31 (Vạn Kiếm Thành Thiên - Khai Đoan) Giai Nhân
Gió tuyết trên núi Bắc Mang đã không thể lấy mạng Âu Hoàng Dự.
Bóng tối. Một màn đen dài dằng dặc không thấy điểm cuối. Thân thể như bị ngàn vạn tảng đá nặng ngàn cân nghiền nát lặp đi lặp lại, từng khúc xương đều phát ra tiếng rên rỉ sắp gãy lìa. Đó là cảm giác duy nhất hắn có thể cảm nhận được sau khi rơi xuống vực sâu.
Khái niệm về thời gian biến mất.
Không biết đã qua bao lâu, nơi ngực hắn bỗng nhiên dâng lên một dòng ấm áp. Ban đầu chỉ là một tia nhỏ, như tàn lửa chưa tắt trong đống tro tàn, rồi chậm rãi, tàn lửa ấy bắt đầu nhảy múa, bắt đầu bùng cháy. Đó là Mộc Thánh Luân—thánh luân thứ hai trong cơ thể hắn, là nguồn gốc sơ khai nhất của sự sống. Thánh luân bắt đầu vận chuyển.
Sinh khí ấm áp chậm rãi chảy dọc theo những kinh mạch đã đứt đoạn, như suối xuân tan băng, từng chút một thấm vào mảnh đất khô cằn nứt nẻ. Những mảnh xương vỡ được dòng ấm bao bọc, những mảnh sắc nhọn bắt đầu chậm rãi ghép lại, liền lại. Cơ bắp bị xé rách như được kim chỉ vô hình khâu lại, từng sợi từng sợi đều đang tái sinh. Những vết thương sâu đến tận xương trên da thịt khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy, đóng vảy, rồi lớp vảy bong ra, lộ ra làn da non mới bên dưới, hồng nhạt, mịn màng như da trẻ sơ sinh.
Quá trình ấy kéo dài suốt ba ngày.
Ba ngày sau, trên một tảng đá phủ đầy tuyết dưới đáy vực, Âu Hoàng Dự bỗng mở bừng mắt.
Hắn chống tay ngồi dậy, thở dốc từng hơi. Không khí lạnh lẽo tràn vào phổi, mang theo mùi băng tuyết. Hắn cúi đầu nhìn thân thể mình—quần áo đã bị đá nhọn xé rách tả tơi trong lúc rơi xuống, nhưng làn da bên dưới lại nguyên vẹn như mới. Không, còn hơn cả nguyên vẹn. Da thịt săn chắc, ánh lên một lớp sáng ấm áp, như ngọc quý được mài bóng lên nước.
Hắn nhắm mắt lại, nội thị thân thể.
Chân khí lưu chuyển trôi chảy trong kinh mạch, không những không suy yếu vì trọng thương, mà còn tinh luyện, hùng hậu hơn cả trước khi rơi xuống vực. Thánh luân Hỏa ở đan điền cháy rực, thánh luân Mộc nơi ngực tràn đầy sức sống, thánh luân Thủy phía sau lưng lặng lẽ vận chuyển, hấp thu linh khí trời đất mờ nhạt xung quanh. Ba thánh luân cộng hưởng, tạo thành một vòng tuần hoàn hoàn mỹ bên trong.
Áp lực cực hạn, lại trở thành sự tôi luyện tốt nhất.
Âu Hoàng Dự đứng lên, hoạt động gân cốt. Các khớp xương vang lên những tiếng lách tách dồn dập, như pháo nổ. Hắn ngẩng đầu nhìn vách núi cao vút tận mây—vách núi phủ đầy băng tuyết, trơn nhẵn như gương. Hắn nhớ lại cảnh cuối cùng trước khi rơi xuống: hắn dốc hết chút sức lực cuối cùng, ném Mặc Trần Tử lên bục đá trên vách núi.
Hắn nhìn quanh. Dưới đáy vực ngoài tuyết và đá lởm chởm, không còn bóng người nào.
