Trở về truyện

Cấm địa lúa mì (cao H có cốt truyện) - Gả Cho Anh

Cấm địa lúa mì (cao H có cốt truyện)

26 Gả cho anh

Yuki ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ bên cửa sổ, ánh mắt có phần ngây dại nhìn ra cánh đồng lúa mì vàng óng ngoài kia. Gió thổi qua, sóng lúa dập dờn, như đang thì thầm một bí mật nào đó.

Đôi bàn tay nhỏ xinh của cô vô thức nắm chặt vạt váy, trong đầu không ngừng lặp lại những hình ảnh mấy ngày qua với Leo. Bàn tay to lớn của anh lướt qua làn da cô mang lại cảm giác rùng mình, giọng nói trầm thấp thì thầm bên tai, và cả những phút giây thân mật khiến cô đỏ mặt tim đập thình thịch... Cô cắn nhẹ môi dưới, đôi môi hồng chúm chím ướt át như vừa được hôn.

“Sao thế, Yuki?” Giọng Leo trầm ấm vang lên từ phía sau, mang theo chút quan tâm. Anh vừa từ ngoài đồng về, trên người còn vương mùi đất và mồ hôi, cánh tay rắn chắc vắt chiếc khăn lông, tùy tiện lau mồ hôi trên trán. Làn da rám nắng dưới ánh mặt trời ánh lên vẻ khỏe khoắn, bàn tay thô ráp lại dịu dàng đặt lên vai cô.

Yuki bị cái chạm của anh làm giật mình, thân hình nhỏ bé khẽ run lên, quay đầu nhìn anh, mái tóc nâu dài khẽ lay động theo động tác, đôi mắt to dưới hàng mái ngố ánh lên vẻ phức tạp. Cô hé môi, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Leo, em... em hôm qua nghĩ cả ngày.”

Leo nhướng mày, bước đến ngồi xổm bên cạnh cô, thân hình cao lớn trước mặt cô như một bức tường vững chãi. Anh nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn của cô, ánh mắt đầy dịu dàng: “Nghĩ gì? Nói đi, anh nghe đây.”

Yuki cúi đầu nhìn chằm chằm vào những ngón tay, mười ngón tay thon dài đan vào nhau đầy bất an, như thể vừa hạ quyết tâm. Cô hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên, má đỏ như ráng chiều: “Em... em nghĩ, lấy anh, hình như... hình như cũng không tệ.” Giọng cô càng lúc càng nhỏ, cuối cùng gần như thì thầm, nhưng đôi mắt ướt long lanh lại nhìn thẳng vào Leo, mang theo chút thẹn thùng và mong đợi.

Leo sững người, trên khuôn mặt rám nắng thoáng qua vẻ ngỡ ngàng, rồi khóe môi chậm rãi nhếch lên, nụ cười không thể kìm nén hiện rõ. Ánh mắt anh sáng lên, như có ngọn đèn được thắp lên giữa đêm tối, ấm áp và rực rỡ. “Yuki, em nói thật chứ?” Giọng anh trầm thấp, mang theo chút không dám tin.

Yuki cắn môi dưới, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng như sắp nhỏ máu, khẽ gật đầu: “Ừm... Em... em một tháng này, ở bên anh, cảm thấy rất yên tâm. Anh luôn bảo vệ em, chăm sóc em... Em hình như, đã quen có anh bên cạnh rồi.” Giọng cô càng lúc càng nhỏ, nhưng từng chữ như gõ vào tim Leo.

Leo không kìm được nữa, bất ngờ đứng bật dậy, bế bổng Yuki nhỏ bé khỏi ghế gỗ, như ôm một báu vật quý giá. Cánh tay anh rắn chắc, ôm trọn cô vào lòng, cúi đầu thì thầm bên tai cô: “Yuki, em biết không? Anh đã chờ câu này lâu lắm rồi. Anh sẽ đối xử thật tốt với em, bảo vệ em cả đời.” Giọng anh trầm ấm và kiên định, mang theo một sức mạnh khiến người ta yên lòng.

Yuki bị hành động đột ngột của anh làm cho hoảng hốt, đôi tay nhỏ vô thức bám chặt lấy vạt áo anh, thân hình nhỏ nhắn áp sát vào lồng ngực anh, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của anh. Cô vùi mặt vào hõm vai anh, thẹn thùng không dám ngẩng đầu, giọng lí nhí: “Leo... đừng như vậy, em... em ngại lắm.”

Leo bật cười khẽ, tiếng cười vang lên từ lồng ngực, khiến tim Yuki run lên một nhịp. Anh ôm cô chặt hơn, bước đến chiếc ghế mây ngoài hành lang, nhẹ nhàng đặt cô ngồi lên đùi mình.

Bàn tay to lớn của anh ôm lấy eo nhỏ của cô, cúi đầu nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, ánh mắt tràn ngập cưng chiều: “Ngại gì chứ? Sau này em là người của anh rồi, còn sợ anh nhìn sao?”

