Trở về truyện

Mùa Anh Đào Năm Ấy - Chương 29

Mùa Anh Đào Năm Ấy

29 Chương 29

Cuộc sống chậm chạp nơi chốn làng quê như được tăng tốc, thổi vào một luồng hơi mới. Đúng là phải có Bảy Cúc ra tay lãnh đạo thì cỗ máy mới vận hành trơn tru.

Tuấn vừa ngồi ngắm Thu Cúc ghi chép vừa nghĩ vẩn vơ, hay đúng hơn là brainstorm cho cái dự án phát triển cộng đồng bằng Hội quán Cồn Khoai. Người ta dùng chứ phong trào để dịch khái niệm tiếng Anh là chuyển động - movemenet qua tiếng Trung vô tiếng Việt. Kỳ thực không có chút gió nào hết mà chỉ là một chuyển động - momentum khi đã thành quán tính thì cứ như vậy lăn đi mãi. Phong trào chắc ý là góp gió thành bão kiểu như Mao Trạch Đông xúi cả triệu người cùng thổi chắc bay được cái cây. Nhưng quay trở lại lý thuyết toán động lực học là cái ngành tạo ra khái niệm này, chỉ cần chúng ta tạo ra được một chuyển động nào đó trong cộng đồng thì có thể thổi bùng lên ngọn lửa thay đổi có thể tạo ra một cuộc cách mạng trong xã hội. Thì người như Cúc đúng là cán bộ phong trào, năng nổ, có nhiều mối liên kết cộng đồng, có uy tín và quyền lực v.v.

“À. Ví dụ ngày mai là Chủ Nhật. Mình có thể bắt đầu buổi sinh hoạt thiếu nhi bằng cách giới thiệu với các em về lợi ích của các loài hoa dại gọi là thiên địch. Trồng ven đường sẽ ngăn được sâu bọ mà không cần dùng nhiều thuốc trừ sâu độc hại cho sức khỏe. Hạt giống có sẵn bên trung tâm nghiên cứu bên Bạc Liêu. Kêu cái là người ta sẽ gửi qua thêm. Còn thì ở nhà anh có sẵn một gói rồi, đủ cho mấy đứa nhỏ mang về ươm.. Video có cả tiếng Việt lẫn tiếng Anh trên youtube cho các bé trau dồi ngoại ngữ. Sau đó là phần nuôi trùn quế, cũng là trong chương trình nghiên cứu cải tạo đất của quĩ lương nông FAO. Trong vườn nhà anh cũng có sẵn rồi. Mình chỉ cần lấy một thùng vỏ khoai chia ra hộp cho mỗi em là xong.” Nghĩ tới đâu Tuấn nói tới đó. Cúc lúi húi ghi chép. Bộ ngực nhấp nhô qua khe hở giữa mấy cái nút áo sơ mi. Trời phú cho Cúc làn da trắng ngần, giang nắng hoài mà không đen. Tay áo may cao tuốt lên mà không thấy một cái ngấn nắng nào hết. Cổ thì lại càng đẹ̣p.

“Đúng rồi. Nếu cứ vận động phụ huynh thì người ta sẽ nghe qua rồi bỏ. Còn bây giờ treo phần thưởng coi khóm hoa nhà nào nở đẹp hơn, hay khay trùn quế của em nào nhiều con hơn, thì cả nhà sẽ nhào vô phụ con mình.” Thu Cúc đồng tình. Cặp môi rõ ràng là bữa nay có bôi chút son mỏng. Sáng sớm lo cho con đi học xong là Cúc đã sửa soạn rồi cầm nguyên xấp giấy viết cả đêm qua tới bấm chuông nhà Tuấn. Giờ thì đang ngồi chỗ bộ ghế đá, nhưng thay cho cây sứ thường gặp lại là cây hoa mộc lan thiệt là lạ luôn. Từ ngoài cửa đi bộ vô tới trong này đã thấy khu vườn không có một chút xíu gì là Việt Nam hết, dù rằng vẫn có đủ mít ổi xoài nhưng mà bài trí lẫn tỉa cây chiết cành lạ lắm. Chỉ cần áp dụng hết mấy cái kỹ thuật làm vườn trong này thôi là đã đủ cho hội quán học tập chia sẻ kinh nghiệm cả năm trời rồi. “Thiệt là may mắn gặp được người đàn ông phong độ này.” Cúc nghĩ thầm, rồi lại tự hỏi luôn. “Mà không biết ổng có thích mình không vậy.” Ngồi hí hoáy viết, nhưng trong đầu Cúc nghĩ mông lung coi làm sao để hai bên xáp vô đây.

