Trở về truyện

Thiên dâm dịch đàm - Tinh Noãn. Khởi Đầu: Chương 54

Thiên dâm dịch đàm

119 Tinh noãn. Khởi đầu: Chương 54

"Tuyệt~ Tuyệt~ Vừa hay đang có chút khát nước"

Người đàn ông mới uống xong một ly rượu, người phụ nữ vừa rồi còn dịu dàng nho nhã bỗng chốc ánh mắt trở nên mê hoặc yêu mị, nàng cởi dải lụa thắt lưng thả lỏng vạt áo dài hai bên, làn da trắng ngần như tuyết lộ ra, đôi gò bồng đảo không bị phần bụng che khuất nhô lên một nửa, bên dưới là vùng kín bạch hổ hồng hào non nớt.

"Công tử, tiểu nữ quanh năm cô đơn khó nhịn, liệu có thể giải khuây cho ta một chút không~ ưm..."

Bộ ngực áp sát vào vòm ngực người đàn ông, đôi chân ngọc thon dài khẽ chuyển động lên xuống cọ xát vào giữa hai bên háng, làn môi hôn lên cổ gã.

"Được... Được chứ~~ ưm hự hự~~~"

Lúc này người đàn ông đã bị dục vọng che mờ lý trí hoàn toàn suy nghĩ bằng phần dưới, gã ôm chặt lấy người phụ nữ sợ nàng chạy mất, bắt đầu cuồng nhiệt hôn lên từng tấc da thịt của nàng, ra sức bú mút đầu vú của đôi gò bồng đảo đầy đặn.

"Ưm hự hự... Công tử mút làm người ta thấy sướng quá đi mà~~~~"

"Ưm ồ ồ~~~ Tuyệt phẩm quá mỹ nhân ơi, lão tử phải đập chết mẹ cô mới được"

Bế thốc người phụ nữ lên đặt nằm xuống nền lầu hóng mát, gã nôn nóng cởi sạch quần áo trên người, dương vật cương cứng quỳ xuống ngay trước đầu nàng, nhét thẳng cái buồi cứng ngắc vào miệng bắt nàng khẩu giao.

"Ự hự ưm…… ưm ưm ự ự……"

Người phụ nữ bị cái buồi to bạo dâm sâu tận cuống họng, hoàn toàn không có động tác phản kháng nào mà ngược lại còn tích cực phối hợp với người đàn ông.

"Ồ ồ ồ~~ hự a a…… Sướng điên người, quả nhiên chọn chỗ này mới là đúng đắn, hắc hắc hắc thiên đường nhân gian mà, hự a a a a a!!!!!!"

"Hự da a a…… khục khục oẹ……"

Một lượng lớn tinh dịch phun trào ra, rót đầy tinh dịch màu trắng vào trong miệng người phụ nữ, một ít còn chảy ra từ khóe môi.

Khẩu giao bắn tinh làm người đàn ông sướng lên mây, vẫn đang không ngừng bắn tinh tận hưởng khoái lạc, ngay chính lúc này.

Rắc~~~

"Da a a a a————!!!! Con cặc của tôi, da a a a!!!"

Người đàn ông đau đớn kịch liệt hai tay ôm lấy hai hòn dái, máu tươi không ngừng chảy ra từ kẽ ngón tay, đôi mắt người phụ nữ tỏa ra ánh sáng màu bạc lam từ từ đứng dậy, nuốt chửng cái buồi thịt vào trong một ngụm, lau đi vết máu tươi nơi khóe miệng.

"Hì hì~ Đàn ông các người đều là lũ sinh vật đầu óc ngu si tứ chi phát triển, chỉ cần cho các người một chút tình dục là cái gì cũng quăng ra sau đầu hết, mở to mắt ra mà nhìn kỹ xung quanh đi"

Cảnh tượng tiên cảnh nhân gian vừa rồi đã biến thành xương trắng chất thành đống, quan tài rải rác khắp nơi, nhìn lại người phụ nữ thì thấy làn da màu tím nhạt, răng nhọn hoắt mồm nanh ác, nhưng vóc dáng vẫn thướt tha quyến rũ như cũ.

"Xin cô đừng giết tôi, tôi biết sai rồi, bây giờ tôi rời đi ngay"

"Muộn rồi, những kẻ bước vào đây đều là món điểm tâm của ta, bây giờ đến lượt nếm thử ngũ tạng lục phủ và ngũ quan của ngươi rồi, hắc hắc~~~"

"Đừng mà~ Đừng mà a a a a!!!!!"

