122 Tinh noãn. Khởi đầu: Chương 57
Ngoài ra biết Âu Dương Thanh Tuyết là truyền nhân Phái Bắc Cốc, nên muốn mời cô đến căn cứ 985 cùng Blogger K nghiên cứu một số cổ vật sách cổ thần bí.
“Chuyện này… tôi cũng không hiểu lắm, có phải quá đề cao tôi rồi không”
“Cô Âu Dương Thanh Tuyết, cô là được đội trưởng Nam Cung Ngọc hết lòng tiến cử đấy, cơ hội tốt thế này không thể bỏ lỡ đâu”
“Vậy được rồi~”
Người thần bí đưa họ ra khỏi hang động an toàn, Tiểu Tuyết dắt tay Gia Hào đi đến một nơi vắng người.
“Gia Hào, lần này tôi cũng phải rời khỏi bộ phận linh dị rồi, anh có dự định gì không”
“Tôi chuẩn bị tiếp tục ẩn mình làm nằm vùng bên cạnh kẻ khống chế tôi trước, thời gian qua xuất hiện nhiều vụ quỷ hồn hại người như vậy, chính là do bọn họ giở trò”
“Vậy anh phải cẩn thận đấy, vào hang cọp là không có bất kỳ viện trợ nào đâu, tôi cũng không giúp gì được cho anh”
“Em đừng lo, nơi như thế này còn chẳng làm gì được tôi, một nơi cỏn con sao làm khó được tôi chứ~ hi hi hi, em cứ yên tâm đến căn cứ 985 đi, biết đâu có ngày tôi cũng đến đó gặp em”
Nghe vậy Âu Dương Thanh Tuyết vui mừng lộ nụ cười, còn ý định thật sự của Gia Hào là đến 985 lấy lại thứ của mình: “Tinh Noãn”.
Đội trưởng thần bí đi tới.
“Âu Dương Thanh Tuyết, chúng ta phải đi rồi”
“Được… được ạ~”
Đội trưởng thần bí thấy hai người còn có chút lưu luyến, liền lui ra đi trước.
Âu Dương Thanh Tuyết nhào tới ôm chầm lấy Gia Hào, nhẹ nhàng hôn lên má anh một cái, thẹn thùng quay người chạy vào xe của người thần bí, còn ông nội cô thì chỉ chào tạm biệt đơn giản vài câu là xong chuyện.
Gia Hào cũng coi như chơi đùa không ít đàn bà, nhưng cảm giác ấm áp sưởi ấm lòng người ngoại trừ người vợ của vật chủ, thì có cảm giác thế này bây giờ chính là Âu Dương Thanh Tuyết này rồi.
Anh cười ngốc nghếch không ngừng vẫy tay tiễn biệt, Tiểu Tuyết sau khi lên xe cũng vẫy tay đáp lại.
Tiếp đó ngày càng nhiều xe bọc thép, xe buýt, xe tải, máy bay vũ trang lũ lượt hạ cánh xuống khu vực, trong vòng mười cây số đều bị lập thành vùng cấm.
Âu Dương Chính Khánh trước đó xuống mộ, con cháu đều được đưa ra ngoài, vận chuyển về trong Phái Bắc Cốc.
Gia Hào sau khi rời đi lại không gặp phải tai mắt nào, nghĩ bụng tám phần là bị đám người thần bí này tiêu diệt rồi, đoán quả nhiên không sai tai mắt thực sự đã bị giết sạch.
Cũng may Gia Hào vơ vét được không ít đan dược cao cấp và thảo dược, mang về phủ Liễu Ngạn giao nộp.
Tuy không thu hoạch được gì tốt hơn nhưng ít nhất đan dược cao cấp này cũng coi như không lỗ, lãnh chúa rất hài lòng với hành động lần này của Gia Hào, dứt khoát đưa cho một nửa ý bảo trung thành với mình.
Nào biết lúc này Gia Hào sớm đã cởi bỏ trói buộc, chỉ đành giả vờ phục tùng lão ta mà thôi, đợi thời cơ định sẽ bắt lão trả giá gấp mười lần.
Âu Dương Chính Khánh đưa tất cả tộc nhân đã chết về an táng, căn cứ 985 cũng nghĩ họ Phái Bắc Cốc tử thương thảm trọng nên hỗ trợ hai trăm triệu chi phí bù đắp, cũng giúp cả gia tộc vượt qua khó khăn.
