Trở về truyện

Thần Nữ Tiêu Dao Lục (NTR) - Chương 11: Cùng Tiên Tử Chung Giường (2)

Thần Nữ Tiêu Dao Lục (NTR)

12 Chương 11: Cùng Tiên Tử Chung Giường (2)

Tô Lan điều chỉnh tư thế của Hạ Thanh Vận từ nằm nghiêng sang nằm ngửa, sau đó hắn cúi người áp thẳng lên thân hình đầy đặn quyến rũ của nàng, đôi tay tiếp tục dùng lực xoa bóp cặp tuyết lê khổng lồ trước ngực nàng.

"Ưm... ha..." Thân hình quyến rũ của Hạ Thanh Vận khẽ run rẩy, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ. Lúc này rặng mây hồng đã lan trên má nàng, cơ thể cũng trở nên nóng bỏng, rực cháy hơn.

Tô Lan vùi đầu vào giữa cặp bồng đảo đầy đặn trắng ngần của Hạ Thanh Vận, hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu liếm mút, bú liếm. Hắn dùng đầu lưỡi trêu đùa đầu vú hồng hào tươi tắn như quả anh đào mọng nước, đồng thời một tay bắt lấy bầu ngực mềm mại đầy đặn còn lại nhẹ nhàng xoa nắn.

"Ưm..."

Hạ Thanh Vận cảm nhận được vùng nhạy cảm của mình liên tục bị Tô Lan kích thích, trêu chọc, cơ thể cũng theo đó dần tăng nhiệt độ, nóng bừng lên. Sắc mặt nàng đỏ hồng, hơi thở dồn dập, thở hổn hển, hai ống chân thon dài tự chủ khép chặt, cọ xát vào nơi thầm kín bên dưới.

"Thật là thoải mái quá đi mất!"

Trong lòng Tô Lan sướng râm ran, nhìn ngắm thân thể tuyệt mỹ khêu gợi này khiến máu toàn thân hắn sôi trào. Hắn lại thò lưỡi ra liếm loáp, bú liếm trêu đùa nụ hoa anh đào trên cặp ngọc phong đầy đặn, cao vút. Mà gậy thịt dưới háng hắn thì cách một lớp đồ ngủ tỳ vào nơi gồ lên giữa hai chân Hạ Thanh Vận mà cọ xát, đẩy đưa.

Qua hồi lâu Tô Lan mới lưu luyến không rời buông bầu ngực ngọt ngào căng tròn trong miệng ra, sau đó di chuyển lên trên hôn qua xương quai xanh tinh tế, chiếc cổ trắng ngần mịn màng như thiên nga đầy tao nhã mê người và bờ môi đỏ mọng vô cùng gợi cảm quyến rũ.

Tô Lan kề sát miệng vào tai Hạ Thanh Vận, rồi dùng răng ngậm lấy vành tai nàng nhẹ nhàng cắn mút, trêu đùa. Tiếp đó hắn há miệng ngậm chặt lấy thùy tai nhỏ nhắn tinh xảo, dùng lưỡi nhẹ nhàng đẩy đưa, liếm loáp.

"Ưm~"

Hạ Thanh Vận bị đòn tấn công bất ngờ của hắn kích thích, thân hình quyến rũ theo bản năng khẽ run lên, bật thốt thành tiếng. Nhưng nàng vẫn đang trong giấc ngủ say nên chỉ rên rỉ nhẹ vài tiếng chứ không hề tỉnh lại.

"Tiên tử tỷ tỷ của ta...!"

Tô Lan lầm bầm nói, cảm nhận được xúc cảm vô cùng mịn màng mềm mại truyền lại từ đầu ngón tay khiến hắn không nhịn được mà tăng thêm lực đạo xoa nắn. Nghe thấy tiếng rên rỉ thở dồn dập yếu ớt của giai nhân trong lòng, sự hưng phấn hiện rõ mười mươi.

Cặp ngọc nhũ trắng ngần, nặng trĩu và cao vút của Hạ Thanh Vận dưới sự đùa giỡn tùy ý của lòng bàn tay hắn biến đổi thành đủ loại hình dạng, giống như một khối bột mềm mại bị nhào nặn thành những hình dáng đầy dâm mỹ.

Theo sự trêu chọc của thiếu niên, ngọc phong trước ngực từ sớm đã kiêu hãnh dựng đứng, sưng đau khó nhịn, quả anh đào cương cứng lún sâu vào trong gò bồng đảo đầy đặn ẩn giấu đi khiến người ta không nhìn thấy đường nét.

Nhưng dù có như thế, hai tòa ngọc sơn vĩ đại này vẫn mười phần khêu gợi, trêu người. Lúc này chúng áp chặt vào ga giường, phơi bày hoàn toàn tư thế hoành tráng cùng đường cong khuếch đại của mình.