Xác chết nữ ấn chặt người đàn ông xuống cắn một ngụm vào cổ hút máu, tiếp theo đó vài xác chết nữ yêu kiều lộng lẫy đua nhau xuất hiện, gặm nhấm từng miếng một thi thể người đàn ông cho đến khi sạch sành sanh mới thôi.

Lãnh Nguyệt sau khi bị kéo vào con đường sinh tử nhân sinh thì sợi dây leo kia liền biến mất không thấy tăm hơi, mà phía trước là một ngọn núi thủng lỗ chỗ như tổ ong cao hơn ba mươi mét, hai bên đều là vực sâu không thấy đáy, thỉnh thoảng còn có tiếng gió lùa và tiếng nước sông vỗ vào bờ truyền đến.

Phía sau đã là một bức tường đá hoàn toàn không còn đường lui, chỉ có thể đi về phía con đường cao nhất.

Nàng bắt đầu đi lên nơi cao nhất, trong quá trình đó cần phải đi vào rất nhiều lối vào đường hầm giống như hang động trong núi, mỗi lối vào hang động bên trong đều có hai cỗ quan tài dựng đứng.

Đi mất một tiếng mới đến lưng chừng núi, khi bước vào lối vào đường hầm hang động thì một chiếc nắp quan tài trượt rơi xuống.

Rầm~~~

Lãnh Nguyệt nhanh chóng rút đao hướng về phía âm thanh phát ra, không ngờ trong mỗi cỗ quan tài đều có một xác ướp, nhưng phần đầu không có vải quấn, lộ ra khuôn mặt khô khốc xấu xí.

Quan sát một lúc thấy chỉ là một xác khô không có nguy hiểm, nàng từ từ lui khỏi đây tiếp tục đi lên núi phía trước, lúc này phần đầu xác ướp chuyển động quay sang nhìn về phía Lãnh Nguyệt.

'Hắc ha ha... ha~'

Phát ra tiếng cười dâm đãng khàn khàn~

Không biết đã đi xuyên qua bao nhiêu đường hầm hang động, cuối cùng cũng đến đỉnh núi, một khoảng đất bằng phẳng ở một bên.

Giữa đỉnh cao tăm tối có một ngôi nhà tháp ba báu vật bằng vàng ròng đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ mà huyền bí. Tháp này cao sáu mét rộng dài tám mét, hình dáng tương tự tháp Lôi Phong.

Toàn thân nó được xây dựng bằng vàng ròng lấp lánh, bốn phía quanh tháp có các đài đèn lửa cháy hừng hực rọi sáng tháp, ánh lửa phản chiếu làm xung quanh thân tháp vàng càng trở nên sáng sủa hơn.

Mỗi góc tháp đều treo chuông linh, lặng im không tiếng động trong hang động cô quạnh này, dường như đang chờ một cơn gió đến đánh thức chúng.

Phía trên đỉnh tháp có một viên đá quý màu vàng tên là "Phượng Hoàng Tinh", như một ngôi sao cô độc trong bóng đêm, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ mà kiên định, truyền thuyết kể rằng nó có thể bảo vệ ba hồn bảy vía không diệt, lại có thể giúp người ta ngộ được thực thể của hư độ hành, nhờ đó mà cảm ngộ được linh khí trời đất.

Lãnh Nguyệt cuối cùng cũng đến được nơi chôn cất bảo vật của chủ mộ, một tòa tháp vàng lớn như thế này nếu thực sự mang ra ngoài thì vài chục tỷ là chuyện nhỏ, đồ tùy táng bên trong lại càng vô giá.

Nàng bắt đầu từ từ đi về phía bảo tháp, khi đến gần cách đó không xa thì nhìn thấy bảy cái xác đang thối rữa, xem ra vừa mới chết được vài ngày, mỗi cái xác đều bị vết thương chí mạng đâm xuyên ngực.

Lãnh Nguyệt biết phía trước bảo tháp chắc chắn có sự tồn tại của thứ gì đó vô cùng khủng khiếp, dứt khoát triệu hoán Thanh Quỷ Cơ và Quỷ Đồng Tử ra ngoài.

Vào tư thế sẵn sàng chiến đấu từ từ tiếp cận bảo tháp, khi còn cách năm bước chân thì có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng rên rỉ của phụ nữ truyền ra từ trong tháp, cửa tháp đóng kín mít nên chỉ nghe thấy âm thanh rất nhỏ.

