Trở về truyện

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES - Phần 7

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES

7 Phần 7

Ngồi ngẫm nghĩ một hồi chợt nó nhận được tin nhắn của bé Ngân. “Anh ơi vô dẫn em đi wc”. Nó lắc đầu cười khổ rồi đứng dậy đi vào bàn, tất nhiên không thể thoát được một ly rượu phạt vì cái tội đang chơi trốn đi lâu, không uống Mimi đòi cởi áo nó thì mất zin. Để ly rượu xuống bàn nó nắm lấy tay Ngân đi trước dẫn đường, hình như cái nhiệm vụ đưa các cô nữ trong nhóm đi wc là nhiệm vụ thường xuyên của nó mất rồi bởi vì nếu có đàn ông đi cùng sẽ tránh được nhiều phiền phức trong cái môi trường phức tạp này. Đưa Ngân tới cửa vào wc, nó nhẹ nhàng mở cửa chờ Ngân vào hẳn bên trong nó mới bước ra ngoài chỗ anh bảo an đang đứng, hầu như mấy anh em ở đây đều ít nhiều quen mặt nó cho nên nó cũng nhanh chóng gật đầu đáp lại khi anh tươi cười đứng dịch sang một bên nhường chỗ cho nó.

Nó cười cười trả lời rồi đứng dựa lưng vào tường, rút một điếu thuốc ra đưa lên miệng, ngay lập tức anh bảo an cũng đưa hai tay châm lửa cho nó. Khẽ gật đầu nó rút luôn 100k sẵn trong túi tip cho anh, nhưng anh vội đẩy tiền trở lại cho nó.

Thôi em Thủy dặn em đi chơi thì tụi anh không có được lấy tiền tip.

Nó trợn trừng mắt gạt tay anh ra định nhét tiền vô túi anh

Nó còn chưa kịp lý luận tiếp thì mùi hương con gái rất đặc biệt thoang thoảng đưa vào mũi, cô gái kỳ lạ kia bất chợt xuất hiện đang gần sát bên nó, nói đúng hơn là đang đi ngang nó, không hiểu vì sao đối mặt gần với gương mặt lạnh lùng cùng với đôi mắt màu xanh biển ấy nó trở nên hồi hộp và lúng túng đến lạ. Vội dựa sát vào tường, trong vô thức nó cho hai bàn tay vào túi bất chấp một tay đang kẹp điếu thuốc. Giống người vừa làm chuyện xấu bị phát hiện, tâm trạng nó khẩn trương theo từng bước chân của cô nàng. Rõ ràng nó không quen cô gái này, nhưng chiếc váy cùng với gương mặt như búp bê làm nó tò mò cả buổi vì vậy người nó cũng mất tự nhiên đến thê thảm. Cô nàng nhẹ nhàng đi qua trước mắt, hình như cũng khẽ dừng lại, đưa đôi mắt lạnh lùng liếc nó một cái rồi đi tiếp vào wc. Nhìn theo bóng dáng cô gái khuất sau cánh cửa wc, nó thở phào một cái nhẹ nhõm. “Ủa không quen mà, tự nhiên mình chột dạ là sao, điên mất rồi”. Tự nhủ vài câu trong bụng rồi cười trừ trước thái độ hơi ngạc nhiên của anh bảo an bên cạnh, nó rút tay ra khỏi túi, điếu thuốc cong queo, tắt ngấm. Nó thở dài vuốt vuốt lại điếu thuốc cho thẳng, trả lời qua loa vài câu hỏi thăm của anh bảo an rồi đứng dựa lưng vào tường thưởng thức khói thuốc trong lúc chờ bé Ngân. Gần hết thuốc cũng thấy dáng Ngân đang bước ra, nó quăng tàn thuốc vô thùng rác gần đó rồi bước lại đón Ngân đưa về bàn. Cô nàng gần như say mèm rồi, làm nó phải nắm tay ôm eo em dìu về ghế. Trời dần về khuya, nhạc càng dồn dập, mọi người đều ngà ngà say nhún nhảy theo nhạc, tiếng nói chuyện, cười đùa ồn ào khắp nơi. Nó vẫn giữ phong cách quen thuộc làm chỗ dựa cho Ngân, thi thoảng bị chị Thủy, Yến và cả Mimi trưng dụng vai còn lại để nghỉ chân, một lúc sau khi nhạc cũng dần về cuối có thêm nhóm của Nhi nhập cuộc khiến khu vực bàn của nó trở nên chật chội hơn, thu hút nhiều ánh nhìn hơn bởi hầu như các cô gái trong bàn đều là người có ngoại hình, lại thêm 5 cô nàng dancer lại càng nhiều người nhìn với những ánh mắt phức tạp khác nhau. Tuy Nhi không chơi chung nhóm nhưng dù sao cũng quen biết khá thân với mọi người, kể cả bốn cô nàng kia cũng vậy, có lẽ chỉ riêng nó là mới quen bốn bạn dancer trẻ dưới quyền Nhi, thậm chí bây giờ nó cũng quên luôn tên của mấy cô nàng, trừ cái cô Cycy dám trêu chọc nó hồi đầu buổi. Mọi người chào hỏi nhau vui vẻ, mấy cô gái mới cũng nhập cuộc nhanh chóng, Ngân vừa mới hơi hơi đỡ say cũng bị Mimi lôi ra quậy, cho nên cuối cùng còn sót mình nó ngồi im trên ghế mĩm cười nhìn mọi người chơi, người không biết thì tưởng nó bị cả đám hắt hủi, người thân thiết thì hiểu trước giờ nó đều ngồi im như vậy, mọi người chơi chung quen rồi.

