2 Phần 2
Chợ đồ si, chợ đồ cũ theo cách gọi của khách du lịch, đối với người Đà Lạt lại gọi là chợ đồ xôn hay còn một cái tên giờ đây ít người biết, chợ âm phủ. Gọi chợ âm phủ vì ngày xưa khu chợ này chỉ bán từ tối đến khuya, dần dần du lịch phát triển người dân bày bán luôn cả ban ngày và dùng cái tên dễ nghe hơn như chợ đồ si, chợ đồ cũ. Nó vừa nắm tay chị Thủy đi xuống bậc thang dài dẫn xuống khu chợ vừa say sưa giải thích mọi thứ nó biết. Những quay hàng bày đồ trải dài trên mặt đất, tiếng rao tiếng mời gọi mua hàng hòa vào tiếng trả giá trò chuyện ồn ào khắp nơi, mọi thứ đều quen thuộc đến lạ.
……………………
Nó nhăn nhó lê cái thân tàn từ cục gạch kê mông ngồi phịt luôn xuống đất, hai tay nặng nhọc giơ hai túi bóng to đùng ra trước mặt, bên trong nặng trĩu nào là quần, áo của cả nó và chị. Phải nói cho dù dáng vẻ có nữ hoàng như thế nào thì chị vẫn là con gái, mà cái khả năng đi mua sắm cả ngày không mệt mõi hình như cũng là cái bản năng thiên phú của các cô rồi. Nó nhớ nó đã đi hai lần ra bãi xe để treo bớt đồ mua được rồi vậy mà giờ trên người nó hai tay lẫn ba chi đều phải xách theo bao nhiêu là đồ, còn chị thì khỏe rồi, treo ví lên cổ nó rồi tung tăng khắp các quầy hàng tay chỉ cầm theo ly nước mía siêu to khổng lồ.
Chị dứ dứ nắm đấm ra trước mặt, miệng vẫn không quên hút ly nước mía rột rột như trẻ con. Trước sự đe dọa của chị nó đành lắc đầu thở dài trước ánh mắt vui vẻ của cô chủ quầy, ráng hết sức đem tấm than tàn đi lại gần chị lấy chiếc áo mặc lên người.
Ngoan vậy mới được thương biết chưa.
Chị cười tít mắt để ly nước sang một bên, tay chị vuốt vuốt lên người nó, cài nút áo rồi xoay người nó mấy vòng, miệng lẩm nhẩm gật gù rồi quay lại tươi cười với cô chủ.
Cô chủ cười hì hì nhận lấy chiếc áo sơ-mi ca-rô từ tay nó cười xòa xếp vào túi quần áo bên cạnh nó. Chị vui vẻ trả tiền rồi kéo tay nó đi chỗ khác, mắt lấm lét nhìn về quầy hàng rồi thì thầm vào tai nó
Chị kéo kéo cái áo ra vẻ bí ẩn dứ dứ vào mắt nó, miệng cười tươi rói như bắt được vàng.
Chị nhoẻn miệng cười nhéo lên vai nó một cái rồi tung tăng đi ra xa, dáng người cao cao nhẹ nhàng len lỏi vào dòng người bỏ lại phía sau thằng nó chưng hửng nhìn theo. Nó chỉ đành lắc đầu lê thân mệt nhoài đi theo chị, phía trước chị một tay kep theo ly nước mía, tay đưa chiếc áo mới mua lên cao vừa đi vừa ngắm nhìn vừa hát khe khẽ ra vẻ rất hài lòng. Dòng người hai bên đường cứ như dạt ra nhường lối đi cho nữ hoàng vậy, dù ở bất cứ chỗ đông người nào, cái dáng vẻ xinh đẹp quen thuộc này đều dễ dàng nhận ra chị.
