dòng nước mát lạnh chảy dài khắp người, nó chăm chú nhìn gương mặt một bên sưng húp môi của mình, khẽ thở dài, rồi làm sao nó có vết thương này vậy nhỉ. Ngẫm nghĩ mãi không có kết quả nó tự cho chắc đêm qua say bị té như mọi lần, mặc quần áo xong xuôi nó lò dò đi xuống dưới nhà.
Cậu Mon ra sân chờ tui xíu, đồ ăn sắp xong rồi.
Nó gật đầu chào thím Ba rồi đi thẳng ra sân tìm ghế gỗ quen thuộc ngồi xuống. Không thấy Đan Thanh đâu, thả mình vào ghế hít sâu một hơi, không khí buổi sáng trong lành, cảm giác ở nhà thật thoải mái. Được một chút bé Xíu nhẹ nhàng đi ra mang theo một phin cà phê sáng kèm một tờ báo bóng đá để trước mặt nó.
Bé Xíu le lưỡi chạy vô nhà, nó lắc đầu cười, kể từ khi gặp chị cuộc sống của nó cứ như sang một trang tiểu thuyết mới, chẳng còn một thằng nhóc sinh viên bình thường nửa. Căn nhà, khu vườn nhiều cây, nhiều hoa, mỗi sáng sớm có người nấu đồ ăn sáng, pha cà phê và cả báo nửa. Bởi vì nó học ngành này cho nên từ lâu chị đã đặt báo ở một cửa hàng gần khu phố, từ đó cho đến nay hằng ngày cô bán báo cũng đều đặn đưa báo đến nhà, giờ nó về nhà, có lẽ bé Xíu lại đặt báo cho nó. Mặc dù thầy cô dặn phải chú ý đọc báo thời sự mỗi sáng, nhưng nó lại thích đọc báo thể thao, bóng đá hơn cho nên chọn lựa vài giây nó vẫn cầm tờ báo bóng đá lên đọc, lâu rồi không về nhà, tin tức đều mới, có một chút không theo kịp tin tức cho nên nó đọc khá say sưa, mãi cho đến khi mùi thức ăn nóng phả vào mũi cùng với giọng tuổi teen của bé Xíu cạnh bên nó mới giật mình rời khỏi trang báo.
Bé Xíu chu miệng cười rồi quay lưng đi, nó cũng cười cười nhìn theo một chút rồi quay mặt qua bàn, nụ cười chợt tắt khi đối diện nó là gương mặt lạnh lùng của Đan Thanh, mái tóc được em cột tạm thành kiểu đuôi gà, hai vành tai trắng hồng khoe trọn dưới nắng sớm, chiếc hoa tai cách điệu to như một chiếc vòng tay càng làm gương mặt em toát lên vẻ kiêu kỳ. Em đang ăn món bún bò giống như của nó, khẽ liếc nhìn nó vài giây, em lại im lặng thưởng thức món ăn sáng cứ như nó vô hình vậy.