Sao anh ngồi có một mình vậy? Đứng dậy chơi với mọi người đi chứ.

Cycy chen ra khỏi nhóm ngồi xuống kế nó, tay cầm chai nước lọc đưa lên miệng uống.

Cô nàng khúc khích cười, nó cũng hiểu ý cô nàng cười vụ gì, gãi gãi đầu cười trừ theo

Nó bật cười nhận ly rượu từ tay cô nàng, chạm ly nhẹ rồi uống cạn. Cycy cười vui vẻ cầm một trái nho cho mình, một trái cho nó rồi ngồi sát vào vai nó dùng ánh mắt tò mò nhìn nhìn khiến nó cũng mất tự nhiên, nhưng nó đâu có né được vì cô nàng khóa chặt một tay nó nằm trên chiếc eo bốc lửa của mình mất rồi.

Cô nàng mò mẫm túi áo khiến nó hơi nhột chỉ đành rút điện thoại dưới túi quần ra nộp cho cô nàng chứ không cô nàng mò tới phía dưới thì nghiêm trọng lắm. Cầm điện thoại nó trên tay cô nàng bấm bấm số rồi đưa trả lại nó

Nó chỉ đành cười khổ giơ giơ tay ra dấu đầu hàng, nói chung là ai cũng vậy, cứ con gái thì có trời mới cãi lại được.

Nó bật cười,vừa vỗ vỗ nhẹ lên hông Cycy vừa đẩy tay rời khỏi tay em

Bị nó đẩy tay ra từ chối, Cycy chu miệng một cái rồi cũng chịu rời tay nó ra đứng dậy nhún nhảy cười đùa với mọi người, riêng nó vẫn cứ vậy mà ngồi im lặng ngắm nhìn xung quanh. Cuộc vui cũng dần về cuối, DJ cũng chơi những bản nhạc không còn cao trào nửa, mọi người cũng chịu ngồi xuống nghỉ ngơi, mấy cô nàng dancer thì chào vài tiếng rồi cũng xin phép ra về trước. Chị Thủy cũng không còn đi giao lưu nửa vì khách của chị cũng về hết rồi. Ngồi dựa sát nó, chị Thủy ôm vai nó thì thầm.

Chị Thủy hướng mắt về Mimi, nó nhìn theo rồi cũng hiểu ra tăng hai là đi đâu, nó mĩm cười.

Nó nhìn nhìn chị Thủy rồi đưa tay vỗ vỗ nhẹ lên má chị.

