Trở về truyện

Thiên dâm dịch đàm - Chương 7: Truyện Ngắn Dài Tập - Phần 13

Thiên dâm dịch đàm

19 Chương 7: Truyện ngắn dài tập - Phần 13

Uống xong ly rượu, gã phu xe nổi lòng tà dâm, ôm chặt lấy bà chủ quán mà hôn lưỡi nồng nhiệt, sau đó đè bàng hoàng nàng lên bàn ăn, từ từ cởi từng chiếc cúc áo sườn xám, lột phăng y phục ra. Bên trong bà chủ quán chẳng hề mặc áo lót hay quần lót, làn da trắng ngần mịn màng phơi bày trọn vẹn trước mắt gã. Nhìn cảnh tượng ấy, dương vật gã phu xe trầm trồ ngẩng cao đầu, gã nhanh chóng lột quần mình, vạch rộng hai đùi bà chủ quán ra, cắm phập món đồ thô kệch vào tận sâu trong âm đạo, ra sức dập nẩy liên hồi.

"Á á á... mạnh quá đi~ đâm người ta sướng chết đi được, mạnh tay chút nữa đi khách quan, á á á..." Bà chủ quán rên rỉ dâm đãng.

"Bà chủ, nàng lăng loàn quá đấy~ Có phải lâu rồi chưa được nếm mùi gậy thịt của đàn ông không hả, ồ ồ ồ~~~~ Để ta cho nàng ăn no nê nhé, á á~~" Gã phu xe hùng hục cày cuốc nơi hang động nhỏ của nàng.

Chiếc bàn ăn bị động tác hoan ái của hai kẻ nọ làm cho rung lắc kịch liệt, tiếng động kẽo kẹt vang lên không ngớt. Kế đó, gã nhẹ nhàng bế bổng bà chủ quán lên, gã ngồi trên ghế đẩu để nàng ngồi dạng chân hai bên trên đùi mình. Động tác thúc mạnh từ dưới lên trên làm bà chủ quán phát ra những tiếng kêu vừa sung sướng vừa lẳng lơ.

"Á á á... lang quân chàng khéo làm chuyện ấy quá, làm thiếp sướng đến chết đi sống lại rồi, á á á... đâm tới tận tử cung rồi này, á á á... sướng quá, thiếp còn muốn nhiều hơn nữa, ừm ừm ừm~~~~" Bà chủ quán sung sướng rên rỉ, ngón tay cào loạn trên lưng gã, để lại từng vệt rướm máu.

Hì hục suốt nửa canh giờ và xuất tinh hai lần, gã phu xe rốt cuộc kiệt sức, nằm bệt xuống sàn nhà cùng bà chủ quán thở dốc vì quá thỏa mãn. Đúng lúc này, từ phía sau người bà chủ quán bỗng mọc ra vô số dây leo thô dày, quấn chặt lấy gã phu xe. Chờ đến khi gã định thần lại thì đã chẳng thể cử động được nữa.

"Cái gì thế này? Cứu mạng với, cứu mạng với! Ngươi... ngươi không phải là người!" Gã phu xe kinh hoàng nhìn nàng, lúc này nàng liền nhe ra một hàm răng nhọn hoắt kinh tởm nhìn gã.

Sau đó, các xúc tu dây leo đâm thẳng vào miệng và hậu môn gã, bắt đầu hút máu. Ả yêu nữ đứng bên cạnh thưởng thức bữa tiệc máu với gương mặt đầy thỏa mãn. Chẳng mấy chốc, gã phu xe đã bị hút cạn thành một xác khô, bị dây leo quấn chặt rồi kéo tuột vào cái giếng cạn sâu thẳm trong phủ trạch. Bên trong giếng đã chất đống hàng trăm xác khô như vậy. Trước đây từng có một ngôi làng cách nơi này không xa, trưởng thôn từng mời đạo sĩ đến muốn dọn dẹp tòa Lâm phủ này, kết quả đạo sĩ cũng bị yêu nữ giết chết, nam đinh cường tráng trong làng cũng mất tích một cách kỳ lạ. Lâu dần, nhiều người chọn cách bỏ làng di cư đi nơi khác, chỉ còn lại vài hộ chưa đi. Điều kỳ lạ là sau đó ả yêu nữ kia cũng không đến hãm hại ngôi làng này nữa.