Nó thở dài, hình như lần nào bắt đầu nói chuyện em cũng dùng câu này, mắt nó trong sáng bình thường, dơ đâu mà bẩn không biết. Lắc đầu cười khổ, nó cầm đũa lên ăn tô bún bò của mình. Cái không khí hai người cùng ăn sáng nhưng không nói lời nào với nhau hơi quái dị và kéo dài cho đến khi nó húp cạn nước tô bún của mình, khẽ chép chép miệng tìm khăn giấy lau miệng, nó vươn vai nhìn qua phía Đan Thanh, dù ăn trước nó nhưng giờ em ấy vẫn chưa xong, em gắp bún ăn một cách nhỏ nhẹ cứ như sợ dính đồ ăn lên đôi môi màu táo chín của mình vậy, khác xa hoàn toàn với chị, chị mà ăn thì có mà dính lên tận mắt cũng không thành vấn đề. Nhìn lén em ăn một lúc nó khẽ cười mĩm rồi đẩy tô sang một bên, kéo ly cà phê lại gần, bé Xíu còn chuẩn bị sẵn vài viên đá vuông vuông xinh xắn trong khay, nó chỉ việc giũ nhẹ phin cà phê, gắp đá cho vào ly khuấy mạnh vài cái rồi thưởng thức. Nghe tiếng động pha cà phê của nó, Đan Thanh ngước mắt nhìn, đôi mắt màu lam của em nhìn từng động tác của nó, chăm chú hướng vào ly cà phê của nó, môi em khẽ mấp máy gì đó rồi lại tiếp tục ăn, nó cũng kệ em đưa ly cà phê lên miệng nhấp một ngụm thật to thật thơm và đắng rồi à sảng khoái một tiếng dựa lưng vào ghế. Buổi sáng sau khi ăn xong quất một ngụm cà phê đá thiệt đã, rồi hút một điếu thuốc thì còn gì tuyệt vời để một thằng đàn ông bắt đầu ngày mới nửa. Nó nhìn quanh như thói quen mỗi khi muốn lén chị hút thuốc, rồi tự mĩm cười vì làm gì có chị để mà trốn. Khẽ rút bao thuốc nhàu nát trong túi quần ra, nó mân mê, vuốt nhẹ bao thuốc, mắt khẽ lén nhìn qua Đan Thanh phía đối diện, em vẫn ăn và vẻ mặt vẫn như không quan tâm nó làm gì, vuốt bao thuốc một lúc lâu, rốt cuộc nó lại lắc đầu cười nhẹ một mình rồi cho bao thuốc trở vào túi. Không hút thuốc cũng chẳng sao, nghĩ vậy nó thở nhẹ cầm ly cà phê lên nhấm thêm một ngụm nửa rồi thả mình vào khung trời phía xa, nắng sớm chen qua những tán lá như đang nhảy múa trước mắt. Cơn đau đầu vì say đêm qua dần biến mất, nhường chỗ cho cảm giác gì đó có thể gọi là bình yên. Nó nhắm mắt lại, đầu chẳng muốn nghĩ gì hết, chỉ là lại muốn ngủ, muốn nhắm mắt một chút thôi. Không biết nó ngồi như vậy bao lâu, để rồi mở mắt ra thêm lần nửa, Đan Thanh đã không còn trước mặt từ lúc nào, trên bàn cũng chỉ còn ly cà phê dang dở của nó, một ly trà, ngoài ra mọi dụng cụ ăn uống của nó cũng được dọn sạch. Mĩm cười uống thêm một ngụm cà phê đắng nửa rồi đứng dậy vươn vai vặn người qua lại một vài cái một cách sảng khoái, sau đó bước từng bước đi quanh khu vườn, Đan Thanh không có mặt, nó thở phào rút bao thuốc trở ra, rút một điếu châm lửa rồi dựa lưng vào gốc cây thưởng thức khói thuốc riêng mình, trong đầu bắt đầu suy nghĩ lịch trình những gì sẽ làm hôm nay. Hình như nó không có tiết học, vậy thì dẹp trường lớp bạn bè và cả cô đẹp sang một bên, tự nhiên hơi chột dạ, hình như đêm qua vì say hết biết gì, vậy là không đưa chị Nguyệt về, chưa kể còn không thể đưa chị Thủy đi ăn khuya. Nó vỗ đầu mấy cái như tự trừng phạt mình, tự nghĩ hôm nay chắc phải qua đưa chị đi ăn bù mới được. Nghĩ hoài cũng không biết buổi sáng nay sẽ làm gì, trưa nó mới ghé công ty có việc hẹn trước, giờ ở nhà cũng không có gì làm, phải chi không có Đan Thanh thì nó ở yên nhà cũng được, đằng này nó cũng hơi ngán đụng mặt em ấy, tốt nhất không nên ở nhà nhiều quá. Lắc đầu cười khổ nhìn quanh, không thấy ai, nó dụi đại tàn thuốc vào gốc cây như thói quen rồi đi lên phòng, đeo túi đồ, chào chú thím ba và bé Xíu sau đó phóng con xe dream cùi bắp chạy qua bãi xe gần chỗ trọ để đổi xe. Đi khoản nửa tiếng mới đến bãi xe của một khu chung cư gần nhà trọ, nó dựng xe vào góc khuất sau đó mĩm cười đẩy con moto của mình ra loay hoay lau chùi vài cái, tiếng xe nổ đì đùng cứ như mừng rỡ khi thấy nó vậy, dù sao cảm giác đi bằng bé cà phê vẫn thích hơn. Nó mĩm cười kéo ga chạy thẳng khỏi bãi xe, mỗi khi không biết đi đâu, vậy thì lấy bé cà phê chạy vòng vèo trên phố rồi kiếm quán cà phê nào đó ngồi chơi vậy. Vòng vèo mấy con đường buổi sáng rốt cuộc nó phát hiện mình chạy qua khu quận năm hồi nào không hay. Bên này có một khu cà phê khá sôi động với nhiều quán đẹp, nhân viên cũng đẹp nửa, nó cười khì ghé một quán góc đường, có nhiều bạn nhân viên cà phê chân dài quá đây nè, đúng gu nó rồi. Đưa x echo anh bạn giữ xe của quán, cũng vài ánh mắt nhìn bởi tiếng máy xe của nó khá đặc biệt. Một cô nàng nhân viên mặc chiếc váy ngắn màu đỏ tươi cười đón nó.