Thôi đi, bày đặt hỏi đồ, chị thừa biết em không đi tăng hai với Mimi nào giờ còn hỏi. Chút chị làm cho xong việc đi, em chờ.

Chị Thủy ngẩn mặt nhìn nó tủm tỉm cười

Giọng nói cũng khá quen chen vào, nó và chị Thủy nhìn sang một bên thì nhận ra chị Nguyệt đã ngồi kế từ lúc nào.

Trước đôi mắt nhếch lên ra vẻ đe dọa của chị Nguyệt, ngay lập tức nó nuốt luôn lời tính nói vô bụng, gục đầu

Chị Nguyệt gật đầu đứng dậy nắm tay kéo Ngân lại ngồi xuống, cô nàng vừa ngồi xuống là dựa luôn vô người chị Nguyệt.

Ngân ngẩng mặt lên cười cười rồi ôm sát người chị Nguyệt, tay sờ soạng lung tung khiến chị Nguyệt cười khúc khích. Thoáng nhìn qua nó, Ngân vùi đầu vô ngực chị Nguyệt thở phì một cái.

Nó trợn trừng mắt nhìn chằm chằm hai cô gái xinh đẹp đang giỡn với nhau một cách lả lơi vô cùng, ước gì được chen giữa thì hay biết mấy. Hình như phát hiện ánh mắt xấu xa của nó hay sao, chị Nguyệt liền nghiêm mặt.

Nhìn chỗ khác tên kia, nhìn gian thấy ớn.

Nghe chị Thủy đe dọa, nó liền quay mặt chỗ khác, lấy gương mặt chị Thủy làm điểm tự tài năng, chị Thủy cũng cười đánh nhẹ lên vai Ngân.

Chị Nguyệt vừa nói vừa chỉ tay qua làm nó cũng chưng hửng.

Cả ba cô gái đều khúc khích cười trước nét mặt nó. Bốn người có mỗi con xe, làm như bạn thân công an không bằng.

Nhìn cái mặt làm như bị hành hạ lắm vậy đó. Giờ để hắn đưa em về trước, rồi quay lại chị với con Ngân tự chia ha.

Hai người kia nghe xong cũng gật đầu, vậy là chị Nguyệt đứng dậy nói chuyện với Mimi, chào hỏi mọi người xong cầm túi xách ngoắc ngoắc tay với nó cứ như bình thường nó ngoắc hai con Mon, Ster vậy. Nó chậm rãi lắc lắc đầu ngao ngán đứng dậy cầm áo khoác vẫy tay chào mọi người rồi đi theo chi Nguyệt ra khỏi quán. Nhận xe từ anh giữ xe ngoài cổng, nó dùng tay gỡ luôn đồ gác chân sau ra rồi chùi chùi luôn vô quần, thấy vậy chị Nguyệt nhăn mặt.

Mắc gì nó đụng vô người bà cô này làm gì, cho vàng cũng không có dám à nhầm không có hứng. Chị Nguyệt ngồi sau lưng, mùi hương cứ phả vào mũi nó từ phía sau, nếu là người khác chắc cũng thả hồn mà thưởng thức, còn nay cô gái này nghe mùi không có dễ trêu chọc tí nào, nó chỉ cắm đầu cắm mặt chạy xe.

Nó quay xe nhắm hướng Bình Tân thẳng tiến, khuya Sài Gòn đường khá vắng, mát mẻ, chạy đường một chút nó ngó nghiên nhìn quanh rồi dừng xe lại bên lề đường.

Chị Nguyệt nhìn nhìn nó một chút rồi cũng gật đầu đưa túi, nó cầm túi xem xét một chút rồi cởi nón bảo hiểm đeo luôn vô cổ. Xong xuôi nó mới cho xe chạy tiếp. Chị Nguyệt bĩu môi.

Lại bĩu môi với nó một cái rồi chị Nguyệt cũng không ý kiến gì nửa, mặt nhìn ngó đường phố xung quanh, miệng khẽ huýt sáo, không ngờ bà cô này là con gái mà cũng nhã hứng huýt sáo nhỉ. Tuy đường vắng nhưng dù sao SG cũng có ngủ bao giờ, dọc đường vẫn còn nhiều quán ăn sáng đèn, nghĩ ngợi một chút nó lên tiếng.

