40 Ngoại truyện 02
Độ Hân Hân đang ở trong thư viện trường học yên lặng lật xem sách vở, xung quanh tĩnh lặng không một tiếng động. Nhưng tâm trí của cô lại không đặt ở trên sách, ngược lại giống như có một sợi dây luôn kéo căng. Cô có thể cảm giác được, dường như có một luồng hơi thở không rõ ràng đang tiến lại gần. Tuy rằng không có âm thanh, cũng không có bất kỳ dấu hiệu rõ ràng nào, nhưng trực giác của cô mách bảo cô rằng, Độ Liêm Hoài đến rồi.
Khóe môi cô không tự chủ được mà cong lên một nụ cười tinh nghịch. Độ Liêm Hoài năm nay càng ngày càng thích thần xuất quỷ nhập. Mỗi lần anh có thời gian rảnh, đều sẽ lén mua vé máy bay bay tới đây, chưa từng thông báo cho cô. Luôn luôn xuất hiện trước mặt cô vào lúc cô không chú ý nhất, cố ý làm cô giật mình.
Mà cô, cũng đã sớm nắm thấu bài bản của anh. Độ Hân Hân liếc mắt nhìn xung quanh một cái, sau khi xác định không có ai chú ý tới mình, cô đứng dậy, rón rén nhẹ nhàng vòng qua giá sách, trốn vào một góc khác, tìm một góc độ quan sát Độ Liêm Hoài đang nhìn quanh bốn phía tìm kiếm cô.
Người đàn ông mặc áo khoác gió sẫm màu, vóc dáng cao lớn thẳng tắp, cả người so với những sinh viên đại học đi lại xung quanh thì lộ ra vẻ trưởng thành hơn rất nhiều, một đôi mắt lạnh lùng thấu ra vài phần cảm giác xa cách bẩm sinh. Anh hơi nhíu mày, trong mắt mang theo một tia lo lắng, bước đi không nhanh không chậm, ánh mắt nhìn quanh bốn phía đang tìm kiếm thứ gì đó.
Nhưng ngay cả như vậy, vẫn có nữ sinh lấy hết can đảm tiến lên bắt chuyện với anh. Lại còn là một đại mỹ nữ nước ngoài tóc vàng mắt xanh, vóc dáng nóng bỏng, đứng trước mặt Độ Liêm Hoài, ngửa đầu, cười đặc biệt ngọt ngào. Đây đã không phải là lần đầu tiên Độ Liêm Hoài bị nữ sinh bắt chuyện ở trường học. Độ Hân Hân trốn ở góc khuất không nghe thấy họ nói những gì.
Độ Liêm Hoài thấy nữ sinh trước mắt vẫn không có ý định rời đi, ngẩng đầu nhìn về phía không xa, cuối cùng chú ý tới Độ Hân Hân ở trong góc. Cô trốn sau giá sách, sắc mặt lộ ra vẻ hơi vi diệu. Độ Hân Hân vội vàng trốn lại vào sau giá sách, cơ thể không tự chủ được mà căng thẳng. Cô biết, Độ Liêm Hoài đã phát hiện ra sự hiện diện của cô.
Anh khẽ thở dài một tiếng, lịch sự lạnh nhạt nói với nữ sinh trước mắt một câu: "Xin lỗi tôi còn có việc, tôi đến tìm bạn gái tôi." Nói xong liền đi thẳng về phía giá sách nơi Độ Hân Hân biến mất.
"Anh nhìn thấy em rồi, ra đây đi." Anh tựa vào giá sách, giọng nói mang theo một tia trêu chọc, Độ Hân Hân đi ra, lạnh lùng nhìn anh, "Anh chẳng phải là nói chuyện với mỹ nữ rất vui vẻ sao."
Độ Liêm Hoài tiến lại gần cô, đứng ở trước mặt cô, giữa lông mày và ánh mắt mang theo một nụ cười cưng chiều, nhưng lại không thiếu vài phần đe dọa, "Em có phải là thích nhìn anh bị người khác bắt chuyện, mới đặc biệt trốn ở đây không?"