Dễ thôi mà. Nhưng mà chuyện này với cô bí thư xã lại là khó, tại vì vòng bao của người đẹp chung quanh Tuấn quá đan xen. Chừng nào còn chưa nghĩ ra được cạ́ch bứt phá thì chừng đó vẫn cứ phải tập trung vào việc nước việc nhà quốc gia đại sự thôi.

Tuấn dẫn Cúc vô sâu trong vườn coi hai thùng ong mật. Rồi chỉ cho coi mấy ổ kiến vàng trên cây mận. Đều là các phương pháp diệt trừ sâu bọ tự nhiên đó. Không có thuốc thì cây trái sẽ có vị ngọt đậm đà tự nhiên hơn. Tỉa cành sẽ hướng cây tới chỗ nắng hơn. Bỏ bớt trái sẽ giúp mấy trái còn lại bự hơn và ngon hơn. Tính ra vườn nho Nhật Bản loại bỏ tới 80% trái thì mới được ngon ngọt như vậy. Đó là chưa nói tới kỹ thuật ghép cành cây ngon vô gốc cây khỏe, vừa không mất công trồng lại từ đầu vừa tạo ra được trái ngon. Như trái bưởi lại ghép vô cây cam, hay bên kia là chanh vàng, cóc lùn v.v. toàn là những thứ cây hiếm mà đều là ghép thân hết. Nghe tới đâu Cúc thán phục tới đó. Mai mốt chắc chắn sẽ còn phải qua đây thường xuyên rồi.

Điện thoại rung nhẹ. Có người đột nhập vô vườn đào. Tuấn móc điện thoại ra coi thì thấy con nhỏ Đào đã đi học về, đang bày mấy món ăn trưa ra đó. Bèn tiễn Cúc ra cửa hẹn sáng mai gặp lại ngoài hội quán. Rồi chui vô trong đó.

“Ông quên em chưa vậy?” Con nhỏ hỏi khiêu khích. Chu mỏ lên chờ hôn. “Cũng biết ngửi thấy mùi đồ ăn ngon mà tới nha.”


Tuấn cười đè con nhỏ nằm ra tấm đệm da mà hôn thiệt là sâu. Làm sao trả lời thiệt được chớ. Cũng nhớ nhớ chút chút lâu lâu nghĩ tới. Nhưng đâu có nhớ thèm nhớ dại như con nhỏ mấy bữa nay chờ sạch máu mới dám chạy qua. Ai biểu tự nhiên nó bỏ ra ngoài cuộc chơi làm chi. Đàn bà phải biết buông tay đúng lúc và níu lại đúng chỗ thì mới giữ được người đàn ông của đời mình. Có lúc Tuấn muốn chạy đuổi theo đè xuống như con gà trống trong đoàn, nhưng có lúc như bây giờ chỉ muốn nằm dài ra cho con Đào nhổ râu gội đầu. Bởi vậy mới có mấy ông già dưới quê thích được cạo gió, hay tẩm quất v.v.

Con Đào thì không có suy nghĩ xa xôi như vậy. Hễ trưa nào cũng được gần bên người tình là thấy vui rồi. Nhu cầu tình dục của đàn ông và đàn bà cũng khác nhau nhiều lắm. Không phải lúc nào cũng muốn được đè ra chơi chơi móc móc đâu. Như bây giờ nè. Đút một miếng đồ ăn vô miệng người tình là một chuỗi yêu thương theo cùng qua. Bởi vậy nên con gái khi yêu hay cho đồ ăn người ta, và hạnh phúc khi thấy người tình ăn hết sạch.

