22 Chương 7: Truyện ngắn dài tập - Phần 16
Ba người lại một lần nữa quay trở lại thành phố, Hà Nguyên mở lại cửa tiệm của mình, Bạch Tuyết Ly vì đã phát sinh quan hệ với hắn nên mấy ngày liền không tới tìm, mãi cho đến một ngày có một người đàn ông trung niên đến tiệm của hắn cầu xin giúp đỡ, người này dáng vẻ lờ đờ uể oải như thể mấy ngày liền không được ngủ ngon, hai quầng thâm mắt rất nặng.
"Xin hỏi cậu là phù sư phải không, tôi muốn xin cậu giúp bệnh viện chúng tôi một tay." Quản thúc nói, hắn cũng rót cho ông ta một tách trà.
"Giúp bệnh viện sao, là nơi nào xuất hiện thứ bẩn thỉu gì à?" Hà Nguyên hỏi.
"Đúng vậy, đã một tuần lễ rồi, trong bệnh viện có bệnh nhân chết ly kỳ, sau khi chết sắc mặt trắng bệch vô cùng đáng sợ, hiện tại đã chết tám người rồi, cứ tiếp tục như vậy bệnh viện sẽ bị niêm phong mất, xin cậu hãy giúp đỡ cho." Quản thúc khẩn cầu.
"Người chết đều là những ai?" Hà Nguyên muốn tìm hiểu tình hình liền hỏi.
"Lúc đầu xảy ra chuyện chết chóc ly kỳ này đều là mấy người già, bác sĩ cũng không chú ý lắm, tưởng là do đột quỵ tim mà chết, nhưng mấy ngày nay người chết toàn là nam thanh nữ tú, cho đến hôm qua một nữ y tá trẻ tuổi cũng chết ly kỳ." Quản thúc giải thích.
"Nghe ông nói vậy, xem ra đúng là lệ quỷ đòi mạng rồi, ông có quan hệ thế nào với bệnh viện?" Hà Nguyên hỏi.
"Tôi là một cổ đông trong bệnh viện, hiện tại bệnh viện xảy ra chuyện như vậy bắt buộc phải có người ra mặt giải quyết, tôi nghe một người bạn già giới thiệu nói cậu là đại sư mạnh nhất khu này, cho nên đặc biệt tới xin giúp đỡ, giá cả dễ thương lượng, xin cậu cứ ra giá đi." Quản thúc thành khẩn nhìn hắn.
"Hai mươi vạn giúp ông dọn dẹp sạch sẽ, ông thấy thế nào?" Hà Nguyên biết bệnh viện nhiều tiền, cố ý đòi nhiều một chút, ông ta cũng sảng khoái đồng ý ngay.
"Được, vậy làm phiền cậu rồi, cậu gửi số thẻ qua đây, tôi chuyển trước cho cậu mười vạn tiền đặt cọc." Quản thúc và hắn đạt thành thỏa thuận.
"Còn nữa, tôi ra vào bệnh viện của các ông cũng không tiện, phiền ông nói rõ tình hình với nhân viên bệnh viện từ trên xuống dưới một tiếng, tôi cần phải được đi lại không chút cản trở ở bất kỳ nơi nào trong bệnh viện." Hà Nguyên nói xong, ông ta cũng hiểu ý liền gọi điện thoại thông báo cho ban quản lý bệnh viện chuẩn bị họp.
Sau đó hắn đi tới phòng họp trong bệnh viện, sau khi giới thiệu làm quen thì đưa cho hắn một tấm thẻ thông hành, tất cả mọi nơi trong bệnh viện đều có thể tự do ra vào, đến 12 giờ đêm Hà Nguyên liền cùng các y tá trực ban, cho đến 2 giờ sáng cũng không xảy ra bất kỳ điều gì quái dị, bắt đầu có chút buồn ngủ, liền đi tới một giường bệnh trống ngủ thiếp đi, lúc này một sắc quỷ thấy hắn đã đi nghỉ ngơi mới dám từ từ mò ra, nó nhìn trúng một nữ y tá xinh đẹp, cứ đi theo sau lưng ngửi mùi hương trên cơ thể cô ấy, thỉnh thoảng còn đùa nghịch thứ lẳng lơ của mình, con cu thô to dài 10 phân.