Nó bật cười, cái cô nàng này hình như ý kiến hơi tự nhiên thì phải, nó cũng không nói gì ngồi xuống, một cô nàng khác chân cũng dài không kém mang trà đá ra mĩm cười nhìn nó, khẽ gật đầu đáp lại nó khoan khoái ngồi xuống ghế dựa lừng nhìn ra bên ngoài đường. Khu này mát thật, quán này cũng đẹp quá nè, nhất là mấy cô nàng nhân viên. Ngồi thêm một vài phút thì cô nàng váy đỏ đem cà phê ra tới.
Nó lại mĩm cười đáp lại, nhìn cô nàng này chắc cũng trạc tuổi nó cho nên cũng chỉ xưng là mình chứ không tự xưng anh. Nó nhận ly cà phê khuấy vài cái rồi đưa lên miệng uống một ngụm, cà phê bên ngoài tất nhiên không ngon bằng cà phê ở nhà của chị mua sẵn cho nhưng cũng khá thơm và vị đắng cũng khiến nó hơi nhăn nhẹ mặt. Quen với vị cà phê khác lạ nó mĩm cười để ly xuống bàn, định tiếp tục nhìn cảnh đường phố thì cảm giác âm ấm như có hơi người bên cạnh, mùi nước hoa thoang thoảng đâu đây, quay mặt nhìn qua thì phát hiện cô nàng ấy vẫn chưa đi làm việc mà ngồi im lặng kế bên, ánh mắt long lanh tò mò nhìn nó.
Ủa sao sao bạn ngồi đây, có gì không…à à hay chờ mình trả tiền cà phê hả?
Cô nàng nhìn nó tròn xoe mắt rồi cười khúc khích
Hihi anh lại đây uống lần đầu hen? Hông phải đòi tiền cà phê đâu, em ngồi chơi với anh hà.
Nó hơi ngơ ngẩn nhìn cô nàng rồi quay đầu qua lại nhìn xung quanh, nhìn luôn chính mình, không lẽ nó có vẻ đẹp tiềm ẩn hay sao tới cô nhân viên xa lạ cũng mê nó đòi ngồi chơi.
Cô nàng nháy mắt, nó ngẩn mặt nhìn xung quanh thì mới phát hiện quán khá nhiều nhân viên là con gái đi qua đi lại hoặc ngồi chơi trò chuyện với khách, người nào cũng xinh đẹp, ăn mặc đủ loại quần áo kín có, hở có đặc biệt ai cũng khoe dáng không thua gì mấy cô lễ tân bên karaoke ông Kha. Giờ nó mới gật đầu hiểu ra, nhìn vào khu vực phía trong nó mới thấy những ánh đèn quay cuồng,tiếng nhạc xập xình len lỏi ra bên ngoài, thì ra là một cà phê DJ.
