Trở về truyện

Bệ hạ làm nô lệ. - Quả Đào Mật

Bệ hạ làm nô lệ.

7 Quả đào mật

Trước giờ cơm tối A Viễn cuối cùng cũng về nhà, trên bàn ăn ba người trò chuyện tương đối thoải mái.

Sau bữa ăn A Viễn lấy ra những quả đào mật mang về từ vườn cây "Mấy ngày nay cứ bận rộn thu hoạch cái này, đào mật vừa mềm vừa ngọt, nhưng mà đỏng đảnh lắm, đè một chút là hỏng, dùng chút lực là bóp ra nước ngay."

Lời này sao mà quen tai thế này……

【Vú của điện hạ thật giống như hai quả đào mật, vừa mềm vừa ngọt, hình như hơi dùng lực một chút là có thể bóp ra nước vậy.】

Tịch Nhan thót tim một cái, đúng rồi, A Viễn trong mộng cũng từng nói qua lời tương tự, chỉ là…… không có đứng đắn như vậy.

"Tịch Nhan muội muốn ăn quả nào?" A Viễn một tay bắt lấy một quả đào mật đưa đến trước mắt nàng.

"Sao cũng được." Ăn quả nào mà chẳng là ăn.

A Thạc im lặng đón lấy quả đào mật tỉ mỉ gọt vỏ, cắt thành từng miếng nhỏ đặt vào trong đĩa để nàng dùng nĩa ăn.

A Viễn bên cạnh không kiên nhẫn kêu lên "Có cần phải tao nhã như vậy không?" một tay cầm lấy một quả đã gọt vỏ rồi hướng về phía chóp đào vừa mút vừa cắn, nước quả chảy xuống ngón tay và cổ tay hắn, vươn đầu lưỡi ra là liếm đến bên môi.

Thấy cảnh đó Tịch Nhan vội vàng cúi đầu ăn phần của mình, gợn sóng trong lòng lại khẽ gợn lên, đêm qua trong mộng hai mắt bị che khuất, không biết A Viễn có phải cũng ăn nàng như vậy không…… đào mật của nàng……

Tịch Nhan sao trong đầu muội toàn là chuyện loại này thế này!

May mà ngồi trước mặt hai người, nếu không nàng nhất định đã dùng nĩa tự đâm chết mình tại chỗ.

Trên cầu thang bế nàng về phòng, A Viễn kề mũi sát vào mặt nàng "Thơm quá, con gái ăn đào mật xong đều thơm như vậy sao?"

"Cạch…… có sao?" Tịch Nhan ngượng ngùng quay mặt đi, tiếng tim đập thình thịch lại không cách nào dịu xuống.

"Bản thân muội không ngửi thấy chứ gì?"

Hướng về câu nói này của A Viễn, trước khi tắm nàng tự ngửi tới ngửi lui trên người mình một hồi lâu, ngoài mùi đào mật, thì chính là mùi đào mật.

Trước khi ngủ cầm điện thoại xem tới xem lui, từ đầu đến cuối không có ai tìm nàng, mà nàng cũng không có người nào có thể tìm.

Nằm xuống nhắm mắt không lâu, một luồng hương vị ngọt ngào quen thuộc xộc vào khoang miệng.

Mở mắt ra, A Viễn mặc một bộ đồ lót trắng thuần cổ đại ngồi trước mắt, mà nàng cũng mặc đồ lót tương tự thì nửa nằm trên ghế quý phi, đầy miệng đều là đào mật.

Lại tới nữa!? Lại là cảnh tượng loại này?

"Ngon không?" A Viễn vừa nói vừa nhét thêm một miếng vào miệng nàng.

Không thể nói chuyện Tịch Nhan đành phải gật đầu đáp lại.

"Ngon thì ăn nhiều một chút, ta đặc biệt lệnh người mang đến cho Nhan Nhi muội đó, biết ngay là muội thích ăn." Sau đó lại đút cho nàng một miếng.

Miệng đã bị nhét phồng lên như sóc, căn bản không có không gian để nhai, đang muốn phất tay từ chối, nước đào mật liền nhỏ giọt lên đồ lót.

"Bẩn hết rồi." Nói thời trì nạp thời khoái, tay của A Viễn đã buông đào mật xuống, đang cởi dây buộc đồ lót của nàng, không tốn mấy cái công phu, ngay cả áo lót cũng toàn bộ bị cởi bỏ, thân thể của Tịch Nhan đã trần trụi trước mắt hắn.

Nhìn thấy nụ cười đắc ý của A Viễn, cuối cùng cũng hiểu được dụng ý đút cho nàng đầy miệng đào mật, chính là không cho nàng nói chuyện.

Không cam lòng dùng sức ép miếng đào mềm mại trong miệng, nước quả lập tức tuôn xối xả xuống, dính đầy toàn thân nàng.

A Viễn cũng đã không nhịn nổi nữa, nâng lấy bầu vú đẫm nước quả của nàng vừa mút vừa liếm.

"Thơm quá, Nhan Nhi muội thơm quá."

Lời này vừa nói ra, Tịch Nhan suýt chút nữa phun quả đào mật trong miệng ra ngoài.

Đều trách bản thân ngày nghĩ đêm mơ……

"Á!" Một cái ngứa đau khiến nàng kêu thành tiếng.

Nhìn ra sự thất thần của nàng, A Viễn cắn nhẹ đầu vú nàng như để trừng phạt.

"Tên nô tỳ này phải dạy dỗ lại cho tốt mới được." Vê nhẹ hai đầu vú của nàng, xoay người từ dưới đất nhặt lên một sợi dây buộc quần màu đen, sau đó bế Tịch Nhan sang chiếc ghế tình nhân ở một bên.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.