Trở về truyện

Mùa Anh Đào Năm Ấy - Chương 15

Mùa Anh Đào Năm Ấy

15 Chương 15

“Nè nhóc, xuống đây đi, từ từ thôi không rách hết áo dài đó.” Lúc con Dung bơi ngược qua bên kia sông để mần vịt thì Tuấn tiến sâu vô trong vườn, đứng ngay dưới gốc cây gọi lên. Mật cười cười.

“Em chào ông,” con Đào lí nhí. “Em thích vườn đào của ông nên vô chơi thôi, không có ăn cắp gì đâu.” Nó giải thích, sợ bị đền tiền như hồi má nó ngắt trái anh đào trong siêu thị ăn thử.

“Ờ. Không sao đâu.” Tuấn cười cười. “Mai mốt đi cửa kia vô kìa. Men theo bờ sông rồi bấm code 1-2-3-1.”

“Dạ.” Con Đào quýnh quáng ù té chạy ra lối cửa mé sống Tuấn vừa chỉ, chạy biến về nhà. Trên vạt áo dài còn mấy vết rách nho nhỏ từ mấy lần chui rào vô. Khu vườn này Tuấn thiết kế theo Hà đồ như trong truyện chưởng Kim Dung, muốn bắt chước theo kiểu vườn đào của Đông tà Hoàng Dược Sư. Nhưng phần vì miếng đất nhỏ, phần vì đám cây blackberry chưa lớn lắm, cho nên nếu nhắm được hướng thì chịu khó băng ngang qua mấy cây gai là chui vô chui ra dễ dàng, đặc biệt là mé hàng rào với bên nhà hàng xóm.

Con Đào chạy về nhà, thay bộ quần áo đi học rồi ra giếng dội ào ào cho người bớt nóng. Hồi trước nhà nó cũng khá giả lắm, nhưng từ hồi má nó bị ung thư thì sa sút dần. Miếng đất bên này là của nhà nó bán cho ông Tuấn, nên đia hình bên trong nó đều rõ, từ lúc mấy cây gai chưa đâm ra tua tủa. Má nó chết thì ba nó cũng không còn thiết tha gì tới cuộc sống hàng ngày. Tối vác cây đàn đi đánh dạo khắp nơi, chằng màng kiếm được bao nhiêu tiền. Gần sáng liêu xiêu phóng xe về tới nhà, bỏ tiền vô chỗ góc kẹt rồi lăn ra ngủ. Đi xa thì kéo luôn hai ba bữa mới về. Đồ ăn mang về lần nào cũng thừa mứa, nguyên cả mâm vì giỗ đám bao giờ cũng nấu dư bàn. Lâu lâu phải dọn bớt trong tủ lạnh vì ăn không hết. Nó đi học buổi sáng tới trưa cũng không muốn về nhà mà chui qua vườn anh đào chơi. Chiều tối về thì ba nó cũng đi chơi đàn mất tiêu rồi.

Nhìn cơ thể mình căng tràn dưới lớp áo thun quần jeans, nó thoáng chút tự hào rồi lại chạnh lòng vì tiền ba kiếm được thì có đủ ăn qua ngày, nhưng không đủ để sắm cái áo coọc-xê giá cả triệu đồng của hãng Triump để nâng bộ ngực lên cho đẹp. Nghĩ sao, nó xách cây đàn tranh qua chỗ vườn đào. Lâu lắm rồi. Từ hồi má chết. Nó chưa tập lại trên cây đàn của má.

Trưa vắng, khúc Lưu Thủy Trường như đổ nước xuống làm dịu ngọt cơn nắng chói chang. Làn điệu cổ nhưng được chơi theo tiết tấu kiểu như dòng nhạc hip hop hay rock pop bây giờ khiến Tuấn sửng sốt. Biết ông Tài trong ban nhạc mỗi khi trong xóm có đám tiệc, nhưng không ngờ con gái ổng cũng biết chơi đàn kha khá. Chữ đờn còn phải tập luyện nhiều cho trơn tru luyến láy nhưng mà tiếng nào tiếng nấy đã tự tin và ngọt ngào lắm rồi.

Nhìn đám nhạc cụ treo trên tường, Tuấn quyết định cầm cây guitar classic dây ni-lon xuống vườn đào. Con nhỏ biết có người bước tới, nhưng không ngờ khi ổng ngồi xuống thì tiếng đàn cũng cất lên, hòa trộn với mấy sợi dây sắt trên đàn của mình, thiệt là điêu luyện. Nếu như ba với má nó hồi trước là tiếng đàn của người thầy dìu dắt học trò, thì những cú bật của người đàn ông này hòa quyện một cách vô cùng kỳ lạ vào những bước chân còn đang ngập ngừng dò dẫm của nó. Mỗi tiếng cất lên là chui thẳng vô giữa cái khe hở đang mở ra trong không gian cảm xúc, làm cho toàn thân xao xuyến vô cùng. Tiếng đàn của nó đã nhỏ, thì âm thanh của cây guitar này còn nhỏ hơn, như đang ve vuốt nhẹ nhàng quanh cái dái tai đang ửng hồng lên của nó, khiến đôi bàn tay luống cuống gấp gáp dần lên.