Đang mùa trái cây nên rẻ quá trời. Ổi xá lị. Cóc lắc. Xoài tượng chấm nước mắm đường truyenc.comứ gì cũng ngon xuýt xoa hết. Tuấn nghĩ ra thêm một loại cây cũng trồng được quanh xóm ở mấy chỗ đất đai cằn cỗi là trái khóm. Kêu mấy đứa con nít ra chợ xin cái đầu trái khóm người ta bỏ đi, về lặt bớt lá rồi ngâm trong ly nước, chừng một tuần ra rễ là trồng xuống đất được. Hai ba năm sau mới ra trái nhưng mà cũng đẹp mắt, giữ đất không bị cỏ dại xâm lấn hay sa mạc hóa, mà còn đẹp mắt nữa. Nếu tính toán kỹ từ khi ươm hột thì không gian trong vườn hay ngoài ruộng sẽ giống như công viên vậy, chứ không xác xơ chết chóc như những khu vườn công nghiệp, nhìn cây lá vậy nhưng mất cân bằng môi trường sớm trở thành vùng đất chết ngay từ khi vẫn còn đang sống. Tập cho các em bé biết làm sao để bẻ cái vỏ cứng bên ngoài hột xoài để ươm cây bên trong là những bước đầu tiên tạo ra lại dòng chuyển động sinh học cho ̣đất được tái sinh. Phồn thực chính là món di sản văn hóa khơi dòng cho chuyển động nông nghiệp mà tự nhiên có một hồi bị người ta qui kết đạo đức rồi cấm đoán phản tự nhiên. Tuấn đang ở cái tuổi bắt đầu tìm lối quay trở về với nguồn cội nguyên thủy mà tận hưởng lạc thú trên đời bên cô tiên nữ đang tận tình chăm sóc nơi trần thế.

Con Đào vạch vú ra cho người tình bú say mê. Ngón tay mềm mại mân mê xuống dưới mở khóa quần, xoa xoa đám lông hôm bữa đã được Hường cắt tỉa ngăn nắp, cào cào vô tay thiệt là xốn xang.

Lật qua ngoạm lấy vú bên kia cũng là lúc dương vật bên dưới cứng lên trở lại. Tuấn lột quần con nhỏ ra rồi từ từ đấy nó xuống cho yoni bao trọn lấy ngọn linga đang sừng sững chĩa ngược lên.

Bữa nay không cần phải lấy hai bàn tay dẫn dắt. Con Đào tự chồm lên trên hai đầu ngón chân, cưỡi dồn dập. Tuấn dang hai cánh tay ra chịu cho thân người không bị chòng chành trên tấm đệm ̣đàn hồi. Miệng không buông tha cái đầu vú nhọn hoắc hình như đang giựt giựt vì sướng.

Vòng tay lên siết chặt lấy mông con Đào. Tuấn nắc thêm hai ba cái nữa là tinh trùng chảy tràn ra. Duỗi chân cho thiệt là sảng khoái. Nghĩ bụng chắc chút nữa phải chạy qua chỗ Hường cho người đẹp bóp chân rồi.

Chiều nay cũng đón đoàn khách đầu tiên từ trên Sài Gòn xuống nghỉ cuối tuần. Cũng phải có mặt để giao tiếp tiếng Anh và tìm hiểu nhu cầu riêng của từng người. Chỉ có 6 khách phân thành 3 cặp nên cũng vừa đủ phòng bên chỗ làng hoa. Chủ Nhật cho người ta qua cồn thu hoạch khoai lang rồi ù rượu chơi cho biết. Tiện thể chụp hình quảng cáo luôn. Rồi vô lớp sinh vật cắt nghĩa tiếng Anh cho mấy đứa con nít, Cúc tha hồ báo cáo lên tỉnh luôn.

TruyenC

Copyright © 2024 TruyenC.