Anh anh đi nhanh lên, lại đây nè, em thấy cái này hay lắm nè
Chị vừa thoát ra khỏi dòng người quay mặt vẫy tay, trên môi nụ cười chợt như tỏa sáng dưới ánh đèn đường, chị cười lúc nào cũng đẹp đến vậy, bất cứ đâu bất cứ lúc nào, nụ cười này đều khiến nó như ngẩn người say mê ngắm. Chợt ai đó va vào người nó, những túi quần áo rơi vương vãi trên mặt đất…
Đi đứng gì kỳ vậy hả?
……………………..
Dạ bạn cho mình xin lỗi. Nè Mon Mon…em làm gì ngẩn người ra vậy, Mon Mon….
Nó giật mình đưa ánh mắt ngơ ngác quay qua nhìn chị Thủy, rồi khẽ cúi đầu xin lỗi cô gái nó vừa vô tình đụng phải.
Nó mĩm cười rồi nhanh bước chân theo chị Thủy chen vào một quầy hàng phía xa, bàn tay trong túi quần siếc chặt lại bấm thật mạnh trong lòng bàn tay mượn lấy cái đau để tỉnh táo.
Chị Thủy mĩm cười đưa ví cho nó cầm rồi đi vô phía trong quầy hàng để thử áo, nó thở phì một cái dựa lưng vào góc tường rồi rút bàn tay từ trong túi quần xòe ra nhìn. Vết móng tay hằn sâu trong lòng bàn tay dường như sắp bật máu. Nó cười xòa hai bàn tay xoa nhẹ vào nhau để cố xua đi cơn đau buốt, đôi mắt vẫn ngơ ngác nhìn vào dòng người đông đúc trước mặt như cố nặng tìm hình bóng nào đó thật quen. Người ta nói thời gian sẽ là liều thuốc hiệu quả nhất chữa trị nổi đau, có lẽ nó vẫn tin là như vậy, cũng chỉ một thời gian ngắn từ khi chị đi thôi mà…rồi mọi thứ sẽ ổn mà. Mọi người đều nói như vậy và nó cũng cho là vậy.
Nè xong rồi, đẹp hôn Mon
Chị Thủy nhẹ nhàng đứng trước mặt, giọng nói dịu dàng hiếm hoi vang lên, nó ngẩn mặt nhìn. Một chiếc váy kiểu cũ màu xanh nhạt, điểm lên vài cánh hoa bồ công anh li ti. Nó đứng thẳng người dậy một vòng quanh người chị Thủy, không phải lần đầu thấy bà chị này mặc váy nhưng đa số toàn là những chiếc váy gợi cảm bó sát người, giờ khoác lên người chiếc váy kiểu xưa cũ bổng nhiên xinh theo một cách riêng. Nó vẫn đi vòng quanh, chị Thủy cũng im lặng chờ nó cho ý kiến. Rồi nó dừng chân lại ngó nghiêng vào trong quầy hàng, một lúc lâu nó bước nhanh lại đưa tay lấy một cái nón rộng vành màu kem nhạt, điểm tô lên vành nón là một chiếc nơ màu đen, rồi nó đi lại bên cạnh chị Thủy.
Chị Thủy cầm lấy chiếc nón rồi nhẹ nhàng đội lên đầu. Nó m chỉnh lại chiếc nón một chút rồi đứng ra xa khẽ mĩm cười.
Chị Thủy xoay xoay người nhìn chính mình trong gương, đôi mắt khẽ động quay mặt nhìn về phía nó gật đầu
Chị Thủy gật đầu đi vào trong thay đồ, nó hỏi giá trả tiền rồi đi sang quầy áo bên cạnh đứng ngắm nhìn. Được một lúc lâu chị Thủy đi tới đứng bên cạnh yên lặng, hình như biết nó đang tìm áo khoác cho mình nên chị cũng không nói gì.
Chủ quầy nhanh tay lấy áo xuống đưa cho chị Thủy
Chị Thủy vừa cười nói vừa mặc áo khoác vào, một chiếc áo khoác có cổ làm bằng bông trắng, thân áo màu nâu nhạt, chân áo dài qua gối theo kiểu âu, phần eo ôm sát vừa đúng với dáng và chiều cao chị Thủy.
