20 Chương 7: Truyện ngắn dài tập - Phần 14
"Giá của tôi là tám... tám mươi triệu ạ, có thể giảm một chút không." Chu Diệp nhìn mà líu cả lưỡi, Hà Nguyên lắc đầu.
"Đây đã là giá tình nghĩa rồi, bình thường tôi toàn thu một trăm triệu đấy." Hà Nguyên nói.
"Nhưng anh lấy của Bạch Tuyết Lâm có ba mươi triệu thôi mà, sao lại chênh lệch lớn thế, bớt chút đi, chín mươi triệu được không?" Chu Diệp vẫn muốn mặc cả.
"Cô đi ra từ đây rẽ phải đến căn nhà thứ tám, chỗ đó thu cô tối đa sáu triệu là cùng thôi." Hà Nguyên nói xong lại cầm chén trà lên tiếp tục uống, chính vì lần trước cô ta bảo anh là kẻ lừa đảo giang hồ, nên lần này anh mới không muốn nhận đơn của cô ta.
"Tôi sai rồi, tôi sai rồi thầy Hà, mấy người đó đều là thầy cúng rởm còn anh mới có bản lĩnh thật sự, cầu xin anh đấy, tám mươi triệu tôi thực sự không đào đâu ra." Chu Diệp lại một lần nữa thành khẩn cầu xin anh, lúc này Bạch Tuyết Ly cũng bước vào tiệm.
"Hà Nguyên anh giúp cô bạn thân của tôi đi, tám mươi triệu của cô ấy tôi trả thay cho, anh cứ coi như làm việc thiện đi mà." Đến cả Bạch Tuyết Ly cũng ra mặt nói đỡ, anh cũng không tiện làm khó cô ta nữa.
"Tôi nhận ủy thác của ai thì lấy tiền của người đó, cô có thể trả tôi bao nhiêu?" Hà Nguyên nhìn về phía Chu Diệp.
"Mấy năm đi làm thuê tôi cũng tiết kiệm được hơn sáu mươi triệu, tôi đưa hết cho anh, xin anh hãy cứu ngôi làng của chúng tôi." Chu Diệp không dám ngẩng đầu nhìn anh nữa.
"Nể mặt bạn học của tôi xin tình giùm cô, lần này tôi chỉ thu cô ba mươi triệu thôi, nhưng nếu có lần sau thì giá khởi điểm là ba trăm triệu đấy nhé." Hà Nguyên hỏi.
"Cảm ơn anh, cảm ơn cậu bạn thân chí cốt." Chu Diệp nói, sau đó Hà Nguyên chuẩn bị một số đạo cụ rồi đeo chiếc ba lô trên vai lên.
"Đi thôi, trước khi trời tối có thể đến được làng của các cô không?" Hà Nguyên hỏi, cô ta gật đầu dẫn đường cho anh, không ngờ Bạch Tuyết Lâm cũng đòi đi theo.
"Cậu ơi ở đó bắt đầu có yêu quái ăn thịt người rồi, cậu không được đi theo đâu." Chu Diệp giải thích ba lần bốn lượt, nhưng cô ấy cứ khăng khăng đòi đi.
"Nơi đó không phải là chỗ để chơi đâu, con yêu vật này cụ thể lợi hại thế nào tôi còn chưa rõ, đến lúc đánh nhau thật sự tôi không có cách nào bảo vệ cô đâu, tốt nhất là đừng đi." Hà Nguyên cũng giải thích, cuối cùng vẫn không khuyên nổi nên đành đi cùng nhau.
Cả bọn cùng đi xe của Bạch Tuyết Ly hướng về phía ngôi làng, lái xe bốn tiếng đồng hồ đến hơn năm giờ chiều thì tới nơi, sau khi đến nhà ông nội, trưởng làng ra đón cháu gái mình nhưng vẫn có chút lo lắng, sau đó nghe giải thích về vị thầy pháp được mời đến, trưởng làng liếc nhìn anh một cái, trẻ măng thế này liệu có làm ăn được gì không, nhưng cũng ngại không hỏi thẳng bèn kéo cháu gái sang một bên hỏi han chi tiết, thấy cháu gái thề thốt đảm bảo, ông mới miễn cưỡng tạm thời tin tưởng, giúp họ dọn dẹp ra hai căn phòng, để cháu gái và bạn cô ấy ngủ một phòng, Hà Nguyên ngủ một phòng, để tránh đánh rắn động cỏ anh bảo mọi người tạm thời giữ bí mật về thân phận của mình, tất cả đều đồng ý.