Vợ của con trai lớn và con trai thứ đã ngoài bốn mươi tuổi, nhưng vẫn còn phong độ, vóc dáng thon thả, họ hàng thân thích cũng tầm độ tuổi ba mươi đến bốn mươi đã góa bụa, còn có vợ con của hàng cháu chắt lại càng là những người phụ nữ đang tuổi xuân thì, thướt tha mềm mại.
Tổ chức tang lễ vẻ vang cho tất cả mọi người, người đến dự có đến mấy trăm người đến chịu tang.
Với tư cách là chưởng môn, lão đi đến an ủi từng người vợ và thân nhân, cũng nhân lúc này ngắm nghía kỹ lưỡng những thiếu phụ mất chồng và mẹ góa con côi này, trên mặt lộ ra một vẻ hiền từ.
Mà trong lòng đều đang nghĩ muốn đưa những người đàn bà này từng người một lên giường vui vẻ một trận.
Vợ của con trai trưởng là Đoạn Tử Ngọc hiền thục đức độ, cũng là một tay quán xuyến kinh doanh giỏi trong nhà, lần này chồng chết chỉ để lại người vợ và đứa con vừa trưởng thành, ở linh đường của chồng khóc vô cùng đau buồn, thế nhưng con trai cô lại không có cảm giác đau buồn như vậy, vốn đang tuổi nổi loạn mấy lần cãi nhau to với cha, lần này hay rồi không ai quản nó nữa.
Chưởng môn đi tới đỡ Đoạn Tử Ngọc dậy, miệng vẫn không ngừng tự trách là mình không bảo vệ tốt cho con mình, nước mắt cũng chảy ra như thật.
【Cha, cái này không trách cha được, đụng vào thứ này vốn dĩ là sống chết có số, chỉ có thể nói chồng con số mạng phải chịu kiếp nạn này~ hu hu hu……】Đoạn Tử Ngọc nói “Nữ, chiều cao 177, tuổi 45 rộng lượng khéo léo gợi cảm quyến rũ, ngực cúp D, Phó chủ tịch tập đoàn Thiên Long, thành viên Phái Bắc Cốc” con dâu trưởng
Chưởng môn đi về phía tất cả người nhà người chết cúi đầu thật sâu, không ngừng nói mình bất tài vô đức không thể ngồi vị trí chưởng môn này nữa muốn nhường ngôi.
Trong mắt tất cả mọi người, Âu Dương Chính Khánh là cứu tinh của cuộc khủng hoảng tài chính này, kiếm về hai trăm triệu cho cả gia tộc vượt qua khó khăn, ngoài ra lão còn mất đi hai con một cháu gái, đối với các thành viên khác trong gia tộc mà nói coi như tổn thất nhẹ rồi.
Cho nên mọi người từ tận đáy lòng biết ơn lão, bảo lão ngàn vạn lần không được từ chức chưởng môn, mọi người đều sẽ mãi mãi ủng hộ lão.
Thấy cả Phái Bắc Cốc lại một lần nữa phục tùng mình, Tam Mục Quỷ trong lòng thầm mừng rỡ.
Ban đêm chia làm bảy nơi linh đường ai nấy tự giữ linh cữu cho người chồng đã khuất, thành viên Âu Dương gia cũng ngồi kín sân lớn, tiếng gõ chuông gõ khánh tụng kinh vang trời hoàn toàn lấn át tiếng khóc thương chồng.
Nửa đêm về sáng, người vợ góa Đoạn Tử Ngọc thực sự đã mệt mỏi, bèn bảo con trai hóa vàng mã cho cha, tuy không mấy tình nguyện nhưng dù sao cũng là cha mình nên nó vẫn làm theo.
Nơi họ đang ở hiện tại là nhà thờ tổ Âu Dương, nơi này nằm trên một ngọn núi cao phong thủy, mà dưới núi chính là thị trấn Phái Bắc Cốc.
Nhà thờ tổ Âu Dương chiếm diện tích bằng hai sân bóng rổ, là kiến trúc nhà cổ bên trên không có mạng internet, cho nên giới trẻ không thích đến thức đêm canh giữ, thế nên ở đây đều là các ông chú từ trung niên trở lên.
