11 Ngọc thế (1)
Cá…… cái gì!?
Không cho cô thời gian suy nghĩ, bờ môi vừa mới chạm vào đầu ngón tay khi nãy đã áp sát tới, chiếc lưỡi cũng khuấy động trong khoang miệng cô.
Đầu óc trống rỗng một mảnh, không thể chắp vá nổi một mảnh ký ức nào, tùy ý để anh nếm trải khắp khuôn miệng mình, rồi dần dần chiếc lưỡi của Tịch Nhan bị cuốn vào trong miệng anh.
Chiếc lưỡi mềm hóa thành cây kem để anh vừa mút vừa liếm, vốn đã váng đầu vì chất cồn, giờ phút này lại càng lún sâu không thể tự kiềm chế.
Không biết đã qua bao lâu, hai khuôn miệng cuối cùng cũng tách ra, Tịch Nhan hổn hển thở dốc "Anh…… anh không phải là……"
Đưa ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi vệt nước nơi khóe miệng cô, người đàn ông dùng chất giọng mê hoặc lòng người lên tiếng "Là cái gì? Thụ? Công? Hôm đó em nói không hứng thú, nên anh cũng không giải thích thêm."
Đầu óc như có tiếng sấm nổ vang "ầm đoàng", Tịch Nhan không thể nói thêm được nửa chữ.
Trách không được bấy lâu nay đều không thấy hai người họ có cử chỉ thân mật nào, còn tưởng là do cái bóng đèn là cô đây cản trở.
"Nếm thử rượu mơ của A Viễn rồi, có muốn nếm thử đồ sưu tầm của anh không."
Tình trạng hỗn loạn vẫn tiếp diễn, những nụ hôn của A Thạc vụn vặt rơi trên cằm cô, tay cô bị anh từ từ kéo đến chỗ vật cứng ngắc nơi hạ bộ.
Mí mắt Tịch Nhan càng lúc càng nặng nề, chưa đầy ba giây đã nhắm nghiền lại, trong bóng tối cơ thể lơ lửng như được ai đó bế lên.
"Bệ hạ, bệ hạ."
Vài cái lay nhẹ, cố gượng đôi mắt mệt mỏi, dưới ánh sáng mờ nhạt của ánh trăng xuyên qua cửa sổ, không đeo kính, A Thạc trong bộ cổ phục đang quan sát cô.
Vì biểu cảm ngơ ngác của cô, A Thạc lên tiếng giải thích "Bệ hạ vừa rồi ở tiệc sinh thần ham chén, sợ nàng say rượu lỡ lời, nên ta đưa nàng rời tiệc."
"Nơi này là……?" Ánh mắt mơ màng không thể nhìn rõ bản thân đang ở nơi nào.
"Bệ hạ quả thực là say rồi, nơi này chẳng phải là Thái Hòa Môn nơi nàng thượng triều mỗi ngày sao."
Qua lời anh nói, Tịch Nhan mới nhận ra anh đang ôm mình ngồi trên long ngai.
"Bệ hạ không thắc mắc vì sao không đưa nàng về tẩm điện sao?"
Người say khướt vô lực trong lòng anh nhắm mắt gật đầu.
"Nhan Nhi biết cái long ngai này, ta và A Viễn muốn ngồi lên đều không phải chuyện gì khó khăn, ta cũng từng có ý nghĩ này."
Cô thủy chung không mở mắt, A Thạc thấy vậy khẽ cười, vỗ nhẹ theo nhịp lên lưng cô, như người cha dỗ dành đứa trẻ ngủ.
"Từ lúc rất nhỏ, ta đã phát hiện nàng là nữ nhi, nàng không biết đúng không?" Nói rồi bắt đầu cởi long bào của cô ra, lớp vải quấn ngực màu trắng sữa liền lộ ra "Mỗi ngày bị thứ này quấn chặt, rất khó chịu đúng không? Ban đầu ta đoán thấu tâm tư của tiên đế, mong nàng có hoàng đệ để trở lại làm công chúa, khi đó ta có thể đi cầu tiên đế ban hôn cho chúng ta, chỉ tiếc là thủy chung không để ta đợi được đến ngày này."
Bàn tay mịn màng như tay nữ nhi lướt qua xương quai xanh của Tịch Nhan, trượt đến nút thắt của vải quấn ngực.
"Sau đó ta nảy sinh ý định ngồi lên chiếc long ngai này, như vậy Nhan Nhi có thể trở thành hoàng hậu của ta, không cần bị thứ quỷ này trói buộc nữa." Nhắc đến chỗ đau, A Thạc dứt khoát giật phăng dải vải duy nhất còn lại trên người cô, bầu ngực lập tức nảy ra.
"Không ngờ người ngồi lên đây cuối cùng lại là nàng, vì A Viễn, đời này Nhan Nhi không thể trở thành hoàng hậu của ta được nữa, A Viễn hắn ta cũng có ý nghĩ giống ta, nếu động thủ chúng ta chỉ có lưỡng bại câu thương." Thở dài một tiếng, đưa tay cởi bỏ toàn bộ y phục của cô "Thái hậu quả nhiên mưu lược tốt, cho nên Nhan Nhi chỉ có thể là công chúa từng thuộc về ta, là nữ hoàng vĩnh viễn."
Bộc bạch hết nỗi lòng, A Thạc bưng trà nóng đến bắt cô uống, muốn cô tỉnh táo hơn một chút.
Vài ngụm trà nóng vào cổ họng, Tịch Nhan tỉnh rượu không ít.
Thân hình trần truồng ngồi cưỡi lên người đàn ông, rõ ràng đang hôn người trong hiện thực, sao chớp mắt một cái lại biến thành người giả tưởng thế này?
Không nói hai lời túm lấy cổ áo anh hôn loạn một hồi, cảm giác tuyệt diệu không tìm ra bất kỳ điểm khác biệt nào.
Áp vào lồng ngực anh, Tịch Nhan bỗng nhiên va phải một vật thể cứng ngắc "Ưm…… đau……"
Giọng điệu không rõ ràng khi say rượu khiến A Thạc bật cười "Đè trúng rồi sao?"
"Cái gì thế……?" Bàn tay nhỏ nhắn luồn vào trong áo anh sờ loạn một hồi, cho đến khi chạm phải một luồng mát lạnh, Tịch Nhan liền lôi ra ngoài.
Một khối ngọc đẹp dạng ống màu xanh nước hồ còn dài hơn cả lòng bàn tay cô, khẽ sờ lên trên thấy đầy những đường vân nông sâu, tập trung tinh thần nhìn rõ vật trong tay xong, Tịch Nhan lập tức hối hận vì sao mình lại lôi thứ này ra.
Cái…… cái này…… dương vật giả!?
Bao nhiêu suy nghĩ hỗn loạn cùng lúc ùa vào đại não, san phẳng mọi khả năng tư duy của cô.
"Thích không?" Hôn lên vành tai cô, người đàn ông lấy đi thanh ngọc từ tay cô "Quà sinh thần ta chuẩn bị cho Nhan Nhi."
Làm gì có ai tặng loại quà sinh nhật này chứ……
"Thanh ngọc này là mô phỏng theo dương vật của ta mà làm ra, Nhan Nhi mau nếm thử đi."
Lời còn chưa dứt, đầu ngực đã bị phần đỉnh của thanh ngọc xoa nắn.