Tự nhiên một giai điệu trong bài hát của Phương Thanh chạy qua đầu nó, và ngón tay cũng chuyển nó xuống phím đàn: “và em biết anh sẽ quên hết những bài tình ca viết riêng tặng em.” Thế là cây guitar vừa đệm lại vừa chạy bè từ trên cao như nằm đè xuống người nó, thì thầm: “còn anh biết trái tim em có hình bóng ai kia đâu chỉ riêng anh.” Con nhỏ ửng hồng đôi má, lắc đầu nguây nguẩy. Nó có thèm yêu ai bao giờ. Đám trai trong xóm hay ngoài trường quê thiệt là quê, làm sao khiến nó chú ý được cơ chứ. Còn người đàn ông này thì khác, có chút gì đó vừa phong trần, vừa lãng tử, mà tiếng đàn thì như đang làm tình với nó vậy.

Và rồi tiếng đàn đó bỗng dồn dập đập nhịp càng lúc càng nhanh, và chọc thẳng lên trên như dương vật đâm vút ngược lên giữa bầu trời: “ầu ơ, ầu ơ, có con chim đa đa…” Con nhỏ giựt mình la một tiếng “a” nho nhỏ rồi đứng lên cầm cây đàn chạy một mạch về nhà, để lại Tuấn ngồi cười mỉm một mình. Hồi đó coi phát giải Grammy bên Mỹ từng có một cô ca sĩ nổi tiếng con một nhạc công đàn Sita Ấn Độ nổi tiếng nói bố cô dạy cô rằng chơi đàn cũng giống như là làm tình vậy. Mà tính ra thì phụ nữ hát cũng giống như tiếng rên sung sướng trên giường khi lên đỉnh, còn những câu nhạc khiến phụ nữ thích thường chọc thẳng từ dưới lên trên, từ quãng ba như Đồ lên Mi đến quãng năm như Đồ lên Sol. Nhạc Nhật còn có đặc trưng lên quãng sáu, như bài Mùa xuân sang có hoa anh đào của Trường Sơn. Và cải lương Việt Nam thì lên hết một bát âm, tức là quãng tám, hay thậm chí mấy quãng tám luôn, gọi là chồng. Bởi vậy nên người ta mới có cái lệ trong làng nhạc tài tử là dạy đàn cho đàn ông và dạy hát cho đàn bà, để cho một cái thì đâm thẳng từ dưới lên còn cái kia thì ngồi ôm quằn quại rên rỉ chung quanh.

Cái đó chính là triết lý đạo sống tự nhiên đó, mà người ta hay thấy qua biểu tượng linga-yoni cắm vô nhau, hay còn thường được gọi là phồn thực. Ngay như cái nhà thờ của đạo Công giáo ở Long Xuyên cũng được phát theo cái hình tượng đó. Rồi như nhà thờ chính tòa ngoài Nha Trang nữa.

Con nhỏ Anh Đào đã rón rén quay trở lại. Lúc nãy phải chạy về thay cái quần xi líp rồi xối nước thêm một hồi nữa cho người bớt nóng bừng, dù rằng trời chiều đang chuyển qua mát dần. Con người đàn ông này có điều gì đó lôi cuốn lắm, không thể cưỡng lại được. Khiến nó chỉ muốn nằm dài ra trên nền cỏ để được vuốt ve mơn trớn.

Tuấn bỏ cây đàn qua một bên, ngoắc một cái. Con nhỏ từ từ như bị thôi miên bước tới bên cạnh. Ngồi xuống. Dựa lưng vô cái chân mà người ta kê lên. Chờ đợi.

Tuấn cầm mấy ngón tay đẹp vừa đánh đàn tranh lên hôn nhẹ, rồi cánh tay, rồi xoay qua dính luôn vô đôi môi đang phập phồng mong ngóng nụ hôn đầu đời trong một bữa trưa thiệt là bất ngờ. Con bé chuẩn bị trở thành người lớn còn ông già thì sắp quay trở lại thời trai trẻ. Những gì mà người ta nói trong sách Đạo giáo - taoism là như thế này đây, khi khí được chuyển từ người trẻ sang làm hồi xuân người già, cải lão hoàn đồng thông qua tu luyện là các tư thế làm tình tuyệt tác xuân thì nay còn lưu lại trong một vài bản tranh cổ Trung Hoa và Nhật Bản.

TruyenC

Copyright © 2024 TruyenC.