Trở về truyện

Bệ hạ làm nô lệ. - Ghế Tình Nhân

Bệ hạ làm nô lệ.

8 Ghế tình nhân

Gọn gàng quấn dây đai quanh dưới ngực nàng hai vòng rồi siết chặt, hai bầu ngực vốn đã đầy đặn tròn trịa bị nịt đến mức càng thêm căng lớn, hai đầu dây đai cố định khuỷu tay của Tịch Nhan vào hai bên tay vịn của chiếc ghế tình nhân.

Hơn nữa thủ pháp của A Viễn rất độc đáo, hai tay nàng càng giãy giụa thì ngực lại càng bị siết chặt hơn.

Thiết kế của chiếc ghế tình nhân không cho phép nàng khép hai chân lại, chỉ có thể mở rộng ra mặc người ngắm nghía.

"Nhan Nhi, nàng đoán xem lúc đánh trận, những tù binh bắt về ta đều trói như thế nào?"

Tịch Nhan nghe xong toàn thân căng thẳng, ra sức nuốt phần thịt quả trong miệng xuống.

Dáng vẻ nhút nhát của nàng làm người đàn ông bật cười: "Nhan Nhi là miếng thịt trên đầu quả tim của ta, sao có thể đánh đồng với lũ tù binh kia được."

Hai ngón trỏ khẽ gẩy vào đầu ngực đã cương cứng từ lâu của nàng, dụ dỗ nàng ưỡn ngực cọ vào lòng ngón tay mình.

"Ngày trước không biết nàng là thân phận nữ nhi, nàng có biết ta đã khó chịu thế nào không?" Tịch Nhan nương theo sự chi phối của hắn mà lắc lư đôi gò bồng đảo, khóe môi A Viễn mang theo nụ cười: "Ta thậm chí còn từng nghĩ đến việc tạo phản, để nàng làm nam sủng của ta, thái hậu có lẽ đã nhìn thấu ta rồi, cho nên mới trực tiếp giao nàng ra, nhưng lại dùng A Thạc để chế ngự ta, cơ mà không sao cả, chỉ cần là nàng thì thế nào ta cũng chịu được."

Thịt quả trong miệng đã nuốt hết xuống, ngay sau đó đón nhận nụ hôn của A Viễn, hương thơm của quả đào mật lan tỏa giữa hơi thở của hai người.

Dù biết rõ Nhan Nhi mà hắn vừa thâm tình bày tỏ không phải là mình, Tịch Nhan vẫn vì thế mà cảm động, cho nên ra sức đón nhận để đáp lại.

Một nụ hôn kết thúc, bầu ngực trắng ngần mềm mại vẫn bị hắn đùa giỡn trong lòng bàn tay: "Nhan Nhi ăn no rồi, thời gian đến lượt ta rồi."

Người đàn ông vùi đầu vào giữa hai chân nàng, dùng chóp mũi cọ xát hạt mầm tình dục đang sung huyết kia, Tịch Nhan như bị điện giật ngửa người ra sau, dây đai dưới ngực theo đó lại siết chặt thêm một phân.

Chóp mũi nhanh chóng đổi thành chiếc lưỡi mềm linh hoạt, thanh lý giúp nàng cửa hang đang trộn lẫn nước đào và nước dâm, bàn tay lớn cũng không hề rảnh rỗi, ấn chặt lấy hai chân không cho nàng vì thoải mái mà toan khép lại.

Ngửa đầu nhìn bầu ngực bị siết đến hóa thành màu hồng phấn, thật giống như hai quả đào mật mọng nước căng tròn, người đàn ông không nhịn được dùng lòng ngón tay trỏ và ngón cái, bấu lấy đầu ngực đỏ cứng xoay chuyển qua lại, nhỏm dậy đứng từ trên cao nhìn xuống thưởng thức dáng vẻ mê muội trầm luân của nàng: "Cửa mình của Nhan Nhi sao càng liếm càng ướt thế này, hửm?"

Người đàn bà đang trong cơn hỗn loạn, căn bản không thể tổ chức nổi một câu hoàn chỉnh.

"Có phải lại quên mất thân phận của mình rồi không? Nô lệ mà lại không trả lời lời của chủ nhân sao?" Lực ngón tay tăng nặng, Tịch Nhan khàn giọng rên rỉ.

"Muốn..." Không nói tiếp được, nàng đành phải cắn chặt môi dưới.

"Muốn cái gì?" A Viễn biết rõ còn hỏi, cứ muốn ép nàng vào ngõ cụt.

Thấy nàng liều mạng cắn môi lắc đầu, thà chết không nói, A Viễn buông đầu ngực ra, một lần nữa cúi xuống "thanh lý" hang mật cho nàng.

Lần này không cam lòng chỉ bận rộn ngoài cửa hang, chiếc lưỡi lội ngược dòng, vươn về phía nguồn của nước dâm kia, lập tức bị vách động nhăn nheo bao bọc lấy, hắn đành phải đâm sâu rút nông mà dây dưa với nó.

