Trở về truyện

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES - Phần 5

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES

5 Phần 5

Ngồi thẳng lưng được chút đâu lại hoàn đó, lại nằm ngáp ngắn ngáp dài đưa mắt ra ngoài cửa sổ, gió thổi hiu hiu tiếng quạt trần ù ù, cái khung cảnh này mà không ngủ gục có lỗi với tính nó quá. Đang thả hồn trên cây ngon lành tự dưng hông đau nhói, nó nắm lấy cái tay đang nhéo hông nó đứng bật dậy

Uidaaa đứa nào!…Ơ…ơ…không không phải…ai đó! Uiiii đau quá…

Còn ai khác ngoài cô đẹp đang ngồi kế bên, chân chéo lại một cách sang trọng, nhướng đôi chân mày liếc nó như muốn giết người.

Nhéo mạnh nó một cái nửa rồi cô mới rút tay ra rồi khoanh tay lại, kiêu sa nhìn lên khu vực mấy đứa đang thuyết trình. Nó tiu nghỉu xoa xoa cái eo vài cái rồi cũng ráng ngồi thẳng lưng nhìn lên trên, được một lúc nó liếc liếc qua cô đẹp của nó vài cái rồi chọt chọt vai cô mấy cái.

Cô đẹp trợn mắt liến qua nó, đôi chân mày nhướng lên như muốn nhảy luôn khỏi trán.

Sau một hồi kiếm đủ cách xua cô đi chỗ khác không được nó đành thở dài đau khổ nhìn lên bảng, mắt thì cứ híp lại mà đâu có dám nhắm mắt mơ màng như thường ngày. Cũng hên hôm nay đi học trễ, vật vạ thêm khoản nửa tiếng thì cũng tới giờ giải lao.

Tốt lắm! Tổ ba giữ nguyên phần này lại, chúng ta nghỉ ngơi một chút., sau giờ bạn tiếp theo của tổ ba tiếp tục thuyết trình phần tiếp theo. Giải tán!

Cô vừa nói vừa đi lên bục giảng, nó thở phào nhẹ nhõm ba chân bốn cẳng định leo ra cửa sổ thì lại giọng cô đẹp văng vẳng phía xa

Cả lớp cười rần, nó tiu nghỉu đi lên bục giảng, cô đẹp chỉ chỉ cái giỏ cặp màu đỏ của chứa đầy tài liệu, laptop nặng trịch của mình rồi quay lưng điệu đà bước đi trước ánh mắt nhìn theo của cơ số nam sinh trong lớp. Nó gục đầu thở dài cất bước đi theo. Thiệt ra cái hình ảnh này quen thuộc mỗi lần học môn của cô, tự nhiên thấy hối hận hồi lần đầu gặp cô ngoài cổng trường, nó thấy cô rinh cái cặp nặng trịch cùng vài thứ máy móc chuyên dụng, nổi máu ngoan làm gì chạy lại chào hỏi rồi rinh hết đồ dùm cô làm gì để giờ của tới môn của cô là nó thành bốc vác miễn phí.

Ê anh sữa, cho chai sữa nè!

Tiếng cô bạn lớp khác kêu phía sau, nó quay mặt lại nháy nháy mắt ra dấu, hình như cô bạn đang chạy lại gần cũng vừa thấy gương mặt lãnh diễm phía sau lưng nó thì chững người lại lè lưỡi lấm lét nhìn nhìn rồi cũng chuồn gấp.

Cô đẹp liếc nó một cái rồi xoay lưng đi thẳng, nó lẽo đẽo ôm cặp theo sau. Phòng giảng viên của tầng này vừa là phòng làm việc của giảng viên vừa là phòng nghỉ ngơi, mỗi tầng đều có một phòng và thường cũng chỉ có một giảng viên duy nhất trong ngày giảng ở tầng này nghỉ ngơi. Vừa bước vào phòng, gió lạnh từ chiếc máy điều hòa ồ ạt phủ lấy người, nó thở dài sảng khoái để cặp lên bàn rồi ngồi phịch luôn xuống ghế sô-pha dài êm ái.

Nó ể oải ngáp dài một cái rồi xõa luôn hai chân hai tay trên ghế tận hưởng cái sự mát lạnh của điều hòa.