Nó cười nhẹ cho xe chạy chậm rồi ghé một quán hủ tiếu nhìn cũng khá sạch sẽ. Vài ánh nhìn đổ về nó, hay nói đúng hơn là dành cho chị Nguyệt, công bằng mà nói với cái ngoại hình cũng như cách ăn mặc này, bà cô này ra đường nếu không có ai nhìn thì cũng khó tin.

“Cốc”! Chị Nguyệt nghiêm mặt cốc lên đầu nó một cái rõ mạnh, chu chu môi ra vẻ đe dọa.

Nó tiu nghỉu cắm mặt vô tô hủ hiếu, cái người này đúng là không thể trêu chọc được. Miệng nói là không đói nhưng bà cô này ăn tới hai tô khiến nó nó cũng một phen mở mang tầm mắt. Xong xuôi chị Nguyệt đi ra xe trước bỏ mặc nó tính tiền. Kêu thêm hai phần hủ tiếu riêng đem về cho nên mất một lúc lâu mới đi ra xe, chị Nguyệt ngồi sẵn trên ghế sau đung đưa chân xụ mặt

Chị Nguyệt giơ nắm tay lên định hành hung, đoán được từ trước nó liền nhảy qua một bên né được, cười khì khì

Nói chơi đó, em mua cho chị Thủy với Ngân. Nảy hai người đó cũng uống nhiều.

Nghe nó nói xong chị Nguyệt cũng chịu ngừng tay lại, đưa ánh mắt gì đó lạ lạ nhìn nó xong rồi cũng thôi không thèm gây với nó nửa. Thấy chị Nguyệt chịu để yên, nó cười nhẹ leo lên xe đi tiếp, khoản 10 phút cũng tới nhà chị Nguyệt. Chờ chị leo xuống xe nó cẩn thận giúp chị gỡ nón trong khi chị bận gọi điện thoại. Khoản vài phút đèn cổng bật sáng, một người phụ nữ trung niên, gương mặt có nét giống chị Nguyệt đang mặc một bộ đồ ngủ màu nâu đi ra mở cửa.

Nó suýt đứng tim vội leo xuống xe cuối đầu lễ phép chào má chị Nguyệt rồi lén đưa ánh mắt trợn tròn sang bà cô đang đứng xoay xoay người đắc ý bên cạnh. Má chị Nguyệt cũng mĩm cười gật đầu, rồi dùng ánh mắt tò mò đánh giá nó, sau đó má chị khẽ lắc đầu.

Cả nó và chị Nguyệt đều ngơ ngác nhìn nhau chung một câu hỏi không hiểu lắm ý má chị là gì, má chị cười bĩu môi, cái bĩu môi này không khác gì chị Nguyệt.

Nó chưng hửng, chị Nguyệt thì hét lên nhảy vội về phía má chị, tay liền bịt miệng không cho nói nửa, gương mặt hình như cũng đỏ hồng, cay cú.

“Rầm” chị Nguyệt vừa bịt miệng vừa đẩy mẹ chị vô nhà, chân đạp cái cổng rầm một cái đuổi khách, nó chưng hửng ngơ ngác đứng nhìn rồi phì cười, cái nhà này có vẻ thú vị, nhìn hai má con nói chuyện với nhau không khác gì hai chị em. Ngồi trên xe chần chừ hóng chuyện một chút, tới khi chị Nguyệt lú đầu ra đuổi thêm nó mới chịu đề máy xe, đi cả một khoảng vẫn còn nghe tiếng hai mẹ con “họp gia đình”. Vừa cười nó vừa cho xe chạy thật nhanh trở về quán bar, lên SG mới đó đơn vị đã tính bằng năm, đường xá cũng biết nhiều, chỉ có đi đâu phía ngoài vùng ven thì nó mới không biết thôi.

