Trở về truyện

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES - Phần 4

NGÀY HÔM QUA…ĐÃ TỪNG – MY MEMORIES

4 Phần 4

Lâu mới về nhà, Sơ chiêu đãi nó bằng món bò nhúng dấm cuộn rau sống, canh atiso hầm giò heo, thịt bò xào cải baby…Căn nhà rộn ắp tiếng cười đùa của bọn nhỏ, chỉ là với người lớn không khí mang một chút gì đó lặng hơn, có lẽ sự có mặt của nó cũng khiến mọi người nhớ về một ai đó nhiều hơn. Ăn xong nó và chị Thủy tranh thủ phụ cô hoa vận chuyển những thùng hàng ra ngoài trạm xe để chuyển hoa về SG sau đó đi dạo linh tinh rồi mới ghé bên homestay của nó để lấy đồ mang qua nhà ở. Trước lúc đi cô bé chủ nhà cũng trao cho nó ít nhiều ánh mắt liếc xéo khiến nó cười khổ không thôi.

Mang chiếc balo cũ màu xanh rêu nhạt quăng vào góc phòng, nó nằm vật ra giường, hít hà như cố tìm mùi hương thân quen trên từng thớ vải.

Mon ăn dâu dầm tráng miệng nè con

Nó giật mình ngẩn đầu dậy, là cô Hoa đang mang trên tay một ly dâu tây dầm bước vào phòng.

Cô Hoa đưa ly dâu cho nó rồi nhẹ nhàng ngồi xuống ghế, ánh mắt khẽ nhìn vào khung ảnh trên bàn rồi thở dài nhìn qua nó.

Cô Hoa nhìn nó ái ngại rồi vỗ vỗ nhẹ lên tay nó

Cô Hoa vỗ đầu nó một cái rồi đứng dậy, nó vội kéo tay cô Hoa lại

Khoan chờ con xíu

Nó ấn cô Hoa ngồi xuống giường rồi đi ra cửa nhìn quanh, cẩn thận hơn là nhìn luôn xuống phía dưới cầu thang, thấy Sơ vẫn ngồi đọc sách ở phòng khách nó gãi gãi đầu cười rồi quay lại ngồi xuống kế cô Hoa.

Nó nghiêm mặt nhìn cô Hoa rồi thở nhẹ, một tay cầm tay cô, tay kia lấy trong túi ra tất cả tiền nó có, rút lại một ít tiền lẻ cùng một triệu tiền chẵn để chi tiêu, tất cả còn lại nó xếp ngay ngắn cuộn lại để vào lòng bàn tay cô Hoa.

Nó mĩm cười cầm tay còn lại của cô Hoa ốp chặt số tiền lại rồi ngả người ra ghế, dịu dàng nhìn khung ảnh trên bàn, tay xoa xoa nhẹ vào lồng ngực như tự nói với chính mình

Còn cưới người khác hả…ai mà biết được ngày sau. Hì biết đâu sẽ gặp lại nhau sớm, chị nhỉ!

Ngẩng mặt dậy cô Hoa đã ra khỏi phòng từ lúc nào không biết, chỉ còn lại căn phòng đầy ắp đồ đạc của hai đứa. Nó đứng dậy nhìn quanh, rồi cuối người lôi hai chiếc thùng giấy to dưới gầm giường ra. Đồng hồ, vòng tay, kẹp tóc, giày dép, áo váy, khăn choàng, thú nhồi bông, nến thơm…từng thứ từng món đồ của hai đứa được nó cầm trên tay, âu yếm ngắm nhìn…để rồi nhẹ nhàng xếp vào thùng giấy các-tông. Không biết bao nhiêu tiếng đồng hồ trôi qua, nó như mải đắm chìm trong ký ức yêu thương của ngày hôm qua, ngày ấm áp quen thuộc trên từng hơi thở. Để rồi khi món đồ cuối cùng xếp lại gọn gang, nó gục xuống ôm lấy chiếc thùng giấy bám đầy bụi cũ, bàn tay run run siếc chặt…chẳng muốn rời tay…Mắt nhòa đi để rồi ngủ vùi chìm vào yêu thương đã từng…

Leng keng…leng keng

“Khi giấc mơ đã quay trở về

Em vẫn không tin rằng có ngày em ra đón anh nơi cuối đường

Anh nhớ không khi xưa ta gặp nhau

Chính cũng nơi đây ta ngồi mơ

Về giấc mơ nơi thiên đường…”

…………………………

Chị tung tăng ôm một chậu dâu tây chỉ vừa nhú lên vài chiếc lá sà vào bên cạnh ngồi xuống chiếc ghế gỗ bị hỏng mà nó đang chăm chú lắp lắp ghép ghép. Ghế gỗ đã hỏng thì làm sao chịu được người chị, nó cắn răng xoay người đưa tay xuống mông chị, tay còn lại ôm lấy eo kéo chị lên trước khi ghế gỗ sụp luôn thêm một chân ghế, hai đứa té nhào.