Chị Thủy cười nhẹ rồi quay qua trả giá với chủ quầy, nó im lặng hồi lâu rồi cũng móc tiền chen vào giữa hai người.
Thôi trả giá vậy được rồi, em mua.
Nó đưa tiền cho chị chủ quầy rồi kéo tay chị Thủy đi chỗ khác
Nó mĩm cười kéo tay chị Thủy đi nhanh ra xa rồi mới đi chậm lại.
Chị Thủy bật cười rồi xoay người kéo tay nó đi lòng vòng khắp nơi trong chợ, loay hoay vài tiếng chị Thủy cũng mua thêm được một bộ quần áo để tối mặc ở nhà, vài bộ quần áo đi chơi khác, một đôi giày boot da và lần này chị cũng không để nó trả tiền nửa mà vào quầy nào muốn mua đồ chị cũng dặn chủ đừng lấy tiền của nó. Nó cũng không giành làm gì, tiện tay thì trả thôi chứ nó không nghĩ quá nhiều. Hai chị em xách theo túi quần áo mua được rồi đi ra phía ngoài khu chợ. Chị Thủy kéo tay nó đi lên mặt đường lớn tìm một quầy bán nước trong góc mát.
Chị Thủy ấn vai nó ngồi xuống ghế rồi trợn mắt một cái
Chị Thủy lại liếc cho nó một cái nhìn khinh bỉ rồi quay lưng đi thẳng. Nó bật cười nói vọng theo
Chị Thủy vẫy vẫy tay không thèm quay lại mà đi thẳng khuất dưới bậc thang dài, nó im lặng kêu một ly nước rồi rút thuốc ra châm lửa dựa lưng vào bờ tường ngắm nhìn dòng người chậm rãi bên đường. Từng dòng xe qua lại, thi thoảng có vài nhóm vài cặp du khách lững thững đi dạo qua phố, tiếng nhạc nhẹ nhàng phát ra từ chiếc radio cũ của ông cụ bán rong kế bên. Mọi thứ xung quanh đều rộn ràng nhịp sống thường ngày, chỉ riêng nó ngồi đây một mình lạc lỏng thưởng thức cuộc sống bằng ánh mắt nhạt nhòa đến nhàm chán. Nhiều tháng qua đi, giống như mọi người bình thường khác, thời gian đã đủ để mọi người có thể gọi là nguôi ngoai, đã đủ để bất cứ ai cũng phải vô tình trở lại cuộc sống bình thường. Nó nghĩ nó cũng vậy, nó cũng đã cười, cũng đi học, làm việc, vui đùa với bạn bè, bận rộn với nhịp sống xung quanh bằng cái bản năng của con người vốn phải có. Xung quanh nó nhiều người mới cũng đang lần lượt xuất hiện, những mối quan hệ bạn bè, đồng nghiệp vẫn luôn làm nó bận rộn quên cả thời gian, chỉ có những ngày trở lại thành phố này, nó mới được yên lặng một góc riêng mình, trải qua từng ngày sống chậm, lười biếng nhìn cuộc sống bằng ánh mắt nhạt nhòa của riêng mình. Có lẽ khi ở thành phố này, nó mới thực sự là chính nó, như một người bước ra từ cánh cửa của quá khứ, mặc dù câu chuyện ấy chỉ vừa mới đi qua.
“Cuộc tình dĩ vãng đã trôi đi vào quên lãng
Kỷ niệm cũng chỉ là cơn sóng mơ hồ
Nếu chúng mình cứ tiếc nuối ân tình
Yêu chi cho tâm hồn này thêm vỡ nát
Trong giấc mơ dài…”
…
Nè! Xong rồi giờ mình đi đâu Mon?
Nó giật mình quay qua bên cạnh, chị Thủy đã ngồi kế bên từ bao giờ, hình như từ sáng đến giờ ngoài lúc gặp nhau chị còn chọc nó một chút thì mãi đến giờ chị trở nên ngoan đến lạ, không còn ồn ào lầy lội nửa, luôn yên lặng những khi cần yên lặng bên cạnh nó, rồi mới như một người nhẹ nhàng đánh thức nó trở lại cuộc sống hiện tại.