"Hôm nay sao cứ cảm thấy sau gáy lành lạnh, có phải bị nhiễm lạnh rồi không nhỉ?" Nữ y tá nói.
"Gần đây cứ xảy ra mấy vụ ly kỳ, tớ đều có chút muốn xin nghỉ việc rồi." Cô y tá mập nói.
"Đúng vậy, cậu nói xem liệu có phải có thứ đó không, cho nên mới..." Nữ y tá chưa nói xong đã bị cô y tá mập ngắt lời.
"Đừng nói tiếp nữa, vốn đã sợ rồi cậu còn thêm dầu vào lửa." Cô y tá mập nói.
"Hơi mót tiểu, cậu trông một mình trước đi, tớ vào nhà vệ sinh một lát." Nữ y tá đi vào nhà vệ sinh trong phòng nghỉ của bọn họ.
Cô cởi vài chiếc cúc áo bên dưới áo blouse, kéo quần lót xuống rồi ngồi trên bồn cầu đi tiểu, lúc này sắc quỷ đứng trước mặt cô, tay vẫn không ngừng sục thứ lẳng lơ của nó, nữ y tá thoang thoảng ngửi thấy một mùi tinh dịch đàn ông, nhìn quanh bốn phía cũng không phát hiện ra cái gì, tiểu xong cô dùng khăn giấy lau sạch vùng kín, đứng dậy chuẩn bị kéo quần lót lên thì cảm giác vùng kín bị thứ gì đó vuốt ve, cô cúi xuống nhìn không thấy gì, lúc này có thứ gì đó như chui vào trong vùng kín của cô.
"A~~~ sao cảm thấy như bị dương vật cắm vào vậy, a a a... cảm giác này lại tới rồi." Nữ y tá định kéo quần lót lên thì hai tay bị ấn chặt vào tường nhà vệ sinh.
Lúc này cô sợ tới mức muốn hét đại lên thì quần lót bị giật xuống nhét vào trong miệng cô, muốn nôn lại nôn không ra, sợ tới mức khóc thét lên, vùng kín cũng bị sắc quỷ cưỡng hiếp, nó ôm lấy vòng eo thon gọn của nữ y tá, con cu không ngừng đâm chọc vào âm đạo, nữ y tá muốn dốc toàn lực thoát khỏi sự trói buộc, hai tay vẫn không tài nào rời khỏi mặt tường, đôi chân bị nhấc bổng lên không trung, môi âm hộ của vùng kín cảm thấy bị thứ gì đó vạch ra hai bên, cửa bướm non bị vạch ra rất rộng, sau đó cảm thấy một thứ lành lạnh chui vào trong vùng kín của cô vặn vẹo, giống như lưỡi của đàn ông, nhưng xúc cảm này tiến vào tận sâu trong âm đạo, chắc phải là một chiếc lưỡi rất dài.
"Ư ư ư... cứu... mạng với... ư ư ư..." Nữ y tá sợ tới mức khóc thảm thiết, sắc quỷ vẫn không ngừng cưỡng hiếp cô.
Cô y tá mập cũng hơi mót tiểu, mãi không đợi được đồng nghiệp quay lại liền đi vào phòng nghỉ tìm cô, tiến vào bên trong thì thấy bạn mình đang treo lơ lửng giữa phòng vệ sinh, đôi chân không ngừng lắc lư, nữ y tá đau đớn thẳng thừng lắc đầu, dọa cô y tá mập hét toáng lên, sắc quỷ cũng bị tiếng hét làm cho kinh hãi bỏ chạy, nữ y tá mới rơi bịch xuống, Hà Nguyên nghe thấy tiếng động chạy tới phòng nghỉ, cô y tá mập đã giúp cô mặc xong quần áo, sau khi hỏi han mới biết bị một con quỷ cưỡng hiếp, hắn lại quan sát bốn phía thì âm khí đã hoàn toàn biến mất.
"Con quỷ này chắc đã đi rồi, cô không sao chứ?" Hà Nguyên quan tâm hỏi.
"Tôi không làm công việc y tá này nữa đâu hu hu hu~~ tôi muốn về nhà hu hu hu~~~~" Nữ y tá nói xong liền rời khỏi bệnh viện.
"Bệnh viện này nhiều thứ bẩn thỉu quá, tôi cũng không làm nữa, tôi cũng phải rời khỏi nơi quỷ quái này thôi." Cô y tá mập cũng vội vàng rời khỏi đây.