Cô đẹp mở tủ lạnh mini trong phòng lấy ra một bình thủy tinh đầy nước ép màu xanh, ngồi xuống kế nó rồi rót nước ra hai ly thủy tinh để sẵn trên bàn

Nó ngồi bật dậy cười cười cầm ly nước ép đưa lên miệng nhấm một ngụm nhỏ, mùi thơm của ổi và cóc họa quyện lan tỏa khắp khoang miệng, vị ngọt ngọt chua chua kèm cái lạnh mát cả người khiến nó rùng mình nhẹ một cái gật gù.

Nó không thèm nói nửa đưa ly nước lên miệng uống một hơi hết sạch ly rồi chép chép miệng nhìn sang cô đẹp, mắt nhìn nhìn cười cười, cô đẹp nhướng mắt lên.

Gì mà uống như chết khát vậy trời, hông có biết thưởng thức gì hết.

Trợn mắt thị uy với nó một cái rồi cô cũng cầm bình nước rót thêm cho nó một ly đầy nửa.

Nó rít nhẹ một hơi nửa ly nước nửa rồi mới vỗ vỗ cái bụng dựa lưng vào ghế mắt nhắm lại hưởng thụ điều hòa.

Cô đẹp đánh nó một cái rồi chu miệng thưởng thức món nước ép ngon lành.

Nó cười cười vừa xem xét bộ móng cô đẹp mới làm điệu vừa nheo mắt thưởng thức món nước ép.

Cô đẹp trợn mắt bấm mạnh luôn vô tay khiến nó nhăn nhó đau khổ, hả hê rồi mới chịu buông tay nó ra.

Nó bật cười hai tay đấm đấm vai cô đẹp

Cô đẹp đứng dậy lấy cái túi màu đen cho bình nước ép vào cùng một cái ly rồi treo lên ngón tay còn sót lại của nó vì lo rinh đống đồ của cô.

Nó trợn mắt le lưỡi

Nó cười cười lắc đầu đi ra khỏi phòng giảng viên, rời khỏi căn phòng máy lạnh mát rượi thiệt không nỡ chút nào, nhưng thôi dù sao cũng là sinh viên thì cũng đành quay lại cho giống sinh viên với người ta. Không cần giả bộ như vừa mới bị giảng viên xử lý thì gương mặt nó cũng vừa nhăn vừa xụ vì cái nóng SG phả thẳng vào người.

Cô bạn lớp dưới chạy ào đi không thèm dừng lại, nó tiu nghĩu nhìn theo rồi cũng đành quay lưng rinh cặp đồ siêu nặng của cô đẹp đem để lên bàn giảng viên rồi quay lại góc cuối lớp của riêng mình nằm dài lên bàn. Buổi học tiếp theo bắt đầu và nó vẫn bị cô đẹp cố ý ngồi chung bàn cuối, gương mặt lạnh lùng làm nó phải khổ sở mãi cho đến khi buổi học kết thúc. Cái nắng trưa SG như thiêu đốt, nó thở phì phì để máy móc vô phòng thiết bị, quẹt quẹt mồ hôi chảy dài trên mặt ngẩng lên nhìn cô đẹp đang đứng khoan tay dựa lưng vô cửa, công nhận cả buổi trời nóng ai cũng đầy mồ hôi mà cô đẹp của nó vẫn thơm phức mùi nước hoa, gương mặt vẫn tươi cười như hoa, cứ như miễn nhiễm với cái nóng, cái mệt. Thiệt ra cũng nhờ có sai vặt miễn phí là nó cô đẹp mới còn tươi như vậy.

Nó xách cặp cô ra ngoài bãi xe, mọi người hầu như đã về hết, chỉ còn lác đác vài chiếc xe, vài bóng sinh viên còn rải rác khắp khu vực để xe đứng nói chuyện. Nó nhìn loanh quanh tìm xe cô đẹp mãi vẫn không thấy, tính để cặp lên xe cô rồi tranh thủ về trước cũng không được, chỉ đành ngồi phịch luôn xuống yên sau xe nó. Được một chút cô đẹp cũng ra tới, người cũng cao vừa phải, cơ mà do đôi guốc cao gót nên nhìn từ xa cũng ra dáng phát thanh viên truyền hình chứ không thua kém gì. Vừa đi cô vừa gật đầu đáp lời vài bạn sinh viên đang cuối đầu chào, hình như mọi người cũng tò mò nhìn cô đang đi thẳng về phía nó.