Nó đứng dậy đi lấy xe, mới loanh quanh trong chợ một chút mà đã trưa nắng, thời gian trôi nhanh đến lạ. Chiếc xe đen trũi chầm chậm lao đi trong ánh nhìn của vài người bên đường, nó cho xe rẽ vào một con hẻm nhỏ, tìm chỗ dựng xe rồi cùng chị Thủy đi bộ vô một quán nhỏ nằm sâu phía cuối dốc, lại một quán ăn quen thuộc mà người Đà Lạt cho nó biết, quán này tuy nằm sâu nhưng khá đông khách, chủ yếu là người bản địa hay đến ăn.
Con moto ầm ầm lao nhanh về phía ngoại thành, xuyên qua rừng thông, xuyên qua những dãy nhà cũ hai bên đường, mọi thứ đều quen thuộc đến lạ bởi vì những cung đường này vốn dĩ người Đà Lạt đã cũng nó đi qua.
….
Chiều muộn, hơi nóng phả ra từ máy xe như cố xua đi cái lạnh của hoàng hôn phố núi, nó dừng xe lại trong góc sân một nhà hàng lưng chừng dốc, từ đây có thể vừa thưởng thức bửa tối kiểu âu vừa nhìn ngắm về thành phố. Một buối đi chơi đã đời, hai chân nó mệt nhoài, cổ họng khan đi vì phải chụp hình cho chi Thủy mang về up facebook, đương nhiên trong những tấm hình đó thi thoảng có nó nhưng chỉ có bờ vai chứ không hề thấy mặt nó. Chị Thủy ăn một phần mỳ ý sốt thịt bò, nó vẫn trung thành với món bít-tết quen thuộc.
Sao không ăn đi, nhìn gì mà nhìn dữ vậy?
Nó ngẩng đầu lên khi cảm nhận được ánh mắt của chị Thủy đang dành cho nó
Nó mĩm cười rồi cầm ly rượu vang mùi nho lên khẽ cụng nhẹ vào ly chị Thủy rồi nhấm một ngụm nhỏ, dựa người vào ghế thưởng thức mùi men rượu đắng chát nồng nàn.
Nó bật cười, vừa cảm động vừa hơi lo cho cái số phận của nó, mai trở về SG thế nào cũng bị vài người đem ra ngồi nói giống như chị Thủy nói với nó nảy giờ. Không biết được mọi người quan tâm như thế này là tốt hay là xui xẻo nửa. Thôi kệ ra sao thì ra. Cụng ly với chị Thủy một cái nửa rồi nó uống hết ly rượu, tiếng nhạc trong đêm nhẹ nhàng len lõi từng góc nhà hàng, bên dưới thành phố lấp lánh giữa những ánh đèn đêm, trời se lạnh. Gió nhẹ lùa qua, hơi thở nó không cần hút thuốc cũng phả ra từng làn khói rồi dần tan biến vào không khí.
…
Ngồi đây nha
Nó cởi áo khoác của mình quăng đại xuống rồi kéo tay chị Thủy ngồi lên áo, riêng nó thì ngồi phịch luôn xuống bậc thang bên cạnh bất chấp dơ sạch. Nhấp một ngụm cà phê đắng, châm thuốc rồi ngả người ra đất đưa ánh mắt im lặng ngắm nhìn từng làn khói tan vào đêm, nó thì thầm vài câu hát cũ, tưởng như ở cái nơi đông đúc khách du lịch này chỉ riêng mình nó. Chị Thủy khẽ thở dài rồi đưa tay cầm lấy điếu thuốc trên miệng nó rít lấy một hơi rồi chống cằm nhìn xuống bên dưới lòng đường. Người qua người lại trò chuyện râm rang, phía xa xa một nhóm đông người đang ngồi dưới lòng đường đàn hát,, từng nhóm người tụm năm tụm ba bên những gánh hàng rong bày bán đủ thứ đồ ăn, vài người lại chọn cho mình một góc đường nào đó như nó, lặng yên nhìn nhịp sống đi qua trước mắt. Chị Thủy đưa điếu thuốc còn dang dở lên môi nó, rồi chị lại tự rút điếu thuốc về hút lấy một hơi dài, giọng hơi run run vì gió lạnh
Nó đưa chiếc zippo cũ lên trước mắt, bấm tí tách vài cái rồi đặt sang tay chị Thủy.
