3 Phần 3
Quăng đại chiếc áo khoác thấm đẫm sương sớm lên giá treo đồ ở phía góc tường, rót một ly trà nóng còn lại trong bình từ đêm qua, nó ngả người ra ghế đưa ánh mắt còn một chút cay cay vì gió ngồi lặng nhìn xuống lòng đường. Từng làn khói trắng nhẹ nhàng hòa vào gió, Đà Lạt dù mùa này ít mưa nhưng sương sớm vẫn đủ ướt nhòe mái tóc, từng sợi tóc ướt phũ xuống mắt lại càng cay. Nhìn cuộc sống của ngày mới dần bắt đầu qua khe hở từ mái tóc dài phũ mắt cũng là một cách nhìn rất riêng, dường như mọi thứ trước mắt như một cuộn phim chiếu chậm nhẹ qua.
Sao hông kêu chị dậy?
Giọng nói nhỏ nhẹ từ sau lưng, nó mĩm cười quay lại vẫy tay
Chị Thủy nhìn sâu nó một chút rồi cũng không trả lời, chỉ nhẹ nhàng duỗi duỗi người rồi đi lại ngồi bên cạnh, cướp lấy điếu thuốc trên miệng nó rồi ngả luôn đầu xuống ghế, lấy tay nó kê đầu, đôi chân đung đưa nghịch chậu hoa phía ngoài lối đi.
Nó trợn mắt xoa xoa lên tai
Chị Thủy ngước mắt nhìn sâu vào mắt nó rồi trề môi, khẽ giật mình rồi đưa tay dụi dụi nhẹ mắt mình
Chị Thủy cũng bật cười rồi đứng dậy vỗ vỗ vào mặt nó một cách tinh nghịch, trả điếu thuốc còn cháy lên miệng nó rồi đi vào wc vệ sinh cá nhân.
Nó cũng không hỏi nửa, hít lấy một hơi dài rồi đứng dậy đi xuống dưới sân nhà, cô bé chủ nhà hình như cũng mới dậy thò đầu ra cửa sổ vẫy vẫy tay
Cô bé chủ nhà nghiêm mặt phùng mang trợn má với nó một cái rồi đóng cửa rầm một cái.
Tiếng cô bé như hét lên bên kia cánh cửa, nó lắc đầu mĩm cười rồi cũng quay xe ra cổng sẵn, lau lau cho khô những giọt sương sớm còn đọng trên yên xe để chút chị Thủy ngồi cho khỏi ướt. Sau đó nó mới ngồi xuống chiếc ghế gỗ quen thuộc lấy thuốc ra châm lửa. Hình như cứ ở tại thành phố này nó quen với làn khói thuốc nhiều hơn nơi khác.
Hút nhiều thuốc không tốt đầu nhà anh già
Nó khẽ quay lại, cô bé chủ nhà ngồi trên ghế từ lúc nào, cái giọng một chút trẻ con ra vẻ người lớn không lẫn vào đâu được, hôm nay cô bé mặc một chiếc quần ngắn, áo khoác màu hồng nhạt có vẻ như đây là đồ ngủ của cô bé.
Hình như sáng giờ hai người hỏi nó câu này rồi thì phải.
Cô bé chu miệng hướng về con mô tô đen thùi đang dựng gần cổng nhà của nó
Cô bé nhìn chằm chằm vào nó giây lát rồi cũng trề môi
Hình như đầu óc nó giờ bị đần hay sao mà sáng sớm nói dóc hai lần đều bị nhận cái ánh mắt khinh bỉ này rồi, cũng chỉ đành lắc lắc đầu xấu hổ.
Cô bé chủ nhà dần khuất sau phía lối vào nhà vừa đi vừa lẩm bẩm, nó cũng chỉ kịp nghe loáng thoáng vài từ rồi cũng không quan tâm nửa mà xoay lưng lại nhìn ra cổng. Nắng sớm đã bắt đầu len lỏi xuống sân, chợt có tiếng bước chân rồi giọng nói quen thuộc cũng vang lên
Nó đề máy rồi cho xe chầm chậm hòa vào dòng người không quá đông trên đường, hôm nay là chủ nhật cho nên nhịp sống cũng bớt hối hả và vắng người hơn. Vài gánh hàng rong, vài người chạy bộ thể dục đi trên đường, vài chiếc xe nhẹ nhàng qua lại, thời tiết dường như cũng lạnh hơn mọi ngày.