Nó lắc đầu ngao ngán rồi dẫn xe đi trước ra khỏi cổng, cô đẹp nhẹ nhàng đi theo sau lưng, ra đến cổng nó leo lên xe phủi phủi bụi yên sau, gỡ gác chân ra sẵn ngồi chờ.

Cô đẹp vẫy vẫy tay chào một thầy trẻ trẻ nhìn hơi lạ mắt rồi đi nhanh lại leo lên yên sau xe nó vỗ vỗ vai.

Nó lắc đầu cho xe nhập vào dòng người đông đúc trên đường đi về hướng nhà cô, tiệm sửa xe cũng gần nhà chứ không đi qua đi lại dưới cái nắng này chắc về lại tốn tiền mua thuốc uống tiếp.

Nó cười khì khì cho xe chạy nhanh len lỏi vô dòng xe đông đúc trên đường. Đưa cô ra quán làm xe xong nó lại ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh sang nhà chị Thủy. Tại đưa cô về nên giờ phải nhanh qua đón chị Thủy, phụ nữ mà dù lớn hay nhỏ thì nhăn mặt đều rất đáng sợ.

Chị Thủy nhìn nhìn bằng ánh mắt tò mò nhìn thẳng vô nó

Nó trợn mắt nhìn chị Thủy từ đầu xuống chân, một chiếc áo thun khoe bụng, chiếc quần jean ngắn cũn ngắn hơn cả cái quần xì-lỏn nó hay mặc ngủ ở nhà nửa.

Nó trợn mắt chỉ tay lên nhà, chị Thủy chu cái miệng nhìn nó lấm lét một chút rồi cũng chịu đi lên nhà thay đồ, nó lắc đầu nói với theo

Chị Thủy đi lên nhà khoản mười phút cũng quay trở xuống, lần này là một chiếc quần jean dài đến bắp chân, vẫn cái áo cũ nhưng khoác thêm một chiếc áo da bên ngoài, vừa đủ che cả bụng và miễn cưỡng che được nắng.

Nó gật đầu kéo chị lên xe rồi chạy qua quán bún cực ngon do chị Thủy chỉ. Ăn uống xong xuôi nó đưa chị chạy luôn lên quán bar, dừng xe trước quán chờ nó chào hỏi anh bảo vệ trực coi quán ban ngày xong chị Thủy kéo kéo vai nó lại gần nói

Chị Thủy tươi cười nựng mặt nó một cái rồi đi vô quán, vẫy vẫy tay với anh bảo vệ rồi nó cũng chạy luôn qua công ty, nói chuyện với sếp vài câu, kiểm tra lại vài khâu chuẩn bị cuối cùng cho chương trình sắp làm xong trời cũng gần về chiều, nó chào mọi người một vòng rồi nó đi thẳng qua quán nhậu ông Kha. Qua tới quán đã thấy ổng đang ngồi vắt chân lùn xủn trên con SH màu cam huyền thoại của ổng, tay cầm cuốn sổ ghi ghi chép chép gì đó, phía trước là mấy người nhân viên đang ngồi cắt gọt rửa rau củ, thịt, cá, hải sản chuẩn bị tối bán.

Hello đại ca

Nó dừng xe đi luôn vô quán, tay bóc đại trái chuối đưa lên miệng nhai ngon lành.

Nó cười cười kéo ghế ngồi, hướng mắt về con bé thu ngân đang ngồi trong quầy. Ông Kha tuột xuống xe đi lại gần gõ cái binh lên đầu nó một cái rồi ngồi xuống kế nó.

Ông Kha thở dài dựa lưng vô ghế, tay vỗ vỗ cái đầu hình như mới cắt trụi lơ, bên trong nhìn thấy rõ vài vết sẹo trên da đầu ẩn ẩn hiện hiện.

Nó mĩm cười, hút một cái hết nửa ly sting cho đã khát xong cũng dựa lưng vào ghế, bàn tay xoa nhẹ lên tay kia.

Ờ! Em sắp ngả thôi, giờ tự do rồi.

