Trở về truyện

Ham Muốn Tiềm Ẩn - Chương 74

Ham Muốn Tiềm Ẩn

74 Chương 74

Gã đàn ông đang đi tìm nàng, khom người nhìn vào trong, rồi nhe răng cười hắc hắc, ngồi chồm hổm như xem kịch hay.

– Đụ mẹ, hết chỗ sao mà kéo nhau vô đụ trong góc thúi quắt vậy trời?! – gã nói to như cố tình vọng ra ngoài.

– Đâu.. Đâu? – gã kia nhanh nhẹn hẳn, lao vào nhìn.

Gã thấy bóng dáng của hai gã đàn ông, tay đưa lên nhào nặn vú, ôm ghì lấy hai người phụ nữ sát vào góc tường.

Tay Lan Chi nắm được chiếc điện thoại Nokia loại rẻ tiền, nút bấm cao su cứng ngắt. Tay nàng khẽ bấm thử lên bàn phím, nó không phát ra tiếng gì.

– Chết tiệt, gã tắt máy ư, hết pin hay khóa phím. – Lan Chi thầm mắng trong lòng.

Chiếc lưỡi hôi hám nồng nặc mùi rượu của gã đàn ông trước mặt cứ cố chui vào kẽ răng nàng. Lan Chi kinh tởm cảm giác ướt át trên môi mình, nàng nghiến chặt hàm răng ngăn gã tiến vào trong.

Nàng nhăn chặt hàng lông mày của mình, suy nghĩ. Lan Chi cố nhớ cách xử lý chiếc điện thoại, một phím trên, một phím dưới, nhưng phím nào chứ.


Áo nàng bị mở bung cả hai vạt, kéo dạt về hai bên, hai bầu vú căng tròn của nàng bị nhào nặn bởi hai bàn tay nhám sần chai sạn của gã. Gã buông đôi môi nhỏ hồng của Lan Chi ra, cúi đầu thấp xuống ngậm lấy bên vú nàng, Lan Chi cúi mặt xuống thấp ôm lấy đầu gã, sợ hai tên kia nhận ra nàng. Nàng nhăn mũi lại trước mái tóc bù xù, khét nắng khô cháy của gã. Lan Chi nhộn nhạo khó chịu, núm vú nàng run rẩy săn cứng trong miệng gã, gã say mê mút hết bên này rồi lại bên kia. Tay gã mò xuống giữa hai chân nàng, hoàn toàn trống trải, hắn chạm được ngay vào hai mép thịt vung tròn mềm mại với ít nhám nhám của chùm lông thưa thớt, ngón tay thô dày của hắn miếc dọc âm hộ đã ẩm ướt của Lan Chi.

Nàng cắn môi mình, cho mình tỉnh táo hơn. Ngón tay nàng bấm loạn lên bàn phím chiếc điện thoại. Chợt một tiếng bíp nhỏ vang lên thật nhỏ. Ngón tay Lan Chi run rẩy, bấm từng nút số điện thoại của Hồng Sơn.

Nàng thấy chiếc điện thoại run nhẹ trong tay mình, anh đã nhấc máy. Lan Chi để nguyên điện thoại trong tình trạng kết nối, nàng chờ cơ hội nói chuyện với anh. Cơ thể nàng bắt đầu run rẩy, núm vú bị mút đến săn cứng lại, âm hộ nàng nhòe nhoẹt nước phát ra âm thanh chọp chẹp theo ngón tay thô kệch của gã nhấp liên tục vào trong.

Hai gã kia đứng dậy, cố gắng nhìn kỹ nữa, cũng không thấy gì, hai gã đi ra ngoài.

– Hai thằng say địt hai con điếm có đéo gì mà xem! – gã nhổ nước bọt xuống đất như để tống khứ mùi hôi thối mới hít vào mồm.

– Ha ha.. Tự mày chui vô, tao đâu có kêu.. Tao nói cái này.. Giờ này biết kiếm ở đâu. Đằng nào, ông Minh mà có chửi thì cũng đéo đến phiên mình nghe. Mình có biết đéo gì tụi nó trông người trên lầu làm sao đâu. Mày nói đúng không?

– Ừm. Tao cũng đang bực đây. Cho tao điếu thuốc. – gã kia nói.

Tiếng hộp quẹt đánh lửa xoẹt xoẹt vang cả vào bên trong. Lan Chi và Ngọc than khổ, tại sao hai tên đó không biến ngay đi, mà còn đứng đó trò chuyện hút thuốc chứ.


– Ưm.. Đừng mà.. – giọng Lan Chi yếu ớt, nhỏ như muỗi kêu, tay nàng cố đẩy cánh tay gã ra khỏi hai chân mình.