Dần dà, dân làng lại kéo nhau quay về đây sinh sống. Cho đến một đêm, ả yêu nữ kia lại bắt đầu ra tay với các thanh niên nam nữ trong làng, đó lại là một cặp vợ chồng mới cưới. Chú rể đang ở bên ngoài chúc rượu họ hàng làng xóm vô cùng náo nhiệt, còn cô dâu thì đội khăn voan đỏ ngồi đợi lang quân trong phòng tân hôn. Yêu nữ hóa thành những sợi dây leo lách qua khe cửa lẻn vào phòng, rồi hiện ra hình người trong bộ dạng trần truồng, chậm rãi tiến về phía cô dâu. Cô dâu tưởng chú rể đi vào nên hơi ngượng ngùng nhắm nghiền mắt lại không dám nhìn.

Yêu nữ vén chiếc khăn voan đỏ lên, thấy nàng nhắm mắt đầy thẹn thùng, liền đưa tay nâng cằm nàng lên rồi đặt một nụ hôn. Đây là lần đầu tiên cô dâu hôn tướng công nên không hề nhận ra người trước mặt chẳng phải chồng mình, yêu nữ luồn lưỡi vào trong quấn quýt nồng nhiệt. Cô dâu hé mở mắt ra, giật mình kinh hãi vội đẩy ả ra. Ngay khi định hét lớn thì miệng nàng đã bị dây leo quấn chặt, không cách nào phát ra âm thanh.

"Mỹ nhân nhỏ, sao thế, vừa rồi còn thân mật với ta thế cơ mà, sao vừa chớp mắt đã lật lọng rồi? Ta phải phạt nàng thật nặng mới được." Yêu nữ dùng dây leo trói chặt tứ chi khiến nàng không thể động đậy, rồi vạch rộng hai chân nàng ra.

"Ưm ưm ưm... ưm ưm ưm... ưm ưm..." Cô dâu ra sức vùng vẫy muốn thoát khỏi sự kiềm tỏa, nhưng mọi sự chống cự đều vô dụng.

Phía sau yêu nữ mọc ra một chiếc đuôi, mà đầu chiếc đuôi ấy lại giống hệt như gậy thịt của đàn ông. Yêu nữ ngồi xổm trên bụng nàng, quy đầu của chiếc đuôi từ từ thọc vào trong tà váy cô dâu, vén quần lót ra rồi đâm thẳng vào hang nhỏ. Gậy thịt thô to cắm vào trong âm đạo làm rách màng trinh, máu tươi tuôn ra nhuốm đỏ cả chiếc váy cưới.

"Á~~~ ưm ưm ưm~~~~ ưm ưm ưm~~~~" Cô dâu đau đớn lắc đầu quầy quậy, nước mắt lã chã làm nhòe nhoẹt cả lớp trang điểm.

"Chà chà~ Không ngờ gã đàn ông của nàng còn chưa bóc tem nàng nữa, đúng là một cô gái giữ gìn tiết hạnh, tiếc là, sự trong trắng của nàng thuộc về ta rồi, ha ha ha~" Yêu nữ từ từ cởi chiếc áo tân hôn của nàng ra, lột ra thì thấy một chiếc yếm đỏ thêu đôi chim phượng hoàng.

Yêu nữ mạnh tay giật phăng chiếc yếm, để lộ ra đôi gò bồng đảo cúp D đầy nảy nở đầy đặn. Ả dùng hai tay nhào nặn đôi gò bồng đảo ấy, rồi nằm rạp xuống, áp ngực mình vào ngực cô dâu mà vân vê đùa giỡn. Chiếc đuôi thúc vào hang nhỏ của cô dâu ngày một nhanh hơn, khiến nàng chỉ vài phút sau đã đạt cao trào, mật ngọt dâm thủy tuôn ra xối xả làm ướt sũng cả váy cưới, đôi chân run rẩy bần bật. Yêu nữ vẫn chưa thỏa mãn, tiếp tục dày vò nàng. Chú rể lúc này vẫn đang mải miết uống rượu với dân làng, hoàn toàn không biết chuyện kinh hoàng đang xảy ra bên trong. Họ uống đến tận khuya, còn cô dâu thì bị yêu nữ hành hạ hơn một canh giờ, hang nhỏ bị chiếc đuôi cưỡng hiếp đến mức xuất huyết trầm trọng, bị yêu nữ hành hạ đến chết sống.