Ông Kha nhìn nó thật sâu, vỗ vỗ vai nó mĩm cười.

Ông Kha cười ha hả một cách dâm đảng vỗ đầu nó một cái, quay lại dặn một tiếng với con bé coi quầy lễ tân xong chở nó chạy vèo đi.

Ông Kha chở nó đi một vòng mấy quán karaoke của ổng, giới thiệu từng người cho nó mặc dù đa số anh chị em quản lý của ổng nó đều có biết mặt. Xong xuôi ổng chở nó chạy về quán nhậu đưa chìa khóa, sổ sách, máy tính, điện thoại công việc của ổng cho nó rồi chạy luôn con xe cà tàng của nó qua nhà chị Tiên. Hai ông bà này dăm ba bửa là gây lộn um trời đất, cơ mà lành cũng nhanh, đủ thứ chuyện sóng gió có khi ngang ngửa chuyện tình của nó, vậy mà nghe đâu cũng sắp cưới tới nơi rồi, nghĩ cũng mừng. Nó vừa đi vừa tủm tỉm cười nghĩ về chuyện của ông Kha chị Tiên rồi tới quán bar chị Thủy làm lúc nào không hay. Bấm điện thoại cho chị một cái rồi tấp xe vô quán cà phê cóc gần đó ngồi chờ vì chị Thủy còn kệt công chuyện chưa ra kịp. Uống nhẹ ly cà phê cho tỉnh ngủ do cả ngày đi học rồi công việc chạy long nhong tùm lum, xong nó để luôn xe đi bộ qua đường tính vô quán bar để rinh hộp đồ người ta gửi dùm chị Thủy ra xe trước. Trời gần về tối, mấy anh bảo vệ, giữ xe cũng lác đác bắt đầu đứng ngoài cửa chuẩn bị vô ca làm.

Ê đi đâu đó nhóc? Bar chưa tới giờ mở. Ai cho mày tự tiện đi vô chỗ này mậy?

Đang tính rinh cái thùng nằm gần trong góc đường vô quán thì có một bàn tay vỗ mạnh lên vai kéo nó ra, là một ông mặc đồ bảo vệ đen dành riêng cho bảo vệ quán, mặt khá lạ đang nhìn nó bằng ánh mắt dò xét xen lẫn một chút khinh khỉnh. Cũng không lạ lắm vì giờ người nó vốn ốm, nhỏ, mặt mũi cũng còn non, hơn nửa giờ đang mặc trên người quần jean áo sơ-mi trắng đi học, coi bộ cũng không giống lắm người có việc gì trên bar. Ngơ ngác một chút nó cũng lắc đầu vừa định lên tiếng giải thích thì ông trưởng ca bảo vệ cũng quen mặt nó đi lại gần vỗ đầu kéo tay ông bảo vệ khỏi người nó giọng ồm ồm.

Ông anh tuôn một tràn làm cả nó lẫn ông anh bảo vệ mới miệng chữ O mắt trợn trong thiếu điều rớt ra ngoài, ông kia còn đỡ, nó thì mồ hôi hột tuôn ra lạnh hết sống lưng. Nghe ổng nói thiết cứ tưởng nó công tử đại gia gì đó chứ không phải thằng sinh viên.

Ông anh tên Hai rinh thùng đồ của chị Thủy đi cùng nó qua quán cà phê cóc bên kia đường, để thùng đồ lên xe nó rồi ngồi xuống kêu thêm hai ly cà phê rút thuốc ra hút.

Ông anh Hai quay qua vỗ vai ông Tám một cái rồi cười ha hả, nó cũng chỉ cười nhẹ gật đầu. Tính ra xe nó mấy ông anh bảo vệ làm ở đây chụp hình cũng gần đủ mặt, mang tiếng xe nó chứ mấy ông này ngồi mới thấy hợp hơn nó, toàn mấy ông cao to mặt mũi thứ dữ, đâu có nhỏ người như nó. Ngồi được một chút nó cũng nhìn nhìn qua bên sảnh trước quán bar, đếm đếm số người rồi kêu thêm đại mấy ly cà phê kêu bà chủ quán đem qua mời hết mấy anh bảo vệ đang đứng tụm năm tụm ba. Mấy anh em ngồi nói trên trời dưới đất được một chút chị Thủy cũng ra tới.