Cô cắn cắn môi, khóe môi mang theo một tia khiêu khích: "Phải! Thích lắm cơ, anh mau bị người ta bắt cóc đi luôn đi thì sẽ không cần đến phiền em nữa."
Anh đưa tay nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào mình, "Ghen rồi? Nguyện vọng này của em cả đời này cũng không thực hiện được đâu." Anh dừng một chút, cười thấp nói, "Nhưng mà, hôm nay em cố ý trốn anh, anh phải phạt em thế nào đây?"
"Em mới không ghen!" Cô nhíu nhíu mày, "Vậy sao?" Anh đưa tay ôm lấy eo cô, cúi đầu hôn lên môi cô. "Độ Liêm Hoài anh đừng quậy nữa!" Cô vội vàng đẩy anh ra, "Ở đây là trường học."
Anh cuối cùng cũng buông cô ra, bình tĩnh nhìn cô, giọng nói khàn khàn: "Về nhà rồi tính sổ em sau."
"Anh không thể nhường em một chút xíu sao?" Cô thấp giọng hỏi, mang theo ngữ khí tổn thương.
Độ Liêm Hoài nắm chặt lấy cổ tay cô kéo cô rời đi: "Không thể."
————————————————————————————
Họ đến một cửa tiệm nhỏ, trong tiệm tràn ngập hương thơm gỗ đậm đà, trên tường treo vài bức tranh nghệ thuật, trong góc truyền đến tiếng đàn ghi-ta nhẹ nhàng. Một chàng trai trẻ tuổi đang ngồi bên cửa sổ gảy đàn, thấy hai người đi vào, cậu ta đặt ghi-ta xuống, mỉm cười đón tiếp.
"Chào mừng quý khách!" Tay ghi-ta trẻ tuổi nhìn Độ Hân Hân, trong ánh mắt tràn đầy sự kinh ngạc, "Hai người là anh em sao? Trông đều thật đẹp đôi."
Độ Hân Hân tinh nghịch mỉm cười, nhẹ nhàng nhéo nhéo tay Độ Liêm Hoài, cố ý nói đùa: "Cảm ơn lời khen, nhưng chúng tôi là cha con."
Độ Liêm Hoài nghe vậy, lông mày khẽ nhướng lên, sắc mặt lập tức trầm xuống. Anh từ trong ngữ khí của Độ Hân Hân nhận ra trò đùa của cô, nhưng lại không ý thức được lời nói phía sau của nhân viên tiệm sẽ càng làm anh không vui. Tay ghi-ta chớp chớp mắt, dường như có chút hoang mang đối với người "cha" này, nhưng vẫn lịch sự đáp lại: "Em gái, em thật xinh đẹp, cha của em cũng thật trẻ trung, giống như một chàng trai lớn vậy."
Độ Hân Hân hoàn toàn không nhận ra lời nói của cô đã làm Độ Liêm Hoài không vui, còn tiếp tục cười nói: "Đúng vậy, cha em 18 tuổi đã sinh ra em rồi, cho nên trông mới tương đối trẻ trung mà."
Sắc mặt Độ Liêm Hoài triệt để trở nên đen tối, mắt hơi híp lại, nhìn chằm chằm người trẻ tuổi kia. Tay ghi-ta trẻ tuổi hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi của bầu không khí, vẫn mỉm cười trêu đùa như cũ.
Độ Hân Hân lúc này mới chú ý tới sắc mặt của Độ Liêm Hoài, tức khắc nụ cười có chút cứng đờ. Cô quay đầu lại, chạm phải tầm mắt hơi hạ thấp của anh, trong ánh mắt mang theo một tia trêu chọc, "Ái chà, em chỉ khai đùa một chút, anh không đến mức thật sự tức giận chứ?"
Độ Liêm Hoài dùng lực nắm lấy tay cô, kéo cô về phía mình, thấp giọng nói: "Về nhà anh bắt em phải khóc lóc cầu xin cha tha mạng."
Độ Hân Hân bĩu bĩu môi, cô đưa tay ra kéo lấy anh, nhẹ nhàng lầm bầm: "Đừng như vậy mà, cha ơi con sai rồi."