Cô nàng bĩu môi khiến nó cũng bật cười không biết thanh minh kiểu gì nửa, đành tìm ly cà phê khen vài câu cho qua chuyện. Nói thêm vài câu cô nàng cũng thôi không hỏi về nó làm gì nửa ngoài tên nó là gì, sau đó cô nàng vui vẻ vẫy vẫy tay với nó
Nó gật đầu cười với cô nàng, giờ mới để ý ngoại hình cô ấy khá cao, chân dài trắng nõn, vòng nào ra vòng đó, gương mặt có nét rất giống một cô ca sĩ nổi tiếng, không biết ngoại hình xinh đẹp như vậy sao lại chọn đi làm nhân viên cà phê, ít nhất cũng phải làm lễ tân hay model chứ ta. Nghĩ tới nghĩ lui một hồi nó cũng không quan tâm nửa, rút thuốc ra châm lửa đưa mắt nhìn ra ngoài đường, ở một quán cà phê có nhiều cô gái xinh đẹp như vầy, nếu có ai đó đi cùng có lẽ nó sẽ khác, còn một mình nó lại là một thằng nhóc thờ ơ với tất cả, yên tĩnh một mình thưởng thức ly cà phê đắng và thế giới riêng.
Nè! Bắt quả tang đi ngắm gái một mình hen!
Một bàn tay đánh nhẹ lên vai khiến nó giật mình nhìn qua, là tay con gái, đương nhiên ngoài tay chị ra nó không siêu tới mức nhìn tay biết người. Ngẩn đầu lên thì một cô gái nhìn khá quen đang tươi cười nhìn nó, áo màu hồng nhạt chẻ sâu xuống ngực, phía dưới lấp ló đôi chân trắng hồng đằng sau chiếc váy chống nắng bay bay nhẹ.
Chị Hồng Ngọc chu miệng liếc liếc nó rồi cởi chiếc váy chống nắng ra để lộ đôi chân mịn màn, bên trong váy chống nắng là một chiếc váy cách điệu kiểu công sở cũng màu hồng nhạt nhìn cũng biết chung bộ với áo chị. Giờ nhìn chị xinh đẹp dịu dàng chứ không phải ninja nửa rồi.
Nó bật cười trước vẻ mặt như con nít của chị Hồng Ngọc, nay lang thang kiểu gì vô tình gặp được chị tính ra cũng là người quen, trái đất tròn thiệt.
Nó bật cười, cũng không biết trả lời sao trước vẻ mặt xụ xụ này nửa, không lẽ lại nói em với chị quen biết gì thân đâu rủ chị đi, mà có muốn cũng không có số liên lạc.
Nó cười cười cầm điện thoại chị Ngọc đưa bấm số mình vô máy chị, tiếng nhạc chuông quen thuộc vang lên, nó trả máy lại cho chị rồi tự lấy điện thoại mình ra lưu số chị Ngọc. Danh bạ ít ỏi của nó lại thêm một số điện thoại, đương nhiên vẫn là một cô gái. Chị Ngọc liếc liếc màn hình điện thoại nó rồi bĩu môi
Nó cười cười trừ rồi cất điện thoại trước vẻ mặt tò mò của chị Ngọc, đúng là danh bạ nó hơi nhiều chị thiệt.
Chị Ngọc nheo mắt nhìn nhìn nó từ trên xuống dưới rồi chu môi
Nó cười bối rối, thì ra áo mặc được tặng kèm số điện thoại, bó tay với bà chị mới quen này, nó đâu có để ý đâu vì túi áo sơ-mi nhỏ xíu, hôm qua đủ thứ chuyện hơi đâu mà lục coi túi áo có gì.
Chị Ngọc chu môi ra vẻ mặt dữ dằn cảnh cáo nó rồi ôm ly sinh tố hút rột rột như con nít, hình như bà cô này quê độ nó thiệt rồi.
Chị Ngọc ngẩng mặt nhìn nhìn ra trời bên ngoài, đúng là nắng cũng gắt hơn từ bao giờ.