Nó đứng dậy tính tiền xong, chị Thủy cũng cười nói mấy câu với ông anh Hai rồi lên xe nó lao đi.

Nó chạy xe thẳng về nhà chị Thủy luôn vì đồ nó cũng còn bỏ giặt bên nhà chị.

Quyết định vô cùng chính xác, nó tắm rửa thay đồ sạch sẽ xong chị Thủy mới bắt đầu công cuộc chuẩn bị đồ đạc đi làm của mình. Nó ngồi hút một điếu thuốc, mở tivi lướt lướt coi phim đã đời suýt ngủ gục mất tiêu thì chị Thủy mới xong. Hôm nay chị mặc một chiếc váy ngắn màu đỏ cực kỳ quyến rũ, nó nhìn chị quen rồi mà máu nóng trong người cũng muốn chạy ma-ra-tong khắp cơ thể.

Chị Thủy cười tủm tỉm đi theo nó xuống lầu, chiều cao của chị cũng phổ thông nhưng khi mang giày cao gót đi làm vào khiến nó tự nhiên lùn hơn chị một khúc. Ông trời thiệt là bất công với đàn ông mà, bình thường cũng có chút cao hơn chị, giờ vẫn cứ là bị dìm hàng tuyệt đối. Xe ông Kha êm ái viu viu trên đường, lâu lắm mới chạy tay ga nên chân có hơi không quen, dù xe ngon nhưng cảm giác cũng không thích lắm. Vẫn cứ bé cà phê của nó là thân quên hơn. Hai chị em chở nhau đi ăn nhẹ ở một quán ăn Hàn quốc gần trung tâm cho tiện đường, ăn xong chở nhau luôn qua bar sớm để chị Thủy sắp xếp công việc đón khách. Nó thì chưa vội vào quán mà la cà phía ngoài ngồi uống cà phê tán dóc với mấy ông bảo vệ. Càng về đêm trời cũng mát mẻ, thoáng hơn, từng dòng người qua lại không đông như giờ tan tầm. Nhạc bên trong hình như cũng vừa bắt đầu, mấy anh bảo vệ thôi không còn ngồi với nó nửa mà chia nhau ra bắt đầu ca làm việc, khách đi chơi cũng lác đác bắt đầu đổ về cửa bar. Từng chiếc xe sang trọng dừng lại, từng nhóm người váy áo sành điệu đi qua trước mắt. Nó vẫn cứ ngồi đó yên lặng ngắm nhìn, cứ như muốn tự tách mình ra khỏi cái thế giới ồn ào ấy.

Hi anh Mon! Lâu quá hông gặp

Đột nhiên có người vỗ vai nó một cái, quay lại sau lưng, mấy cặp chân thon dài trắng nõn đập ngay vào mắt nó. Nhìn lên thì nhận ra là mấy cô bạn dancer đang đứng nguyên nhóm khoe chân trước mắt nó, cô bạn này tên Nhi hay dẫn nhóm đi diễn ở bar này, tuy lớn hơn nó một tuổi nhưng vẫn cứ thích kêu nó anh vì nó là con trai.

Nó cười cười đưa tay kéo thêm ghế ra xung quanh, Nhi kéo tay thêm 4 cô gái đi chung nhóm ngồi xuống rồi ôm lấy bắp tay nó cười tủm tỉm.

Nhi bật cười nhướng đôi mắt đen nhánh hướng về bốn cô gái đang cười ngồi xung quanh.

Nói rồi cô nàng Nhi kéo hai tay nó để lên hông, xoa xoa nhẹ rồi lại kéo tay nó vòng xuống đùi.

Nó ngơ ngác lắc đầu nói như mếu, mắt trợn ngược đe dọa Nhi mà cô nàng vẫn cứ cười tươi trêu ngươi nó.

Nhóm của Nhi kêu nước xong ngồi vui vẻ vừa uống vừa nói chuyện làm quen với nó. Vì bốn bạn kia diễn chính, Nhi chỉ đi theo quản nhóm cho nên bốn bạn kia không dung tên thật, toàn lấy tên hơi tây tây để xưng hô nhau.