Nó rùng mình vì cái giọng ớn lạnh, hạ ga cho xe chạy chậm lại, quay đầu nhìn chị tThủy rồi ngập ngừng
Chị Thủy đánh lên vai nó một cái
Tới quán, nó cho xe chạy thẳng vào bãi xe thì phía ngoài góc quán có một người đàn ông không quá lớn tuổi đưa tay vẫy vẫy, chị Thủy gật đầu một cái rồi xuống xe kéo tay nó đi về hướng anh đó.
Người đàn ông mặc áo khoác đen phong cách đậm chất người Đà Lạt tươi cười đưa tay vỗ vỗ vai nó.
Dạ em khỏe rồi anh
Nó đưa tay bắt, tay còn lại gãi gãi đầu, chị Thủy nhéo nhẹ eo nó một cái, hiểu ý nó vội tiếp lời
Chị Thủy đánh nó một cái nghiêm mặt rồi mới ngồi xuống quay qua tươi cười với người đàn ông
Người đàn ông cười cười, nó cũng ngồi xuống bên cạnh chị Thủy
Cả ba cùng cười nhẹ rồi kêu đồ ăn sáng, đồ ăn tạm được, cà phê cũng khá đổi lại khung cảnh bình yên buổi sáng trên mặt hồ khiến người ta thấy nhẹ lòng hơn. Nó im lặng bên cạnh để mặc chị Thủy và anh Lâm trò chuyện, thả hồn mình về phía mặt hồ, nhâm nhi cà phê, thuốc lá. Đây chính là hình ảnh hầu như quen thuộc mỗi khi nó đi cùng chị Thủy hay bất cứ ai trong nhóm bạn, thờ ơ và yên lặng. Có lẽ từ khi người duy nhất khiến nó mở lòng, mở miệng thật nhiều đi xa, vốn dĩ lười nói nó lại càng trở nên lặng lẽ hơn, thờ ơ bất cần hơn, chẳng hợp với dáng vẻ bên ngoài của nó chút nào.
Mon
Tiếng chị Thủy làm nó giật mình trở về thực tại, quay qua nhìn thì thấy tay chị cũng đang nhận một điếu thuốc hình như được anh Lâm mời, nó ngẩn người nhìn một chút rồi cũng hiểu ý cầm lấy điếu thuốc của chị Thủy, tự mình dung chiếc zippo cũ mồi thuốc, hít một vài hơi rồi mới đặt lại lên môi chị Thủy. Nó nhìn thấy anh Lâm dường như cũng định châm thuốc giúp nhưng chẳng hiểu vì sao chị Thủy lại từ chối. Khẽ lắc đầu cười khổ một mình, nó lại tiếp tục thưởng thức nắng sớm phía mặt hồ.
Chị Thủy đánh nhẹ nó một cái rồi đứng dậy đi về hướng wc
Nó cười cười đứng dậy đi ra phía ngoài dẫn x era cổng chờ chị Thủy.
Chị Thủy nhìn gương mặt khổ sở của nó lè lưỡi một cái rồi ngồi lên xe, nó lắc đầu ngao ngán cho xe chạy đi, mà cũng không thể trách nó được, shop hoa này cũng do chị dẫn nó đi chơi lúc trước, mà nó cũng đâu có hỏi chi tới người bỏ mối hoa cho shop là ai đâu, giờ mới biết vụ này. Xe dần leo lên con dốc quen thuộc của ngoại ô thành phố, những hàng thông già soi bóng mát, căn nhà màu trắng quen thuộc nằm phía cuối con đường. Mấy tháng không được về, chỉ có thể lén nhìn từ xa, nó thở phì một cái cố kìm nén cảm xúc hỗn độn trong đầu. Nghĩ cũng buồn cười, mang tiếng được tính là người trong nhà, nhưng mấy tháng nay toàn bị cấm cửa không cho lại gần. Vẫn là sân vườn với nhiều hoa, tiếng trẻ con đùa giỡn vang vọng khắp sân, hôm nay chủ nhật chắc tụi nhóc ở nhà đông lắm.
