118 Tinh noãn. Khởi đầu: Chương 54
Một ngôi mộ cổ khổng lồ thế này, muốn vơ vét hết bảo vật bên trong ít nhất cũng phải mất vài ngày. May mà ai nấy đều có sự chuẩn bị từ trước, mang theo lương khô quân dụng và bánh quy nén đủ dùng cho vài ngày.
"Mọi người nhất định phải hết sức cẩn thận, đại huyệt thế này chắc chắn không thiếu cạm bẫy và những nguy hiểm khó lường, phải biết lượng sức mà làm, rõ chưa?" Âu Dương Chính Khánh trước khi xuất phát vẫn một lần nữa cảnh báo con cháu.
Mọi người bắt đầu phân công hợp tác, thả dây leo núi xuống vách đá.
Sau đó lục tục leo xuống tận cùng bên dưới, nơi có Hoàng thành Âm Linh, chính thức tiến vào tòa thành trong lăng mộ.
Sau khi tất cả mọi người đã xuống hết, một cảnh tượng dị thường xảy ra.
Thất bảo Lưu ly ô bị rách, Thất tinh trận bị phá hủy.
Tám cây hương tục mệnh thì có sáu cây đã cháy hết, một cây cháy nhanh đến mức chỉ còn lại một nửa, duy chỉ có một cây hương đã tắt nhưng còn nguyên vẹn, cắm trên đỉnh Thanh Long.
Rầm rắc~~~
Cửa huyền quan đột ngột đóng sầm lại, nhóm người này lành ít dữ nhiều.
Ba ngày sau~
Âu Dương quần áo rách rưới trông không khác gì một gã ăn mày bẩn thỉu, tinh thần hoảng loạn, miệng không ngừng lẩm bẩm cái tên "Âu Dương Thanh Tuyết".
Ông gắng gượng lết đến thành phố Nam Châu, đi tới trước cửa tiệm của cô, cuối cùng vì kiệt sức mà ngất lịm ngay trước cửa.
Âu Dương Thanh Tuyết ra cửa, nhìn kỹ lại thì kinh ngạc nhận ra đó chính là ông nội mình, vội vàng gọi Hoa Tiên Mai đến đưa ông vào bệnh viện.
Âu Dương Chính Khánh với ánh mắt mờ đục nhìn cháu gái, thều thào không ra hơi, liên tục dặn dò mấy câu.
"Hoàng thành Âm Linh... họa đến chín họ... cực âm chi nữ... niềm hy vọng... duy nhất..."
Nghe xong cô lùng bùng lỗ tai, hoàn toàn không hiểu ý nghĩa là gì, trong lòng chỉ độc một suy nghĩ là phải cứu sống ông nội.
Tộc Âu Dương có nằm mơ cũng không ngờ lời nguyền này lại hung hiểm đến vậy, không phải ba họ mà là đến chín họ. Viên Trinh Cấm Châu nửa mét hoàn toàn chẳng có tác dụng gì, ngược lại còn phản tác dụng làm lời nguyền trở nên ác tính hơn, tổ tiên lần này đúng là hại thảm con cháu đời sau rồi.
Buổi tối, Thanh Tuyết đi vệ sinh, ngồi trên bồn cầu cảm thấy vùng đùi trong vừa ngứa vừa nhức nhối, tình trạng này đã tiếp diễn mấy ngày nay rồi.
Sau khi không nhịn được mà gãi vài cái, cô cảm thấy da vùng đùi trong gồ lên có đường vân. Ghé mắt nhìn kỹ, cô giật bắn mình khi thấy trên da xuất hiện một chữ "Chú" màu đỏ như chữ cổ khắc trên xương.
Xung quanh chữ gồ lên có những đường gân máu đỏ hực, có cảm giác như đang từ từ ăn sâu vào các mạch máu và kinh mạch trên cơ thể.
