125 Tinh noãn. Khởi đầu: Chương 70
Năm ngày trôi qua~
Tô Cẩm Mi cũng bàn xong chuyện làm ăn trở về nhà, hai ông cháu lại trở về mối quan hệ bình thường, chỉ có điều lúc này nội tâm Âu Dương Di Lăng đã hoàn toàn sa đọa thành bồn chứa tinh trung thành của ông nội, chỉ cần muốn làm là Âu Dương Di Lăng đều có thể cởi quần lót dang rộng hai đùi, đón nhận con bòi thô dài của ông nội đâm vào trong lỗ lồn.
Mà trong tháp vàng của Âm Linh Hoàng Thành, mộ chủ tuy rằng tro cốt bay biến nhưng vẫn có một tia tàn hồn lưu lại, giống như một luồng khói xanh từ từ bay về phía viên Phượng Hoàng Tinh nơi đỉnh tháp, chuẩn bị dựa vào năng lực này để đúc lại thực thể hư độ, sau đó rửa sạch mối nhục trước kia.
Nhưng toàn bộ đồ đạc trong mộ đều bị nhân viên căn cứ 985 đóng gói mang đi, tháp vàng cũng bị tháo dỡ mang đi như vậy, mà Phượng Hoàng Tinh là bảo vật được chỉ huy trưởng tối cao đặc biệt dặn dò phải lấy về, cho nên được đặt vào trong một chiếc hộp sắt màu đen khóa ba lớp mã hóa, một khi đóng lại thì chỉ có chỉ huy trưởng có quyền hạn cao nhất và tiến sĩ K mới mở được.
Cứ như vậy, mộ chủ giấu mình trong Phượng Hoàng Tinh được mang đến trung tâm căn cứ 985, vận mệnh tiếp theo của nó sẽ chuyển biến thế nào thì không ai biết được.
Trong trấn nhỏ thôn quê cái gì nhiều nhất, tự nhiên là chuyện hồng bạch hỷ sự.
Cách ngày tám vị anh linh tử trận vì nhà Âu Dương qua đời đã được một tháng, cũng sẽ đón mừng những ngày vui vẻ.
Ngoại tôn Đường gia của Âu Dương Chính Khánh kết hôn, toàn bộ thị trấn đều tràn ngập bầu không khí vui mừng, làm người nắm quyền gia tộc Âu Dương kiêm trưởng tôn giả, tự nhiên phải đến Đường gia ngồi chính đường làm chủ hôn để chúc phúc cho hậu đại cháu trai cháu dâu.
Người trong trấn nhao nhao khen ngợi đứa trẻ này quá có phúc khí cưới được một vị thiên kim ngành bất động sản như hoa như ngọc, chuẩn vị bạch phú mỹ.
Đường gia ở trấn nhỏ cũng là nhà phú thương, cũng xem như môn đăng hộ đối với nhà gái, tân lang tân nương vẫn thích hôn lễ trang phục cổ trang thời xưa, cho nên toàn bộ hiện trường đám cưới đều được bố trí thành điển lễ vương quyền quý tộc.
Nam tử mặc trang phục trạng nguyên lang hồng bào, từ Đường gia trải thảm đỏ treo dải lụa đỏ kéo dài mấy trăm mét.
Cuối cùng xe cưới mong đợi đã lâu đã đến, tân nương đội phượng quan kim thái mặc bách điểu triều phượng hồng bào, trước mặt có một tấm khăn voan màu đỏ che khuất, váy dài hồng bào hai bên xẻ tà đến tận đùi.
Lúc tân nương nghiêng người xuống xe, đôi giày cao gót màu đỏ bước ra, váy xẻ tà lộ ra đôi chân dài trắng nõn yêu kiều còn đi tất đùi quá gối, điều này khiến các nam khách khứa đứng hai bên nghênh đón được một phen đã mắt.
Từ thiếu niên cho đến người trưởng thành, mỗi người trong lòng đều nghĩ đến cùng một chỗ.
Tiếng lòng của đại chúng: Cưới được cô vợ thiên kim xinh đẹp như vậy, chết dưới hoa mẫu đơn làm quỷ cũng phong lưu
Tân lang ra cửa nghênh đón tân nương vào cao đường Đường gia, mà người chủ hôn Âu Dương Chính Khánh vẻ mặt từ ái nhìn cặp tân nhân hỷ kết lương duyên.
Bắt đầu bái cao đường~
Trình tự trước sau những lời cát tường đều do Âu Dương Chính Khánh đọc giúp, cho đến khi tân lang vén khăn voan che đầu của tân nương xuống, một đại mỹ nhân có dung mạo khuynh quốc khuynh thành lộ ra.