A lão đại về, lão đại về…A….
Xe chỉ vừa tới cổng thì tiếng reo hò í ới của tụi nhỏ vang khắp căn nhà, từng gương mặt trẻ con quen thuộc ào ào chạy ra, dẫn đầu đương nhiên là con Mon con Ster. Nó bật cười vội la lên
Từng giọng trẻ con chí chóe giành nói, tụi nhỏ kéo hai con chó né sang một bên cho nó chạy xe thẳng vào trong nhà, nguyên đám trẻ con hò reo chạy theo phía sau. Mĩm cười dừng xe vào góc nhà, nó khẽ vỗ nhẹ lên đầu vài cái rồi quay lại, ngay lập tức hai con chó cùng mấy đứa nhỏ lao vào nó
Nó nhắm tịt mắt mũi vì bị hai con chó vật dài ra đất, tụi nhỏ thì ôm chân ôm tay, đứa thì ngồi luôn lên bụng nó tranh nhau nói, tranh nhau méc tội, đòi bánh kẹo. Tiếng cười tiếng la hét ầm ĩ giữa sân vườn.
Trật tự trật tự. Mấy đứa đứng xếp hàng đàn hoàng. Nhanh leo xuống nặng quá. Đứa nào cởi giày anh đó, nhanh nhanh xếp hàng, điểm danh, điểm danh.
Phải mất một lúc lâu kêu gào khản cổ cộng với sự trợ giúp của chị Thủy mới có thể kéo tụi nhỏ ra khỏi người nó, ngay ngắn xếp hàng. Nhìn tụi nhỏ xếp hàng đứng nhốn nháo bên dưới bậc thang nó thở phì một cái vuột mồ hôi bò lên ghế gỗ trước nhà ngồi thẳng dậy cho ra dáng đại ca xóm. Kể từ lúc chị đi, nó tiếp nhận luôn vị trí lão đại trong nhà, từ anh lão nhị thành anh lão đại. Mấy đứa lớn nhất nhà thì tủm tỉm ngồi một góc phía xa, còn tụi nhóc thì đứa đứng đứa ngồi dài ra trước sân
Một, hai, ba….gâu gâu
Từng đứa điểm danh xong đều nhận được một gói kẹo, một gói bim bim nó vừa mua ở đầu hẻm, ngay cả hai con chó cũng được mỗi con một cái bánh ngọt, hai ông tướng này thì trái cây bánh ngọt gì cũng ăn tuốt. Giải tán xong tụi nhỏ nó thở dài kêu ba đứa lớn nhất ở phía xa lại gần.
Bửa nay học hành sao rồi mấy đứa
Nó vừa hỏi vừa đưa tay sờ sờ bím tóc của bé An
Nó bật cười nghiêm mặt vuốt vuốt tóc bé An rồi đưa tay còn lại nhéo má bé Yên kéo lại gần.
Nó trợn trừng mắt, hai đứa kia cũng tủm tỉm cười cười nhìn chằm chằm nó, mấy đứa nhỏ này riết miệng lưỡi quá trời, làm lão đại như nó cũng nhiều khi không nói chuyện lại. Nó thở phì trợn mắt cóc lên đầu bé Yên một cái
Thằng Bình nhỏ nhất trong ba đứa nhưng lại ra dáng ông cụ non đứng sau lưng nó chen lời vào, tay vẫn cầm một cây cần câu tự chế gõ gõ lên tường. Nó quay đầu lại nhìn nhìn thằng nhóc rồi thở dài, không biết giống ai mà mới hơn mười tuổi đã lầm lầm lì lì.
Thằng Bình vội chen vào nghiêm mặt, con bé Yên ngẩn người rồi cười cười hai tay vội xoa xoa vào nhau, con bé An cũng kịp đánh lên chân bé Yên một cái. Nó nhíu mày nhìn vòng vòng vào thái độ từng đứa một lúc lâu rồi cũng chỉ đành thở dài.
Nó nghiêm mặt cóc nhẹ lên đầu hai cô bé rồi móc bóp tiền lấy ra cho mỗi đứa 500k.
Tụi nhỏ ngập ngừng một chút rồi cũng phải nhận lấy tiền. Nó thở dài một cái rồi ngả người ra ghế.