Khoản 20 phút sau nó cũng chạy về được quán bar, đường vắng chạy một mình nên nó đi khá nhanh, không mất nhiều thời gian như lúc đưa chị Nguyệt về. Để xe đại vào một góc trước quán vì giờ này cũng đã gần đến giờ ngừng hoạt động, khách khứa phần lớn cũng rời khỏi quán, chỉ còn lai rai vài bàn do khách quen hoặc say quá còn ngồi nghỉ chưa về. Đi vô quán vừa chào mấy bạn nhân viên, bảo an nó nhìn ngó lung tung kiếm chị Thủy. Thực ra cũng không khó tìm, chị Thủy đang ngồi trước một cái laptop màu trắng ghi ghi chép chép, bên cạnh chị Ngân đang nằm trên ghế sô-pha.

Nó cười nhẹ nhìn nhìn sang Ngân đang nằm ngủ, hôm nay không biết bị Mimi làm gì mà cô nàng này say dữ không biết. Lắc lắc đầu, nó cởi áo khoác đắp lên chân Ngân xong ngồi xuống kế chị Thủy, ngả đầu ra ghế, hai chân gác luôn lên bàn, chị Thủy nhìn qua cười

Nó xoa xoa má chị Thủy cái rồi đứng dậy vẫy một bạn nữ nhân viên đang dọn dẹp gần đó đưa một bịch hủ tiếu nhờ bạn vô bếp hâm nóng lại đổ ra tô dùm. Khoản năm phút cô bé bê tô hủ tiếu nóng hổi ngon lành đem ra để xuống trước mặt nó.

Vừa nói nó vừa rút một tờ tiền 100k ra định đưa cho cô bé nhân viên thì cô nàng lè lưỡi một cái xua xua tay chạy tọt đi chỗ khác. Nó nhìn qua thì thấy chị Thủy tỏ ra không liên quan, tập trung vô máy tính. Nó lắc đầu

Chị Thủy cười kéo laptop sang một bên, vừa ăn vừa nhìn nhìn laptop kiếm tra. Thấy vậy nó kéo chị vô sát người nó, đẩy laptop ra tuốt phía xa nghiêm mặt

Chị Thủy chu môi một cái rồi cũng chịu ngồi ăn hủ tiếu đàn hoàng. Xong tô hủ tiếu mới được cho nó ngồi làm tiếp.

Chị Thủy kéo tay Ngân dậy, nhưng làm cách nào cô nàng cũng không chịu dậy cứ kéo dậy là cô nàng đẩy tay chị Thủy ra, nằm dài xuống ghế. Cả một lúc lâu cũng không trị được bà cô này, chị Thủy đánh lên mông Ngân một cái rồi quay mặt qua nhìn nó lắc đầu ngao ngán.

Hay thôi vầy, giờ cho nó nằm đây ngủ thêm chút xíu cho tỉnh, chị nhờ chị tạp vụ coi chừng. Em chở chị về xong chịu khó quay lại đón nó hen.

Nó thở dài nhìn Ngân một chút xíu rồi cùng chỉ còn cách đồng ý, ai kêu lần nào đi chơi nó cũng là người duy nhất tỉnh làm chi để toàn bị mấy người này hành hạ cái thân tàn. Sau khi không còn gì sai sót, chị Thủy nộp báo cáo ngày, dặn dò một chút việc cuối cùng rồi mới ra xe cho nó đưa về.

Nó tăng tốc xe chạy nhanh về nhà chị Thủy, đưa chị lên phòng rồi chạy ngược trở về quán. Ông anh bảo an đang sắp xếp lại đồ đạc nhìn nó lắc đầu

Mấy ông bảo an cười ha hả, nó cũng chỉ gật đầu cho có lệ rồi đi vô trong, Ngân vẫn còn đang nằm trên ghế, đôi chân dài trắng mịn giấu sau chiếc áo khoác jean của nó. Chạy đi chạy về cũng mệt, nó ngồi xuống chào bạn tạp vụ chị Thủy nhờ coi chừng Ngân rồi vỗ vỗ nhẹ lên má cô nàng.

Cô nàng duỗi duỗi người bám nhẹ vào vai nó ngồi dậy, hơi thở tuy có mùi rượu nhưng vẫn thơm ngát.