Ngay cả Âu Dương Chính Khánh cũng không nhịn được nhìn thêm vài cái, chiều cao một mét tám, ngực cúp D lồi lõm quyến rũ.
Cũng khiến lão động lòng chiếm đoạt, lúc này chỉ có thể bất động thanh sắc chờ đợi thời cơ.
Tiếp theo liền khai tiệc tại đại viện Đường gia.
Các loại sơn hào hải vị mười ba món ăn, tất cả đối tác kinh doanh của Đường gia đều đến tham gia hôn lễ, cộng thêm bà con lối xóm của gia tộc Âu Dương có tầm khoảng hơn tám trăm người.
Khai tiệc một ngày, điều này cũng khiến tân lang tân nương chỉ riêng việc mời rượu đã mất hơn một tiếng đồng hồ.
Buổi tối càng có các loại tiết mục đến góp vui, tân lang tân nương cũng bận rộn đến mức không thể ngoại lệ, cho đến hơn tám giờ tiệc tùng vẫn đầy ắp khách khứa.
Tân nương đã mệt rã rời.
"Yêu dấu à~ muộn thế này rồi em cứ về phòng tân hôn nghỉ ngơi trước đi, đêm nay xem ra là một đêm vui chơi không ngủ rồi" tân lang lặng lẽ nói với cô
"Vậy được rồi, thật sự là em mệt không chịu nổi rồi, tiếp theo phải vất vả cho ông xã rồi, em ở trong phòng đợi anh"
Tân nương hôn anh một cái rồi quay người về phòng tân hôn của họ trên tầng hai Đường gia để nghỉ ngơi.
Còn về những người anh em chí cốt của tân lang tự nhiên sẽ không thả anh về nghỉ ngơi sớm như vậy, kéo anh đến bàn rượu chuẩn bị chuốc cho anh gục ngã, tư thế không say không về.
Tiếp theo chính là oẳn tù tì uống rượu trắng vô cùng náo nhiệt.
Mà Âu Dương Chính Khánh và những bậc lão niên cùng thế hệ của Đường gia bày một bàn tán gẫu uống rượu trong đại sảnh.
Nhìn thấy tân nương từ từ đi vào đại sảnh lễ phép chào hỏi các bậc trưởng bối, tán gẫu một lát rồi lên lầu nghỉ ngơi, vừa vặn Âu Dương ngồi hướng đối diện lối lên cầu thang, nên nhìn ngắm kỹ lưỡng một phen vóc dáng của tân nương này.
Trong lúc tán gẫu có nói sơ qua việc phòng tân hôn của họ được bố trí ở bên phải tầng hai, cha Đường uống nhiều rồi liền lẩm bẩm nói, toàn bộ đồ đạc và trang trí trong phòng đều do ông quán xuyến.
Tiếp theo họ lại rót rượu uống tiếp.
Lần này người đông như thế lại còn ở chỗ Đường gia, nếu giống như lần trước cưỡng hiếp con dâu cả Đoạn Tử Ngọc thì chắc chắn không được, phải ở lại Đường gia trước thì mới thuận tiện ra tay.
Ba Mắt Quỷ lúc còn sống là luyện dược sư, cho nên có ký ức chế tạo các loại thuốc, mà những ngày gần đây gã nghiên cứu ra Mê Hồn Hương, còn để ở nhà chưa mang ra, cũng may Đường gia cách chỗ ở của mình chưa đầy năm mươi mét.
Đợi mọi người tiếp tục uống được một khoảng thời gian, nhân cơ hội đi vệ sinh liền rảo bước nhanh về nhà.
Kéo chiếc hộp dưới gầm giường ra, sau khi mở ra cầm lấy thỏi Mê Hồn Hương nhỏ như son dưỡng môi, nở nụ cười tà ác.
"Hắc hắc hắc~~~ đại mỹ nhân đợi ta"
Bậc lão niên Đường gia và Âu Dương Chính Khánh uống mãi đến mười một giờ, lúc này tân lang quan cũng say khướt được bạn bè dìu về phòng tân hôn.
Mà những bậc trưởng bối lão niên này từng người một cũng ngà ngà say, say đến mức bắt đầu chém gió năm đó thế này thế nọ… loại rượu trắng bình thường này đối với Âu Dương Chính Khánh không là gì, nhưng cũng phải giả vờ ra bộ dạng say rượu cùng chém gió với họ.
Trời đã tối muộn, người nào còn đi nổi thì tự mình về nhà, tuy nhiên Âu Dương Chính Khánh lại cùng lão niên Đường gia tiếp tục chém gió uống rượu, dẫn đến con dâu Tô Cẩm Mi đến đón lão, lão liền không chịu về.