Nhìn bóng lưng ba đứa nhỏ rời đi, nó ngả người lên ghế tay xoa xoa lên đầu con Mon đang nằm đè lên chân nó rồi thở dài. Chị Thủy cũng nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh nó.
Cũng không có nhiều tiền, tụi nó còn nhỏ cho tiền riêng làm gì?
Nó mĩm cười nhìn qua chị rồi lại hướng mắt nhìn ra sân, nơi mấy đứa nhỏ đang mải mê đùa giỡn, trên tay đứa nào cũng có bánh kẹo.
Nó cười cười gãi đầu rồi đứng dậy đi vào nhà, xuyên qua những căn phòng thơm mùi gỗ quen thuộc, khoảng sân nhà sau đầy ắp hoa mới vừa cắt còn thơm mùi nhựa mới cắt. Trên những chiếc kệ là hàng đồng thùng giấy cát-tông dung để chứa hoa đã chọn lọc sẵn phân loại chờ chuyển đi cho các mối nhận hàng. Sơ đang ngồi một góc sân cùng với cô Hoa, một già một trẻ cặm cụi sắp xếp phân loại hoa cho kịp chuyến hàng đầu tuần.
Cô Hoa tươi cười lên tiếng, còn Sơ thì chậm rãi đưa mắt nhìn nó thật sâu rồi cũng chỉ gật đầu.
Chị Thủy cũng nhẹ nhàng đi lại gần ngồi xuống bên cạnh Sơ mĩm cười.
Chị Thủy vừa nằm nắm tay Sơ vừa khẽ đưa mắt nhìn nó lè lè lưỡi.
Ơ đây có nhà, có phòng có chỗ ngủ đàn hoàng, không có cái kiểu có nhà rồi kéo nhau ra ngủ ở ngoài, tiền bạc không có mà phung phí.
Giọng Sơ chậm rãi nhưng nghiêm nghị khiến nó cũng chột dạ, miệng nó có quắc lại, tay gãi gãi đầu chứ cũng không dám có cử động gì mạnh cứ như sợ bị Sơ chú ý. Cô Hoa cũng liếc liếc nó cười trừ rồi kéo tay chị Thủy
Cô Hoa gật đầu rồi lại cùng chị Thủy liếc mắt nhìn nó nháy mắt cười. Nó cũng lén cười trừ, tuy có vẻ Sơ giận nó một chút nhưng vẫn biết nó thích ăn thịt bò, lần nào nó về Sơ cũng dặn cô Hoa mua thêm thịt bò về cho nó ăn. Sơ chậm rãi đứng dậy, phủi phủi những chiếc lá vụng, cánh hoa vụng dính đầy trên quần áo rồi cầm lấy cuốn sách cũ đi lên lầu, nó cũng nhẹ nhàng theo từng bậc cầu thang gỗ đi theo sau lưng. Mũi gỗ cũ nhẹ nhàng phả vào mũi, hương hoa thơm ngát dịu dàng. Nhà vẫn luôn đem lại cho nó cảm giác quen thuộc, bình yên đến lạ. Ánh sáng từ phía ngoài ban-công len lỏi vào phòng, vài cơn gió nhẹ khiến tiếng leng keng của cái chuông gió treo trên bục cửa vang lên như chào đón người trở về nhà. Cửa phòng của nó được Sơ chậm rãi mở, mặc dù ngôi nhà này khá đông người nhưng căn phòng này vẫn không có ai ở, căn phòng chỉ dành riêng cho chị…và bây giờ cũng chỉ dành cho nó.
