Trở về truyện

Cấm địa lúa mì (cao H có cốt truyện) - Mê Đắm

Cấm địa lúa mì (cao H có cốt truyện)

30 Mê đắm

“Em gái… em đang muốn dày vò anh sao…” Giọng anh khàn đặc, mang theo chút bất lực pha lẫn ý cười. Yuki cắn môi dưới, cúi đầu không dám nhìn anh, nhưng ngón tay lại lấy hết can đảm, chậm rãi cởi thắt lưng của anh, để lộ làn da căng cứng.

Cô ngẩng mắt, lén liếc nhìn anh một cái, thấy ánh mắt anh càng lúc càng tối lại, nhưng không hề có ý ngăn cản, trong lòng vừa xấu hổ vừa liều lĩnh, cuối cùng hóa thành một cơn bốc đồng.

Cô cẩn thận hé miệng, đôi môi hồng run rẩy, ánh lên vẻ ướt át dưới nắng càng thêm mê hoặc. Leo gầm khẽ, cơ thể căng cứng như tảng đá, hai tay siết chặt thành nắm đấm, như đang cố hết sức kiềm chế bản thân không chạm vào cô.

Động tác của cô còn vụng về, mang theo chút ngây ngô, nhưng cảm giác mềm mại, ấm nóng ấy lại như dòng điện len lỏi khắp người anh, khiến mọi cơ bắp đều căng lên.

“Ah… em gái… em thật khiến anh phát điên…” Anh nghiến răng, giọng trầm khàn như bị ép ra từ tận sâu cổ họng, mang theo khoái cảm khó lòng chịu đựng.

Bàn tay to lớn của anh không kìm được mà đưa lên, nhẹ nhàng đặt lên sau gáy cô, không phải ép mà như đang cổ vũ, những ngón tay dịu dàng luồn qua tóc cô, cảm nhận nhiệt độ của cô. Má Yuki càng lúc càng nóng bừng, bên tai chỉ còn tiếng thở dốc của anh, âm thanh ấy như lửa cháy, thiêu đốt khiến toàn thân cô tê dại.

Cái miệng nhỏ của cô cố gắng bao lấy anh, hơi ấm ướt át và cảm giác mềm mại khiến anh gần như mất hết lý trí. Hơi thở của Leo càng lúc càng gấp, lồng ngực phập phồng dữ dội, giọt mồ hôi lăn từ thái dương xuống, men theo đường quai hàm cứng cáp nhỏ xuống, rơi vào mái tóc cô.

Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt như muốn nuốt chửng lấy cô, yết hầu chuyển động dữ dội như sắp nứt ra, hai tay khẽ run lên, như đang dùng hết sức kiềm chế bản thân không mất kiểm soát.

“Em gái… chậm thôi… anh sắp chịu không nổi rồi…” Giọng anh khàn khàn, mang theo lời van nài trầm thấp, nhưng điều đó lại càng thổi bùng lên sự liều lĩnh trong lòng Yuki.

Đôi tay nhỏ của cô bất an bấu lấy ống quần anh, đầu ngón tay run rẩy, như muốn rút lui nhưng lại bị phản ứng của anh kích thích, càng chủ động chiều theo anh hơn.

Đầu lưỡi cô cẩn thận thăm dò, vụng về non nớt, nhưng mỗi lần chạm vào đều như lưỡi dao lướt qua thần kinh anh, khiến anh không kìm được phải rên lên.

“Ah… Yuki… em cứ thế này, anh thật sự phát điên mất…” Giọng anh gần như rên rỉ, người hơi nghiêng về phía trước, như thể mọi sức lực đều bị cô hút cạn. Đôi chân anh căng thẳng thẳng tắp, đường nét cơ bắp dưới nắng hiện rõ, như ngọn núi sắp sụp đổ bất cứ lúc nào. Ngón tay anh siết chặt trong tóc cô, nhưng vẫn không hề dùng sức, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve má cô, như sợ làm cô đau.

Gió trong sân càng lúc càng lớn, thổi cho lá cỏ dưới đất xào xạc, nhưng âm thanh ấy chẳng thể che lấp nổi bầu không khí ám muội giữa hai người.

Ánh mắt của Leo càng lúc càng tối, như bị dục vọng nuốt chửng, nhưng nhiều hơn là sự trân trọng và kiềm chế dành cho cô. Anh nghiến chặt răng, cúi đầu nhìn gương mặt nhỏ đỏ bừng của cô, giọng trầm khàn: “Em gái… dậy đi… anh không chịu nổi nữa rồi…”

Yuki ngẩn người, ngẩng đầu lên, trong mắt mang theo chút ngơ ngác và xấu hổ, nhưng chưa kịp phản ứng thì đã bị anh kéo bật dậy. Đôi chân cô mềm nhũn, suýt nữa đứng không vững, nhưng bàn tay to lớn của Leo giữ chặt lấy eo cô, trực tiếp đặt cô lên chiếc bàn gỗ ngoài sân. Chiếc bàn ấy đã cũ, mặt bàn thô ráp, nhưng lúc này lại trở thành nơi chứa đựng khát khao của hai người.