Nó xoay xoay người nhăn trán cau mày nhìn quanh rồi trợn mắt nhéo lên mũi chị một cái

Đau cái gì, có cái tay tui đỡ rồi làm gì mông nào đụng dc cái ghế mà đau.

Chị tròn xoe mắt nhìn rồi cuối đầu nhìn, tay xoa xoa dưới mông rồi nhìn nó, nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ, rồi lại chu môi như con nít.

Nó nghiêng mắt ra dấu, chị nhìn xuống, tay nó đang xoa xoa nhẹ lên mông chị

Chị vặn vẹo người cố thoát khỏi nó, hai đứa ôm nhau lăn dài ra đất, tiếng cười tiếng hét rộn vang khu vườn.

Mệt anh ghê, làm hư chậu dâu của em rồi nè

Chị dưa hẳn vào người nó, tay đung đưa chiếc chậu dâu tây mới ra được vài lá đã dập nát gần hết trước mắt nó. Hai đứa toàn là đất từ chậu dâu tây dính đầy trên người.

Chị chu chu môi nhõng nhẻo dụi đầu vào người nó. Cái khả năng biến hóa từ người lớn trở thành con nít này của chị thì chị số hai không ai dám giành số một. Nó lắc đầu xoa xoa phủi phủi đất trên tóc chị, gương mặt chị lấm lem vài vết bùn đất nhưng đôi môi vẫn đỏ hồng như màu trái dâu tây chin mọng. Khẽ đưa tay xoa nhẹ lau đi vệt đất trên má chị, rồi kéo chị sát vào người, giọng nó thì thầm bên tai

Rồi! Thì đền.

Nụ hôn ngọt ngào tưởng chừng không dứt, nó say mê thưởng thức bờ môi chị như thưởng thức một trái dâu tây chin mọng ngọt ngào.

Nó vẫn ôm chị trong lòng, nhăn trán nhìn chiếc ghế gỗ cũ kỹ kế bên, bốn chi một chi rụng một chi gãy, mặt ghế thì gần như gãy làm hai mảnh trơ trọi nằm dưới đất.

Chị cắn lên tay nó một cái rồi đứng dậy ôm lấy chậu dâu tây còn loe hoe hai chiếc lá đi ra góc xa, nó mĩm cười đứng dậy nhẹ nhàng đi theo sau say mê ngắm nhìn chị. Không biết dạo này ai nhập mà tự nhiên bà cô nhà nó mải mê trồng dâu tây, bỏ bê luôn cả khu vườn.

Chị nhỏe miệng cười chớp chớp mắt ra vẻ ngây thơ rồi đưa chiếc chậu trồng cây màu trắng cho nó. Chưa biết trồng dâu có lên trái hay không chứ trước mắt là thấy đào xới tung cả khu vườn rồi đó. Nó lửng thửng xách chậu cầm xẻng nhỏ đi ra sau nhà tìm đống đất trồng cây cô Hoa mua đổ sẵn để dành cho chị trồng cây.

Tôi già rồi mà hai anh chị còn cho tôi xem phim tình cảm suốt cả ngày như vậy hả?

Nó giật mình nhìn lại, Sơ đang ngồi đung đưa trên chiếc ghế tre, tay cầm cuốn sách cũ mĩm cười. Nó gãi gãi đầu đi lại ngồi xuống bên cạnh Sơ, tay lắc lắc chiếc ghế.

Nó bật cười, xoa xoa tay vào người cho sạch đất rồi bóp bóp lấy chân Sơ

Sơ đánh nhẹ lên đầu nó rồi cầm bàn tay phải nó xoa xoa

Sơ ngả người ra ghế, tay vắt lên trán hướng ánh mắt nhìn về góc vườn phía xa, chị đang cặm cụi với mấy chậu dâu tây trắng tinh.