"Á á~~~ Làm chuyện này sướng quá, vậy mà lại chơi chết mất mỹ nhân nhỏ này rồi, chao ôi~ Thật là đáng tiếc, sao lại không chịu chơi thế này." Yêu nữ thu lại toàn bộ dây leo, thè chiếc lưỡi dài ngoằng vào tận cuống họng cô dâu, bắt đầu hút máu. Sau khi hút cô dâu thành một cái xác khô, ả dùng dây leo lột sạch y phục của nàng ra, rồi ném xác vào góc giường.

Kế đó, yêu nữ mặc quần áo của cô dâu vào rồi tắt đèn đi, cả căn phòng tối om om chờ đợi con mồi tiếp theo tìm đến. Lại qua nửa canh giờ, làng xóm láng giềng cuối cùng cũng ra về, chú rể lúc này đã say bí tỉ, đi đứng lảo đảo bước vào phòng tân hôn. Nhìn căn phòng tối đen như mực, gã định bước tới bật đèn thì...

"Không cần bật đèn đâu, chúng ta nghỉ ngơi thôi." Yêu nữ lên tiếng, chú rể lúc này say quá nên chẳng nhận ra đó không phải giọng nói của vợ mình.

"Được rồi bà xã." Gã lảo đảo đi tới trước giường, giúp cô dâu vén khăn voan đỏ, liền bị yêu nữ ôm chầm lấy vai kéo xuống giường hôn nhau. Trong bóng tối đen kịt, chú rể cũng không nhìn rõ dung mạo của ả, hai người từ từ cởi bỏ y phục, trần truồng quấn lấy nhau hôn hít.

"Ừm ừm~~~ Chàng liếm hang nhỏ của người ta, ngứa quá đi, á á á~~~~ Đừng mà, chịu không nổi mất thôi, á á~~" Yêu nữ giả vờ rên rỉ đầy ngứa ngáy và thẹn thùng.

"Bà xã, tiếng rên của nàng nghe làm ta hưng phấn quá~" Lưỡi chú rể luồn hẳn vào trong âm đạo của ả mà khuấy động.

Chiêu này quả thực khiến yêu nữ vô cùng sung sướng, hai tay ả bấu chặt vào góc gối, phát ra từng tràng kêu dâm đãng. Tiếp đó chú rể nhanh chóng dùng lưỡi đảo lướt trên hạt lựu dâm hạch của ả, khiến yêu nữ sướng đến điên dại, tiếng rên rỉ ngày một lớn hơn.

"Ông xã mau làm người ta đi, bên dưới ngứa quá, muốn quá rồi, ừm ừm..." Yêu nữ nổi lẳng lơ, gã trèo lên người ả, nắm lấy dương vật thụt mạnh vào trong cái hang nhỏ ướt át, rồi bắt đầu dập nẩy.

Hang nhỏ của yêu nữ bị chơi đùa đến mức bên trong tràn ngập dâm thủy, bị chú rể thúc mạnh làm nước nôi bắn tung tóe ra ngoài, lông mu của gã cũng bị dâm thủy thấm ướt đẫm. Nghe tiếng rên rỉ dâm đãng của vợ mình, tốc độ của gã ngày một nhanh hơn, vài phút sau một lượng lớn tinh dịch đã bắn thẳng vào âm đạo yêu nữ, rồi gã nằm vật ra mềm nhũn trên người ả. Yêu nữ thử vài lần thấy gã không còn phản ứng gì liền vô cùng thất vọng, vốn dĩ còn muốn làm tình thêm vài hiệp nữa, không ngờ gã đàn ông này lại vô dụng như vậy. Dây leo của yêu nữ quấn chặt lấy chú rể, rồi bóp cằm gã, thọc chiếc lưỡi dài vào sâu trong họng gã bắt đầu hút máu. Chú rể bị đau đớn làm cho bừng tỉnh, muốn cử động nhưng không thể, cứ thế cũng bị yêu nữ hút thành xác khô.