Tịch Nhan buông hàm răng ngọc đang cắn môi ra, từng đợt giao chiến dưới thân đẩy nàng xuống vực sâu, những tiếng kêu rên vô định dường như là lối thoát duy nhất.

Khóe mắt thoáng nhìn thấy bàn chân nàng dần duỗi thẳng, A Viễn vội vàng thu lưỡi về.

Người đang lơ lửng bên bờ vực cao trào bị kéo mạnh trở lại, Tịch Nhan mang theo vẻ mặt không tình nguyện thở dốc dồn dập.

"Vẫn không mở miệng?" Lần này ngón tay không đùa giỡn đầu ngực nữa, chuyển sang đưa vào trong khuôn miệng nhỏ hơi hé mở của nàng.

Ngậm lấy ngón tay như đứa trẻ bú mớm vô thức, nhưng rất nhanh đã bị chủ nhân ngón tay rút về, rồi xoay vòng qua lại trên đầu ngực nàng, dịch vị cứ như vậy dính lên đầu ngực của chính nàng.

"Gậy thịt... Muốn... Gậy thịt..." Dục vọng cuối cùng đã nghiền nát chút lòng hổ thẹn ít ỏi còn sót lại của nàng thành mảnh vụn.

"Ồ?" Dưới khoái cảm chiến thắng, A Viễn khó giấu nụ cười, từ nhỏ hắn đã thích cảm giác chiến thắng, cho nên mới dấn thân vào con đường võ tướng: "Nhan Nhi muốn cái này sao?"

Hạ bộ áp sát vào bàn tay nhỏ đang bị trói chặt vào ghế của nàng, cái nóng rực của vật khổng lồ truyền qua lớp vải vào giữa những ngón tay ngọc của Tịch Nhan.

"Muốn thì nắm cho chắc vào."

Ngoan ngoãn nắm lấy vật khổng lồ đã cứng ngắc của hắn, Tịch Nhan thầm nghĩ người đàn ông này cũng thật biết nhẫn nhịn quá rồi...

Không thỏa mãn với việc tiếp xúc có ngăn cách, A Viễn dùng khẩu khí ra lệnh: "Cởi ra cho ta."

Cố hết biên độ vươn cổ tay kéo cạp quần của hắn xuống, dưới động tác này, sự trói buộc trên ngực lại siết chặt thêm không ít.

Vật khổng lồ hiên ngang màu nâu sẫm hiện ra trước mắt, đập mạnh vào thị giác của Tịch Nhan.

A Viễn cũng bị đôi gò bồng đảo của nàng làm cho chấn động, không ngờ có thể bị siết đến mức dâm mị nhường này.

Đỡ lấy vật khổng lồ để mắt ngựa đang rỉ dịch tiền tinh cọ lên đầu ngực Tịch Nhan, người đàn ông sảng khoái không kìm được tiếng rên trầm thấp: "Cởi áo trong ra."

Lại là một tiếng ra lệnh, nhưng khoảng cách giữa lòng bàn tay nàng và dây buộc áo trong của hắn thực sự quá xa, nàng đúng nghĩa là bó tay chịu trói.

"Không phải còn có một cái miệng sao?"

Bóp cằm nàng kéo đến trước nút thắt dây buộc, chiếc răng ngọc nhỏ cắn lấy phần đuôi, tổng cộng cũng giật được áo trong ra.

"Nhan Nhi thật ngoan." Vuốt ve đỉnh đầu nàng tỏ ý khen ngợi: "Nói lại lần nữa xem Nhan Nhi muốn ta làm gì?"

"Muốn..."

"Là Nhan Nhi muốn cái gì." Lời chưa đến một nửa đã bị A Viễn ngắt lời.

"Nhan Nhi, Nhan Nhi muốn... Gậy thịt..."

"Hửm? Gậy thịt của ai?"

"Của A Viễn..."

"Muốn làm cái gì?"

"Đút vào cửa mình..."

"Lại là cửa mình của ai?"

Tịch Nhan lườm vào mặt người đàn ông, quả nhiên bắt gặp một nụ cười xấu xa của hắn.

"Nhan Nhi một câu đơn giản như vậy cũng nói không rõ ràng, bảo Viễn ca ca của nàng ta phải làm sao bây giờ?"

Hừ! Đồ đàn ông thối tha!

"Nhan Nhi muốn gậy thịt của Viễn ca ca, đâm vào cửa mình của Nhan Nhi..."

Lời dâm đãng ngây ngô khiến A Viễn rơi vào điên cuồng, nâng hai chân nàng lên đâm thẳng vào hang ổ, giữa những cái thúc rút môi lưỡi không nỡ rời khỏi khuôn miệng nhỏ thơm ngọt kia.

Vật khổng lồ của hắn hòa vào nơi tư mật thầm kín của nàng.

Chiếc lưỡi thơm của nàng hòa quyện trong khoang miệng của hắn.

Cho đến khi dòng tinh dịch đặc nóng từ cơ thể hắn chuyển dịch vào sâu trong cơ thể nàng, tiếng chim hót tinh nghịch ríu rít lọt vào tai.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.