Cô ấy ghét em hút thuốc, cấm luôn đó chứ…nhưng lại mua zippo cho em. Ngộ ghê.
Nó mĩm cười, chị Thủy cầm chiếc zippo trên tay, khẽ xoay xoay rồi rút lấy một điếu thuốc nửa trong túi áo đưa lên môi nó. Tách…keng, tiếng zippo bừng sáng ánh lửa, lại một làn khói nhẹ từ miệng nó bay lên, một người nhìn theo làn khói, người kia lại chăm chú nhìn vào ánh lửa phất phơ theo từng cơn gió nhẹ lùa qua.
Chị Thủy bật cười rồi lại cướp lấy điếu thuốc trên tay nó, lại chống cằm nhìn ra phía xa.
Chị Thủy bật cười, hiếm hoi lắm mới thấy chị Thủy cười như vậy, khác hẳn cái kiểu cười lầy lội hằng ngày, cũng hiếm hoi lắm mới có thể ngồi nói chuyện vu vơ như giờ với bà cô này. Có lẽ nó phải cảm ơn Đà Lạt, nếu không ngồi với nhau dưới cái tiết trời này, chưa chắc nhìn thấy cái người này cũng dịu dàng, an tĩnh.
Về nha, buồn ngủ lắm rồi anh Mon ơiiiii
Lại cái giọng này, mới bình thường được chút thôi mà. Nó lắc đầu cười khổ kéo tay chị đi xuống bãi xe để về nhà. Tính ra cũng la cà cả ngày từ sáng, hơn nửa đêm qua chị đi xe cả đêm lên đây, buồn ngủ giờ cũng không có gì lạ.
Nó ngẩn người không biết nói gì, chỉ đành bấm bụng chạy xe ghé qua bên khách sạn cho chi Thủy lấy đồ rồi mới đi về chỗ nó đang ở. Dừng xe trước nhà nó lui cui tìm chìa khóa mở cổng thì điện sân bật sáng, một dáng người nho nhỏ đi ra cổng, giọng nhẹ nhàng
Cô bé chủ nhà đi ra mở cổng, nó dẫn xe vào sân, chị Thủy nhẹ nhàng đi theo sau.
Nói chuyện cả buổi trời cô bé mới phát hiện chị Thủy đứng từ lúc nào phía sau con xe của nó.
Nó cười cười kéo chị Thủy lại gần giới thiệu
Còn đây là bé…ờ gì nhỉ…à ờ là bé chủ nhà
Bụng nó đánh thót một cái bối rối, thiệt sự là không nhớ cô bé chủ nhà tên gì, cảm giác có ánhmắt rực lửa phía sau lưng như muốn ăn tươi nuốt sống nó, chỉ biết cười cười giới thiệu luôn bé chủ nhà cho nhanh. Liếc dài nó một cái, cô bé chủ nhà cũng không thèm nói thêm gì nửa mà quay qua nhìn nhìn chị Thủy một hồi lâu với vẻ tò mò rồi quay lại nhìn nó nghiêm mặt.