Nó mĩm cười nhìn chị Ngọc thêm một chút rồi lấy cà phê uống, trong lúc chị Ngọc đang cầm điện thoại lướt lướt xem xét gì đó thì nó phát hiện ánh mắt tò mò của cô nàng nhận viên váy đỏ hồi nảy đang đứng khoanh tay dựa lưng vào cửa kính nhìn nhìn. Thấy ánh mắt nó cô nàng nháy mắt tinh nghịch một cái rồi bĩu môi quay đi chỗ khác. Nó cũng kệ không nói gì, được một chút chị Ngọc vỗ vỗ vai nó tươi cười.
Chị Ngọc vui vẻ đứng dậy, sau vài phút lại biến thành một cô ninja bịt kín mít cả cười đi ra khỏi quán, nó cười nhẹ nhìn theo cho đến khi chị leo lên con xe Elizabeth màu trắng bên kia đường thì mới vẫy tay gọi cô nàng váy đỏ.
Cô nàng le lưỡi không biết có ý gì với nó xong quay lưng đi vào trong lấy bill, nó cầm ly cà phê lên uống ực vài cái đến cạn mới chịu để ly xuống bàn. Khoảng vài phút cô nàng cầm bill ra đưa cho nó, mắt nhìn nhìn liếc liếc, thấy lạ nó cười nhẹ
Nó xếp tiền kẹp vào bill hơi khựng người nhìn lên cô nàng vài giây rồi mĩm cười
Nó cười nhẹ đưa tap kẹp bill tính tiền trở lại cho cô nàng rồi dựa lưng vào ghế xếp xếp đồ trong túi đeo sau lưng chờ thối tiền rồi đi, trong lúc đó nó cũng quan sát vài bàn xung quanh xem xét. Một lúc sau cô nàng mang tap kẹp tiền thối ra cười nhẹ với nó.
Nó chờ cô nàng quay lưng đi sang bàn khác có khách mới vào ngồi nó mới giở tap ra lấy tiền thối, vì nảy có quan sát xung quanh nên nó chừa lại 20k tiền tip như mấy bàn gần đó. Chợt nó phát hiện bên trong tap kẹp tiền có một mảnh giấy nhỏ, không phải trùng hợp vậy chứ. Khẽ mở giấy ra nhìn, bên trong là vài dòng chữ nhỏ kèm theo số điện thoại : “Số điện thoại em nè, làm quen nghen hihi”. Nó ngẩn mặt nhìn sang cô nàng đang đứng cạnh bàn kháchg gần đó vừa nói chuyện khách vừa nhìn nhìn về phía nó, thấy ánh mắt nó cô nàng nháy mắt cười tươi rồi quay mặt sang tiếp khách, khẽ cười cười xoa xoa mảnh giấy nhỏ, nó bỏ luôn vào túi áo rồi đứng dậy đi khỏi quán. Mới nói chuyện với chị Ngọc vụ giấy ghi số điện thoại, giờ thêm cô nàng này cũng cho số điện thoại làm quen, không cần trùng hợp vậy chứ, nó cũng đâu có vẻ gì thu hút đâu ta, nhưng mà cái cảm giác này cũng phơi phơi trong bụng nhỉ. Nhận xe từ anh giữ xe của quán nó mĩm cười rút tờ 10k coi như tip cho anh giữ xe vì lúc ngồi trong quán nó cũng quan sát thấy nhiều khách cũng làm vậy, sau đó đề máy xe chạy đi. Đường SG buổi trưa ở khu trung tâm này khá đông người, len lõi tầm 15 phút nó mới tìm lại được shop chị Hồng Ngọc, vừa dừng trước shop đã thấy chị đang ngồi đung đưa chân bên trong, xung quanh là hai cô bé nhân viên đứng nói chuyện với chị, nghe tiếng xe chị Ngọc nhìn ra vẫy vẫy tay ra dấu cho nó chờ chút rồi tiếp tục nói gì đó với hai cô nàng nhân viên, chắc là dặn dò việc shop để đi ăn. Vài phút sau chị Ngọc cũng đi ra nhìn nhìn nó và bé cà phê với ánh mắt tò mò.