Thanh Tuyết rất ngượng ngùng đem chuyện này kể cho Hoa Tiên Mai, dù sao cô cũng xem Hoa Tiên Mai như chị gái, lại thêm thời gian dài chung sống nên tình cảm gắn bó như chị em ruột.
Là người hiểu rộng biết nhiều, Hoa Tiên Mai vừa nhìn qua đã nhận ra ngay Thanh Tuyết đang trúng phải loại lời nguyền gì, hơn nữa còn là một lời nguyền vô cùng hung ác.
"Lời nguyền này của em, tám phần mười là có liên quan đến chuyện ông nội em gặp phải." Hoa Tiên Mai dùng giọng điệu trầm trọng nói, cô còn thử dùng bí thuật để hóa giải xem sao, đáng tiếc là hoàn toàn vô dụng.
Lúc này, Âu Dương Thanh Tuyết mới đem thân phận khác của mình nói cho Hoa Tiên Mai biết, cô vốn là người của tộc Bắc Cốc phái.
Ngược lại, Hoa Tiên Mai sau khi biết thân thế của cô thì chẳng có chút kinh ngạc nào, gương mặt vẫn giữ nét thản nhiên tự tại như cũ.
"Ồ~ ra là vậy, thế thì có chút hợp lý rồi, ông nội em chắc chắn đã động vào thứ không nên động."
"Chị Mai, chị không cảm thấy chấn động chút nào về thân phận của em sao?"
"Ai mà chẳng có chút bí mật nhỏ. Ở trong giới huyền môn lâu ngày, nhìn nhiều nghe nhiều cũng đâm ra chai sạn rồi. Em lo chăm sóc ông nội cho tốt đi, chị đi vào giới huyền môn xem thử có dò la được chút tình báo nào cho em không."
Hoàng thành Âm Linh đã bị giải phong, tai mắt đã đem tin tức này truyền về chỗ Lãnh chúa Liễu Ngạn Đại Phủ.
"Ha ha ha~ Ta đang than phiền tốc độ thu thập Thanh Y Quỷ quá chậm, thế này thì tốt rồi, bên trong đó biết đâu lại có thứ thay thế tốt hơn cả Thanh Y Quỷ. Truyền Lãnh Nguyệt đến gặp ta!" Lãnh chúa đang chơi trò hoan lạc ba người trong phòng, Gia Hào do bị khống chế thành con rối nên phải đứng gác ở cửa đại sảnh, cách một khoảng một căn phòng. Còn tất cả thuộc hạ khác đều phải đợi ở bên ngoài đại sảnh. Tình cảnh này giống như Gia Hào đang đứng trong nội các của Lãnh chúa, tương đương với hậu cung vậy.
Gia Hào bước ra ngoài đại sảnh truyền lại lời của Lãnh chúa, hộ vệ liền lập tức phái người đi mời Lãnh Nguyệt.
Lãnh Nguyệt đến đại sảnh đợi suốt nửa canh giờ, Lãnh chúa lúc này mới thong thả từ trong phòng mặc quần áo chỉnh tề, đẩy hai cánh cửa gỗ bước ra.
"Lãnh Nguyệt bái kiến~ Lãnh chúa, có điều chi sai bảo?"
Sau khi đem chuyện giao phó cho hắn, Lãnh chúa vốn định phái Gia Hào cùng đi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng lại gọi Âm Cương Khôi Thủ ra giao cho Lãnh Nguyệt.
"Nhiệm vụ lần này chỉ được thành công, không được thất bại."
"Tuân lệnh~"
Trong nháy mắt, hắn liền biến mất không thấy tăm hơi. Lúc này Lãnh chúa nhìn về phía con rối Gia Hào. Nếu không phải lần trước hắn thoát khỏi sự trói buộc khiến ông ta phải tiến hành khống chế lần hai, thì ông ta cũng không biết tiềm năng của Gia Hào lại mạnh mẽ đến vậy. Thế nên, ông ta đang muốn luyện hóa hắn thành một Thức thần mới.