Hắn men theo vách núi tìm kiếm, thử trèo lên. Nhưng băng tuyết quá trơn, ngón tay vừa bám vào đã trượt xuống, hoàn toàn không thể dùng sức. Hắn thử vài lần, rồi bỏ cuộc.
Mặc Trần Tử chắc đã thoát hiểm. Với võ công và kinh nghiệm của nàng, chỉ cần tỉnh lại từ cơn mê, nhất định có cách rời khỏi đó. Mà nếu nàng bình an, với sự ăn ý giữa hai người, chắc chắn sẽ tiến về cùng một hướng—Vạn Kiếm Thành.
Âu Hoàng Dự không do dự nữa. Hắn xác định phương hướng, men theo đường núi mà đi.
Hắn cởi bỏ chiếc áo ngoài rách nát, lấy từ hành trang ra bộ y phục màu nguyệt bạch dự phòng thay vào, buộc lại mái tóc rối bời. Suốt dọc đường, hắn luôn giữ cảnh giác, đồng thời không ngừng diễn luyện trong đầu những huyền diệu của “Thất Nhận Đao Quyết”. Hắn dùng chưởng thay đao, lặng lẽ luyện tập giữa rừng núi. Mỗi lần vung chém, ý đao ẩn chứa quy tắc trời đất lại hòa vào bản thân sâu thêm một phần.
Hai ngày sau, hắn ra khỏi dãy núi trùng điệp, đặt chân lên con quan đạo rộng rãi hơn.
Bên đường quan đạo, một trạm dịch đơn sơ dựng bằng gỗ thô bốc lên làn khói bếp lững lờ. Lá cờ rượu treo trước cửa đung đưa trong gió, phát ra tiếng xào xạc khe khẽ. Với Âu Hoàng Dự, người đã nhiều ngày đi đường chỉ ăn lương khô, đây quả là cám dỗ khó cưỡng.
Hắn đẩy cửa bước vào.
Bên trong trạm dịch không đông người. Vài thương nhân đi đường ngồi tụ lại ở góc, thì thầm trò chuyện. Nhưng ánh mắt Âu Hoàng Dự lại bị hút chặt bởi một nữ tử ngồi bên cửa sổ.
Không phải vì cảnh giác. Đơn giản chỉ vì kinh diễm.
Nàng ngồi một mình chiếm trọn chiếc bàn vuông nhỏ, trước mặt đặt một bát trà, nhưng gần như không động đến. Nàng mặc một bộ y phục bó sát màu đen, chất vải trông mềm mại mà dẻo dai, chắc chắn không rẻ, tôn lên thân hình cao ráo, thon dài đến hoàn mỹ.
Nàng cao khoảng một mét bảy, ngay cả trong đám nam nhân cũng thuộc hàng nổi bật. Làn da trắng lạnh trong suốt, mịn màng như ngọc dương chi thượng hạng, ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu lên mặt nàng, làn da ấy gần như phát sáng.
Cổ áo cắt gọn gàng, vô tình hé mở, lộ ra đoạn xương quai xanh tinh xảo. Dưới xương quai xanh là đường cong đầy đặn đến kinh ngạc. Đôi gò bồng đảo căng tràn khiến vạt áo trước bị đẩy lên thành một đường cong cực kỳ bắt mắt. Nhưng không phải kiểu phì nộn chất đống—mà là đầy đặn, cao vút, đường nét trơn mượt, như được thợ thủ công tỉ mỉ tạc nên. Vòng eo bị y phục bó sát siết chặt, càng làm nổi bật sự đối lập với vòng hông nở nang.
Phía dưới là vạt váy vừa đủ che gốc đùi. Đôi chân thẳng tắp, thon dài vắt chéo hờ hững, làn da mịn màng, đường nét uyển chuyển. Dưới chân là đôi giày ống ngắn màu đen tiện cho di chuyển, càng tăng thêm vẻ mạnh mẽ.