Chị Ngọc chu miệng chỉ chỉ vào người mình xong đi thẳng trở vô shop, nó nhìn theo chị rồi bật cười, đúng là mặc váy của chị ngồi xe nó hơi bất tiện thiệt vì váy bó ngang gối nên chỉ có thể ngồi một bên xe, nhưng xe nó ngồi một bên hơi khó. Khoản năm phút sau chị Ngọc cũng đi trở ra trong một chiếc quần jean bó sát người, một chiếc áo màu nâu tay dài kèm theo một chiếc nón kết xinh xắn, đúng là chủ shop thời trang có khác, mất vài phút đã diện cho mình bộ trang phục còn hợp với cái xe hơn cả nó.
Đi thôiiiii
Chị Ngọc vui vẻ ngồi lên sau xe tay ôm nhẹ lên vai nó, mùi hương từ người chị phả nhẹ vào mặt khiến nó cũng hít nhẹ vài hơi thở một cách thú vị rồi cho xe hòa vào dòng người đông đúc trên đường.
Nó mĩm cười khi nghe tiếng cười vui vẻ của chị Ngọc, đúng là bạn chị Nguyệt có khác, cái kiểu thông minh với hay chọc xoáy nó cả buổi đâu có lạ gì. Thực ra chị Ngọc chọc nó cũng đúng, riêng chỉ cần đi cùng chị Thủy, số lượng người nó tiếp xúc quen biết tính ra cũng đủ tha hồ cho nó mở rộng mối quan hệ, đặc biệt điều kiện tiếp xúc quen biết con gái có ngoại hình càng không cần bàn, đó là chưa kể môi trường làm việc trên công ty giải trí của nó, thêm cả quán karaoke của ông Kha, tính ra chỗ nào nó làm cũng không thiếu cơ hội tiếp xúc con gái có ngoại hình. Chỗ ăn cũng gần, chỉ mất mười lăm phút nó với chị Ngọc cũng tới quán bánh canh, quán này nó đi lần đầu, khác với quán chị Thủy từng chỉ nó đi. Nép mình trong một con hẻm nhỏ, nhưng khách cũng khá đông, xe nó hơi đặc biệt cho nên phải mất một lúc lâu nhìn ngó chỗ cuối cùng nó để đại xe trên lề đường phía bên ngoài hẻm rồi cùng chị Ngọc đi bộ vào trong. Vì xe nó hơi khác biệt cộng thêm chị Ngọc diện quần áo xinh đẹp không kém bao người cho nên hai chị em cũng thu hút vài ánh nhìn, tất nhiên chủ yếu mọi người nhìn chị Ngọc vì đẹp chứ nhìn nó chi. Kêu hai tô bánh canh đặc biệt, chị Ngọc nhẹ nhàng dùng chanh lau đũa muỗng cho cả hai, mắt cười dịu dàng nhìn nó
Hai chị em nói linh tinh thêm vài câu thì hai tô bánh canh thơm ngát ngon lành bưng ra trước mặt, nhìn tô bánh canh mà nước miếng đã tuôn ướt cả khoan miệng, chị Ngọc nhìn nó khúc khích cười rồi đưa đũa muỗng đã lau sạch cho nó.
Khoản hơn mười phút nó đã giải quyết xong tô bánh canh ngon lành cộng thêm một cái quẩy vỗ vỗ bụng cầm ly trà đá lên uống một hơi thiệt đã, chị Ngọc là con gái nên đâu có ăn nhanh như nó được, nhìn thấy nó ăn xong chị ngẩn mặt lên cười nhẹ một cái rồi tiếp tục ăn.
Nó cười cười cầm ly trà đá của mình lên uống thêm một hơi hết sạch, lâu lâu ăn ngoài ngon đã bụng thiệt.
Chị Ngọc cười khúc khích, lấy khăn giấy lau lau miệng rồi lấy son trong túi ra tô tô vẽ vẽ. Thấy chị hình như ăn xong rồi nó cũng tính tiền kéo tay chị đi ra khỏi quán.
Nó tròn xoe nhìn chị Ngọc chống hông nhìn nó cười ra vẻ đắc ý, nó cũng lắc đầu cười, sao bà cô này hôm qua coi dịu dàng mà nay cũng sắc sảo lém lỉnh y như chị Nguyệt vậy nè.