Tai mắt dẫn đường nửa ngày thì đến được mật đạo ở Lạc Đà Phong, sau đó nhiệm vụ của tên tai mắt kết thúc và hắn rời đi, đoạn đường còn lại do tiểu đội của Lãnh Nguyệt tự mình hoàn thành.
Tiến vào đến lối huyền quan của Hoàng thành Âm Linh, nhìn thấy xung quanh là những chiếc ô rách nát tơi tả, trong đỉnh Thanh Long chỉ còn lại hai nén hương, một nén nguyên vẹn và một nén chỉ còn một nửa.
Lãnh Nguyệt chỉ đơn giản liếc nhìn một cái chứ không mấy để tâm, phải nói đúng hơn là hắn hoàn toàn không biết những thứ này dùng để làm gì.
"Mấy người các ngươi, mở cửa đá ra." Lãnh Nguyệt ra lệnh một tiếng, mấy gã tráng sĩ bắt đầu đẩy cửa đá. Tuy cánh cửa huyền quan này trông như phiến đá nặng cả mấy tấn, nhưng khi thực sự đẩy vào lại không tốn quá nhiều sức lực.
Ầm~
Hai cánh cửa đá mở ra, hiện ra trước mắt là một tòa Hoàng thành Âm Linh bao la hùng vĩ, nhìn hoài không thấy điểm dừng.
"Trời ạ~ Là ai lại có tài năng xuất quỷ nhập thần như vậy, có thể xây dựng nên một lăng mộ hoành tráng đến thế này." Lãnh Nguyệt không tự chủ được mà thốt lên cảm thán.
Nơi này trước đó đã có sẵn dây leo núi của nhóm người trước, sau khi kiểm tra độ an toàn, tiểu đội bắt đầu đu người xuống dưới để khám phá.
Đầu tiên bọn họ tiến vào tiền đình của đại môn. Đây cũng chính là cổng chính của Hoàng thành Âm Linh, hai bên trái phải không phải là tượng những vị tướng quân uy vũ bá khí, cũng không phải tượng rồng lượn quanh cột, mà là tượng của hai vị sứ giả âm phủ Ngưu Đầu Mã Diện, thân cao ba mét, to lớn vạm vỡ.
Tiến vào bên trong tiền đình là một đại điện rộng lớn có thể chứa được hơn trăm người. Cách lối ra khoảng chừng trăm mét, trên hai bức tường hai bên treo đầy những thứ trông như quả mướp hương, mỗi quả to bằng quả bóng rổ, dày đặc như những chùm nho dính chặt vào nhau, phủ kín các bức tường cao hai bên.
Một số chỗ là những cái vỏ rỗng, khiến cho người có hội chứng sợ lỗ nhìn vào cảm thấy vô cùng khó chịu.
Lãnh Nguyệt ra lệnh cho tiểu đội chậm rãi tiến bước. Hắn có một dự cảm chẳng lành, những thứ trên tường kia tuyệt đối không phải loại hiền lành gì. Lúc này, đi tiếp một trăm mét mà cảm giác như đang vượt qua một ngọn núi cao vạn dặm.
Khi đi đến giữa đại điện~
Rắc... rắc...
Từng tiếng vỏ nứt truyền ra từ bốn phương tám hướng. Tiểu đội ngay lập tức rút vũ khí, các loại linh phù kết thành một trận hình vòng tròn, cảnh giác quan sát xung quanh.
Từ trong những cái kén đó, từng con rết mặt người dài mười lăm phân, to bằng ngón tay bò ra, dày đặc như nêm hướng về phía trung tâm mà bò tới.
"Tiêu diệt chúng!"
Lãnh Nguyệt ra lệnh một tiếng, các đồng đội liền tung ra đủ loại ám khí độc môn bay ngợp trời. Thế nhưng ám khí suy cho cùng cũng có hạn, mà rết mặt người thì cứ ùn ùn kéo đến hàng vạn hàng nghìn con, ngày càng áp sát.