Khuôn mặt nàng đẹp đến mức khó tin. Giữa chân mày và khóe mắt vừa linh động vừa có chút quyến rũ. Đuôi mắt hơi xếch, đồng tử màu hổ phách nhạt, khi nhìn người mang theo vài phần sắc bén xa cách. Nhưng trong ánh mắt lưu chuyển lại ẩn chứa chút lười biếng. Sống mũi cao nhỏ, môi đầy đặn, sắc hồng nhạt tự nhiên. Mái tóc đen dài buộc cao thành đuôi ngựa gọn gàng, vài sợi tóc rủ xuống hai bên má càng làm nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn, tinh xảo.
Sau lưng nàng, dựa vào tường là một thanh đao cong. Vỏ đao màu tối trầm, nhưng không che được ánh bạc lạnh lẽo nơi lưỡi đao. Thân đao cong mềm mại, sắc nét, hoàn toàn hòa hợp với khí chất vừa mạnh mẽ vừa quyến rũ của nàng.
Có lẽ cảm nhận được ánh nhìn của Âu Hoàng Dự, nữ tử khẽ nghiêng mặt. Đôi mắt hổ phách ấy lướt qua hắn—có dò xét, có cảnh giác, nhưng không hề có ác ý. Rồi nàng thu lại ánh mắt, tiếp tục ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Âu Hoàng Dự cũng ngồi xuống một bàn gần đó, gọi chủ quán mang lên một ấm trà nóng và vài đĩa đồ nhắm. Vừa uống trà, hắn vừa quan sát nàng.
Hướng đi này. Y phục này. Khí chất này. Còn cả thanh đao kia.
Nàng cũng định đến Vạn Kiếm Thành?
Giang hồ là thế, kết bạn đồng hành vốn là chuyện thường. Nhưng trong thời buổi đặc biệt này, bất cứ người lạ nào cũng có thể là do Thái tử hoặc Tam Ma Cung phái đến do thám. Âu Hoàng Dự cần xác nhận.
Ăn uống no nê, thanh toán xong, hắn chưa vội rời đi. Hắn bước đến bàn nữ tử, chắp tay hành lễ, giọng cố gắng chân thành:
"Cô nương, xin chào. Tại hạ muốn đến Vạn Kiếm Thành phương Bắc, thấy cô nương ăn mặc như người trong giang hồ, chẳng hay có phải cùng đường? Nếu không chê, chúng ta có thể đồng hành, trên đường cũng dễ bề chăm sóc lẫn nhau."
Nữ tử lại quay đầu nhìn hắn.
Lần này, ánh mắt dừng lại lâu hơn. Nàng cũng đánh giá hắn: trẻ tuổi, ngũ quan sáng sủa, thân hình cân đối rắn chắc, bên hông đeo một thanh trường kiếm không vỏ, thân kiếm trắng lấp lánh. Thái độ chân thành, ánh mắt trong trẻo, không có chút tham lam hay nhẹ dạ như đa số nam nhân khi gặp nàng.
"Vạn Kiếm Thành?" Nàng lên tiếng.
Giọng nói trong trẻo, mang theo chút lười biếng ở cuối, rất dễ nghe. Như suối gõ vào đá.
"Tôi cũng đến Vạn Kiếm Thành. Nhưng—" nàng ngừng lại, khóe môi nhếch lên nụ cười thích thú, "Tôi dựa vào đâu mà tin anh?"
Âu Hoàng Dự cũng cười.
Nụ cười lười biếng, vô hại như người nhà. Đó là kiểu ngụy trang hắn thành thạo nhất.
"Cô nương không tin tôi cũng phải thôi." Hắn chỉ vào thanh kiếm "Nhàn Vân" bên hông, "Thế này đi, nếu cô nương thấy tôi có ý xấu, bất cứ lúc nào cũng có thể rút đao. Nhưng trước đó, chúng ta cứ xem như hai người cùng đường, ai đi đường nấy, thế nào?"
Phương Tâm nhìn hắn.