Nhi cười tươi ôm ôm bắp tay nó, đôi môi đỏ chu chu ra cứ như trẻ con đòi quà.

Đương nhiên, ai bỏ bê hồi nào. Đâu lại đây từng người ôm một cái thể hiện thương nào.

Nó giang tay hướng về cả nhóm, mắt chớp chớp cười to.

Cả nhóm bật cười, mấy cô nàng kia cũng được đà ngồi sát vô người nó trêu chọc, tự dưng nó thấy mình giống món hàng cho các cô chơi đùa chứ không còn là khách nửa. Bà cụ chủ quán cũng chỉ biết lắc đầu cười cười, gương mặt ra vẻ cảm thông với tấm thân bơ vơ giữa vòng vây của yêu nữ của nó. Ngồi nói chuyện linh tinh thêm một lúc cả nhóm đứng dậy đi vào trong chuẩn bị làm. Nó ngồi thêm một chút chị Thủy cũng gọi điện kêu nó vào trong ngồi giữ bàn cho nhóm Mimi đang trên đường đến.

Bước qua khỏi cánh cổng dày là một thế giới đầy ắp tiếng nhạc đinh tai nhức óc, một bầu không khí cuồng nhiệt vừa quen thuộc vừa xa lạ, quen vì nó đã đi đến đây nhiều lần vì công việc phải đi tiếp khách với sếp, lạ là vì vốn có đi bao nhiêu lần nó cũng không thích chỗ ồn ào. Chị Thủy đang đứng đón nó gần chỗ ra vào, vừa thấy nó chị liền chen lại gần kéo tay dẫn đường cho nó. Bàn là một khu ghế sô-pha sang trọng nằm gần trung tâm, thông thường đây là khu vip nhất nên thường tầm nhìn, tiếng nhạc cũng như sự chăm sóc cũng là cao nhất. Nó cũng là khách quen của khu vực này bởi vì chỗ này mới có cái ghế sô-pha êm ái thích hợp với nó. Kéo nó ngồi xuống, chị Thủy nép sát vào người nó, kéo bàn tay nó vòng qua eo chị, tay còn lại vòng qua cổ kéo nó sát hơn vào người. Mùi thơm thoang thoảng từ môi chị khiến nó cũng có một chút cảm giác khó không nói thành lời.

Chị Thủy thổi nhẹ một cái vô tai nó, bàn tay trái nâng cằm nó lên nựng nựng một cách bá đạo, quăng cho nó một nụ cười ẩn ý gì đó rồi mới chịu đứng dậy len lỏi vào dòng người. Trước giờ đi chơi nhất là gặp nhau trong cái không khí này bà cô Thủy cũng toàn trêu chọc nó lả lơi như vậy, riết nó cũng quen dần, mọi người biết cũng quen thuộc từ lâu cho nên nó cũng chỉ lắc đầu cười khổ, dựa lưng vào ghế. Nhắm mắt được vài phút thì nó nhận ra lại một hơi thở gần sát bên tai, mở mắt ra là một cô gái mặc chiếc váy ngắn màu đen, điểm thêm vài cánh hoa trắng li ti đang ngồi chống cằm nhìn nó. Khẽ mĩm cười, nó giơ tay xoa xoa cái má trắng mịn không một chút tì vết của cô gái rồi ngồi thẳng dậy.

Lại hồi nào không lên tiếng chị?

Cô gái chu cái miệng cắn nhẹ lên tay nó một cái, đôi chân mày cau nhìn nó như một kẻ phụ tình bị bắt gặp.

Cô gái nghiêng nghiêng đầu xụ mặt né bàn tay nó, né né như có như không rốt cuộc cũng bị bàn tay nó bắt lấy gương mặt, ngón tay cái xoa xoa nhẹ khiên cô nàng cười khúc khích, mặt vẫn cứ nhăn nhăn.

Cô gái nghiêng cái đầu, kéo mạnh tay nó ra khỏi mặt rồi đứng dậy bước đi, để lại nó với mấy chai nước lọc, một dĩa trái cây to đùng.

Nó đưa hai ngón tay lên miệng ra dấu, chị Yến nhìn nó cười một cái rồi gật đầu quay đi. Nhắm mắt thêm vài phút một anh bạn phục vụ trạc tuổi nó đi lại gần, khẽ cuối người hai tay cầm một gói thuốc, một hộp diêm màu đen sang trọng đưa cho nó.

