Trở về truyện

Tấm Vải Đỏ - Chương 2: Từ Chối May

Tấm Vải Đỏ

2 Chương 2: Từ chối may

Phụ nữ bây giờ không thấy mấy khi đi may đo, bởi quầnáo trong các shop đã quá đủ để họ thoải mái lựa chọn. Có những loại yphục có thể làm cho chủ nhân của chúng đẹp mê hồn; ai cũng cần có một bộ "tủ" như vậy. Nó có thể tôn vinh nét đẹp của chủ nhân. Sự có mặt của nó giống như viền bạch kim quanh viên kim cương - làm nổi bật vẻ đẹp rựcrỡ của viên kim cương.

Người phụ nữ nào cũng cần một bộ như thế.

Đường Thi Thi đã có trong tay bản vẽ của nhà thiết kế thời trang nổitiếng thành phố nhưng lại phải cùng bọn Tần Cẩm lái xe về thị trấn nhỏtìm người may. Cô cảm thấy bất mãn, vừa lái xe vừa nói:

- Sao lại phải mò tới thị trấn nhỏ để tìm người cắt may kia chứ? Thật là phiền phức quá! Tại sao người giỏi lại cứ trốn vào nơi thâm sơn cùng cốc? Thật chẳng ra làm sao cả!

- Khi thành công người ta hơi lập dị một chút, không hay giao thiệpvới mọi người, do vậy cũng không thể làm ăn phát đạt được. - Lam Kỳ tỏvẻ từng trải đáp lại.

Tần Cẩm chỉ nghĩ về con mèo, không nói năng gì. Hắc Bảo là cục cưngcủa cô. Cảnh vật ngoài kia có đẹp đến đâu cũng không thể thu hút sự chú ý của cô. Cô nghĩ thầm, lẽ nào Hắc Bảo cũng chỉ là một khách qua đườngtrong cuộc đời cô!

Thị trấn vắng lặng; có lẽ mọi người đang ngủ trưa, chỉ có vài đứa trẻ con là đang chơi trong ngõ sâu, tiếng chân lúc gần, lúc xa, cứ "lẹpbẹp" đập vào con đường đá.

Ở thị trấn nhỏ bé này, chỉ cần đi qua vài ngõ là đã đến được hiệu cắt may nhỏ. Trong cửa hiệu treo đầy những mảnh vải xanh xanh, đỏ đỏ, chỗnào cũng thấy vải vụn, một chiếc kéo to đặt trên máy khâu cũ.

- Đây chính là nơi mà cao thủ ẩn dật hay sao? - Thi Thi không tin nổi vào mắt mình nữa.

Cửa vừa mở, mọi người ngẩng đầu nhìn vào bên trong, thấy có một người đàn ông trung niên hói đầu, da hơi đen, trông rất thật thà, ăn mặc giản dị. Đây chính là nhân tài may mặc mà họ phải lặn lội một đoạn đường dài để gặp hay sao?

Họ lắp bắp trình bày lý do có mặt tại đây rồi lấy bản thiết kế cho ông xem, nhưng người đàn ông chỉ xem qua loa.

- Tôi họ Hồ, trước khi cắt may, cho tôi xem vải trước đã. - Người đàn ông cứng nhắc yêu cầu.

Lam Kỳ đắc ý mở hộp, cẩn thận mở bao giấy; cô phát hiện biên của tấmvải động đậy giống như một thế tay có sức sống muốn tự mình mở ra. Cuốicùng tấm vải đã được trải rộng ra.

Ông Hồ như bị làm phép, đứng lặng hồi lâu. Lam Kỳ càng khoái trí, xem ra mảnh vải đặc biệt này cũng làm cho một người vốn dạn dĩ với các loại vải như ông Hồ cũng không rời mắt ra được.

Bốn người nhìn nhau cười, lòng cứ sướng rơn lên.

Ông Hồ đem mảnh vải ra xem dưới ánh sáng đó giống như đồ trang sứctrên rốn của vũ nữ múa bụng khi cô ta đang nhảy điệu mê hồn, nó có sứchấp dẫn ma mị đối với đàn ông. Ông ta cầm tấm vải, trầm ngâm như đanghình thành ý tưởng thiết kế; có lẽ ông ta đã quên đi sự tồn tại của bọnhọ.

Lục Anh Kỳ hỏi nhỏ:

- Hình như ông ấy thích tấm vải đỏ rồi?

- Vở vẩn! - Ba người còn lại đồng thanh trả lời.

Lục Anh Kỳ cụt hứng, tò mò đi vào phía tối của căn nhà. Qua cửa tốiom, cô nhận thấy đồ đạc vứt lung tung trên sàn. Hai bên lối đi là cănphòng gỗ. Do căn phòng đó không thiết kế giếng trời nên rất tối tăm. Côvẫn cứ dò dẫm vào. Nhìn thấy các đồ dùng của người dân trong thị trấnnhỏ, cô cảm thấy rất lạ lẫm, vì từ nhỏ cô đã là một đại tiểu thư, làm gì có dịp để đến chơi những nơi như thế này. Ngay cả cái bàn trang điểm ởđây cũng lạ. Do vậy, khi nhìn thấy bàn trang điểm ở phòng nhỏ phía ngoài cùng, cô liền đi tới. Trong phòng bày rất ít đồ đạc, chỉ có một cáigiường cũ kỹ, mặt gương phủ một lớp bụi mờ, xem ra đã lâu không có ailai vãng tới đây. Nhìn thấy trước gương có một chiếc ghế nhỏ, cô liềnngồi xuống, ngắm nhìn chiếc bàn trang điểm cũ kỹ này một lúc. Nó làm từgỗ lim và được khắc họa rất đẹp, to mà chắc, gương hình tròn, bên trênđể một chiếc lược. Nhìn thấy tóc mình hơi rối, cô liền cầm lấy lược chải đầu. Tóc của cô rất đẹp, vừa đen vừa bóng, dài chấm ngang vai. Từ nhỏ,cô đã rất thích khuôn mặt đẹp của mình mờ mờ, ảo ảo trong gương thậtquyến rũ, cô liền mỉm cười.