Lãnh Nguyệt đổi sang triệu hồi Thức thần Thanh Quỷ Cơ. Ả từ trong miệng phun ra quỷ hỏa thiêu rụi đám rết xung quanh. Trên trần nhà bốn phía, đám rết thừa cơ lũ lượt rơi từ trên không xuống, rơi chuẩn xác vào sau gáy của các đồng đội. Rất nhiều cái chân sắc nhọn của chúng cắm phập, bấu chặt vào da thịt, ngoạm mạnh vào vị trí dây thần kinh.
"Aaa!!! Sau gáy tôi bị thứ gì đó cắn rồi..."
Tiếng hét thảm thiết vang lên vài giây rồi hai mắt lộn lòng trắng, há hốc miệng chảy nước dãi. Tiếp đó, đôi mắt chúng đỏ ngầu, vô hồn, vung đao chém chết ngay người đang quay lưng về phía mình.
Các đồng đội lúc này đều hoảng loạn, không những phải đối phó với rết mà còn phải đề phòng người của mình đang mất kiểm soát. Trận hình tan rã, ai nấy đều tự lo giữ mạng.
"Á aaa!!!!! Đừng~ Đừng mà aaa!!!!!"
Vừa tàn sát lẫn nhau lại vừa bị rết mặt người tấn công. Chỉ còn một nam đồng đội đi sát cạnh Lãnh Nguyệt là vẫn bình an vô sự, hai người dựa vào quỷ hỏa của Thức thần, vừa đánh vừa tiến về phía lối vào.
Đúng lúc này, gã nam tử nhìn thấy dưới đất có một cái ống tre to bằng que phát sáng dạ quang, trên đó còn có dấu vết từng bị đốt cháy, hơn nữa thời gian sử dụng cách đây không lâu, mặc dù chỉ còn lại một nửa nhiên liệu mồi lửa.
"Đại nhân~ Dùng quỷ hỏa đốt thử thứ này xem sao!"
Gã nam tử trong cơn hoảng loạn nhặt vật đó lên rồi hét lớn.
"Thanh Quỷ Cơ!"
Một tia quỷ hỏa đốt cháy ống tre, ngay lập tức từ bên trong tỏa ra mùi hương của Quan Âm Thảo. Loại cỏ này quanh năm sinh trưởng trong đất núi lửa, trong mùi hương này có một chút vị lưu huỳnh thoang thoảng, vốn là mùi vị mà tất cả các sinh vật âm tính ghét nhất.
Mùi hương từ từ khuếch tán, đám rết mặt người ghét bỏ né tránh ra xa ba thước, không con nào dám đến gần hai người nữa.
Nhanh chóng tháo chạy, hai người rời khỏi lối vào tiền điện thì đám rết cũng không tiếp tục truy kích nữa, tụi nó quay trở lại kén của mình phun tơ bao bọc lại. Những con rết mặt người đã chết sẽ hóa thành một vũng chất lỏng, còn những cái xác người kia thì tự nhảy xuống một cái hang sâu hoắm không thấy đáy, cụ thể dẫn đến đâu thì không ai rõ.
Không phải dân trộm mộ chuyên nghiệp mà dám bước vào đại huyệt thì đúng là điềm hung. Cũng may là có nửa cây hương Quan Âm Thảo do người của Bắc Cốc phái vứt lại trước đó, nếu không thì tiểu đội mưu sĩ Âm Dương Gia đã toàn quân bị diệt ngay tại đại điện tiền đình rồi.
Hai người chạy được vài trăm mét, nhìn lại phía sau không thấy có thứ gì đuổi theo nữa mới dừng bước nghỉ ngơi một lát.
"Đại nhân... Xem chừng con rết không tiếp tục đuổi theo nữa rồi." Người đàn ông vẻ mặt căng thẳng, thở hổn hển nói.