“Leo… ở đây… sẽ có người nhìn thấy…” Yuki khẽ kháng nghị, giọng đầy xấu hổ. Đôi tay cô chống lên mặt bàn, mái tóc nâu dài rối bời xõa trên vai, như cánh hoa bị gió thổi tung. Leo cúi đầu nhìn cô, khóe môi nở nụ cười dịu dàng, “Không sao đâu, em gái, anh muốn cho mọi người thấy em là của anh!”

Anh không cho cô cơ hội lo lắng, bàn tay thô ráp nhẹ nhàng vén áo sơ mi của cô lên, để lộ làn da trắng mịn như sứ. Vòng eo cô nhỏ nhắn, như chỉ cần khẽ bóp là gãy, nhưng bộ ngực đầy đặn lại run rẩy kiêu hãnh, như hai trái chín mọng.

Ánh mắt Leo càng lúc càng rực cháy, cổ họng phát ra tiếng rên trầm, bàn tay to nhẹ nhàng phủ lên, động tác dịu dàng mà không giấu nổi khát khao mãnh liệt.

“Ah… Leo…” Yuki không kìm được bật ra tiếng rên khẽ, giọng mềm mại như có thể nhỏ ra nước. Cơ thể cô run rẩy, như muốn trốn tránh nhưng lại bị sự dịu dàng của anh giữ chặt, không thể nhúc nhích.

Leo cúi đầu hôn lên cổ cô, môi lưỡi nóng ấm mơn trớn làn da, để lại từng dấu vết mờ nhạt.

“Em gái, nói cho anh nghe, em có muốn không?” Giọng anh trầm khàn, mang theo sự dịu dàng sâu lắng. Yuki cắn môi dưới, cố kìm tiếng rên, nhưng ngay giây sau, ngón tay anh đã nhẹ nhàng luồn vào nơi sâu kín của cô, tìm đúng điểm mềm ướt át ấy. Cô không chịu nổi nữa, bật lên tiếng rên rỉ, âm thanh vang vọng trong sân, mang theo vẻ quyến rũ khiến người ta đỏ mặt tim đập.

“Ah… Leo… không chịu nổi nữa… Leo…” Giọng cô đứt quãng, như mảnh sứ vỡ, tràn đầy xấu hổ và khoái cảm. Leo bật cười khẽ, động tác trên tay càng dịu dàng mà chính xác, đầu ngón tay thô ráp nhẹ nhàng vuốt ve nơi nhạy cảm nhất, khiến cô không ngừng rên rỉ.

“Nhưng anh muốn từ từ chơi với em, anh không vội…” Giọng anh tràn đầy cưng chiều, tay còn lại nhẹ nhàng vén váy cô lên, để lộ đôi chân dài trắng nõn. Đôi chân cô thon dài, làn da mịn màng như lụa, dưới nắng ánh lên vẻ mê hoặc.

Ánh mắt Leo tối lại, yết hầu chuyển động, cúi đầu hôn nhẹ lên bắp chân cô, như nâng niu bảo vật.

“Ah… Leo… không được… em chịu không nổi… em muốn…” Giọng Yuki đã lẫn tiếng nức nở, hai tay bấu chặt mép bàn, đầu ngón tay trắng bệch. Cơ thể cô như cây cung kéo căng, gần như sắp gãy, nhưng Leo vẫn dịu dàng, hôn lên từng tấc da thịt, như muốn hòa tan cô vào mình.

“Em muốn gì? Hả? Muốn cây gậy lớn của anh sao?” Anh thì thầm vỗ về, giọng tràn đầy tình cảm. Anh đứng thẳng người, chậm rãi cởi quần, để lộ dục vọng thô to.

Yuki lén liếc một cái, mặt đỏ bừng như máu, hai tay vô thức che mắt, nhưng ngay sau đó, tay cô đã bị anh nhẹ nhàng kéo ra.

“Nhìn anh tiến vào… tự em nhìn đi…” Giọng anh trầm lắng, mang theo cảm giác an toàn. Yuki bị ép phải nhìn thẳng vào anh, ánh mắt đầy xấu hổ và mê loạn.

Đôi môi hồng hé mở, nhìn Leo đưa vật to lớn ấy chạm vào nơi sâu kín của mình. Anh rên khẽ, chậm rãi tiến vào cơ thể cô, cảm giác tràn đầy ấy khiến cô bật lên tiếng rên, vang vọng khắp sân, như thể vang xa tận chân trời.

“Ah… Leo… to quá… em… nhẹ chút thôi…” Giọng cô đã hoàn toàn thay đổi, mang theo vẻ quyến rũ vỡ vụn. Đôi tay cô bấu lấy vai anh, móng tay nhẹ cào lên da anh, nhưng chút đau ấy với Leo lại như chất xúc tác, càng khiến anh dịu dàng thâm nhập sâu hơn.

“Không sao đâu, em gái, anh sẽ nhẹ mà.” Giọng anh khàn khàn, mang theo sự dịu dàng kiềm chế. Bàn tay to của anh giữ chặt eo cô, nhẹ như lông vũ ôm lấy cô vào lòng, từng động tác đều cẩn thận, như sợ làm cô đau. Tiếng rên rỉ của Yuki càng lúc càng cao, cơ thể như bị ném lên mây rồi lại nhẹ nhàng rơi xuống, đầu óc trống rỗng.