Nhưng biểu cảm của Độ Liêm Hoài vẫn nghiêm túc như cũ, "Ở bên ngoài không được gọi bậy anh là cha, chỉ được gọi ở trên giường thôi." Anh thấp giọng nói, trong mắt chứa một tia sáng nguy hiểm.
Độ Hân Hân bị lời đe dọa của anh chọc cười một tiếng, cảm thấy anh có chút quá mức nghiêm túc. Cô ngẩng đầu, đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy anh, "Được rồi, em sai rồi, lần sau không dám nữa."
————————————————————————————
Độ Hân Hân ngồi sấp lên người anh, cơ thể dán chặt vào nhau, đầu gục xuống trên vai anh, tóc mai đã bị mồ hôi làm ướt sũng: "Em mệt rồi… không muốn động đậy nữa…", tay của Độ Liêm Hoài thuận theo sống lưng của cô chậm rãi vuốt ve, khẽ giọng an ủi: "Ngoan, kiên trì thêm một lát nữa."
"Không chịu đâu…" Độ Hân Hân hai tay chống ở trước ngực anh, có khí không lực muốn đẩy anh ra. Độ Liêm Hoài cảm thấy bộ dạng mềm nhũn này của cô đáng yêu cực kỳ, nhìn thôi đã làm người ta muốn bắt nạt. Một tay anh siết chặt lấy vòng eo thon nhỏ của cô, lòng bàn tay kia nâng lên tiếng "bạch" một cái rơi vào trên bờ mông một tháng chưa bị đánh, da dẻ mịn màng mọng nước của cô.
"Ưm…" Độ Hân Hân toàn thân run lên một cái, cơ thể không tự chủ được mà căng thẳng một chút. Độ Liêm Hoài cười một cái, một bên nâng hông lên dùng lực đâm thọc lấy cô, một bên giơ lòng bàn tay không ngừng rơi xuống mông của cô, đau đớn kích thích tiểu huyệt không ngừng co rút. Tiếng dập va chạm dưới thân lẫn lộn tiếng bạch bạch của lòng bàn tay không ngừng vang lên trong phòng.
"A ưm! Đau quá…" Độ Hân Hân cuối cùng không nhịn được nước mắt lã chã rơi xuống, ngón tay dùng lực bấm vào bả vai của Độ Liêm Hoài, móng tay lún vào trong da thịt anh, "Dừng lại! Không được đánh nữa hu hu…" Độ Liêm Hoài hai tay bóp chặt lấy eo cô nâng lên rồi sau đó mãnh liệt dùng lực nhấn xuống. "A!" Độ Hân Hân hét lên một tiếng rồi sau đó cúi đầu há mồm cắn bả vai người đàn ông để trả thù.
Độ Liêm Hoài cúi đầu ghé sát vào tai cô: "Không chịu nổi nữa thì nói từ an toàn anh sẽ không đánh nữa." Độ Hân Hân không nói lời nào, chỉ là đỏ hồng vành mắt, trong miệng càng dùng lực chết trân cắn chặt bả vai người đàn ông. Độ Liêm Hoài cười nhạt, giống như cảm giác không thấy đau đớn, giơ tay lại là một cái tát rơi vào trên bờ mông đỏ bừng của cô gái. "Ưm…" Cô gái vẫn không buông miệng, trong miệng phát ra tiếng thút thít trầm đục.
Độ Liêm Hoài dùng lực cạy mở hàm răng cô đang cắn chặt bả vai mình ra, trên bả vai là vết răng sâu hoắm và một vũng nước miếng. Nhìn bộ dạng khóc lóc như hoa lê gặp mưa của cô, Độ Liêm Hoài cuối cùng vẫn là dừng tay, vỗ về dịu dàng xoa xoa bờ mông bị vỗ tới phát nóng của cô, "Đừng khóc nữa, bảo bối." Anh thấp giọng dỗ dành, giọng nói khàn khàn mà dịu dàng. Anh hôn lên những giọt nước mắt trên mặt cô, nuốt xuống mùi vị mằn mặn kia.
Cô ở trong lòng anh sụt sùi khóc lóc, giống như một con thú nhỏ bị thương. Anh vuốt ve mái tóc của cô, hôn lên trán cô: "Ngoan, không sao rồi, em không nói thì anh nói… anh yêu em."