Nó đeo túi xách lên người, ôm lấy eo Ngân đưa ra xe, người cứ như không xương làm nó mệt thở muốn hụt hơi. Kéo tay em ôm chặt eo, cô nàng ngả đầu lên vai nó, hơi thở cứ đều đều. Cũng may hôm nay chạy tay ga mới có thể một tay chạy xe một tay giữ lấy cô nàng, chứ gặp con moto của nó thì thua.

Nó bậm môi, kệ cô nàng mà hướng xe đi thẳng về nhà Ngân, cô nàng khúc khích cười, khẽ kéo cái đầu nó ngước ra sau nhìn nhìn một chút rồi bật cười.

Nó nhìn theo hướng Ngân chỉ, phía xa xa là một khách sạn khá lớn, đèn sáng rực rỡ. Nó ngẩn người

Nó gãi gãi đầu nhìn nhìn một chút rồi cho xe chạy thẳng vô khách sạn, gửi xe xong dìu Ngân trở lên lễ tân lấy một phòng có ban-công nhìn ra phố. Mệt thở không ra hơi mới dìu được cô nàng đi vô phòng. Bật đèn, dìu Ngân nằm thẳng lên giường, nó cởi giày cho em, dùng khăn lạnh lau sơ qua mặt cho Ngân rồi kéo mền đắp lên người cô nàng, vuốt vuốt nhẹ mái tóc đang phủ lên mặt Ngân, nhìn cô nàng vài phút rồi đứng dậy đi lại ghế sô-pha ngồi. Cởi giày mình ra, cởi luôn một nút áo sơ-mi cho thoáng, nó gác chân lên bàn đưa ánh mắt nhìn ra ngoài thành phố. Rút từ trong túi điếu thuốc, nó châm lửa, ngả đầu ra ghế. Dù không say nhưng men rượu cũng thấm khiến nó khá mệt, mỗi khi say là thức cho đến khi mệt mõi thật nhiều rồi ngủ gục đã trở thành thói quen từ lâu. Bất chợt mùi hương con gái ấm áp từ phía sau, một vòng tay ôm lấy cổ nó, mái tóc phủ lên vai…

Có người yêu không gặp rồi, giờ một mình lâu như vậy vẫn trốn em là sao?

Nó ngẩn người giây lát rồi cũng mĩm cười

Ngân mĩm cười, leo lên thành ghế rồi tuột xuống ngồi bên cạnh nó, đôi chân mịn màn gác lên chân nó đang trên bàn, đầu ngả vào vai nó.

Nè nè! Tưởng say lắm rồi chứ?

Nó dùng ánh mắt ngơ ngác nhìn từng động tác nhanh nhẹn của Ngân mà bất ngờ, cô nàng ngẩng đầu nhìn sâu vào mắt nó, mĩm cười đưa tay vuót vuốt lên tóc nó.

Anh dễ bị lừa hết sức, con gái chỉ say với người họ muôn say nha chàng khờ ơi! Chủ yếu em muốn ở riêng với anh, biết chưa!!!

Nó cuối đầu nhìn Ngân, đúng là cô nàng đâu có vẻ mặt say như lúc nảy, xinh xắn, yêu kiều theo cách riêng, xoa xoa tóc em nó bật cười.

Muốn gì thì nói, giả bộ làm chi cho khổ không biết. Bởi anh nói bửa nay làm gì mà em say dữ.

Ngân bĩu môi

Ngân đưa tay bịt miệng nó lại, tay còn lại xoa xoa lấy ngực nó, đôi mắt trở nên mắt buồn.

Anh là người ra sao, cho tới giờ em cũng không hiểu rõ. Là lăng nhăng, bay bướm hay là chung tình. Là người tốt, hay một tên khốn…Người tốt thì hông giống vì xung quanh lúc nào cũng đầy người đẹp vây quanh, nhưng nhìn kỹ hình như anh vẫn cô đơn. Là tên khốn cũng hông giống…hì nếu là người khác có khi đã lao vô ngấu nghiến em nảy giờ rồi.

Nó bật cười, đưa điếu thuốc lên miệng hút lấy một hơi dài, tay xoa nhẹ lên bờ vai thon mịn của em.