Nó đứng một bên gật gù nói nhẹ
Nó gãi gãi đầu chọt chọt vô hông chị Thủy ra dấu nhờ cứu giá, chọt quá trời mà bà cô này cứ đứng cười khúc khích không thèm nói gì. Nhìn thấy cảnh này, cô bé chủ nhà dậm chân nó một cái rồi đi vô trong
Cô bé chủ nhà quay mặt lại trừng mắt một cái rồi đi thẳng vô nhà đóng cửa lại.Nó chỉ đành cười khổ tự lò dò đi vô phòng kho của homestay lấy thêm một cái mền bông rồi mới trở ra dẫn chị Thủy đi lên phòng. Căn phòng nó nằm trên gác phía bên hông căn nhà chính của homestay, tách biệt hoàn toàn với các phòng khác, từ đây có thể nhìn ra đường, phía sau cửa sổ là một ban-công nhỏ nhìn xuống bên dưới rừng thông. Mỗi lần lên đây trốn nó đều được ưu tiên đặt phòng này vì từ lâu đã trở thành khách quen.
Chị Thủy đánh nó một cái rồi đi vào trong phòng ngả người lên giường. Nó ngồi xuống ghế sô-pha tháo giày rồi ôm cái mền bông mới quăng lên giường, rồi kéo chiếc mền cũ có sẵn trên giường nó quăng ngược lại bên ghế.
Chị nằm trên giường nha, em ngủ đây cũng được.
Chị Thủy ngồi dậy nhìn nó bĩu môi
Nó bật cười lấy một chiếc khan sạch trong tủ để lên đùi chị Thủy rồi quay lại ghế ngồi xuống cởi áo khoác ra
Chị Thủy lại nằm dài xuống giường duỗi người ra vẻ lười biếng. Nó lắc đầu cầm bình trà lên đi xuống khu bếp phía sau home để pha trà mới, kệ chị Thủy muốn làm gì thì làm. Nó cắm bình nước nóng, tự lấy trà bỏ vào bình rồi bước ra phía sau vườn châm một điếu thuốc ngồi xuống cái ghế gỗ nhìn về phía mảng rừng tối đen phía xa. Chợt có tiếng bước chân sau lưng, mùi hương con gái khẽ thoang thoảng
Cô bé chủ nhà đưa cho nó một dĩa bánh ngọt, vài lát trái cây được cắt gọt một cách tinh tế.
Bé Py lại trừng mắt liếc xéo nó một cái rồi quay lưng đi, được một chút thì cái giọng con gái đặc trưng Đà Lạt sau lưng lại vang lên ngập ngừng
Cô bé chủ nhà xoay người đi lên phòng, nó cười nhẹ rồi ngồi xuống dựa lưng vào ghế hút vài hơi thuốc, chờ nước sôi đổ vào bình trà mới đi lên phòng mình. Cửa phòng khép nhẹ, bên trong tiếng nước chảy rì rào, dáng người như ẩn như hiện phía bên trong cửa kính mờ, từng làn hơi nước nóng len lõi qua khe cửa bay vào phòng khiến bên trong căn phòng dường như cũng nóng hơn ngoài trời. Nó dời ánh mắt từ đường cong ma mị bên trong cửa kính sang phía ban-công hướng ánh nhìn về dưới lòng đường, con dốc nhỏ vẫn sáng nhẹ dưới ngọn đèn vàng, mùi sữa tắm từ bên trong phòng thoang thoảng đưa hương ra, bên ngoài mùi hoa lại đưa hương vào, tất có quyện vào nhau như một bản balad nồng nàng, dịu ngọt. Nó mĩm cười đưa điếu thuốc còn cháy dở lên hít lấy một hơi rồi nhắm mắt ngả đầu ra ghế. Không biết từ lúc nào, dường như nó thích một căn phòng thoang thoảng mùi hoa, mùi gỗ cũ và cả mùi khói nửa. Chẳng biết nửa, tự dưng mà nó thích như vậy.
Đang nghĩ gì đó trai trẻ, có máy sấy hông?
Chị Thủy nhẹ nhàng đứng sau lưng nó từ lúc nào, người chị thơm thoang thoảng sữa tắm hoa hồng, mái tóc li ti những giọt nước nhẹ rơi vào mặt nó, khẽ mở mắt ra nhìn, chị đẹp dịu dàng trong chiếc váy ngủ màu hồng nhạt vừa mua lúc sáng.