Gió ngoài sân thổi qua, mang theo chút lạnh, nhưng thân thể hai người lại như lửa cháy, khiến không khí xung quanh cũng nóng bừng. Trán Leo lấm tấm mồ hôi, nhỏ xuống ngực cô, nóng đến mức cô phải rên khẽ. Đôi chân cô vô thức quấn lấy eo anh, như muốn đòi hỏi nhiều hơn, nhưng động tác vô thức ấy lại càng khiến anh cẩn thận hơn.

“Em gái… em thật khiến anh rung động…” Anh rên khẽ, giọng đầy tình cảm bị kìm nén. Động tác của anh càng dịu dàng, như gió xuân lướt qua, mang theo nhịp điệu khiến người ta say đắm. Ý thức của Yuki đã hoàn toàn bị sự dịu dàng ấy nuốt chửng, cơ thể như trôi nổi trên mây, chỉ còn cảm nhận được sự hiện diện của anh.

“Ah… Leo… em… em sắp rồi…” Giọng cô đã lẫn tiếng nức nở, cơ thể run rẩy dữ dội, như bức tường thành sắp sụp đổ. Leo cúi đầu nhìn cô, ánh mắt càng rực cháy, rên khẽ, “Cùng nhau nhé, em gái, anh ở bên em.”

Giọng anh như hơi ấm cuối cùng, thổi bùng mọi khoái cảm trong cô. Ngay sau đó, cô bật lên tiếng rên rỉ, cơ thể co giật dữ dội, như bị dòng điện giật. Leo cũng rên khẽ, ôm chặt lấy cô, dòng nhiệt nóng bỏng tuôn trào trong cô, như muốn hòa tan cô vào mình.

Hơi thở của hai người quyện vào nhau, nặng nề và gấp gáp, như vừa chạy xong một cuộc marathon. Cơ thể Yuki mềm nhũn như nước, nằm bẹp trên bàn, mái tóc nâu dài rối bời dính lên mặt, như cánh hoa bị mưa làm ướt. Leo cúi đầu nhìn cô, ánh mắt tràn đầy thỏa mãn và dịu dàng, anh đưa tay nhẹ vuốt má cô, giọng khàn khàn: “Em gái ngoan… thật khiến anh xót xa.”

Yuki xấu hổ nhắm mắt lại, má đỏ như trái chín mọng. Hơi thở cô vẫn chưa đều, lồng ngực phập phồng, như còn đang đắm chìm trong dư vị dịu dàng vừa rồi. Gió ngoài sân thổi qua, mang theo chút lạnh, nhưng cơ thể cô vẫn nóng hừng hực, như bị in dấu vết của anh.

Hai người lặng lẽ ôm nhau, thời gian như ngừng trôi. Cánh đồng lúa mì xung quanh nhấp nhô theo gió, phát ra tiếng xào xạc, như đang hát cho họ một khúc tình ca thì thầm.

Ba tuần qua, họ gần như lúc nào cũng quấn quýt bên nhau. Yuki cảm thấy mình càng ngày càng phụ thuộc vào Leo, cơ thể cũng càng lúc càng khao khát sự đụng chạm của anh. Mỗi lần cô chủ động lại gần, Leo luôn không kìm được, như thể đã hoàn toàn bị cô mê hoặc. Thế giới của họ dường như chỉ còn lại hai người, đến cả thời gian cũng trở nên mơ hồ.

Đôi khi Yuki ngồi bên cửa sổ, ngẩn ngơ nhìn cánh đồng lúa mì ngoài kia. Cô không chắc mình mê mẩn Leo chỉ vì thỏa mãn thể xác, hay thật sự đã yêu người đàn ông trầm lặng dịu dàng này. Nhưng mỗi lần Leo ôm cô từ phía sau, cúi đầu hôn lên cổ, trái tim cô lại đập loạn nhịp, như tìm được nơi thuộc về.

“Leo… anh nói xem, chúng ta có thể mãi như thế này không?” Một đêm nọ, Yuki nằm trong vòng tay anh, giọng mang theo chút bối rối. Bàn tay nhỏ của cô nhẹ vẽ lên ngực anh, như sợ phải nghe câu trả lời.

Leo im lặng một lúc, siết chặt cánh tay ôm cô, giọng trầm ấm: “Bé yêu, chỉ cần em muốn, anh sẽ mãi ở bên em. Dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng không để em rời xa anh.”

Yuki ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt đầy tin tưởng. Cô khẽ mỉm cười, chủ động hôn lên môi anh.

Bóng đêm bao phủ căn nhà gỗ nhỏ, cánh đồng lúa mì ngoài cửa sổ ánh lên sắc bạc dưới trăng. Hai người trong nhà ôm chặt lấy nhau, như thể là cả thế giới của nhau. Còn tương lai phía trước, như làn sương mỏng nơi xa, mờ ảo và đầy bất định.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.