Cách nói chuyện này, thái độ lười nhác ấy, khiến nàng cảm thấy thú vị. Quan trọng hơn, nàng nhận ra chàng trai này võ công không tầm thường. Hơn nữa trên người hắn có một loại khí tức rất đặc biệt—sạch sẽ, nhưng lại ẩn chứa một áp lực cực kỳ kín đáo, như ngọn núi lửa ngủ yên.
"Được." Nàng dứt khoát đứng dậy, tiện tay cầm lấy thanh đao cong đeo lên hông, "Vậy đi thôi."
Hai người một trước một sau rời trạm dịch, sóng vai đi về phía bắc theo quan đạo.
Âu Hoàng Dự tự giới thiệu, nói mình tên Lâm Dự, là tán tu. Nữ tử cũng báo tên, Phương Tâm, không môn phái, đi khắp nơi du lịch.
Ban đầu, cả hai đều hơi trầm mặc, giữ cảnh giác riêng. Nhưng đi một lúc, Phương Tâm phát hiện chàng trai tên Lâm Dự này thực sự không có hành động gì quá đáng. Phần lớn thời gian hắn chỉ lặng lẽ đi, thỉnh thoảng ngắm cảnh ven đường như đang suy nghĩ điều gì.
Ngược lại, chính nàng là người không nhịn được mở lời trước.
"Này, anh đến Vạn Kiếm Thành làm gì? Bái sư? Khiêu chiến?"
Âu Hoàng Dự hoàn hồn, mỉm cười: "Tìm người. Còn cô?"
Phương Tâm hất cằm: "Tìm người khiêu chiến." Nàng vỗ vỗ thanh đao cong bên hông, "Nghe nói Thiên Cang Chính Khí Quyết của Vạn Kiếm Thành vô song thiên hạ, tôi muốn thử xem đao của mình có phá nổi cương khí của họ không."
Âu Hoàng Dự thật sự bất ngờ.
Cô gái này, nhìn thì quyến rũ mê người, nhưng trong xương lại là kẻ hiếu chiến? Hắn nhớ đến chiêu "Tiêu Ngục" vừa ngộ ra trong “Thất Nhận Đao Quyết”, cũng chuyên phá chân khí hộ thể. Thật là trùng hợp.
"Vậy cô nương chắc sẽ có trận đánh hay." Hắn cười nói.
Hai người trò chuyện rải rác, không khí đã thoải mái hơn nhiều so với lúc đầu. Phương Tâm nói chuyện thẳng thắn, không thích vòng vo, Âu Hoàng Dự cũng thấy dễ chịu. Hắn nhận ra, cô gái này dù mang vẻ đẹp họa thủy, nhưng tính cách lại rất hợp ý hắn.
Nhưng sự thoải mái ấy không kéo dài lâu.
Rời trạm dịch được khoảng một canh giờ, hai người đi tới một thung lũng hẻo lánh. Hai bên đường là bụi rậm rạp, tầm nhìn bị che khuất nghiêm trọng.
Gần như cùng lúc, Âu Hoàng Dự và Phương Tâm đồng thời dừng bước.
"Có người." Phương Tâm thấp giọng, tay đã đặt lên chuôi đao.
Âu Hoàng Dự khẽ gật đầu. Hắn cũng cảm nhận được—trong bụi rậm phía trước, có vài hơi thở bị đè nén đến cực thấp, cùng tiếng kim loại cọ vào vải cực nhỏ.
"Vút—!"
Tiếng xé gió đột ngột vang lên!
Hơn chục ám khí phát ra ánh xanh u ám từ hai bên bụi rậm bắn tới, bao trùm toàn thân hai người!
Phương Tâm phản ứng cực nhanh. Đao cong rút ra trong chớp mắt, ánh đao lóe lên, dệt thành một màn sáng dày đặc trước người. "Keng keng keng" vang lên liên tiếp, ám khí bắn về phía nàng đều bị gạt bay.
Nhưng ám khí quá nhiều, góc độ lại hiểm độc. Nàng bảo vệ được chỗ hiểm, nhưng không thể che chắn hết mọi nơi.