Sơ bật cười vỗ đầu nó một cái, giọng vẫn đều đều chậm rãi.

Sơ bật cười nhẹ, lại vỗ đầu nó một cái.

Nó dựa lưng vào ghế, tay vẫn xoa bóp chân cho Sơ, ánh mắt say sưa nhìn về bóng dáng chị phía xa.

Tiếng hét của chị vang cả khu vườn, từ xa xa thấp thoáng dáng chị chống hông hình như chuẩn bị sắp đi kiếm nó xử tội. Sơ chỉ biết lắc đầu cười, nó cũng cười, ba chân bốn cẳng chạy vội về phía chị. Vừa nhìn thấy nó hai tay cầm theo chiếc xẻng nhỏ, chậu cây thì không có một tí đất nào, chị trợn mắt phùng môi giờ giơ cú đấm ra trước mắt, nó thì vội vội vàng vàng lên tiếng.

…………………………………..

Nhưng tiếc thay anh ơi

Những mộng mơ mãi

Cũng chỉ là những mộng mơ

Chẳng có thiên đường bao giờ

……………………………………….

Tiếng nhạc từ chiếc máy phát nhạc kiểu cũ nhẹ vang, nó chầm chậm mở mắt ra nhìn quanh căn phòng, vẫn là ánh mắt ngơ ngác kiếm tìm bóng hình nào đó như một thói quen. Cơn đau nhói từ bàn tay phải đang lên cơn co rút khiến nó chợt tỉnh khỏi giấc mơ, một giấc mơ quen thuộc của ngày hôm qua nó đã từng sống. Con Mon nằm trên người nó khẽ cựa quậy, con Ster nằm kế bên cũng như hiểu được cơn đau của nó, thè lười liếm liếm lấy bàn tay đang co rút trong đau nhói. Ngực đau trong từng cơn ho, nó vùi đầu vào lông con Ster, bàn tay run run siếc chặc lấy thùng giấy các-tông vẫn nằm một bên giường. Chờ cơn đau qua đi, người lấm tấm mồ hôi, nó đưa mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, trời đã sáng từ bao giờ, hôm nay không có nắng, chỉ có gió nhẹ lùa vào phòng se lạnh. Khẽ vỗ vỗ đầu mĩm cười, lau đi mồ hôi còn đọng trên mi mắt nó lửng thửng đi vào wc vệ sinh cá nhân. Dòng nước ấm chảy dài từ đầu xuống chân như muốn xua đi những mộng mị vừa qua, nhìn chính mình trong gương tấm gương đang dần nhòa đi vì hơi nước, cứ vậy nó vẫn đứng đó nhìn chính mình mặc cho dòng nước ấm chảy dài như tay ai đó đang vỗ về.

Mon ơi dậy chưa? Xuống ăn sáng

Tiếng chị Thủy phía ngoài phòng kéo nó khỏi những suy nghĩ vô định, vỗ thật mạnh lên trán nó mĩm cười

Thay đồ thật nhanh, nó đi ra khỏi wc đẩy hai chiếc thùng chứa đầy đồ của chị và nó vào một góc, dung băng keo dán lại, phủi phủi bụi một chút rồi mới ra khỏi phòng. Dưới nhà tụi nhỏ đang tụm năm tụm ba đùa nghịch, mấy đứa lớn thì chạy tới chạy lui phụ Sơ dọn đồ ăn ra chiếc bàn lớn ngoài sân, chị Thủy và cô Hoa đang ngồi một góc hiên nhà đóng gói vài hộp đồ chuẩn bị đem về SG làm quà.

Tiếng cười nói ríu rít của tụi nhỏ xoay quanh cũng khiến nó tươi tỉnh hơn, ngồi xuống ghế gỗ ôm lấy thằng nhóc nhỏ tuổi nhất trong đám, nó xoa đầu bẹo má hết đứa này tới đứa kia. Làm trẻ con thật tốt.

Nó cười trừ đứng dậy lại gần bóp bóp vai Sơ

Bửa nào rảnh con lên thăm Sơ, mà Sơ nè con dọn đồ của chị gọn lại rồi. Có gì Sơ chia tụi nhỏ qua phòng ngủ cho thoải mái.

Sơ khẽ dừng tay múc đồ ăn lại, run run một chút rồi quay đầu nhìn sâu vào nó, khẽ lắc đầu

Sơ im lặng không nói gì nửa, chỉ lắc đầu vài cái thở dài rồi tiếp tục phân chia đồ ăn.