Cánh tay trắng muốt thon thả của Hạ Thanh Vận duỗi thẳng đặt ở mép giường, dáng vẻ không chút phòng bị khiến nàng càng thêm phần quyến rũ động lòng người, một đôi chân ngọc thon dài trắng trẻo hơi co lại, có lẽ là vì Tô Lan không ngừng vuốt ve vị trí nhạy cảm của mình, dẫn đến cõi lòng nàng ngứa ngáy khó nhịn mới bày ra tư thế rực lửa này chăng?

Bất kỳ nam tử nào cũng sẽ vì cảnh tượng khêu gợi hiện tại của Hạ Thanh Vận mà nảy sinh những ảo tưởng và xung động vô tận, phải biết rằng Tô Lan vốn là một thiếu niên khí huyết phương cương, làm sao có thể chống đỡ được dáng vẻ gợi cảm tột cùng, tao nhã quyến rũ lúc này của Hạ Thanh Vận chứ?

Hai tay Tô Lan áp chặt trên ngọc nhũ của Hạ Thanh Vận, tùy ý nhào nặn chúng thành đủ loại hình dáng. Cảm nhận hai tòa ngọc sơn cực phẩm này không ngừng biến hóa xúc cảm tuyệt diệu và độ đàn hồi mềm mại trong lòng bàn tay mình.

Theo sự xoa nắn của đôi tay hắn, quả anh đào nơi đỉnh ngọc phong của Hạ Thanh Vận bắt đầu trở nên cứng ngắc, dựng đứng lên, đâm vào lòng bàn tay Tô Lan, giống như đang vẫy gọi hắn vậy.

Tô Lan há miệng ngậm lấy hạt anh đào cứng ngắc kia mà mút mát, dùng răng cắn nhẹ, thi thoảng còn thò lưỡi ra xoay vòng liếm loáp trên đó. Hạt anh đào của Hạ Thanh Vận bị hắn ngậm trong miệng không ngừng bú mút, phát ra tiếng động "nhem nhép".

"Ưm... á..."

Hạ Thanh Vận phát ra một tiếng rên rỉ từ trong miệng, đôi mày nàng khẽ nhíu lại giống như đang mơ phải một giấc xuân mộng nào đó. Nàng nhẹ nhàng vặn vẹo thân hình quyến rũ, dường như đang né tránh sự trêu chọc đùa giỡn của Tô Lan.

Nhưng Tô Lan lại không hề cho Hạ Thanh Vận cơ hội thở dốc, hắn dùng lực bú mút, bao trọn lấy vùng nhạy cảm trên bầu ngực nàng, dùng lưỡi đưa qua đưa lại khuấy động.

Hạ Thanh Vận bị Tô Lan làm cho thở dốc liên hồi, cơ thể bắt đầu không ngừng vặn vẹo. Nàng cắn nhẹ bờ môi muốn nhẫn nhịn luồng khoái cảm kia, nhưng cảm giác này lại càng lúc càng mãnh liệt.

Nhưng nàng không hề có dấu hiệu tỉnh lại, đôi chân đẹp đẽ thon dài cân đối như bạch ngọc không tỳ vết kia lại không tự chủ được mà khép chặt vào giữa.

Tô Lan chỉ cảm thấy trái tim mình đập ngày một dữ dội hơn, mỗi một tế bào trên khắp cơ thể đều bắt đầu rạo rực.

Lúc này đôi mắt hắn vằn tia máu nhìn về phía khuôn mặt kiều diễm của Hạ Thanh Vận. Trên gương mặt tinh tế tuyệt mỹ này mang theo sắc đỏ ửng say lòng người càng khiến hắn chìm đắm trong đó không thể tự dứt ra được!

Hơn nữa điều khiến Tô Lan khó nhịn nhất chính là mùi hương khêu gợi kia, thoang thoảng như hoa lan như xạ hương, mùi vị này khiến hắn muốn ngừng mà không được, quả thực là thứ độc dược chí mạng nhất thế gian. Ngửi thấy mùi vị này, toàn thân hắn như bị tê liệt hoàn toàn, mềm nhũn ra. Đồng thời trong đầu lại có một giọng nói đang thúc giục bản thân mau chóng tiếp tục làm chuyện gì đó!

Thế là hắn ngồi bật dậy, ánh mắt nhìn xuống dưới, nhìn chằm chằm vào đôi chân ngọc gợi cảm thon dài nhưng đang khép chặt của Hạ Thanh Vận, nơi vùng thầm kín huyền bí giữa hai chân được che đậy bởi chiếc quần lót bằng lụa màu trắng, nhưng lúc này lại hiện rõ một vệt ẩm ướt, đó là mật dịch do nơi tư mật của nàng tiết ra.