Nó lắc đầu cười khổ, chưa gì đã thêm một người có ý muốn hành hạ cái thân tàn nó rồi, bạn chị Nguyệt, haiz nó là nó đã biết cái gì dính tới bà cô Nguyệt thì đâu có dễ dàng gì rồi.
Nó nuốt nước mắt ngược vào trong cho xe chạy thẳng tìm đường qua nhà chị Nguyệt dưới cái nắng nóng giữa trưa của SG. Nhà chị Nguyệt cũng không quá khó tìm, tầm nửa tiếng nó đã dừng xe trước cổng, hình như mẹ chị Nguyệt đang xịt nước rửa sân, nghe tiếng xe nhìn nhìn ra cổng.
Nó trợn mắt cố hết sức nhịn cười trước gương mặt xụ xụ của chị Ngọc, mẹ chị Nguyệt có vẻ teen lắm, mới gặp thoáng qua hai lần nhưng thấy cô nói chuyện khá thú vị. Mẹ chị Nguyệt mở cửa bước ra đường nhìn nhìn nó và chị Ngọc rồi nheo mắt.
Chị Ngọc đỏ mắt chạy ào vô lấy tay bịt miệng cô, mặt xụ xụ,riêng nó thì ngơ ngác không hiểu gì hết.
Mẹ chị Nguyệt chỉ tay vô trong sân nhà, chiếc SH của ông Kha hôm qua nó chở chị Nguyệt đang dựng trong góc.
Nó tròn xoe mắt nhìn thái độ tỉnh như ruồi của mẹ chị Nguyệt mà dở khóc dở cười, chị Ngọc cũng nhìn qua nó rồi đánh một cái lên mông mẹ chị Nguyệt.
Mẹ chị Nguyệt bị chị Ngọc đẩy vô nhà, mặt vẫn nhìn nhìn về phía nó nháy mắt vài cái rồi cười ha hả, nó thì ngơ ngác khóc cười không xong, hình như cái nhà này có vẻ vui tính.
Chị Ngọc đẩy đẩy mẹ chị Nguyệt khuất vô cửa nhà rồi lú đầu ra xua xua tay kêu nó đi về, nó dở khóc dở cười nhìn cửa đang đóng lại mà vừa buồn cười vừa ngơ ngác, mà hình như chị Ngọc có vẻ thân thiết với mẹ chị Nguyệt đó nhỉ. Nghe tiếng chị Ngọc la oang oang phía trong nhà cùng với tiếng cười của mẹ chị Nguyệt khiến nó càng cảm thấy vừa muốn đi nhanh vừa muốn theo vô nhà để nghe mấy người phụ nữ đang tấu hài trong nhà, tính ra mẹ chị Nguyệt vui đó chứ. Đang tủm tỉm cười chợt cửa sổ tầng hai mở cái rẹt, chị Nguyệt hình như bị làm ổn mới dậy bước ra khỏi ban-công nhìn xuống, mái tóc hơi rối nhưng người chị lại vô cùng gợi cảm bởi bộ quần áo ngủ màu đen ngắn cũn khoe trọn những đường cong rực lửa, chân chị thon dài không một chút tì vết, eo chị càng thon đẹp đến nó cũng ngỡ ngàng, không ngờ bà cô này cũng mang được cái dáng vẻ ma mị như vậy. Đang suýt bật cả máu mũi vì dáng chị thì tiếng chị Nguyệt không có vẻ gì vui lắm trừng mắt nhìn nó.
Nó rùng mình một cái dời ánh mắt khỏi cơ thể chị Nguyệt, không được không thể nào bà cô này có cái dáng đẹp dịu dàng quyến rũ như vậy được, hồi nảy là ảo giác, chắc chắn là ảo giác. Cái giọng đuổi thẳng cổ nó về này mới đúng là chị Nguyệt mà nó biết, phù…phù cái dáng vẻ hồi nảy chắc chắn do nó đi nắng quá hoa mắt rồi, ngáo ngơ thiệt rồi. Gật gù tự phán trong lòng, nó cũng không thèm ngoái nhìn lại nửa cho xe chạy thẳng lao nhanh khỏi nhà chị cứ như sợ quá năm giây còn ở lại nó sẽ bị giết thịt vậy.
...14......