Phải vất vả lắm mới tập trung được tụi nhỏ ngồi yên ổn trên bàn, hôm nay Sơ nấu cơm tấm, riêng nó thì được ưu tiên món bít-tết kiểu Việt ăn cùng bánh mỳ, salad Đà Lạt và trứng ốp la, nhà vẫn vậy bất cứ ai trong ngôi nhà này cũng biết nó thích ăn món gì không riêng chị. Khu vườn buổi sáng trong lành đầy hoa cỏ, nhâm nhi món ăn mình thích, ngắm nhìn nụ cười tụi nhỏ, lòng cũng thấy nhẹ hơn. Chút nửa thôi phải về lại với SG xô bồ khói bụi, bổng nhiên muốn sớm trở lại thành phố này, đi cho hết những ngày còn lại, để rồi…

……………………………………………….

Ra khỏi đèo Bảo Lộc, nó cho xe đi chậm dần rồi rẽ vào một quán nước ven đường.

Kêu một ly cà phê cho mình, ly chanh đá cho chị Thủy, nó lục túi chị Thủy lấy thuốc lá ra châm lửa rồi ngả người ra ghế, chị Thủy vừa xoa xoa lưng vừa mĩm cười.

Nhấp một ngụm cà phê đá thật dài nó thở phì nhìn xuống cánh đồng trồng chè phía xa. Vẫn như thói quen, chị Thủy lại cướp thuốc của nó xong lại tự xoa xoa bóp lưng, chống cằm nhìn theo nó.

Chị Thủy đánh nhẹ nó một cái rồi cũng xoay lưng cho nó xoa bóp eo.

Nó bật cười, đúng là trước giờ chỉ chơi xe một mình, ai cũng nói như chị Thủy. Ngồi nghỉ uống nước khoảng nửa tiếng hai chị em mới lên xe về tiếp tục hành trình. Cứ khoản một đoạn vài chục km nó lại dừng xe ngồi chơi một chút.

Hành trình cứ vậy, Đà Lạt dần xa tít sau lưng, nghĩ đến việc phải trở lại SG mà thấy mệt mõi, bổng nhiên nó nhận ra có lẽ nó đã không còn yêu SG như nó tưởng. Dòng xe đông nghịt trên đường, giờ tan tầm đầy khói bụi như một dấu hiệu đặc trung cho nó biết đã về đến SG. Len lỏi cả tiếng đồng hồ mới vào được trung tâm thành phố. Nó đưa chị Thủy ghé một quán bún bò gần nhà ăn rồi đưa chị về nhà, riêng nó thì lại chạy xe loanh quanh một cách vô định. Về nhà trọ, nhà chị hay là đi đâu, trời chập choạng tối, câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu, giữa phố xa đông người bổng nhiên thấy lạc lõng đến lạ. Chợt tiếng điện thoại reo, nó tấp xe vào lề bắt máy.

Nó lắc đầu cho xe quay lại nhà chị Thủy, tới đầu hẻm đã thấy chị Thủy đang mặc một bộ đồ xanh nhạt, quần ngắn cũn đung đưa chân hình như chờ nó.

Nó kéo balo ra lục lục một chút cùng tìm thấy cục sạc điện thoại của chị Thủy.

Chị Thủy đánh nhẹ lên đầu nó một cái rồi xoay lưng đi lên phòng, chợt nó lên tiếng.

Chị Thủy xoay người lại, nghiêng nghiêng đầu nhìn nó một chút rồi nhỏe miệng cười.

Nó cũng cười rồi cho xe chạy xuống hầm, sau đó vác balo đi ngược ra cổng nhà, chị Thủy vẫy vẫy tay kêu nó lại gần rồi chỉ sang cửa hàng tiện lợi phía góc đường.

Hai chị em kéo nhau vào cửa hàng tiện lợi, chị Thủy mua vài gói bim bim, bánh kẹo rồi mới cùng nó đi lên phòng. Chỗ chị Thủy ở là một chung cư mini còn khá mới, chị ở tầng 5 nên mất một lúc lâu chờ thang máy mới lên được phòng.

Chị Thủy đỡ balo nó kéo vào góc rồi đi vào phòng kiếm dép, nó ngồi xuống sàn gỗ tháo giày vớ ra, phủi phủi bụi trên người rồi đi thẳng luôn vô wc.