Yuki bĩu môi, đôi tay nhỏ nhẹ đẩy ngực anh, nhưng lực yếu ớt, chẳng khác gì làm nũng: “Anh... anh đừng nói linh tinh, ai là người của anh chứ...” Lời cô còn chưa dứt, Leo đã cúi đầu hôn lên trán cô, đôi môi ấm áp chạm vào da cô, mang theo hơi ấm khiến người ta an lòng.

“Chính là người của anh rồi.” Giọng Leo trầm thấp, mang theo chút bá đạo. Anh đưa tay nhẹ nhàng vén mái tóc trước trán cô, môi lướt từ chân mày xuống sống mũi, cuối cùng dừng lại trên đôi môi hồng của cô, khẽ chạm một cái.

Khuôn mặt Yuki càng đỏ hơn, như trái đào chín mọng, thở gấp đẩy anh ra: “Leo... đừng... đây là ngoài trời, sẽ bị nhìn thấy đó...”

“Thấy thì sao? Người của anh, anh hôn chẳng được à?” Leo cười, giọng đầy trêu chọc. Bàn tay to lớn của anh không yên phận trượt xuống eo cô, qua lớp vải mỏng nhẹ nhàng xoa nắn làn da cô, tay còn lại men theo sống lưng lên đến trước ngực, nhẹ nhàng nâng lấy đường cong đầy đặn, lực không mạnh nhưng mang ý trêu ghẹo.

“Á... Leo, đừng như vậy...” Yuki khẽ kêu lên, thân hình nhỏ bé vặn vẹo trong lòng anh, giọng đầy thẹn thùng và chống cự, nhưng đôi mắt to lại long lanh nước, như muốn quyến rũ người ta. Đôi tay nhỏ bám lấy cánh tay anh, như muốn đẩy ra nhưng chẳng có chút sức lực nào, chỉ đành để mặc bàn tay anh tự do trên cơ thể mình.

“Đừng thế nào? Hửm?” Leo cúi đầu cắn nhẹ vành tai cô, giọng khàn khàn, mang theo ý cười. Ngón tay anh nhẹ nhàng xoa nắn trước ngực cô, cảm nhận sự mềm mại, ánh mắt càng thêm sâu thẳm: “Yuki, anh yêu em, lấy anh nhé, anh sẽ yêu em thật nhiều...”

Yuki bị lời anh nói làm cho xấu hổ đến mức không biết trốn vào đâu, mặt vùi vào ngực anh, giọng nhỏ như muỗi: “Anh... anh đừng như vậy... em... em chịu không nổi đâu...” Giọng cô run run, thở dốc liên tục, vừa như làm nũng vừa như cầu xin.

Leo cúi xuống nhìn cô gái nhỏ trong lòng, trái tim như được lấp đầy bởi điều gì đó, yêu thương đến phát đau.

Anh siết chặt vòng tay, ôm cô sát hơn, cúi đầu hôn lên cổ cô, giọng trầm thấp: “Em ngại gì chứ? Nghĩ đi đâu rồi... haha, em tưởng anh sẽ làm chuyện đó với em ở đây à?” Tay anh tuy không còn nghịch ngợm, nhưng vẫn đặt trên ngực cô, nhẹ nhàng vuốt ve, như vừa an ủi vừa không nỡ rời đi.

Đúng lúc ấy, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập, trầm ổn mà vội vã. Yuki giật mình, theo phản xạ ngẩng đầu khỏi lòng Leo, nhìn về phía phát ra âm thanh. Leo cũng nhíu mày, cánh tay ôm chặt lấy cô, quay đầu nhìn về phía người đến.

Chỉ thấy Kim đứng không xa, mái tóc vàng óng ánh dưới nắng, đôi mắt xanh như hồ băng mùa đông lạnh lẽo. Ánh mắt anh dừng thẳng trên hai người ngồi trên ghế mây, gương mặt điển trai không một nụ cười, môi mím chặt thành một đường, như đang kìm nén cảm xúc. Hai tay anh đút túi quần, đứng thẳng tắp, giọng trầm nhưng mang theo chút phức tạp: “Xem ra, tôi đến không đúng lúc rồi.”

Tim Yuki thót lên một nhịp, má vẫn chưa kịp hết đỏ, ánh mắt thoáng qua chút hoảng loạn. Cô theo phản xạ trượt khỏi đùi Leo, đứng thẳng người, đôi tay nhỏ lúng túng chỉnh lại váy áo, giọng lắp bắp: “Kim... anh... anh đến làm gì vậy?”

Leo thì không nhúc nhích, vẫn ngồi trên ghế mây, bàn tay to nhẹ nhàng kéo cổ tay Yuki, giữ cô bên cạnh mình. Ánh mắt anh bình thản, nhưng lại toát lên sự chiếm hữu không thể nghi ngờ, ngẩng đầu nhìn Kim, giọng trầm thấp: “Có chuyện gì?”

Ánh mắt Kim đảo qua hai người, cuối cùng dừng lại ở bàn tay Leo đang nắm tay Yuki, ánh mắt tối lại. Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười khó hiểu, giọng lạnh lẽo khiến người nghe lạnh sống lưng: “Tôi đến tìm Yuki, tôi đã nghĩ ra cách rồi!”

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.