Hà Nguyên chỉ đành gọi điện thoại cho Quản thúc giải thích tình hình, bảo ông ta phái những y tá gan dạ hơn một chút đến trực đêm, ông ta hiểu rõ sau đó lại phái hai bà cô y tá đến trạm y tá, Hà Nguyên đưa cho hai người bọn họ mỗi người một lá bùa hộ thân, sau đó bảo bọn họ đi làm việc, hắn dán bùa chú tàng hình lên tất cả các phòng bệnh, hắn đã điều tra từ trên xuống dưới khắp bệnh viện một lượt nhưng đều không thấy tăm hơi vong hồn nào.
"Lạ thật đấy, không thể nào chứ, nếu thực sự có quỷ hoành hành thì ít nhiều gì cũng phải có tử khí, tử khí ở bệnh viện này lại chẳng tìm thấy một chút nào, nhưng vừa rồi rõ ràng có quỷ cưỡng hiếp nữ y tá, chẳng lẽ có kẻ thuộc giới thuật sĩ nào đó đã bố trí kết giới trong bệnh viện?" Hà Nguyên cả một đêm chẳng tra ra được gì.
Nhưng đêm nay ngoại trừ nữ y tá bị quỷ cưỡng hiếp ra thì không có người chết ly kỳ nào, hắn cũng mệt rã rời đi về nhà nghỉ ngơi, các cổ đông biết được đêm qua không có ai chết, mọi người ít nhiều gì cũng được an ủi phần nào, hắn cũng không mở cửa tiệm mà ngủ một mạch cả ngày cho đến chín giờ tối mới tỉnh dậy, bụng cũng đói cồn cào liền xuống lầu đến một tiệm sủi cảo ăn một chút, 11 giờ đêm mới quay lại bệnh viện lại bắt đầu canh gác quan sát, lần này gác đến ba giờ sáng đều không có bất kỳ điều gì bất thường, liền dặn dò các y tá già có chuyện gì kỳ lạ thì thông báo cho mình, sau đó lại quay về một khu phòng bệnh trống nghỉ ngơi.
Ba con ác quỷ cảm thấy Hà Nguyên đã không còn canh giữ nữa, lại mò ra bắt đầu tìm kiếm bệnh nhân, bỗng nhiên thấy cửa phòng bệnh và trên người y tá đều có bùa chú không cách nào tiếp cận được, bọn chúng bắt đầu tìm kiếm khắp nơi xem có chỗ nào chưa bị dán bùa để đối phó, cuối cùng tìm được một gian phòng bệnh hồi sức tích cực bên trong có một người phụ nữ trẻ tầm ba mươi tuổi đang nằm sống thực vật, diện mạo đầy đặn trông giống phu nhân nhà quyền quý, vóc dáng thon thả làn da trắng nõn, ba con ác quỷ tìm được một người phụ nữ thì vui mừng khôn xiết, một con ác quỷ kéo tấm rèm qua, che khuất tầm nhìn từ cửa kính bên ngoài nhìn vào, sau đó ba con ác quỷ lột sạch sành sanh quần áo của người phụ nữ sống thực vật kia, mỗi con quỷ đều móc cu ra bắt đầu đâm chọc vào vùng kín, lỗ nhị và khuôn miệng của cô, giường bệnh hồi sức tích cực phát ra tiếng cót két, một người phụ nữ sống thực vật cứ như vậy bị ba con ác quỷ luân phiên cưỡng hiếp, ba cái lỗ của người phụ nữ đều bị ác quỷ xâm hại hết sạch, cưỡng hiếp mãi đến sáng tận lúc đó bọn ác quỷ mới rời đi, để ngày mai có thể tiếp tục chơi cô, bọn chúng mặc lại quần áo cho cô, tấm rèm cũng kéo về vị trí cũ.
Lại qua một ngày, không ai phát hiện ra chuyện của người sống thực vật này, các cổ đông bệnh viện còn tưởng rằng hôm qua không xảy ra bất kỳ chuyện ly kỳ nào, Quản thúc cũng đến tìm Hà Nguyên bàn về chuyện này, mà Hà Nguyên lại không cho rằng đây là một chuyện tốt.