Lúc ăn tối ông nội vì thực khách là cháu gái và bạn của cô ấy nên đã thịt một con gà để bồi bổ cho họ, trên bàn ăn liên tục hỏi han cháu gái ở bên ngoài sống có tốt không, có ăn no mặc ấm không, cả nhà nói cười vui vẻ đợi đến khi ăn xong xuôi, cháu gái cùng bạn học đi rửa bát thì ông mới bắt đầu trò chuyện với Hà Nguyên.
"Thầy pháp, anh có bao nhiêu phần chắc chắn có thể thu phục được con yêu quái này?" Trưởng làng hỏi.
"Chuyện này vẫn chưa rõ, tôi phải đến Lâm phủ mà các người nói trước đó xem xét một chút mới biết được, trong các người có ai ban đêm dám dẫn đường không?" Hà Nguyên nói, sắc mặt trưởng làng lộ vẻ kinh hoàng.
"Thật không giấu gì anh, trong cái làng này đã mấy năm nay không ai dám bén mảng đến trong vòng bán kính ba cây số quanh Lâm phủ rồi, chứ đừng nói là dẫn đường vào ban đêm, hay là sáng sớm mai tôi dẫn đường cho anh nhé?" Trưởng làng vừa nói vừa châm điếu thuốc lào.
"Được rồi, lá bùa này ông cứ mang theo bên mình, bảo đảm bình an." Hà Nguyên đưa cho trưởng làng, ông cũng cung kính nhận lấy, hai cô gái cũng rửa bát xong đi ra, anh cũng đưa cho mỗi người một lá bùa.
Sau khi mặt trời lặn, nhà nhà đều đóng chặt cửa sổ không ai dám ra ngoài, chỉ có ở nhà trưởng làng, một mình Hà Nguyên đứng giữa đường quan sát xung quanh, lúc này Bạch Tuyết Lâm cũng bước ra trò chuyện với anh.
"Anh có quan sát được gì không?" Bạch Tuyết Lâm hỏi.
"Không có, toàn bộ ngôi làng từ lúc vào đến giờ tôi đều không mớ thấy bất kỳ yêu khí hay tử khí nào, xem ra nguồn cơn tai họa chắc chắn là ở Lâm phủ rồi, không liên quan gì đến ngôi làng cả." Hà Nguyên nói.
"Vậy thì nghỉ ngơi sớm đi." Bạch Tuyết Lâm quan tâm nói, anh gật đầu.
"Tôi muốn ở lại một lát nữa cô đi ngủ trước đi, nhớ kỹ bùa không được rời thân." Hà Nguyên nhắc nhở cô lần nữa, Bạch Tuyết Lâm liền lấy lá bùa đeo trên cổ từ trong áo ra cho anh xem.
Đêm nay trôi qua trong bình yên vô sự, sáng hôm sau ăn sáng xong trưởng làng liền dẫn Hà Nguyên đi về phía Lâm phủ, đi gần hơn một tiếng đồng hồ sắp đến Lâm phủ thì ông không dám tiến lên nữa, anh đã biết vị trí cụ thể rồi.
"Buổi tối một mình tôi sẽ qua đó, trưởng làng chúng ta về thôi." Hà Nguyên nói xong hai người liền quay về.
Mãi cho đến sau khi mặt trời lặn, anh mang theo chiếc ba lô và một chiếc đèn pin đi về phía Lâm phủ, bảo mấy cô gái ngoan ngoãn ở trong nhà đợi anh về, trưởng làng mang đến một cây súng săn cho anh phòng thân nhưng anh không nhận thứ này.
"Đối phó với thứ tà vật này, súng săn không có tác dụng gì đâu, tôi đi đây." Hà Nguyên nói xong liền đứng dậy.
Khi đến Lâm phủ, nơi đây lại thắp đèn lồng sáng rực, một bà chủ trẻ tuổi xinh đẹp đang gọi anh, Hà Nguyên cũng bước tới, bà chủ khách sáo hỏi.