"Cũng may nhờ ngươi lanh lẹ tìm được cái thứ này, nếu không tất cả đều phải bỏ mạng ở chỗ vừa rồi rồi." Lãnh Nguyệt tiếp tục quan sát tình hình xung quanh, cảnh tượng lúc nãy đã khiến nàng không dám lơ là khinh suất nữa.
Nghỉ ngơi vài phút, họ lại tiếp tục tiến về phía trước để tìm kiếm, đi tới một giao lộ ba ngả có dựng ba tòa bài vị bằng đá, bên trái ghi "Quyền Tài Các", ở giữa ghi "Sinh Tử Đạo", bên phải ghi "Tiên Nguyệt Tự".
Phen này hai người gặp khó khăn rồi, đều không biết chọn con đường nào mới là lối đi chính xác.
"Đại nhân~ Nhìn ý tứ trên tấm biển, có lẽ chọn Quyền Tài Các sẽ an toàn hơn một chút, Lãnh chúa bảo chúng ta đến tìm bảo vật, con đường này có vẻ chắc ăn hơn."
Lãnh Nguyệt lại không nghĩ như vậy, đã là hầm mộ thì sao có thể quang minh chính đại cho người đến sau biết đồ vật đặt ở đâu được, tám phần mười là cạm bẫy.
"Ra đi~ Thanh Quỷ Cơ."
Nàng để ả cảm nhận xem hơi thở con người tiếp cận con đường nào nhất, khứu giác nhạy bén ngửi thấy cả hai bên giữa và phải đều có hơi thở con người từng đi qua.
Đang lúc phân vân nên đi cánh cửa nào, một sợi dây leo bất ngờ vươn ra quấn chặt lấy Lãnh Nguyệt rồi kéo mạnh vào trong, khi người đàn ông vội vã lao đến ứng cứu nàng thì bài vị đá trong nháy mắt biến mất.
Người đàn ông có chút hoảng loạn, đại nhân đã bị bắt đi, đường lui không thể rút, chỉ có thể chọn một trong hai đường trái phải, cứ ngỡ gã sẽ chọn Quyền Tài Các, nhưng gã lại chọn đi vào Tiên Nguyệt Tự.
Bước vào Tiên Nguyệt Tự, cảm giác âm u khủng khiếp bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một khung cảnh mỹ lệ tựa như chốn bồng lai tiên cảnh.
Bốn bề núi non trùng điệp, đập vào mắt toàn là cây xanh mướt mải cùng những ngọn núi xanh nối liền nhau, gió mát thỏi qua mang theo hương thơm tươi mát của cỏ cây. Trên bầu trời, vầng trăng sáng treo cao, tỏa xuống những vệt sáng bạc lấp lánh.
Một con sông uốn lượn róc rách chảy bên cạnh ngôi chùa, sóng nước lấp lánh phản chiếu ánh sáng.
Nơi phương xa của dòng sông, một ngôi đình hóng mát kiểu cổ kính lặng lẽ đứng vững, những dải lụa mỏng trong suốt trong đình tung bay theo gió, đẹp như mộng như ảo.
Bên trong đình, một nữ tử với vóc dáng mảnh mai đang thướt tha đứng đó, nàng mặc bộ cổ phục màu tím, tà áo tung bay, dải lụa bên hông nhẹ nhàng lay động theo làn gió.
Đôi môi đỏ mọng khẽ mở, tựa như đang trầm ngâm ca hát, ánh trăng nghiêng soi trên người nàng, như khoác lên cho nàng một lớp lụa mỏng, càng khiến nàng thêm phần nhu mì động lòng người.
Người đàn ông bị tiếng hát ngọt ngào từ xa thu hút, không tự chủ được mà bước về phía đình hóng mát, trên mặt lộ ra nụ cười háo sắc dâm đãng.
Nữ tử lịch sự đứng dậy thỉnh an gã, sau đó mời gã ngồi xuống và rót cho gã một ly rượu ngon.
"Công tử~ Mời."