Nó đứng dậy đi lại mở ngăn tủ phía trên cùng lấy ra một chiếc máy sấy tóc kéo ổ điện cắm vào, sau đó bấm thử một cái nhẹ rồi mới kéo thêm một chiếc ghế gỗ ngồi xuống cạnh chị Thủy.
Chị Thủy cười cười cầm một miếng bánh ngọt đưa lên miệng cắn một cái rồi ngả đầu ra ghế để mặc nó nhẹ nhàng sấy tóc cho mình. Được một lúc lâu chị với tay lấy điện thoại ra mở nhạc, lại ngả đầu lên ghế nhắm mắt.
Nó cười, chị Thủy trề môi một cái rồi cũng không thèm nói gì nửa, căn phòng chỉ còn tiếng máy sây ù ù, tiếng nhạc râm rang từ chiếc điện thoại vang vang, ánh đèn đường phía xa khẽ chạm vào mái tóc nhộm màu khói của chị, óng ánh long lanh, đôi môi chị mấp máy theo từng nhịp thở. Nó khẽ xoa xoa vào tóc chị Thủy, tắt máy sấy, nhẹ nhàng lấy mền bông trên giường phủ lên người chị, kéo ghế song song ngồi bên cạnh, rót một lý trà nóng cho chị, một ly cho mình rồi cũng ngả người im lặng uống trà, nghe nhạc.
Cho một điếu thuốc đi Mon
Chị Thủy khẽ duỗi người, giọng lười biếng như thì thầm
Nó vừa nói, tay cũng rút thêm một điếu thuốc ra đưa cho chị, nhưng bà cô lại khẽ lắc đầu, nó ngẩn người một chút rồi cũng lắc đầu cười, con gái dù có lớn hay nhỏ hơn nó đều có cái thói quen thích hành người khác hay sao ấy nhỉ. Châm thuốc xong, nó hít một hơi nhẹ rồi mới đưa thuốc cho chị, môi chị mĩm cười rồi ngậm lấy điếu thuốc nhỏ màu nâu, hít một hơi dài. Khói trắng nhẹ bay, mùi con gái thơm thoang thoảng hòa quyện vào mùi thuốc lá vị cà phê ấm nồng. Căn phòng cũng thoáng qua một chút gì đó không thể gọi tên, có vẻ như cũng ít đi cái không khí cô độc thường ngày.
Bao giờ em lại yêu?
Nó khẽ nhấm nháp một ngụm trà nóng, mắt vẫn nhìn xuống phía dưới lòng đường.
Chị Thủy khẽ nhếch môi cười, mắt vẫn nhắm nghiền.
Chị mĩm cười, nhẹ nhàng đứng dậy cuối người vỗ vỗ nhẹ lên mặt nó vài cái rồi đi vào phòng nằm lên giường, tay ôm gối cuộn người vào mền bông.
Ngủ sớm đi nha trai trẻ của emmmmmmm
Cái giọng nhão nhẹt đặc trưng của chị lại ngân dài trong phòng, khiến nó cũng nổi hết gai ốc, nhìn nó với ánh mắt tinh nghịch, chị cười lên một cái rồi nhắm mắt. Nó khẽ lắc đầu, tay vẫy vẫy ra dấu chúc ngủ ngon mà không cần quay lại, người ngả lên ghế, cầm điếu thuốc cuối cùng còn trong bao đưa lên miệng châm lửa. Cũng lâu rồi không ngủ trên ghế sô-pha, đồng thời cũng lâu rồi trong phòng riêng của nó có bóng hình một người khác. Ngày mai trời lại sáng, cuộc sống vẫn sẽ tiếp tục, chỉ là sống như thế nào…ai mà biết được.
“…Ngày nào tình thơ mộng bên nhau
Hương đêm trinh nguyên tình nồng ấm
Gối chăn thật yêu dấu
Những ân tình thơ ấu
Tay trong tay nhau hẹn ngày mai sẽ giữ mãi giấc mơ đầu….”
Phố khuya, mùa này Đà Lạt chẳng còn mưa….
2......