Đoạn Tử Ngọc cảm thấy buồn đại tiểu tiện bèn đi về phía nhà vệ sinh công cộng, lúc này người xếp hàng đi vệ sinh khá đông, mà nhà vệ sinh nữ thì chỉ có tám buồng.
Nhưng lúc này nhiều người sẽ chọn đi ra rừng cây nhỏ bên ngoài nhà thờ tổ giải quyết, dù sao rừng rộng ai biết đấy là đâu.
Cô đã nhịn tiểu từ lâu lắm rồi, đã đến giới hạn mới ra đi vệ sinh, lại không ngờ nửa đêm canh ba còn có nhiều người đi vệ sinh đến vậy.
Điều này cũng dễ hiểu, ngày thường những chuyện tang tóc thế này gặp phải cùng một ngày chết hai người đã coi như trùng hợp, người thức đêm cùng lắm cũng chỉ mười mấy người làng xóm láng giềng.
Lần này thì khác, cùng lúc chết tám người lại còn là chết vì gia tộc, hầu như già trẻ gái trai có thể đi lại được đều đến thức đêm vì việc này, mấy trăm con người cơ mà, vô cùng hoành tráng.
Cô cũng bị ép đến mức không còn cách nào, đành phải giải quyết ở bên ngoài nhà thờ tổ một chút, vừa đi ra chưa đầy mấy mét định thuận tiện, thì thấy một người đàn ông đi từ phía bắc qua, xem bộ dạng là vừa mới giải quyết xong.
Đoạn Tử Ngọc có chút ngượng ngùng rồi, cô cũng là một cô gái nhà giàu hiểu lễ nghĩa, việc đi tiểu trong rừng hoang dã thế này là lần đầu tiên, nhưng nhịn tiếp thì chắc chắn là không được rồi, dứt khoát đi vào vị trí sâu hơn trong rừng để giải quyết.
Cô lại không chú ý tới một bóng đen đang âm thầm bám theo cô.
Đoạn Tử Ngọc cuối cùng ở cách nhà thờ tổ hai trăm mét dưới một cây thanh thụ lớn xả ra làn nước tích tụ đã lâu~ ào ào~~~~~
“Ư hơ hơ~~~ dễ chịu quá……”
Làn gió nhẹ thổi qua chính diện làm lá cây xào xạc lay động, ngọn gió mát rượi thổi qua âm huyệt có một luồng khoái cảm mát rượi tê dại, khiến cô khi đang tiểu được một nửa thì rùng mình một cái vô cùng sảng khoái.
Cách xa hai trăm mét vẫn có thể nghe thấy tiếng khua chiêng gõ trống rộn rã.
Tiểu xong cảm thấy để trần hạ bộ âm môi phơi bày ngoài hoang dã, ngọn gió mát rượi thổi phía dưới rất là sung sướng, cảm giác này vừa căng thẳng lại vừa có thể thả lỏng áp lực thể xác và tinh thần.
Tách~
Đoạn Tử Ngọc rút điếu thuốc ra châm lửa hút, vẫn giữ tư thế ngồi xổm để hạ bộ tiếp xúc với thiên nhiên, cô chưa bao giờ nghĩ tới một việc đi tiểu hoang dã đơn giản lại có thể có được sự sảng khoái nhường này.
Hai phút sau thuốc cũng hút gần hết, dập tắt đầu thuốc trong bãi nước tiểu.
~ Xèo
Đứng dậy mặc quần thun vào, phủi phủi lá khô bám trên góc áo tang màu trắng, mới vừa đi vài bước đã bị một người dùng bao tải đen trùm kín đầu, miệng bao là dây rút kéo chặt, cả phần đầu liền bị trùm vào thắt chặt lại ở cổ.
Đoạn Tử Ngọc hoảng hốt kêu cứu mạng, vẫn không ngừng giãy giụa, một sợi dây nilon trói hai tay ra sau lưng bị thắt chặt.
Vén áo tang màu trắng lên, một phát lột phăng chiếc quần thun, lộ ra cặp mông trắng muốt mỡ màng và đôi chân dài thon thả trắng như ngọc, tiếp đó ép sát vào sau người cô là một cây gậy thịt to nóng bỏng cọ xát ở rãnh mông.