Đang định tiến lại gần mở cửa tháp ra thì một giọng nói tràn đầy tà khí vang lên.

"Đã đến rồi sao không ở lại đây chơi với ta một chút"

Uỳnh đoàng~

Hai bên cửa tháp mở toang ra một cách mãnh liệt, chính giữa cửa đặt một cỗ quan tài màu đỏ, một người phụ nữ bị một kẻ nửa trong suốt màu trắng bạc cưỡi lên đùi của cơ thể mắt trắng, cái buồi thịt màu trắng bạc không ngừng đâm chọc vào lồn nhỏ của người phụ nữ, kẻ này hai tay ôm lấy vòng eo thon nhỏ của nàng dập lên dập xuống đụ nàng.

Cứ thế ngồi trên chiếc quan tài màu đỏ, nước dâm dề dề chảy từ trên nắp quan tài xuống nhỏ giọt trên mặt đất, người phụ nữ này chính là cháu gái của chưởng môn phái Bắc Cốc tên là Âu Dương Văn Tĩnh, những kẻ chết thảm bên ngoài đều là chú bác của nàng.

Gương mặt người phụ nữ hốc hác cơ thể gầy gò, so với vẻ đẹp ngũ quan đầy đặn mỡ màng lúc ban đầu thì hoàn toàn như hai người khác nhau.

Tính từ lúc vào mộ đến nay đã là bốn ngày, chẳng lẽ Âu Dương Văn Tĩnh từ lúc bị bắt đến nay đã bị cái thứ quỷ quái này cưỡng hiếp suốt bốn ngày trời hay sao?

Thế nên mới từ mặt vàng người gầy gò đến mức hoàn toàn sắp chết, lúc này Văn Tĩnh đã sắp không chống đỡ nổi nữa rồi.

【Oa oa oa… đừng hiếp dâm tôi nữa mà, hự a a……】Âu Dương Văn Tĩnh đã khóc không ra nước mắt, mà cơ thể bạc trắng kia vẫn sinh long hoạt hổ càng đâm chọc càng hăng máu, cảm giác như có sức lực dùng hoài không hết.

"Da ồ ồ ồ!!!!!! Lại bắn một lần nữa, mấy trăm năm rồi chưa đụng vào đàn bà, tự nhiên lại có một cô gái xinh đẹp tới, không đụ lồn một trận ra trò thì sao xứng đáng với mấy trăm năm qua của bản thân, hắc hắc hắc bây giờ lại tới thêm một đại mỹ nhân nữa, cho cô nghỉ ngơi một lát vậy"

Hai lòng bàn tay tóm lấy eo thon của nàng nhấc lên trên, Âu Dương Văn Tĩnh lộ ra vẻ mặt vô cùng đau đớn khó chịu, không kìm được hét lớn lên.

"Da a a! a…… a a a————"

Khi rút buồi thịt ra, cái dương vật dài ngoằng như ngựa giống dài mười tám xăng-ti-mét, xung quanh buồi thịt mọc đầy gai thịt móc ngược chiếm một phần ba chiều dài, thế nên mỗi lần đâm chọc vào âm đạo đều mang lại sự đau nhói khó chịu rất lớn cho người phụ nữ, thật khó có thể tưởng tượng lúc mới bắt đầu Âu Dương Văn Tĩnh bị cưỡng hiếp đã phải đau đớn đến nhường nào.

Lãnh Nguyệt nhìn thấy dương vật của nó dài như vậy và hình dáng gai thịt móc ngược quái dị kia, trong lòng cũng thấy có chút buồn nôn.

Thể bạc trắng quăng người phụ nữ xuống dưới quan tài, Văn Tĩnh thở hổn hển yếu ớt rồi ngủ thiếp đi, tiếp theo đó nó như một bóng ma lướt về phía Lãnh Nguyệt.

Nàng ra một thủ thế, hai vị thức thần lao lên đánh nhau với đối phương, thể bạc trắng hoàn toàn đánh ngang ngửa với thức thần, Lãnh Nguyệt cũng gia nhập vào trận chiến, ba đánh một rõ ràng chiếm thế thượng phong.

Các chiêu chém liên tiếp chặt đứt tay chân của nó, Lãnh Nguyệt vòng ra phía sau tung đòn chí mạng đâm xuyên thẳng vào vị trí tim, nó phun ra một ngụm chất lỏng màu bạc, tiếp theo đó bị một cước đá văng ra đất.

Cứ ngỡ là đã giết được nó rồi, đang định bước vào bảo tháp tịch thu chiến lợi phẩm.