Bất chợt Ngân kéo nó sát vào người, đôi môi mềm mại khóa chặt lấy môi nó, tay em ôm siếc lấy ngực nó, cả người em như con rắn cuộn tròn không cho nó một cơ hội để phản kháng. Nụ hôn tưởng chừng không thể dứt ra cho đến khi em chịu rời khỏi môi nó một chút, ánh mắt long lanh như muốn nhìn kỹ từng centimet gương mặt nó.

Ngân mĩm cười, nó cũng cười…nụ cười không rõ cảm xúc là gì, khói thuốc vừa hít vào chưa kịp thở ra, Ngân đã dùng đôi môi của mình cuốn lấy môi nó, hơi thở em giờ này lại quyện vào khói thuốc, ngọt, đắng, cay nồng…Người như nó, làm gì đáng để ở bên. Nó bật cười, mái tóc phủ dài lên mắt, chẳng ai nhìn thấy đôi mắt nó, kể cả chính nó. Vết thương nơi lồng ngực như nhói lên, bàn tay thô ráp như muốn co giật, chỉ là dù có run rẩy, sơ cứng, bàn tay nó vẫn cảm nhận được làn da mịn màng nhưng ấm áp như một ngọn lửa trên cơ thể Ngân. Tay em luồn vào ngực nó, cởi từng chiếc nút áo, môi em vẫn không muốn rời môi nó. Mùi khói, mùi nước hoa, mùi rượu, mùi cơ thể em và nó như quyện vào nhau, say nồng đến lạ.

Tiếng nhạc báo thức quen thuộc khiến nó tỉnh dậy, đầu như ai gõ trống bên trong, đêm qua nhìn vậy cũng say, dư âm của rượu khiến người vẫn mệt. Ánh nắng chiếu vào từ cửa sổ làm mất vài phút nó mới tìm được chiếc điện thoại để tắt chuông. Hình như hôm nay có buổi học, dùng tay xoa xoa hai bên thái dương, vỗ mạnh đầu vài cái sau đó nó khẽ kéo mình ra khỏi cơ thể mịn màng của Ngân, khoác đại cái áo sơ-mi rồi mở nhẹ cửa sổ bước ra ngoài ban-công. Nhịp sống ồn ào, xô bồ bên dưới đường bắt đầu từ bao giờ, tự nhiên thèm cái không khí buổi sớm mai ướp đầy sương Đà Lạt. Châm một điếu thuốc dựa người vào lan can, nó đưa ánh mắt nhìn cuộc sống qua lại trên phố, chắc hôm nay lại đi học trễ, cô nàng nằm bên trong giờ còn chưa dậy nổi, lấy gì nó bỏ đi học. Đưa đi là phải đưa về, đó là luật của nó.

Chợt một vòng tay ôm lấy nó từ phía sau, bàn tay mát lạnh luồn vào ngực nó xoa nhè nhẹ, nó mĩm cười thở nhẹ ra một hơi thuốc lá.

Nó giả bộ nghiêm mặt, tay xoa xoa nhẹ lên má Ngân, cô nàng cũng mĩm cười, dựa đầu vào lồng ngực nó

Ngân lại đưa tay che miệng nó lại, ngẩn đầu nhìn nó cười dịu dàng

Ngân chỉ chỉ vô giữa trán nó, mặt lém lỉnh nghiêm nghiêm ra vẻ già dặn, nó nhìn em vài giây cũng không biết nói gì, chỉ khẽ thở dài, bật cười xoa xoa lên mặt em

Cô nàng cười khúc khích dụi đầu sâu vào người, hai tay càng ôm chặt lấy hông, chu môi hôn nhẹ lên lồng ngực nó. Dù không nhiều lần ở riêng với nhau, cũng lâu rồi không gặp, nhưng cái cô nàng này chưa hề chán thích hư hỏng với thằng tào lao như nó, thật nặng đầu.