“Anh… anh là ai, mau thả tôi ra, tôi có thể cho anh thật nhiều tiền, cầu xin anh ngàn vạn lần đừng làm chuyện dại dột, á á á…… Mau đem thứ bẩn thỉu đó của anh tránh xa tôi ra, chồng tôi vừa mới chết cầu xin anh đừng đối xử với tôi như vậy”
Bị bao tải đen trùm đầu hoàn toàn không nhìn thấy bên ngoài, hơn nữa người đàn ông từ đầu đến giờ một lời cũng không nói, hoàn toàn không biết là ai.
Người đàn ông hoàn toàn không để ý, tay phải ấn chặt lưng cô, tay trái thì nắm chặt gậy thịt to từ rãnh mông, quy đầu từ từ trượt xuống dưới đến cửa âm huyệt.
“Đừng mà á á…… Cầu xin anh đừng cưỡng hiếp tôi, tôi cho anh mười vạn…… hai mươi vạn, anh chỉ cần bây giờ dừng tay coi như chuyện này chưa từng xảy ra, có được không cầu xin anh đó~”
Đoạn Tử Ngọc hoảng loạn rồi, muốn kêu to để thu hút những người xung quanh đến rừng cây đi tiểu tới cứu mình, thế nhưng rất nhiều người chỉ thuận tiện quanh nhà thờ tổ, tiếng gõ khánh ầm ĩ đã ngăn cản rất nhiều âm thanh bên ngoài, mà cô lại chạy tới tận nơi cách xa hai trăm mét đi tiểu, căn bản không nghe thấy, cho nên người này mới dám không bịt miệng để mặc cô thỏa sức gào thét.
Quy đầu đã cắm vào cửa âm đạo, do âm đạo không chịu nhiều kích thích căn bản không có mấy dịch nhờn bên trong rất khô, người đàn ông bất chấp những thứ này cưỡng ép giở trò bá vương ngạnh thượng cung, thanh thịt cứ thế lao thẳng vào trong.
“Ư á á á———— đau quá to quá dài quá~ ư á á…… chậm một chút bên trong khô quá đâm mạnh khó chịu quá, á ư ư…… ưm ưm á á…… cứu mạng cứu mạng với á á……”
Người đàn ông banh hai chân cô ra, cửa lồn mở rộng hơn, thanh thịt dài mười lăm cen-ti-mét đâm chọc ra vào có trật tự, khiến Đoạn Tử Ngọc chỉ có thể không ngừng gào rú trong đau đớn, thế nhưng âm đạo lại từ đây bắt đầu từ từ có cảm giác, tiểu huyệt lúc này càng đâm càng ẩm ướt.
“Ưm á á…… cái đồ vương bát đán anh nhất định sẽ chết không tử tế, cả nhà anh chết không có chỗ chôn, ư á á…… á á đụng tới tử cung rồi, ư ư dạ á á……”
Tốc độ cưỡng bức đâm chọc ngày càng cao, điều này khiến Đoạn Tử Ngọc có một dự cảm không lành.
“Anh không phải là sắp bắn rồi chứ, anh bắn ra ngoài cho tôi đừng bắn vào trong, hôm nay là giai đoạn nguy hiểm tôi chưa uống thuốc tránh thai, đừng mà đừng mà á á……”
Người đàn ông siết chặt đôi bàn tay quanh chiếc eo thon của Đoạn Tử Ngọc, nhịp độ dập nương theo vòng eo lay động mỗi lúc một nhanh hơn, một phút sau gã thúc mạnh vào tận nơi sâu nhất, áp chặt lấy tấm lưng nàng, dòng tinh dịch nóng hổi tuôn trào ồ ạt, cuộn trào dữ dội bên trong, bị bắn đầy vào trong khiến nàng thét lên thảm hại, hai bàn chân duỗi thẳng, các ngón chân co quắp lại.
"Á á á á á!!!!! Thầy lại thực sự bắn vào trong rồi, hu hu hu... Ông xã em có lỗi với anh... Thậm chí còn chưa qua lễ đầu thất của anh đã bị người ta cưỡng hiếp thế này... Hu hu hu..."
Người đàn ông lặng lẽ nằm đè lên người nàng để giải phóng tinh dịch, Đoạn Tử Ngọc cứ ngỡ xuất tinh xong gã sẽ rời đi.
Nhưng nào có ngờ~~
Lúc này, nam căn ở trong âm đạo lại từ từ cương cứng trở lại, lấp đầy hang mật âm đạo.