Nó nhận gói thuốc màu trắng thứ nó thường hay hút mỗi lần đi bar, tay còn lại rút một tờ tiền 100k ra dúi vào tay bạn phục vụ, nhưng cậu bạn vội xua tay đẩy tiền ngược về phía nó.

Nó chưa kịp nói gì cậu bạn phục vụ đã len vào đám đông mất dạng. Nó cũng đành nhét tiền ngược trở vào túi. Hình như nhạc cũng chỉ mới đánh được hơn một tiếng, mà nghe nói nhóm Ngân và Mimi hình như tới qua mười hai giờ mới tới vì Mimi mười một giờ mới tan làm. Đi chơi ở đây mà thiếu Mimi thì coi như mất luôn một nửa vui vẻ. Nó mĩm cười nghĩ về những trò đùa của cô nàng Mimi này một chút rồi cũng ngả người ra ghế, móc điếu thuốc ra châm lửa, sau đó quăng luôn gói thuốc lên bàn trước mặt. Nhạc tuy chỉ là dạo đầu nhưng vẫn khiến đầu óc người ta khó mà yên tĩnh, không khí dường như càng ngày càng nóng hơn bởi càng về khuya càng nhiều người bước vào quán. Bốn cô bạn dancer mới gặp ngoài đường cũng bắt đầu lên diễn. Những cơ thể đầy ma mị khiến mọi người đều ngước mắt nhìn theo từng vũ điệu, ngay cả nó vốn thích nhìn dancer nhảy cũng say sưa ngắm nhìn bằng ánh mắt tò mò bởi vì mấy bạn này là người quen của nó. Chút thế nào cô nàng Nhi cũng đi ra kiếm nó để bắt nó nhận xét theo thói quen. Sau hơn mười phút biểu diễn tại chỗ, bốn cô dancer cũng chia nhau ra vừa đi vừa uốn éo người theo nhạc hướng về các bàn khách để giao lưu. Đây cũng là cách các bạn làm quen, nói chuyện chào hỏi cũng như đặc biệt hy vọng có thêm một ít tiền tip. Một cô nàng tóc vàng dáng người cao, đặc biệt bốc lửa xinh đẹp nhất trong số bốn bạn tủm tỉm cười đi về phía nó, sau đó nháy nháy mắt nắm hai tay nó rồi cuối người nhảy theo vài giai điệu thường thấy của các bạn dancer, chưa uống rượu mà người nó máu chạy rần rần, hai vanh tai nó nóng ran bởi thân hình như con rắn trước mặt. Cô nàng ôm lấy cổ nó dựa sát vào người nó cười khúc khích cả người ngồi luôn lên đùi nó, cô nàng cứ như muốn lôi tuột hết cái bản năng đàn ông trong người nó ra ngoài bằng những cử chỉ không còn khoản cách. Hai bàn tay nó cứ run run tự nắm chặt lấy túi quần của mình, đầu ngả tối đa ra sau thành ghế, đáng tiếc làm gì còn né được nửa, chỉ còn đành lắc đầu cười khổ, miệng thở phì phì cố thối mấy sợi tóc đang phủ đầy trên mặt nó. Hình như cảm nhận cái hành động buồn cười của nó, cô nàng tên gì thì nó cũng quên bén đi rồi lại run run vai vì cười

Nó còn đang vận động cái sức mạnh nam nhi trong người ra mạnh mẽ đối mặt với cô nàng này thì cô nàng đã vòng tay cầm lấy hai bàn tay nó kéo ra khỏi túi quần một tay đặt trọn lên bờ eo bốc lửa của mình, tay còn lại của được bị kéo để trọn lên đùi cô nàng, làn da mát lạnh lán mịn khiến nó vừa thích vừa buồn cười. Tay rụt lại hoài cũng không thể bởi nó đã bị cô nàng khóa chặt. Khó khăn lắm mới hít sâu một cái, nó cười khổ ráng nói nên lời.

Nó lại cười khổ trong lòng, khẽ đưa mắt nhìn quanh, ba cô nàng kia đâu có giao lưu với khách dữ dội như bà cô này, các cô cũng đang đưa mắt nhìn về phía nó tủm tỉm cười như được mùa.