"Tiểu đệ từ đâu đến thế, muộn thế này còn một mình đi đường đêm, không sợ gặp phải sơn tặc sao?" Bà chủ cười hỏi.
"Tôi là một người đi du lịch bụi đến đây thì bị lạc đường, không biết có thể tá túc ở chỗ cô một đêm không?" Hà Nguyên lịch sự hỏi.
"Nơi này của tôi chính là một quán trọ, thôi thì cho cậu ở lại một đêm vậy, không lấy tiền của cậu đâu." Bà chủ nói xong liền đi vào trong phủ, Hà Nguyên đi theo sau cô ta.
(Oa~ Nữ yêu này hóa thân thành hình dáng phụ nữ trông cũng chuẩn quá chứ, ngực nở mông cong đôi chân dài thon thả, đúng là quý bà sang trọng nha) Hà Nguyên thầm nghĩ.
Cô ta dẫn anh đến bàn ăn chuẩn bị sẵn một ít rượu thịt, lúc rót rượu cho Hà Nguyên cố ý áp sát vào để bộ ngực cọ vào vai anh, sau đó ngồi bên cạnh vắt chéo chân nhìn anh, Hà Nguyên tuy biết người phụ nữ này chính là nữ yêu nhưng bản thân rốt cuộc vẫn là một thiếu niên trẻ tuổi khí huyết phương cương, thực sự có chút không chịu nổi sự khiêu khích như vậy, chậm rãi cầm ly rượu lên uống một ngụm để trấn tĩnh.
"Tiểu đệ để tôi gắp cho cậu ít thức ăn, ái chà ngại quá làm rơi lên quần cậu rồi." Bà chủ cố ý làm rơi thức ăn lên quần anh, sau đó dùng tay giúp anh lau chùi, vừa lau vừa vuốt ve ngay chỗ dương vật của anh.
"Bà chủ để tôi tự làm cho." Hà Nguyên lúc này cậu em nhỏ đã bị vuốt ve đến mức cứng đờ, anh có chút ngượng ngùng rồi.
"Ngại quá tiểu đệ, bận lau chùi không cẩn thận chạm vào chỗ đó của cậu rồi, nhưng cậu em nhỏ của cậu hình như cứng lên rồi kìa." Bà chủ lộ ra ánh mắt mê hoặc nhìn anh.
Hà Nguyên quay lưng lại với cô ta dùng tay ấn dương vật xuống, lúc này hai tay bà chủ đặt lên vai anh, đôi môi ghé sát tai anh thầm thì to nhỏ, hơi thở khi nói chuyện thổi vào tai anh cảm thấy vô cùng ngứa ngáy khó nhịn, kích thích toàn bộ hormone trong cơ thể anh lên, bà chủ thấy khiêu khích đã hòm hòm liền ngồi lên đùi anh, dương vật còn ghì vào mông bà chủ, dùng tay chậm rãi vuốt ve cằm Hà Nguyên.
"Tiểu đệ bây giờ cái quán trọ này chỉ có hai người chúng ta thôi, cậu muốn làm gì bà chủ đều chiều theo cậu hết, cậu không cần phải kìm nén bản thân nữa được không nào." Bà chủ nói rồi ghé môi hôn anh, anh cũng không né tránh, chậm rãi nụ hôn lưỡi bắt đầu nồng nàn.
Phía sau bà chủ bắt đầu vươn ra những sợi dây leo muốn quấn chặt lấy anh, Hà Nguyên kích hoạt kim phù văn lộ phủ khắp toàn thân chấn bay nữ yêu ra ngoài, đẩy lùi vài mét sau đó đứng vững lại nhìn anh mỉm cười nhẹ nhàng, cả hai bên đều đã biết thân phận của đối phương.
"Cái thằng nhóc con này, rõ ràng là người trong giới thuật sĩ mà còn giả vờ bộ dạng vô tội không hại ai, hôn tỷ tỷ thế nào có vui không hả." Nữ yêu trêu chọc, anh cũng chậm rãi đứng lên, lúc này dương vật vẫn cứng ngắc nhô cao lên lớp quần.
"Nói thật đấy, nhan sắc này của cô đổi lại là ai thì cũng không chịu nổi đâu, huống chi là tôi, nhưng cô đã giết hại nhiều người như vậy hôm nay tôi phải thu phục cô thôi." Hà Nguyên móc ra mười mấy lá bùa vàng tung lên không trung.