"Hay là cứ để chưởng môn nhân ngủ ở đây đi, dù sao phòng trống còn rất rộng, đợi cha và chưởng môn nhân uống hòm hòm con sẽ đưa ông lên tầng hai nghỉ ngơi"
Cha của tân lang Đường gia đã nói như vậy, Tô Cẩm Mi cũng không nói thêm gì nữa liền rời đi, hai ông già ngồi lại với nhau bàn chuyện trên trời dưới biển, các loại cổ mộ nguy hiểm từng đi hồi còn trẻ.
Uống mãi đến mười một giờ rưỡi cuối cùng đều gục ngã, Âu Dương Chính Khánh được đưa đến căn phòng bên trái tầng hai, cách phòng tân hôn một cái phòng khách.
Bữa tiệc tiếp diễn đến hơn hai giờ đêm mọi người mới lần lượt rời đi, đại viện Đường gia náo nhiệt tột cùng cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Hơn ba giờ đêm, Âu Dương Chính Khánh mở hai mắt chống người ngồi dậy trên giường.
"Thời khắc săn mồi bắt đầu rồi~ hắc hắc hắc..."
Khẽ mở một khe cửa quan sát phòng khách tầng hai có động tĩnh gì không, lúc này người nhà họ Đường thảy đều đã ngủ say, cả căn nhà im phăng phắc ngoại trừ tiếng côn trùng kêu bên ngoài.
Bước ra khỏi cửa phòng đóng lại, chậm rãi đi về phía cửa phòng tân hôn dán đầy chữ hỷ, từ trong túi móc ra Mê Hồn Hương khẽ thổi một cái, chất dễ cháy bốc ra làn khói đặc.
Ghém vào khe hở bên dưới cửa phòng, tiếp theo miệng khẽ thổi ra, khói thuốc theo khe hở đi vào trong phòng.
Thổi khói tầm khoảng một phút, đóng nắp thỏi mê hồn lại.
Lúc này trong phòng cần phải mất ba phút mới có thể làm người ta mê man, lão cũng lẳng lặng ở bên ngoài chờ đợi.
Thời gian đã trôi qua năm phút~
Âu Dương Chính Khánh lấy ra một chiếc kẹp giấy, chọc chọc vài cái vào lỗ khóa thì chốt khóa liền được mở ra, ánh mắt đắc ý lộ ra.
Bắc Cốc phái sở trường trộm mộ mở khóa tự nhiên là chuyện cơm bữa dễ như trở bàn tay.
Trước khi vào phòng uống một viên thuốc, là thuốc giải độc Mê Hồn Hương.
Lúc này trong phòng còn nồng nặc mùi hương, không uống thuốc thì chính mình cũng dính chưởng, cuối cùng mở cửa tiến vào trong phòng tân hôn, cũng không quên chốt cửa phòng lại để đảm bảo vạn vô nhất thất.
Căn phòng rộng rãi trên mặt đất đều vứt bừa bãi quần áo cưới và áo choàng của tân nương, đôi vợ chồng mới cưới ôm nhau ngủ say ngọt ngào.
Đèn ngủ đầu giường rọi lên bộ chăn ga gối đệm màu đỏ hỷ khánh, ánh sáng mờ ảo chiếu rọi chiếc giường lớn rộng hai mét.
Chăn chỉ đắp đến trước ngực, làn da mịn màng trắng nõn của tân nương khiến người ta nhìn mà nuốt nước bọt không ngừng,
Hai vợ chồng ôm nhau ngủ ở chính giữa, bên cạnh còn thừa khoảng trống rất lớn, Âu Dương Chính Khánh bắt đầu cởi bỏ quần áo trên người đặt lên bàn trang điểm, thân hình trần truồng gầy trơ xương nhăn nheo đi về phía chiếc giường lớn.
Vén chăn lên liền chui vào trong chăn từ phía sau ôm lấy tân nương bị đánh thuốc mê, mái tóc dài đen nhánh mang theo hương hoa hồng, lão rúc vào trong chăn bắt đầu liếm mút hôn hít mỗi một tấc da thịt của tân nương.
Hai chuyện vui lớn trong đời, bảng vàng đề danh sự nghiệp thành công, hỷ kết lương duyên động phòng hoa chúc.
Đây vốn là chuyện tốt đẹp của tân lang quan Đường gia, lúc này lại biến thành làm váy cưới cho người khác.