Toàn thân Hạ Thanh Vận tỏa ra mùi hương say lòng người, mùi vị này làm cho tâm thần Tô Lan bất định. Hắn dùng lực hít hà bầu không khí nồng đượm hơi thở kích dục khêu gợi, khi nhìn về phía dung nhan tuyệt mỹ của Hạ Thanh Vận thì không kìm được mà nuốt một ngụm nước bọt.

Hắn sờ soạng hai chiếc đùi đầy đặn tròn trịa của Hạ Thanh Vận, đôi chân của Hạ Thanh Vận lúc này vì bị hắn vuốt ve trêu chọc mà không tự giác được khép chặt lại, vùng huyền bí nơi tư mật của nàng càng làm cho chiếc quần lót bằng lụa căng rách cả ra.

Tô Lan hít một hơi thật sâu để bình phục sự rạo rực trong lòng, hắn luồn tay vào khe hở giữa hai chân Hạ Thanh Vận, rồi dùng lực tách hai ống chân ngọc của nàng ra.

Trên khuôn mặt ngủ say của Hạ Thanh Vận khẽ nhíu mày, muốn khép chặt đôi chân để ngăn cản động tác của Tô Lan, nhưng lúc này đang chìm sâu trong giấc mộng, nàng lấy đâu ra sức lực để có thể kháng cự lại Tô Lan chứ?

Thế là bàn tay của Tô Lan dễ dàng tách đôi chân đang khép chặt của Hạ Thanh Vận ra, vùng huyền bí kia của nàng liền bị hắn nhìn thấy rõ mồn một.

Chỉ thấy nơi tư mật giữa hai chân Hạ Thanh Vận có một chiếc quần lót bằng lụa màu trắng bao bọc lấy, nhưng lúc này vì mật dịch liên tục tiết ra của nàng mà dính chặt lên trên nơi tư mật. Theo sự run rẩy nhẹ nhàng của cơ thể Hạ Thanh Vận kéo động làm cho thớ vải ngày càng căng khít, chất vải lụa lún sâu vào bên trong, lộ ra đường nét của hai cánh môi âm hộ cùng cửa mình hồng hào ẩn hiện bên trong.

Tô Lan thò tay sờ mó mảnh vùng được quần lót che đậy kia, cảm nhận được làn da mềm mại mịn màng như mỡ đông của nó. Tiếp đó hắn dùng ngón tay cách lớp quần lót mà gảy nhẹ lên môi âm hộ và hạt ngọc non nớt nhạy cảm nơi đỉnh đầu của Hạ Thanh Vận.

"Ưm..."

Trong miệng Hạ Thanh Vận phát ra tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ, gò má nàng đỏ bừng, hơi thở trở nên dồn dập. Lúc này ngón tay Tô Lan không ngừng gảy nhẹ trên môi âm hộ làm cho thân hình quyến rũ của nàng khẽ run rẩy.

Tô Lan nhẹ nhàng gạt chiếc quần lót bằng lụa màu trắng đã ướt đẫm kia của Hạ Thanh Vận ra, vùng huyền bí của nàng hoàn toàn phơi bày trước mắt Tô Lan. Nơi tư mật của Hạ Thanh Vận xung quanh cỏ non thưa thớt, hai cánh môi âm hộ đầy đặn hồng hào khẽ mở ra như cánh bướm, lộ ra vách thịt hồng non bên trong. Lúc này mật dịch đang không ngừng tuôn chảy ra từ nơi tư mật của nàng, nhuộm cho cả vùng hạ thể ướt át một mảng.

Tô Lan thò tay nhẹ nhàng vuốt ve trên hai cánh môi âm hộ của Hạ Thanh Vận, xúc cảm mềm mại ấy khiến hắn yêu thích không buông tay. Hắn chụm hai ngón tay lại cắm vào trong cửa mình của Hạ Thanh Vận, bắt đầu chậm rãi ra vào.

"Ưm..."

Hạ Thanh Vận phát ra một tiếng thở dồn dập đầy quyến rũ, đôi chân nàng căng cứng lại muốn kẹp lấy ngón tay của Tô Lan. Nhưng lúc này đã bị hắn dùng lực bẻ ra, chỉ đành tùy ý để hắn đùa giỡn nơi riêng tư nhất của mình.

Ngón tay Tô Lan đút vào rút ra trong cửa mình của Hạ Thanh Vận, đồng thời bàn tay còn lại cũng không rảnh rỗi, bấu lấy hạt âm vật hồng hào đã gồ lên của Hạ Thanh Vận.