"Hắc ha ha ha~~~ Vui quá vui quá, mấy trăm năm rồi chưa đánh trận nào sướng như thế này, mỹ nhân ta thích ngươi rồi đấy hắc hắc~~~"

Lãnh Nguyệt và thức thần vội vàng quay đầu lại, phần chi cụt vừa rồi đã tự tái sinh từ từ đứng dậy, còn làm ra thủ thế khiêu khích đầy tự tin.

Điều này khiến Lãnh Nguyệt vô cùng tức giận, cả ba cùng xông lên, nhất định phải khiến nó chết đến mức mát lạnh thấu tim bay bổng tâm hồn.

Hai bên tiếp tục lao vào đánh nhau kịch liệt, sau bảy tám hiệp thể bạc trắng bị chém bay đầu.

Cứ tưởng lần này chắc chắn chết ngắc rồi, mới qua một lát sau.

"Hắc hắc hắc~ Làm ngươi thất vọng rồi, ta lại sống lại đây, tới~ đánh tiếp đi"

Quyết chiến mười hiệp dùng thẳng quỷ hỏa thiêu nó thành tro bụi, vậy mà vài phút sau vẫn hoàn toàn phục hồi như cũ.

Lại nhảy nhót tưng bừng như người không có việc gì, thế nhưng Lãnh Nguyệt và thức thần đã bắt đầu tiêu hao quá nhiều tinh lực và linh lực, không còn mạnh mẽ như lúc đầu nữa.

Đây chính là hiệu quả mà thể bạc trắng muốn, từ từ làm hao kiệt bọn họ, đến khi nhận ra thì đã quá muộn mằn.

"Khốn kiếp thật~ Chẳng lẽ ngươi có cơ thể bất tử sao"

"Cũng đại loại thế, hoặc có thể nói là tinh khí thần của ta bạt mạng, thế nên mới khó chết đấy, hí hí hí~~~ Các ngươi đã không muốn tấn công, vậy thì để ta khơi mào tổng lực tiến công vậy"

Ánh mắt nó bỗng trở nên kiên định, rồi dịch chuyển tức thời mất dạng, đến khi hoàn hồn lại thì nó đã vòng ra sau lưng Quỷ Đồng Tử, bàn tay sắc nhọn nhanh như cắt đâm xuyên lồng ngực, trong chớp mắt Quỷ Đồng Tử đã tan thành mây khói.

Hai kẻ kia vừa định phát động tấn công thì đã bị một cước đá văng Lãnh Nguyệt ra xa vài mét, bóp chặt Thanh Quỷ Cơ khiến ả không thể cựa quậy, nhìn chằm chằm vào vị thức thần thanh tú này, nó không giết ngay mà vạch cổ ả ra, há hốc cái miệng rộng ngoác cắn phập xuống, lượng lớn linh lực bị nó hút sạch bách.

Thanh Quỷ Cơ hoàn toàn không thể kháng cự, cứ thế bị hút máu đến chết, Lãnh Nguyệt trơ mắt nhìn hai thức thần chết ngay trước mặt mình.

"Hà aaa~ Ta phải khiến ngươi hồn bay phách tán, thức thần Âm Cương Khôi Thủ, diệt nó cho ta"

Sát khí mạnh mẽ lao thẳng về phía thể Bạc Trắng, nhưng lại khiến nó vui mừng một cách kỳ lạ.

"Oa ha ha ha~ Chính Dương Tử, ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng, ha ha ha~~~"

Hai bên dốc toàn lực đánh đến mức không thể tách rời, sau mấy chục hiệp đấu, thể Bạc Trắng vậy mà bị đánh cho tan thành mây khói, mấy chục phút sau vẫn không thấy nó khôi phục lại, Lãnh Nguyệt cứ ngỡ cuối cùng đã tiêu diệt được nó rồi.

"Thức thần quy vị~??? Quy vị! Có chuyện gì thế này"

Âm Cương vậy mà không thể thu hồi được, lúc này nó lại tự sờ soạng khắp cơ thể mình.

"Ha ha ha~ Cuối cùng cũng có một cơ thể ra hồn rồi, được đấy được đấy, tuy không phải là một thân xác cương thi, nhưng cũng có thể dùng tạm một chút, đợi khi có cơ hội sẽ đổi cái tốt hơn ha ha ha~ Người đẹp à, ngươi chắc là chưa từng bị cái xác này cưỡng hiếp đâu nhỉ hí hí hí~"

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.