Người vợ bạch phú mỹ của mình lúc này lại bị một kẻ khác thưởng thức, Âu Dương Chính Khánh nhấc bàn chân ngọc của tân nương sơn móng tay màu đỏ, tô điểm thêm vẻ đẹp của ngón chân.
Vẻ mặt dâm đãng há cái miệng lớn cái lưỡi ướt át cứ thế không ngừng liếm mút bàn chân ngọc, lòng bàn chân và các kẽ ngón chân cái.
"Ưm ưm… ư ư ư ưm ư………" cảm giác ngứa ngáy dưới lòng bàn chân khiến tân nương phát ra tiếng rên rỉ gợi cảm~
"Hắc hắc hắc~~ tân nương tử không những người đẹp mà ngay cả tiếng rên rỉ cũng là độc nhất vô nhị, cực phẩm như cô mà không mang chủng của tôi thì đúng là trời đất không dung tha ha ha~"
Lúc này nhìn sang tân lang quan đang ngủ mê mệt, Âu Dương Chính Khánh đặt bàn chân ngọc của tân nương xuống, nhích đến trước mặt nam tử vén chăn ra, hai ngón tay trỏ ấn vào chỗ hòn dái của nam tử, thi triển độc môn bí thuật [Kết Giả Đoạn Tinh Thuật].
Một luồng chân khí xuyên thấu ống dẫn tinh, chém đứt rồi thắt nút lại, như vậy từ nay về sau nam tử kia không bao giờ có thể khiến thê tử mang thai được nữa, tuy rằng vẫn còn ham muốn và cương cứng được nhưng tinh trùng không tốt, không thể thụ thai.
Làm xong chính sự thì đến lúc thưởng thức thân thể tân nương, vạch huyệt dâm ra vẫn còn một chút cảm giác nồng nặc của tinh dịch, nhưng tinh trùng đã được thanh lý sạch sẽ.
Bạch hổ không lông, môi âm hộ nhẵn nhụi hồng hào, từ cửa huyệt có thể thấy được không phải hạng người lăng loàn, nói không chừng cũng chỉ mới phát sinh quan hệ với nam tử này, quả thực là một cô nương ngoan ngoãn giữ gìn trinh tiết.
Điều này càng làm gã kiên định muốn nàng hoài chủng tử của mình, khai chi tán diệp cho mình, tọa hưởng kỳ thành làm một người cha rảnh tay.
Huyệt bấu tươi ngon mọng nước hoàn toàn không bận tâm việc vừa bị nam tử làm tình xong, gã há cái miệng rộng nhăn nheo mút mát, chiếc lưỡi liếm láp trên diện tích lớn môi âm hộ tươi ngon như bào ngư.
"Ưm ya ya... ư vịt a a... ưm ưm ưm ực~~~~"
Tuy rằng đã bị mê hôn, nhưng đối với âm vật, huyệt âm đạo và núm vú nhạy cảm nhất của nữ nhân đều có cảm giác kích thích mãnh liệt, hạ thể bị Âu Dương Chính Khánh cường hút cường liếm cường bú một phen như vậy, đối với một cô nương trinh tiết như thế này thì quá mức kịch liệt.
Hai chân không còn sức lực muốn cử động, chỉ có thể khẽ lay động, hoàn toàn không có cách nào ngăn cản Âu Dương Chính Khánh xâm phạm tiểu huyệt của nàng.
"Ư vịt ưm ưm... ông xã... ông... xã ngứa quá, muốn đi tiểu quá... ư vịt ưm ưm ưm..."
Tiểu huyệt của tân nương bị đùa giỡn làm cho dục vọng ngày càng mãnh liệt, trong miệng không ngừng thì thầm gọi ông xã~
"Hắc hắc hắc~~ thế sao, vậy ông xã mới làm cho nàng có ý muốn đi tiểu mãnh liệt hơn nữa nhé~ nương tử nhỏ của ta~"
Ngón tay chạm vào âm vật, một ngón cái khác kích thích vuốt ve cửa cúc hoa nhẹ nhàng thọc vào, miệng không ngừng mút mát cửa huyệt âm đạo, chiếc lưỡi vẫn cắm vào trong âm đạo liếm láp đùa giỡn.
"Ô vịt ư... ngứa ngáy quá, ư vịt ưm ưm... ư vịt a a a a... âm đạo khó chịu quá, ực ực ô ô..."
Đùa giỡn nàng càng lúc càng nhanh, tiếng rên rỉ trong cơn hôn mê ngày càng kêu lên hăng hái, người chồng nằm bên cạnh vẫn ngủ say sưa.
Mấy phút sau hạ thể nhạy cảm đã đạt đến cực hạn, âm đạo không ngừng co bóp nhu động.