Nó khẽ cười dựa lưng vào cửa đưa mắt nhìn quanh, hít hà mùi thơm trong căn wc màu xanh nhạt, vài món đồ con gái chất đầy trước gương, khó khăn lắm nó mới chọn ra được một chai sữa tắm màu hồng mà nó đoán chắc đúng là dùng để tắm rồi mới xả nước. Nó rùng mình một cái khi dòng nước mát bao lấy cả thân người, mệt mõi đường dài thoáng chốc được xua đi.

Nó đứng nép sang một bên rồi mở cửa ló cái đầu ra lấy đồ, chị Thủy nhìn nhìn nó rồi tủm tỉm cười

Nó sập cửa lại rồi tiếp tục tắm rửa, tất nhiên nó cũng lấy luôn chai sữa tắm màu hồng để gội đầu cho nhanh, gì chứ có cái cho thơm sạch là được, bình thường nó cũng sài chung với chị hoài. Tắm rửa vệ sinh cá nhân sạch sẽ sảng khoái, nó vươn vai đi ra ngoài, vỗ vỗ đấm đấm vài cái lên người đi lại gần chị Thủy.

Nó vặn vặn người đi lại kiếm máy sấy tóc, vừa sấy vừa ngáp, đi xa có khác nói là quen chứ cũng mệt, đi ngoài đường cả buổi không sao, chứ nhìn thấy cái giường là cơn buồn ngủ kéo tới liền.

Chị Thủy vừa nhai một miếng bim bim vừa chỉ tay về cái giường màu xanh nhạt

Nó trợn tròn mắt, rùng mình một cái trước cái giọng nguy hiểm quen thuộc

Nó cười cười lắc đầu rồi dẹp máy sấy tóc, kệ cũng phải lần đầu ngủ chung phòng với gái đâu.

Nó đem cái bàn xếp đầy đồ ăn leo lên giường, chị Thủy lấy hai lon bia rồi cũng nhảy lên giường kéo gối ôm lấy cái gối rồi quăng remote cho nó.

Nó bấm bấm remote chọn một bộ phim hài nhẹ nhàng, khui bia uống một hơi rồi dựa vào tường xem phim, chị Thủy ôm cái gối nằm thấp hơn nó một chút cũng chăm chú xem phim.

Chị Thủy lè lưỡi với nó một cái rồi xoay người lấy một bình hoa nhỏ xíu bằng thủy tinh để cái cạch trên bàn trước mặt nó.

Nó trợn tròn mắt nhìn chị Thủy

Nó cười cười giành lấy cái bình hoa để lại lên bàn, chị Thủy chu chu miệng rồi lại nằm xuống, kéo cái gối đè lên đùi nó.

Nó cười nhẹ rồi lôi bao thuốc còn vài điếu trong túi quần ra, tính ra uống một lon bia cũng muốn hút thuốc nên mới giấu bao thuốc trong túi chờ chị Thủy ngủ thì mò xuống dưới đường cho thoáng. Giờ gia chủ đã tinh ý xúi hút thì cứ chill thôi. Khói trắng bay chậm trong phòng, ánh sáng từ màn hình tivi càng làm khói thuốc trở nên ma mị, mờ ảo hơn. Chị Thủy lại đưa tay cướp lấy điếu thuốc trên môi nó, miệng lẩm nhẩm theo giai điệu nhạc nền trong phim. Điếu thuốc chuyền qua chuyền lại vài lần, đột nhiên chị Thủy lên tiếng.

Nó xoay người rinh cái bàn xuống giường, lấy cái remote tắt tivi, mở nhạc bằng điện thoại của chị Thủy rồi dựa lưng vào tường thưởng thức cho xong điếu thuốc. Chị Thủy kéo gối nằm nghiêng quay mặt vào tường ngân nga theo bài hát nước ngoài. Nó dụi tàn thuốc vào bình hoa, sau đó để bình hoa sang xuống bàn, kéo gối thấp xuống rồi nằm im gác tay lên trán, ánh đèn ngủ nhẹ nhàng in hình lên trần nhà màu trắng như vỗ về giấc ngủ. Người mệt, tâm cũng mệt, hơi men nhẹ phả ra theo từng hơi thở, chiếc máy điều hòa trên tường phả từng cơn gió nhẹ làm mấy sợi tóc chị Thủy khẽ bay bay bám lên cánh tay nó. Khẽ nhoài người đưa cánh tay sang phía chị, xoa xoa nhẹ mấy sợi tóc rồi kéo dồn tóc chị vào sâu phía dưới gối chị, đột nhiên chị Thủy xoay người qua, nhìn nó cười nhẹ

Ngủ ngon!