Đến ngày thứ hai, họ hàng đến thăm cặp vợ chồng mới cưới, gọi cửa mấy lần không thấy ai trả lời, vừa định gõ cửa thì cửa đã tự động mở ra. Họ bước vào trong gọi tên hai người, thấy cửa phòng ngủ mở toang, bước vào thì phát hiện một cái xác khô nằm trên giường, kinh hãi rụng rời chạy ra ngoài báo cho trưởng thôn. Sau khi báo án, hai cái xác khô cũng bị cảnh sát mang đi. Cảnh sát cũng biết rõ chuyện này có lẽ có liên quan đến tòa Lâm phủ, nhưng họ cũng biết nơi này tà ma rất hung dữ, ngay cả bọn họ cũng không dám bén mảng vào trong.

Trưởng thôn đối với việc này cũng vô cùng bất lực, nếu lúc này mà di dời thì hơn hai mươi mẫu lúa mì đang trồng trên đồng phải làm sao đây. Trong lúc tiến thoái lưỡng nan thì điện thoại vang lên, là cô cháu gái gọi đến. Vốn dĩ chỉ là trò chuyện hỏi thăm gia đình, đột nhiên nghe cháu gái nói muốn về quê ở một thời gian, người ông lập tức từ chối thẳng thừng, còn đem sự thật kể cho cô nghe.

"Bây giờ trong làng lại xuất hiện thứ không sạch sẽ, cháu nghìn vạn lần đừng có về đấy. Ông mà không phải vì sắp đến mùa gặt lúa mì thì ông cũng muốn rời khỏi đây rồi, cháu tuyệt đối đừng về đấy, nghe rõ chưa?" Trưởng thôn năm lần bảy lượt dặn dò.

"Ông nội, cháu ở trên thành phố có quen một vị phù sư rất giỏi, anh ấy còn từng giúp nhà bạn thân cháu dọn dẹp thứ bẩn thỉu nữa đấy, hay là cháu mời anh ấy về giúp nhé?" Chu Diệp nói.

"Có thật sự giỏi thế không cháu? Trước đây cũng từng mời đạo sĩ cao tay rồi, cuối cùng cũng bị con yêu quái này hại chết thảm khốc." Trưởng thôn vẫn có chút lung lay.

"Người này nhất định có thể giúp làng mình giải quyết con yêu quái đó, ông cứ yên tâm, bây giờ cháu đi tìm anh ấy giúp đỡ đây." Chu Diệp nói xong liền cúp điện thoại.

Hôm đó, trong tiệm của Hà Nguyên vẫn chẳng có một bóng người, anh ngồi trên ghế bành nhâm nhi trà Long Tỉnh. Đúng lúc này, Chu Diệp đạp chiếc xe đạp công cộng đến tiệm của anh, thở hổn hển gọi tên anh. Hà Nguyên nhất thời chưa nhớ ra cô là ai, sao lại biết tên mình.

"Tôi là... Chu Diệp, lần trước cùng ăn buffet với Bạch Tuyết Ly đấy, anh nhớ tôi không?" Chu Diệp vừa thở dốc vừa nói, anh vội vàng rót cho cô một ly trà.

"Ồ~ Nhớ rồi nhớ rồi, xin hỏi có chuyện gì không?" Hà Nguyên nhìn cô hỏi.

"Tôi muốn mời anh đến làng của chúng tôi, giúp giải quyết một số thứ bẩn thỉu được không?" Chu Diệp vừa uống nước trà vừa nói.

"Hửm... Nếu tôi không nhớ nhầm thì lần trước cô hình như bảo tôi là kẻ lừa đảo cơ mà~ Sao bây giờ cô lại dám tin tưởng tìm đến tôi thế?" Hà Nguyên vặn hỏi.

"Là Bạch Tuyết Ly kể lại với tôi, anh đã giúp nhà cậu ấy giải quyết chuyện tà vật rồi, cho nên lần này xin anh nhất định phải giúp làng của chúng tôi, nếu không sẽ lại có người chết mất." Chu Diệp khẩn cầu.

"Hửm... Giúp cô thì không vấn đề gì, nhưng chắc cô cũng biết tiêu chuẩn thu phí của tôi là rất cao đấy. Theo như cô nói thì con yêu vật này chắc chắn là rất lợi hại, các đạo gia và pháp gia quanh vùng chắc chắn cũng không xử lý được, nếu không cô cũng chẳng tìm đến tôi đúng không?" Hà Nguyên phân tích cho cô nghe, sau đó giơ ra một ký hiệu số tám cho cô xem.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.