Sơ ngồi xuống giường, tay khẽ phủi phủi như muốn làm phẳng những nếp nhăn của chiếc mền bông màu trắng, mắt Sơ nhìn sâu vào nó rồi cũng không còn nói gì nửa. Nó cũng im lặng, tiếng kim đồng hồ tíc tắc như đếm từng nhịp thở. Khẽ hít sâu một cái nó cũng nhẹ nhàng đi lại chiếc bàn gỗ bên cạnh giường, nó vươn tay mở cửa sổ, nắng len lỏi vào phòng như muốn xua đi cái cái tông màu trắng cô đơn đến nao lòng. Mới mấy tháng không trở về, vậy mà căn phòng cứ như nhuốm thật nhiều màu của thời gian đã cũ. Nó mĩm cười rút từ trong túi áo ra một bông hoa cúc trắng vừa mới bẻ ngoài vườn trước khi vào nhà, rồi nhẹ nhàng để lên bàn. Tay nó khẽ kéo chiếc hộc bàn ra, hương lavender ngai ngái thoáng nhẹ như ngân nga bản tình ca xưa cũ, cầm một chiếc nến thơm màu tím nhạt trên tay nó nhẹ nhàng rút chiếc zippo cũ từ túi quần ra rồi châm lửa. Hương lavender thoang thoảng lan khắp căn phòng theo ánh nến le lói giữa căn phòng trắng. Nhẹ đặt nến lên bàn, nó hít sâu vài hơi thở rồi mới đưa ánh mắt nhìn về phía cuối góc bàn, nơi có chiếc ảnh nhỏ của chị như đang mĩm cười với nó. Ngồi xuống chiếc ghế gỗ màu trắng, nó khẽ đưa tay cầm lấy khung ảnh, những ngón tay gầy thô ráp mân mê trên gương mặt người trong ảnh, nó mĩm cười thở nhẹ.
Em! Anh về rồi nè…
Leng keng leng keng…tiếng chuông gió len lỏi vào phòng như tiếng ai đó chào nó về nhà. Nó cuối mặt nhìn thật sâu vào chiếc ảnh rồi mới ngẩn đầu lên nhìn sang Sơ vẫn đang ngồi yên lặng bên cạnh.
Nó cười cười gãi đầu rồi đưa tay bóp bóp tay Sơ, tay còn lại nó vẫn giữ chặt khung ảnh trên bàn
Sơ nhìn nó hồi lâu rồi thở dài, ánh mắt cũng bớt đi một phần nghiêm nghị, hai bàn tay Sơ run run nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay phải của nó siếc chặt, xoa xoa
Sơ thở dài lắc đầu rồi vỗ nhẹ lên tay nó một cái
Anh đó, trẻ người non dạ. Thiệt tôi cũng không biết anh nghe lời con nhỏ là đúng hay sai nửtruyenc.comờ thì hay rồi, một đứa bỏ tôi đi, còn anh thì…tôi chỉ sợ con nhỏ làm lở dở cuộc đời của anh. Giá mà anh không quen con nhỏ thì hay biết mấy. Con nhỏ này thiệt là đáng trách.
Nó mĩm cười siếc chặt tay Sơ, lắc lắc đầu nhìn qua khung ảnh
Sơ cũng mĩm cười lắc đầu thở dài cùng nó nhìn thật lâu vào khung ảnh của chị.
Sơ vỗ nhẹ lên đầu nó mấy cái, đưa bàn tay xoa xoa lên chiếc ảnh nằm trên tay nó rồi đứng dậy đi ra phía cửa phòng.
Nó mĩm cười nhìn theo bóng Sơ khuất đằng sau cánh cửa, dù làm gì đi đâu thì đi, nhà cũng vẫn là nhà. Ngôi nhà bất chợt xuất hiện trong cuộc sống của một thằng nhóc, để rồi giờ đây, nó thực sự trở thành một thành viên chính của nhà, được quan tâm, lo lắng, có thêm những người thân. Nó ngả người xuống giường, vùi đầu vào đống mền bông như một thói quen, hít hà lấy mùi vải cũ, tay ôm chặc khung ảnh bằng gỗ thoang thoảng hương thơm. Đôi mắt nó khẽ nhắm lại như cố tìm lấy cảm giác nào đó đã từng ở bên. Cũng không biết bao nhiêu thời gian trôi qua, nó chợt bị đánh thức bởi tiếng hai con chó rượt đuổi nhau bên ngoài hành lang, lắc mình ngồi dậy vỗ vỗ lấy cái đầu, nó để khung ảnh về vị trí cũ, sờ nhẹ lên má chị vài cái rồi mới đi xuống dưới nhà kiếm chị Thủy.
Cô Hoa tươi cười giật lấy cuộn băng keo dán thùng trên tay chị Thủy xuống rồi đẩy đẩy chị Thủy đứng dậy
Cô Hoa đẩy chị Thủy ra hẳn ngoài phòng khách rồi mới quay trở vào sân sau.