Hai tay chị ôm lấy cái gối bông, vùi đầu sâu vào gối chị, mái tóc phủ dài khắp bàn tay, đầu chị gối luôn lên bắp tay nó…cũng không thể rút ra, cứ vậy mà nằm đè luôn tay nó tới sáng.

………………

Tỉnh giấc dậy bởi tiếng xe qua lại dưới đường, ánh sáng nhẹ xuyên qua màn cửa mỏng màu trắng rọi vào mắt nó. Cánh tay phải tê rần mỏi nhừ không còn cảm giác, lâu rồi không bị ai đè lên tay có vẻ khiến khả năng chịu đựng của nó trở nên không quen lắm. Nó vỗ vỗ trán vài cái rồi cố hết sức nhẹ nhàng kéo tay ra khỏi đầu chị Thủy.

Chị Thủy lăn qua một bên, nó thở dài ráng hết sức lôi cái cánh tay gần như mất cảm giác sang phía nó, xoa xoa bóp bóp hồi lâu mới hồi phục để đứng dậy đi vào wc vệ sinh cá nhân. Xong xuôi trở ra nó rót một ly nước lọc tu ừng ực

Chị Thủy ngồi dậy loay hoay xếp lại giường ngủ ngay ngắn rồi mới đi vào wc vệ sinh cá nhân. Nó kéo màn cửa sổ ra, kéo luôn cửa kính đưa mắt nhìn xuống dưới đường. Nhịp sống quen thuộc ồn ào hối hả của SG đi qua trước mắt, bấm điện thoại cho thằng bạn.

Nó cúp máy tự bật cười trước cái sự nghiệp học hành củ chuối của mình rồi rút thêm một điếu thuốc châm lửa cho lên miệng, lưng dựa vào thành giường, tay cho vào túi nghiêng người nhìn ngắm đường phố. Xong điếu thuốc thì chị Thủy cũng vệ sinh thay đồ xong xuôi.

Nó bật cười bỏ balo xuống một góc rồi cầm lấy áo khoác bước ra khỏi nhà, chị Thủy lắc lắc đầu rồi cũng đi theo. Hôm nay chị Thủy mặc một chiếc quần jean ngắn màu xám, áo thun trắng ôm sát người, phong cách cũng năng động trẻ trung. Nó dừng xe tại một quán cà phê ngả tư đường, kêu hai tô hủ tiếu kế bên cà phê rồi kéo tay chị Thủy đi vào chiếc bàn để sát lề đường. Vài ánh nhìn của khách uống cà phê dành cho nó với chị, cũng không có gì lạ, có lẽ bởi nó vẫn đang đi một con moto khá ngầu và đi bên cạnh nó tính ra chị Thủy cũng là một cô gái xinh đẹp có thua gì ai đâu, nghề của chị nếu không có vẻ ngoài thì cũng khó mà làm tốt được.

Lâu không ăn một tô hủ tiếu SG, ăn khá ngon, nó còn ăn thêm một một tô mỳ hoành thánh no căng bụng rồi mới ngả người ra ghế vỗ vỗ bụng nhâm nhi cà phê sáng.

Nó chìa màn hình tin nhắn ông Kha cho chị coi, chị Thủy cười khúc khích vỗ vai nó.

Nó cười méo sệt đi ra xe kệ chị Thủy tính tiền. Chở chị Thủy về nhà chị xong nó chạy ngược qua nhà trọ của mình, gửi con moto vào chung cư gần nhà chạy con dream cà tàng đi học. Qua tới trường nó gửi xe vô bãi rồi men theo đường phía sau khu nhà, đi lên sảnh trước khu giảng đường rồi cúi thấp người leo luôn lên bệ đá phía ngoài cửa sổ, nhìn nhìn ngó ngó canh cô giáo quay lưng lên bảng điện tử nó mở cửa nhảy phốc vào phòng. Phủi phủi bụi bò vừa định bò lên ghế ngồi cuối lớp thì có tiếng cười khúc khích quen thuộc, cái tay nó đang bám lên cái chân của ai đó.

Nó ngẩn người nhìn quanh, vài ánh mắt tò mò nhìn ngược lại nó.