Một cây kim thép nhỏ như sợi lông bò, không một tiếng động bắn ra từ góc chết, sượt qua rìa đường cong cao vút nơi ngực trái nàng.
Mang theo một vệt máu đỏ.
"Ưm—!" Phương Tâm khẽ rên, thân hình khựng lại.
Cô cúi đầu nhìn xuống. Vết thương không lớn, nhưng những giọt máu rỉ ra lại có màu đen đáng sợ!
"Chết tiệt, có độc!" Cô nghiến răng chửi rủa.
Vừa vận chuyển chân khí trong cơ thể, cảm giác tê dại đã nhanh chóng lan ra từ vết thương. Hơi thở lập tức trở nên hỗn loạn.
Bên phía Âu Hoàng Dự, tình hình hoàn toàn khác biệt.
Hắn căn bản không né tránh, thậm chí còn chưa rút kiếm. Những ám khí đủ xuyên kim loại, tẩm đầy kịch độc đánh lên người hắn, chỉ phát ra tiếng "bụp bụp" trầm đục, như đánh vào mặt trống da bò dày, vô lực bật ra.
Bộ y phục màu trắng bạc của hắn bị đâm thủng mấy lỗ nhỏ, nhưng làn da bên dưới, thậm chí không để lại một vết trắng nào.
Thánh thể Bàn Cổ. Đao thương bất nhập.
Kẻ tập kích trong bụi cây rõ ràng sững sờ.
Ngay khoảnh khắc bọn chúng ngây người, Âu Hoàng Dự đã động.
Hắn không dùng kiếm. Hắn chỉ khép hai ngón tay lại như lưỡi dao, tùy ý vung về phía bụi cây bên trái.
Không có bất kỳ dao động chân khí nào. Thậm chí không có một âm thanh nào.
Nhưng bụi cây ấy, cùng hai kẻ áo đen ẩn nấp phía sau, lặng lẽ bị chặt làm hai khúc! Vết cắt cháy xém, như bị ngọn lửa cực nóng thiêu qua trong nháy mắt.
Đó là "Liệt Dương" trong "Thất Nhận Đao Quyết".
Ba kẻ áo đen còn lại bên phải kinh hoàng tột độ, quay đầu bỏ chạy.
Ánh mắt Âu Hoàng Dự lạnh lẽo. Tay phải khép hai ngón, cực nhanh vung liền ba nhát trong không trung.
Ba luồng đao khí sắc bén xé gió lao ra!
Luồng thứ nhất, phát sau mà đến trước, chém vào lưng một người. Kẻ đó ngã sấp xuống, lưng nổ tung một lỗ máu. Luồng thứ hai, nhanh như chớp, trực tiếp chém bay nửa đầu một người. Luồng thứ ba quỷ dị nhất—rõ ràng chém về phía người thứ ba, đao khí giữa không trung bỗng tăng tốc, phát ra tiếng xé gió sắc nhọn, như cuồng phong nổi lên giữa đất bằng, chém người đó thành hai đoạn ngang hông.
"Cuồng Phong".
Chỉ trong ba nhịp thở, năm kẻ tập kích đều chết sạch.
Âu Hoàng Dự giải quyết xong kẻ địch, lập tức quay lại nhìn Phương Hân.
Cô đã tái nhợt đến gần như trong suốt. Trán rịn mồ hôi lạnh to như hạt đậu, môi tím bầm bất thường. Cô dựa vào gốc cây bên đường, tay cầm dao run bần bật, cố gắng chống đỡ không để mình ngã xuống.
"Độc... lợi hại quá." Giọng cô đã mơ hồ không rõ.
Âu Hoàng Dự lao đến bên cô như tên bắn, đỡ lấy vai cô.
Cơ thể cô nóng bỏng kinh người—là cơn sốt cao do độc phát tác. Hắn cúi đầu nhìn vết thương trước ngực cô, chỗ đó quần áo đã bị máu đen thấm ướt, mà sắc đen còn đang lan rộng rất nhanh ra xung quanh.
"Phải lập tức trục độc!"