"Những thứ bẩn thỉu này xem ra là sợ tôi, hễ tôi ở bệnh viện là bọn chúng không dám ló mặt ra, cứ như vậy thì rất khó giải quyết tận gốc vấn đề, hơn nữa ngày nào tôi cũng thức đêm thế này cũng không phải là cách." Hà Nguyên uể oải nói.
"Cậu nói cũng phải, đại sư vậy thì phải làm sao bây giờ?" Quản thúc vội vàng hỏi.
"Oa da da~ tôi cũng tạm thời chưa nghĩ ra đối sách, cứ rình thêm vài đêm nữa xem sao đã, tôi phải về ngủ đây." Hà Nguyên nói xong liền rời đi.
Phù thủy và đại sư huynh của gã được người ta tiến cử cho chủ tịch của Bất Chu Sơn là Lôi Sơn Hổ, bảo hai người bọn họ dùng vu thuật khiến cho chủ tịch của tập đoàn Đỉnh Thịnh là Diêu Thịnh Trung và con gái của ông ta là Diêu Mộng Mộng cả hai đều phải chết vì tai nạn.
"Đối với chúng tôi mà nói thì rất đơn giản, ông định ra giá bao nhiêu?" Kính Nguyên Trai hỏi (nam, cao 1m60, nhân vật đại sư vu thuật cổ độc, coi tiền như mạng).
"Nếu hai người có thể làm việc này thật đẹp đẽ, tôi cho hai người tám mươi triệu, nhưng lời mất lòng tôi xin nói trước, nếu hai người xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì hoặc là bị bắt, tiền là không lấy được đâu cho nên tai họa tự hai người phải gánh lấy, hai người có thể suy nghĩ một chút, tôi không làm khó hai người." Lôi Sơn Hổ bá khí đáp lại, sau đó ngậm một điếu xì gà.
"Ông ra cái giá này với điều kiện ông nói rất hợp lý, chúng tôi có thể chấp nhận, sư đệ chú thấy thế nào?" Kính Nguyên Trai nhìn sang gã.
"Sư đệ nghe theo đại sư huynh." Hồ Huyền Tử nói, trước đó gã bị Hà Nguyên đánh trọng thương chỉ có thể dùng bùa tục mệnh để duy trì sự sống, hiện tại được đại sư huynh dùng thuật băng tằm cổ bảo toàn được tính mạng không còn lo ngại nữa.
"Rất tốt, vậy thì hợp tác vui vẻ, tôi cung kính chờ tin vui của hai người nhé, nào cạn ly~" Lôi Sơn Hổ cụng ly rượu với hai người bọn họ.
Hai người qua dò la tin tức về tình hình của hai cha con tập đoàn Đỉnh Thịnh, bên cạnh bọn họ đều có đạo sĩ và vệ sĩ đi theo tháp tùng, vệ sĩ đối với bọn họ không có gì trở ngại, chỉ là hai tên đạo sĩ kia không rõ đạo hạnh thế nào, chuẩn bị tìm cơ hội gặp thử bọn họ là sẽ rõ ngay.
"Sư huynh, hoa văn đạo giáo của những đạo sĩ này là 'Tĩnh Nguyên Đạo Quán', đối phó với bọn họ mà để lại manh mối là chúng ta khốn đốn đấy." Hồ Huyền Tử nhắc nhở, đại sư huynh có chút mất kiên nhẫn.
"Có phải chú bị tên kia đánh cho mất hết gan dạ rồi không, bây giờ làm việc cứ rụt rè sợ sệt thì khó thành đại sự, chú có sợ thế nào thì cút về rừng sâu núi thẳm mà tu hành đi, phi vụ tám mươi triệu này một mình tôi làm." Kính Nguyên Trai nói, gã cũng không nói thêm gì nữa.
"Tĩnh Nguyên Đạo Quán" chính là một trong số ít những đạo quán lớn đếm trên đầu ngón tay trong thành phố lớn, bên trong có mấy vị đạo gia tiên sư đức cao vọng trọng sinh sống, có người vì muốn đắc đạo thành tiên cũng đến đây tu hành, nhưng Tĩnh Nguyên Đạo Quán mười năm mới tuyển rộng rãi mười danh đệ tử, nhang khói trong quán cũng rất thịnh vượng, cho nên Hồ Huyền Tử có chỗ kiêng dè cũng là điều dễ hiểu.