Nó lấm lét nhìn quanh rồi cười cười gãi đầu.

Cô bạn xinh xắn nghiêm mặt, nó ngơ ngác một chút rồi nhìn xuống thì mới để ý tay nó vẫn còn đang để lên đùi người ta, vội rụt tay lại cười khì khì

Nó né vội cái đánh vai của cô bạn rồi bò bò trườn trườn trở ra cửa sổ bám theo bệ đá leo luôn lên tầng hai phía trên. Lần này rút kinh nghiệm, trước khi leo vào phòng nó đưa mắt lén nhìn một vòng lớp, thấy vài gương mặt quen thuộc mới thở phào nhảy vô phòng. Vừa đáp xuống đất đang định phủi bụi thì một mùi hương quen thuộc lọt vô mũi nó, nhìn nhìn lên trước mặt là một đôi chân mang tất lưới màu đen, đôi giày cao gót cũng màu đen, nhìn lên chút nửa đập vô mắt nó màu trắng mịn của chân người, nhìn kỹ thêm chút nửa là đuôi váy công sở màu đỏ. Mồ hôi trán nó bắt đầu tuôn ra dần đều, cái đôi giày này, tất lưới này, váy công sở này đâu có sinh viên trường nó được mặc, nói đúng hơn phong cách này làm gì còn ai trong trường nó ngoài…

Nó la oai oái vì một bàn tay đang nhéo lỗ tai trái của nó xách lên như muốn giựt cho đứt luôn mới hả dạ. Mở mắt ra nhìn, còn ai ngoài cô đẹp thân yêu quen thuộc của nó, môi đỏ mọng, hai má make up hồng hồng, hương nước hoa không thể lẩn vào đâu được phả vào trong mũi. Không phải xui vậy chứ, lâu lâu đi học lại đột nhập vô lớp đụng ngay môn của cô đẹp siêu điệu này.

Mặt nó nhăn nhó, hai tay vuốt vuốt nhẹ nhẹ lên bàn tay thon nhỏ của cô để tìm cách gỡ hai ngón tay nhọn đang sắp bấm lủng vành tai nó ra. Hình như nó thấy cô cười khúc khích trước gương mặt chắc đau khổ lắm của nó, chợt hai cô trò nhìn quanh, mấy đứa trong lớp cũng đang đưa ánh mắt tò mò nhìn về phía nó và cô. Cô đẹp vội vàng buông tai nó ra, đứng thẳng lưng lên khẽ ho khan một tiếng rồi nghiêm mặt.

Cô đẹp nghiêm mặt phán xét xong xui, nhẹ nhàng dịu dàng uyển chuyển đi lên bàn giảng viên bỏ lại nó tiu nghỉu đứng nhìn trong cái không khí toàn mùi nước hoa. Mấy đứa bạn ngồi gần khu cuối lớp nhìn nó tủm tỉm cười, nó trợn mắt nhìn quanh một lượt mấy đứa bạn để thị uy rồi xoa xoa tai ngồi xuống góc lớp. Cái bàn cuối lớp này chỉ có một mình nó bởi vì giảng đường rộng, đa số mọi người đều ngồi khu phía trên gần bục giảng, lác đác vài đứa ngồi khu phía sau cho nên khi nó chạy tuốt bàn dưới cùng lớp để ngồi thì cũng có ít hôm nào có người ngồi gần nó. Hơn nửa chính nó vốn cũng thích ngồi một mình, trốn phía sau lưng mấy đứa cao cao ngồi gần cuối lớp, tự do thoải mái, bàn cuối là giang sơn của nó. Thằng bạn ngồi dãy bên kia nhìn nó cười cười rồi bò bò qua kế nó đưa cuốn giáo trình.

Nó đá đít thằng bạn một cái rồi nằm dài ra bàn, ngó nghiêng lên bục giảng phía xa vài cái rồi ngáp ngắn ngáp dài xòe cuốn giáo trình ra đắp lên đầu đưa mắt vi vu ra ngoài cửa sổ.

Nguyễn Mon! Ngồi thẳng dậy cho tui! Rầm!

Tiếng đẹp bàn, giọng hét điệu đà của cô đẹp vang lên tuốt phía bàn giảng viên, nó chỉ đành ráng lê cái thân tàn ngồi thẳng dậy. Xui ghê! Hôm nay đi học không coi ngày rồi.

4......

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.