Nói ra hông ai tin, kệ anh tin hay không tùy anh, nhưng em muốn anh biết em chỉ đối xử đặc biệt như vầy với anh. Em hư hỏng nhưng hông bừa bãi, hông phải ai được đụng vô người em đâu. Hihi đi ăn sáng rồi về thôi đồ trung trinh ơi!

Cô nàng nhoẻn miệng cười, hôn thật mạnh lên môi nó rồi chạy ào vào wc, nó chưng hửng nhìn theo, nảy giờ Ngân chỉ quấn có mỗi chiếc khăn tắm nhỏ xíu trên người, vội đưa mắt nhìn xung quanh, mồ hôi hột tuôn rần rần sau lưng, không biết có sơ hở gì cho ai đó ở xung quanh đây quay phim chụp hình lại tung lên mạng không nửa. Cái cô nàng này, miệng la không bừa bãi, vậy đâu ra cái kiểu như không mặc gì chui ra ban-công đứng nảy giờ là cái thể thống gì, nghĩ đến thôi mà muốn kéo lại đánh mấy cái vô mông cho chừa.

Vệ sinh cá nhân xong nó mặc lại quần áo đưa Ngân xuống trả phòng rồi chở cô nàng đi ăn sáng, uống cà phê. Loay hoay cả nửa buổi nó mới đưa được em về nhà rồi mò lên trường cho có mặt. Cũng may bửa nay không phải ngày học môn cô đẹp, nếu không nó thà trốn luôn chứ không dám mò lên lớp để ăn hành. Tan học bụng đói cồn cào, ngồi suy nghĩ mãi không biết đi đâu, về nhà trọ thì giờ này tụi bạn ở nhà đông đúc ồn ào, về nhà chị thì…chưa biết nên về hay không, nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng nó quyết định mò qua chị Thủy hưởng ké máy lạnh, dù gì bên đó còn nguyên balo đồ của nó. Nói là làm, nó mua đại hai phần cơm trưa, vài món ăn, một phần canh chua cá rồi chạy ào qua nhà chị Thủy. Phải đập cửa ầm ầm, gọi điện mấy cuộc bà chị già mới chịu mở cửa, đập vô mắt nó là gương mặt ngái ngủ nhưng vẫn đẹp vì chiếc váy ngủ màu xanh nhạt.

Chị Thủy duỗi người ngáp ngắn ngáp dài mấy cái đóng sập cửa đi vô wc, nó thì chạy tót lại bếp bày đồ ăn ra bàn, mở tivi ngồi chờ. Vệ sinh cá nhân xong chị Thủy đi ra nhìn nhìn đồ ăn trên bàn gật đầu

Nó gật đầu đi vô wc tắm, buổi trưa nóng chạy ngoài đường, không có cái sướng nào bằng được thả mình giữa làn nước mát lạnh của vòi hoa sen. Nó tắm cũng nhanh, mặc mỗi chiếc quần dài để trần mò mẫm đi ra ngoài, chị Thủy đang cắt trái cây, nước ngọt chuẩn bị sẵn, đồ ăn cũng hâm vừa xong nghi ngút khói trên bàn. Cầm đại miếng ổi đưa lên miệng nhai ngon lành nó ngồi xuống đối diện chị Thủy cười cười

Chị Thủy để dĩa trái cây cắt xong trở vô tủ lạnh rồi ngồi xuống ăn cơm với nó

Ăn uống xong xuôi, trong lúc chị Thủy dọn dẹp rửa chén thì nó nhảy tót lên giường chị, mở tivi rồi ngồi dựa lưng vô tường hút thuốc, hình như số người nó ngang nhiên hút thuốc trước mặt càng ngày càng nhiều thì phải. Bộ phim hài nhẹ nhàng, đêm qua có uống rượu, lại không được ngủ nhiều, người mệt nhoài, nhất là ngồi dưới cái máy lạnh mát rượi, nó ngủ gục luôn lúc nào không hay. Trong cơn ngủ chập chờn, có ai đó kéo người nó nằm xuống, đầu gối lên cái gì đó mềm mại, mát lạnh, thơm thoang thoảng mùi con gái, nó cũng không thèm suy nghĩ, vô thức vùi đầu vào giất ngủ sâu.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.