Nụ cười chưa kịp tắt trên môi; chợt cô nhìn thấy một bóng ngườithoáng hiện trong gương. Tuy chỉ lướt qua song vẫn nhận ra đó là một bàgià đã còng, mặc bộ đồ đen, đầu đội khăn trắng, đầu cúi thấp, không nhìn rõ mặt, đi từ cửa vào.

Cô sợ hãi cầm chiếc lược lên; nhưng khi quay lại thì không thấy aicả. Cô đuổi theo song chỉ thấy một cơn gió lạnh phả vào mặt. Làm gì cóbóng người nào? Cô càng hoang mang, sợ hãi, định quay người chạy rangoài. Chạy gần đến cửa thì có một bàn tay nhăn nheo thò ra từ tấm cửagỗ; cô đứng khựng lại. Không thể tin được ở mắt mình nữa. Đứng trước côbây giờ chính là bà già thoáng thấy trong gương lúc trước, chiếc khăntrắng buộc thấp trên đầu làm cô nhìn không rõ mặt bà ta. Bà già chầmchập lê bước về phía cô.

Lục Anh Kỳ sợ quá, đầu óc trở nên trống rỗng, cứ đứng bất động ở đó.Bà già giơ bàn tay trái nhăn nheo về phía cô rồi cất giọng yếu ớt: "Trảlại cho ta, trả cho ta!"

Cô kêu to lên một tiếng rồi ngồi bệt xuống đất.

Ông Hồ nghe thấy ồn ào liền bỏ tấm vải xuống, chạy vào trong xem. Bọn Tần Cẩm ở ngoài cũng chạy bổ vào, nhanh chóng dìu Anh Kỳ dậy.

Ông Hồ đi vào trước, nhẹ nhàng nói với mẹ:

- Mẹ à, mẹ ra ngoài làm gì thế?

Bà già vẫn cố chấp giơ tay về phía Anh Kỳ, nói:

- Trả lại cho ra!

- Mày là cái thá gì kia chứ, mau trả lại cho ta!

- Cháu không có. - Anh Kỳ hoang mang trả lời trong tiếng khóc.

Tần Cẩm chú ý thấy tay Anh Kỳ đang khua khua một chiếc lược, cô liền lấy lược ra rồi hỏi:

- Cái này từ đâu ra?

Anh Kỳ trả chiếc lược vào tay bà già đáng sợ kia rồi vội vàng rụt tay lại. Đường Thi Thi trừng mắt nhìn cô.

Lục Anh Kỳ vội thanh minh:

- Mình nhìn thấy chiếc gương trên bàn trang điểm ấy bám đầy bụi nên cho rằng không ai sống trong phòng đó nữa.

- Mắt của mẹ tôi không được tốt lắm, không nhìn được gì đâu, do vậycô Lục mới bị hiểu nhầm, không có gì cả. Nào mọi người đừng chen chúc ởlối vào nữa, mau dìu cô Lục ra nghỉ ngơi định thần chút đi! - Ông Hồgiải thích.

Mọi người đi vào trong, bà già cũng chậm chạp bước theo họ.

Trở vào phòng, Lục Anh Kỳ ngồi trên ghế dựa, bà già không nói khôngrằng, cứ sờ sẫm xung quanh rồi cất bước nặng nề về phía góc phòng.

Để an ủi mẹ, ông Hồ nâng tấm vải đi về phía bà nói:

- Mẹ à, mẹ sờ thử xem, tấm vải này đẹp thật đấy, từ trước đến giờ con chưa từng thấy tấm vải nào đẹp như vậy.

Một giọng nói đanh thép vang lên:

- Bỏ nó xuống!

Mọi người đều giật mình nhìn bà lão ở góc phòng không ngờ bà lại tiếp tục thét lên:

- Bỏ xuống ngay! Bỏ tấm vải xuống cho mẹ!

Ông Hồ vội vàng hỏi:

- Tại sao?

Bà lão đột nhiên ngẩng đầu, lộ ra một bộ mặt nhăn nheo đầy hận thùvới đôi mắt trắng dã. Ánh mắt của bà như ra lệnh: "Trả lại cho họ!"

Bốn người sợ quá đứng chụm vào một góc, bà già quả là rất đáng sợ.

Ông Hồ nghẹn ngào nói:

- Mẹ à, mẹ không nhìn được, mẹ không biết được là tấm vải này đẹp đến mức nào đâu. Chất liệu này có thể nói là độc nhất vô nhị, chỉ cần vàotay con, con sẽ biến nó thành bộ y phục đẹp nhất. Mẹ à, để con nhận tấmvải này đi!

Bà già nhắc lại từng chữ một:

- Bỏ nó xuống, trả lại cho họ đi! - Vừa nói, bà vừa mò mẫn từng bước vào phòng trong.

Ông Hồ ngắc ngứ nói:

- Từ trước tới giờ, mẹ tôi chưa bao giờ ra đây, cũng chưa bao giờ can thiệp vào việc làm của tôi, hôm nay không biết tại sao lại làm thế, lạthật!

TruyenC

Copyright © 2021 TruyenC.