Tiếng van nài yếu ớt của Lan Chi rót vào tai gã như một liều kích dục cực mạnh. Gã há to miệng ngậm gần hết một bên vú nàng, bàn tay thô bạo đâm sâu hơn vào âm hộ của Lan Chi. Nước nhờn trong âm hộ nàng bắt đầu chảy dài xuống một bên chân. Lan Chi cắn chặt răng, nàng không muốn phát ra tiếng rên rỉ có thể thu hút chú ý của hai gã bên ngoài.

____________________

Hồng Sơn đang ngồi trong xe, chợt có một số máy lạ gọi vào máy anh. Anh nhấc máy lên, lắng nghe, nhưng anh không nghe được gì ngoài tiếp lộp cộp như vật cứng gì đó chuyển động gõ vào điện thoại.

Rồi cuộc gọi ngưng kết nối. Anh có gọi lại một lần nhưng không ai nhấc máy nữa. Anh cảm thấy nhấp nhỏm bất an.

Sáu chiếc xe cảnh sát lao đến bao vây tứ phía biệt thự trắng. Hai gã bảo vệ đang ngơ ngác ngay tức khắc bị chế trụ. Hơn hai mươi viên cảnh sát lao lên lầu. Căn biệt thự trong vòng năm phút bật đèn sáng trưng.

Hồng Sơn đi sau lưng ông Cương đi lên từng tầng lầu. Các dãy hành lang chen chút người đứng, đàn ông phụ nữ, quần áo xộc xệch, tóc tai rối bời. Hồng Sơn lướt qua từng người phụ nữ, một anh cảnh sát đi sát bên anh, bắt các cô ngẩn mặt cao lên. Sau năm phút, Hồng Sơn chán nản, ngồi bệt xuống nền nhà, anh không hề thấy bóng dáng Lan Chi.


– Các anh làm gì thế? Các anh biết tôi là ai không hả? – một giọng đàn ông oang oang.

Minh đi tới, dáng người hắn bệ vệ không kém ông Cương. Hồng Sơn ngẩng đầu lên nhìn, mắt anh lóe sáng, anh nhận ra gã này chính là người đàn ông quan hệ tình dục với vợ mình trong điện thoại.

– Lệnh của tôi đấy. Ai hỏi tới anh cứ nói tìm tôi Hùng Thiết Cương. Tôi nghi ngờ chỗ này có giam giữ người trái phép. – ông Cương nói giọng trầm trầm.

– Ah anh Cương, cứ tưởng là ai. Em Minh râu đây mà. Hồi đó em mở nhà hàng ở Gia Lâm – Hà Nội. Em rất hâm mộ anh. Bao lâu nay… – gã Minh thay đổi như lật bàn tay.

– Không dài dòng. – ông Cương cắt ngang – Tôi muốn hỏi anh người đàn bà này đâu? Thằng Hành đã khai nó giao cho anh. – Tay ông cầm tấm hình của Lan Chi đưa lên.

– Ah.. – mắt Minh lóe sáng – Một người đẹp như vậy chỗ nhơ nhớp của em làm gì có chứ! Anh nói Hành nào em cũng không biết là ai nữa mà. Oan cho em quá..

Hồng Sơn chợt dúi chiếc điện thoại trong tay anh sang cho ông Cương. Đoạn video vẫn còn trên mail anh. Ông Cương liếc qua đoạn video, trước đây nhân viên có báo cáo với ông, nhưng ông cảm thấy khó chịu trước cảnh hoang đàng của Lan Chi nên không nhìn kỹ gã đàn ông bên dưới nàng. Ông Cương nghiến răng ken két, tóm cổ gã Minh, lôi vào căn phòng kế bên. Cánh cửa đóng sập lại. Bên ngoài mọi người hồi hộp chờ đợi, chợt tiếng ré thảm thiết của Minh vang vọng ra ngoài, rồi im bặt.

Hai phút sau, ông Cương chán nản bước ra trong ánh mắt chờ đợi của Hồng Sơn.

– Lan Chi và cô bé tên Ngọc trốn rồi. Họ có đi tìm, nhưng chưa thấy. – ông ngập ngừng rồi im lặng không nói tiếp.

Ông Cương không nói một chi tiết khác tránh Hồng Sơn lo lắng. Lan Chi và Ngọc chạy trốn với tình trạng không mảnh vải che thân. Họ sẽ làm gì để tìm đường về nhà chứ.

– Các anh tản ra khu vực xung quanh, tìm kiếm ngay.

TruyenC

Copyright © 2024 TruyenC.