15 Tạ tội
Khi hoàng hôn buông xuống, A Viễn mới chịu trở về phòng, anh lặng lẽ nhìn cô một cái rồi không nói một lời đi thẳng vào phòng tắm.
Tiếng nước từ phòng tắm vang lên, Tịch Nhan từ sớm đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng anh sẽ không dễ dàng tha thứ cho cô.
Sau vài tiếng gõ cửa, người chị vừa rồi dẫn đường cho cô đem cơm canh đến, sau khi Tịch Nhan mở lời cảm ơn thì người chị đó cũng rời đi.
Người đàn ông với mái tóc ướt sũng chỉ mặc độc một chiếc quần đùi ngồi xuống, "Tôi ở đây không có mấy bộ quần áo, không muốn nhìn thì đừng nhìn."
Lời hờn dỗi như con nít ấy sao có thể làm lay động Tịch Nhan.
"Tôi... đến để xin lỗi anh..."
"Ăn đi, chị Thủy quay lại gom đồ đi bây giờ đấy." Không cho cô cơ hội giãi bày, A Viễn giục cô mau chóng ăn cơm.
Sau bữa ăn, cô xếp bát đĩa vào giỏ đặt ra ngoài cửa, đợi chị Thủy qua thu dọn.
Đóng cửa lại, không gian lại rơi vào màn đối mắt lặng câm của hai người.
"Xin lỗi... tôi thực sự thực sự không cố ý, đêm đó do tôi uống quá chén nên mới..." Lấy hết can đảm mở lời, Tịch Nhan hôm nay nhất định phải nói cho rõ ràng, "Mọi người đối tốt với tôi như vậy, tôi không thể nào xen vào giữa hai người được, dù sao tôi vốn cũng không thuộc về nơi này, bây giờ chân cũng xem như bình phục rồi, A Viễn anh giúp tôi nốt lần cuối này, đưa tôi đến thị trấn Cảnh được không?"
Nghe thấy động tĩnh chị Thủy thu gom bát đĩa rồi đi xa dần, A Viễn mới lên tiếng, "Cô thực sự thấy có lỗi với tôi?"
Tịch Nhan vội vã gật đầu, "Anh phải tin tôi, tuy chúng ta quen biết chưa lâu, nhưng anh hẳn phải biết tôi là người rất đơn thuần..."
"Hai người sau lưng tôi bày ra bao nhiêu chuyện, mà còn đơn thuần sao?"
Kẻ đuối lý thì nói lời gì cũng bị bắt bẻ, Tịch Nhan đành cúi đầu, đôi mắt nhòe lệ nhỏ giọng xin lỗi, "Xin lỗi... anh muốn thế nào mới chịu tha thứ cho tôi..."
Nước mắt đúng là tử huyệt của anh, không thể tiếp tục vờ vịt được nữa, A Viễn khẽ ho hai tiếng, "Bảo cô làm gì cũng được sao?"
Tịch Nhan mở to đôi mắt đẫm lệ gật đầu với anh.
"Đánh cô cũng được chứ?"
Thực ra trước khi xuất phát cô đã nghĩ đến vô số viễn cảnh, A Viễn có thể sẽ mắng nhiếc cô một trận lôi đình, thậm chí có khả năng ra tay đánh cô, nhưng dù sao người làm sai cũng là cô, bị mắng bị đánh cũng đành chịu vậy.
"Được." Cô đánh cược A Viễn là người tốt, không thực sự xuống tay đánh cô, cho dù có đánh thật, cùng lắm cũng chỉ tát cô hai cái... mà thôi...
Lời vừa dứt cô liền bị anh bế đặt ngồi xuống chiếc máy tập xô, "Giơ hai tay lên."
Lúc này cô mới thấy sợ hãi, không lẽ định đánh thật sao? Cánh tay lực lưỡng của anh... một chưởng của anh liệu cô có chịu nổi không?
"Tôi... anh..."
"Nhanh như vậy đã hối hận rồi?" Ánh mắt A Viễn tràn ngập vẻ khinh miệt.
Đâm lao phải theo lao, Tịch Nhan đành nhíu mày nhắm nghiền mắt, bày ra bộ dạng chịu chết mà giơ hai tay lên.
Cảm giác thô ráp quẹt qua cổ tay, cô mở mắt ra thì thấy A Viễn đã dùng các dải vải buộc chặt hai tay cô vào thanh cầm của máy tập xô.
"Anh muốn làm gì?" Đánh thì đánh, còn phải trói lại mới đánh sao? Muốn lấy mạng cô chắc?
Không thèm để ý đến lời Tịch Nhan, A Viễn chỉnh mức tạ lên tối đa, cô căn bản không thể nào kéo nổi, đồng nghĩa với việc hai tay cô đã bị cố định chặt.
"Rốt cuộc anh muốn thế nào?" Trong cơn hoảng loạn cô lại cất tiếng hỏi, nhưng một lần nữa bị ngó lơ.
Người đàn ông cẩn thận cởi giày tất cho cô, lòng bàn chân cô lập tức chạm vào nền gạch men lạnh ngắt.
"Đêm đó, hắn ta chơi đùa cô như thế nào?" A Viễn cuối cùng cũng mở miệng, chỉ là câu hỏi có phần quá sắc bén.
Hóa ra là muốn thẩm vấn cô, "A Viễn, anh tin tôi đi, đêm đó tôi say khướt, mất hết ký ức luôn rồi, thực sự một chút cũng không nhớ nổi."