Nữ yêu cũng dùng dây leo phát động tấn công, anh nhanh chóng né tránh dùng bùa vàng dán lên dây leo khiến nó mất đi tính tấn công rơi rụng xuống đất, nữ yêu liền dùng yêu thuật triệu hồi ra rất nhiều tinh linh cây cối, chúng biết sử dụng ma pháp tấn công, nhưng cũng nhanh chóng bị anh bắn hạ, nữ yêu dùng dây leo bao bọc lấy bản thân biến thành thụ yêu cao hơn ba mét, lúc này dùng bùa vàng tấn công nó đã không còn tổn thương gì nhiều nữa.
"Lũ người giới thuật sĩ đáng ghét các ngươi, ta phải giết sạch từng đứa một." Nữ yêu cắm hai sợi dây leo xuống đất, từ dưới lòng đất xung quanh Hà Nguyên mọc ra những cành cây thô trướng đâm thẳng lên vô cùng sắc bén, cũng may né tránh nhanh nên chỉ bị rách quần áo.
"Đây chính là bản thể của cô, vậy thì tôi cũng chơi thật đây, Hỏa phù - Tam muội chân hỏa." Hà Nguyên thấm hỏa phù vào hai tay, lúc này hai lòng bàn tay rực cháy ngọn lửa.
Anh bắt đầu áp sát về phía bản thể thụ yêu né tránh những cành cây xuất hiện trên mặt đất, đến gần sát nó liền nhảy vọt lên ở vị trí bụng nó mà không ngừng tung đòn, mỗi nơi bị đánh trúng thụ yêu liền bốc cháy dữ dội, không biết bị đánh trúng bao nhiêu lần cơ thể nó đã bị Tam muội chân hỏa thiêu rụi hoàn toàn, chỉ nghe thấy tiếng hét thảm thiết xé lòng của nó, nó nhanh chóng lột bỏ lớp dây leo trên người rơi rụng xuống mặt đất, lúc này nữ yêu hoàn toàn khỏa thân phơi bày trước mặt anh.
"Cậu cụ thể là thuộc phái thuật sĩ nào mà mạnh thế." Nữ yêu đã bị đánh trọng thương đến mức không thể gượng dậy nổi.
"Tôi là phù thủy, cũng có thể nói là kẻ lừa đảo giang hồ, biết tay nhau chưa hả." Hà Nguyên lúc này cảm thấy cơ thể nóng nực khó nhịn, tim đập nhanh liên hồi thở hổn hển.
"Cậu đúng là giỏi nhịn thật đấy, giờ mới phát tác sao, khụ khụ~~" Nữ yêu giễu cợt.
"Ý gì đây, chẳng nhẽ cô đã hạ độc tôi, không thể nào tôi có kim đan hộ thể bách độc bất xâm." Hà Nguyên thở hổn hển nói, bên dưới dương vật càng thêm cứng ngắc dữ dội.
"Nhưng thứ ta hạ là xuân dược, đâu có nằm trong danh mục độc dược." Nữ yêu thoi thóp nói.
"Mẹ kiếp, lại còn có cái lỗi hệ thống này nữa, sơ suất quá, nhưng đã là xuân dược thì chỉ cần tìm đàn bà giải tỏa không phải là giải được sao." Hà Nguyên nhìn về phía cô ta bước tới, nữ yêu cũng không bỏ chạy nằm trên mặt đất dang rộng hai chân ra.
Hà Nguyên túm lấy vai cô ta lật người lại, dán lên lưng cô ta một lá bùa trấn áp, khiến cô ta không thể sử dụng bất kỳ yêu thuật và pháp lực nào, nữ yêu vốn muốn nhân cơ hội này hút lấy năng lực của anh, không ngờ bị anh nhìn thấu sau khi bị dán bùa nữ yêu liền biến thành giống như một người phụ nữ bình thường, Hà Nguyên cởi bỏ quần áo trên người lộ ra cây dương vật dài mười hai xăng-ti-mét, từ phía mông cô ta vạch hai bên đùi ra, rồi nắm lấy dương vật chậm rãi đâm vào trong âm hộ nhỏ nhắn của cô ta, hai tay bám chặt lấy vai nữ yêu, dương vật liền ra sức dập nảy điên cuồng.