Chị Thủy liếc liếc nó một cái rồi mới chịu leo lên xe ngồi, nó vẫy vẫy tay với tụi nhỏ xong cho xe chạy ra đường, sau lưng là tiếng í ới đòi mua thêm bánh của mấy đứa nhỏ vọng theo sau. Nó cho xe chạy thẳng về trung tâm bờ hồ, nơi tập trung nhiều trụ ATM.
Nó cười cười đi vào ATM rút tiền, chị Thủy cũng theo sau đứng nép người vô trong bóng mát.
Nó mĩm cười cho xe hòa vào dòng người dưới cái nắng trưa Đà Lạt. Chị Thủy không còn mặc áo khoác nửa, chiếc váy kiểu cũ tung bay trong gió, trời trong và xanh, thời tiết này thật thuận lợi để cho xe lên một ngọn đồi gần trung tâm thành phố.
Thấy ngọn đồi này sao?
Nó dựa lưng vào chiếc xe đen trũi, ngước mắt nhìn chị Thủy đang đứng giang tay phía trước như muốn ôm trọn thành phố vào lòng
Chị Thủy bật cười, xoay một vòng trong gió rồi duỗi chân bước những bước chân tinh nghịch lên thảm cỏ dại, thành phố xen lẫn màu xanh của rừng thông bên dưới như làm nền cho dáng người xinh đẹp. Nó cũng cười, rút một điếu thuốc ra châm lửa, lại đưa mắt nhìn theo làn khói nhẹ bay lên trời.
Lại hút
Tiếng chị Thủy lại gần bên tai
Nguyên buổi về bên nhà có hút đâu, chị không thấy giữa khung cảnh như vầy rất thích hợp để hút một điếu thuốc à.
Chị Thủy nheo mắt nhìn về phía xa, làn khói thuốc mong manh nhẹ bay trước mắt như vẽ nên mây trắng tô điểm lên bầu trời.
Chị Thủy nhoẻn miệng cười, chu chu môi nhắm mắt, nó cũng bật cười đưa điếu thuốc còn cháy dở lên môi chị, rồi lại lấy một điếu thuốc khác châm cho riêng mình. Đi hai người hình như hao thuốc nhiều hơn hẳn.
Nó rùng mình một cái lắc đầu cười khổ, không biết mỗi lần gặp chị Thủy nó phải rùng mình cười khổ đến bao nhiêu lần cho đủ đây.
Chị Thủy khẽ vỗ vỗ lên vai nó ra vẻ hài lòng rồi đưa thuốc lên miệng hút một hơi dài, tay còn lại xòe ra trên cao sau đó chu miệng thổi phù một làn khói dày, gió đưa khói trắng phả vào năm ngón tay, tán loạn bay lên như hòa tan vào bầu trời. Bất chợt nó nhận ra hình như nó chưa từng nhìn thấy hoặc nói đúng hơn chưa từng để ý bà chị già trong mắt nó cười tươi, thoải mái và trẻ trung như bây giờ.
Chị Thủy ôm lấy cổ nó, tay vỗ vỗ nhẹ lên đầu nó vài cái rồi đứng thẳng dậy đi lùi ra xa, mắt chớp chớp nghiêng đầu nhìn về phía nó.
Chị bắt đầu cảm thấy Đà Lạt hay ho rồi đó, nhân dịp lời cảm ơn của cưng, chị quyết định cho cưng cơ hội gia nhập hiệp hội phi công trẻ của chị. Ok cưng nhaaaa!
Nó bật cười đưa tay xua xua ra dấu từ chối cho ý kiến rồi đưa điếu thuốc lên miệng hít lấy một hơi dài, quăng tàn thuốc xuống đất sau đó rút điện thoại của chị Thủy lên mở khóa đi về phía chị. Cảnh đẹp, người xinh như vầy, nếu không chụp cho chị thêm vài kiểu ảnh sống ảo thật đẹp thì phí cả một cuộc đi chơi. Trời trong xanh, mây trắng nhẹ bay, thành phố này cũng không hoàn toàn chỉ có những gam màu u buồn, nhạt nhòa trong mắt nó.
3......