Thôi thôi sau không dám đòi đo nửa, tha đi…anh tip cho em hen, tha đi.

Nó ráng kéo cái tay phải ra khỏi eo cô nàng, móc một tờ 200k ra, đang loay hoay tìm cho được bàn tay cô nàng để tip thì cô nàng lại dựa sát vào người, tay kéo mạnh bàn tay phải nó ôm lên eo cái nửa rồi chu môi cười.

Thực sự lúc này tay nó khá yếu, lại đang bị cô nàng gần 50kg này ngồi đè hẳn lên người cho nên cũng không còn chút thế nào để rút tay ra hay nhét tiền vào đâu đó trên người cô ấy. Chỉ đành ngậm đắng nuốt cay, hí ha hí hửng à nhầm tiu nghỉu thưởng thức mùi hương con gái, làn da mát lạnh mịn màn và rất săn chắc của dancer.

Cô nàng cười tươi thả tay phải nó ra, tay trái vẫn khóa chặt tay nó để lên đùi mình, một tay cô nàng cầm chai nước dứ dứ trước mắt, hiểu ý nó liền dùng tay phải vặn nắp chai. Cô nàng vẫn ngồi đung đưa trên đùi nó, tay cầm chai nước uống một cách ngon lành. Nhìn cô nàng uống nước nó mới để ý cô ấy cũng đang rất mệt.

Nó mĩm cười, cũng không né cô nàng nửa, tay phải xoa nhẹ nhẹ lên vai giống như nó vẫn hay làm theo thói quen mỗi khi có ai đó đi với nó than mõi. Cả hai đều không hẹn nhau mà im lặng lắng nghe tiếng nhạc, cô nàng cũng không còn chọc nó nửa, yên vị ngồi trên người nó, tay khẽ xoa xoa lên bàn tay đang đặt trên đùi cô ấy, tay còn lại cầm chai nước suối nhịp nhịp theo nhạc.

Cô nàng mĩm cười, nhoài người lấy gói thuốc trên bàn, rút một điếu rồi tự châm thuốc hít nhẹ một hơi sau đó mới đưa điếu thuốc lên miệng nó. Làn khói trắng bay vào không gian, ánh đèn nhấp nháy quay cuồn càng làm khói thuốc như huyền ảo, lung linh hơn. Nó im lặng, ánh mắt len lỏi giữa những sợi tóc vàng của cô ấy nhìn ngắm tất cả những gì hiện lên trong tầm mắt. Bất chợt nó đưa mắt về phía trên tầng hai, phía xa có một gương mặt lạnh lùng, mái tóc ngắn bạch kim, chiếc váy trắng dường như rất quen mắt. Đôi mắt sâu như nước mùa thu hình như đang nhìn về phía nó. Mỗi một ánh đèn lướt qua gương mặt ấy, nó như thấy rõ đôi mắt lạnh lùng, có một chút gì giận, một cái nhìn rất lạ đang hướng về nó, xoáy sâu vào như muốn nhìn rõ bên trong tâm hồn. Nó khẽ cau mày, cố lục lọi bằng tất cả trí nhớ cũng không biết cô ấy là ai, chỉ là chiếc váy này thật sự vô cùng quen mắt.

Nó cười nhẹ, rồi lại đưa ánh mắt về phía cô gái, ánh đèn nhấp nháy chiếu lên mái tóc trắng bạch kim khiến cả gương mặt ấy bổng trở nên như một cô búp bê kiêu kỳ, lạnh lùng. Đôi môi như màu táo chin khẽ nhếch lên, chậm rãi như đang nói từng chữ một cách kiêu sa

Đồ…xấu xa…đồ…nham…nhở…Đồ…tồi

Nó mím môi hít thật sâu một hơi thuốc từ trên tay cô nàng dancer ngồi trên người, nhăn mắt như cố nhìn cho rõ khẩu hình, nó không chắc có đọc được gì đó vì nó chẳng phải chuyên gia. Chỉ là hình như cô ấy đã nói như vậy, mập mờ, khó hiểu…có lẽ nó cũng hơi nhạy cảm. Nhưng mà….ai vậy nhỉ?

5......

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.