Hạ Thanh Vận nhắm nghiền hai mắt, thân hình quyến rũ liên tục run rẩy, vách trong cửa mình kẹp chặt lấy ngón tay Tô Lan, giống như đang kháng cự lại sự đùa giỡn của hắn. Nhưng như vậy trái lại càng mang đến cho Tô Lan nhiều khoái cảm hơn, khiến hắn muốn ngừng mà không được.

"A, ta muốn~"

Chợt một tiếng rên rỉ đầy dâm mỹ phát ra từ miệng Hạ Thanh Vận. Sợ tới mức Tô Lan vội vàng ngẩng đầu nhìn về phía khuôn mặt kiều diễm của Hạ Thanh Vận, phát hiện nàng hai mắt nhắm nghiền, bờ môi khẽ mở, nhưng rõ ràng vẫn đang trong giấc mộng.

Tô Lan thấy thế thì thở phào một hơi, tiếp tục đùa giỡn cửa mình của Hạ Thanh Vận. Đồng thời ngón tay cũng tăng nhanh tốc độ ra vào, làm cho cửa mình của Hạ Thanh Vận chảy ra nhiều mật dịch hơn nữa.

Ngón tay Tô Lan khuấy động ra vào trong hoa kinh phát ra những tiếng nước lép nhép, đồng thời tiếng thở dồn dập của Hạ Thanh Vận cũng ngày một lớn hơn. Cơ thể nàng run rẩy nhẹ nhàng, gò má đỏ hồng như máu.

"A... ưm... thoải mái quá..."

Hạ Thanh Vận phát ra một tiếng rên rỉ từ trong miệng, khiến Tô Lan nghe mà dục hỏa thiêu đốt thân xác, khó lòng tự dứt. Âm thanh dâm mỹ càng kích thích dây thần kinh của Tô Lan, lúc này trong đầu hắn đã chỉ còn lại dục vọng vô biên, cái gì luân lý đạo đức đều bị ném ra sau đầu.

"Tiên tử tỷ tỷ... nàng dâm đãng quá đi."

"Hửm? Ưm~" Hạ Thanh Vận nhắm mắt mê muội phụ họa một tiếng, nàng không thực sự tỉnh táo lại, chỉ cảm thấy cơ thể mình sao mà nóng thế. Hạ Thanh Vận theo bản năng vặn vẹo thân hình quyến rũ, mật dịch trong cửa mình không ngừng tuôn trào ra ngoài.

Nhưng điều này lại làm cho thiếu niên ngày một hưng phấn hơn. Thế là hắn nhẹ nhàng âu yếm mơn trớn hạt ngọc nhạy cảm nhô lên kia, dụ dỗ nó càng thêm cứng ngắc, sưng to, sung máu dựng đứng biến thành màu đỏ tươi. Đồng thời ngón tay còn ấn vào hai bên khe thịt, khám phá tiến vào bên trong, móc ngoáy, cào gãi.

Cứ như vậy Tô Lan liên tục trêu chọc đùa giỡn nơi tư mật của nàng, mà Hạ Thanh Vận cũng dần chìm đắm vào trong khoái cảm, thân hình quyến rũ vặn vẹo vòng eo phối hợp với khoái cảm do ngón tay thiếu niên móc ngoáy hoa huyệt mang lại, sự tê dại râm ran sinh ra trên cơ thể làm cho biểu cảm của nàng dần trở nên say sưa.

"Ưm~~ á~"

Hạ Thanh Vận bắt đầu chầm chậm thả lỏng ra, thậm chí chủ động dang rộng hai chân lộ ra vùng thầm kín khêu gợi nhất, đón nhận sự xâm phạm tùy ý của thiếu niên.

Bởi vì khoái cảm do cơ thể được vuốt ve mang lại khiến tâm thần nàng lay động, trong lúc mơ màng không nhịn được mà nhấc mông ngọc lên, khẽ nhấp nhô phần hông, tùy ý để ngón tay linh hoạt ướt át kia cắm vào trong cửa mình, dịu dàng âu yếm mỗi một điểm nhạy cảm sâu nơi hoa huyệt của mình.

Tô Lan nhìn dáng vẻ khêu gợi này của Hạ Thanh Vận thì không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt, ngọn lửa dục vọng trong lòng hắn bùng cháy hừng hực, gậy thịt nơi hạ thể lại càng cứng đến phát đau. Hắn bẻ hai ống chân thon dài của Hạ Thanh Vận ra, dạng rộng ra thành hình chữ M, phơi bày hoàn toàn nơi tư mật của Hạ Thanh Vận trước mặt hắn.

Thân hình quyến rũ của Hạ Thanh Vận khẽ run lên một cái, nhưng vẫn không tỉnh lại.

Tô Lan không thể nhẫn nhịn dục vọng của mình thêm được nữa, hắn thò tay cởi phăng quần của mình ra ném sang một bên, giải phóng gậy thịt dưới háng mình ra ngoài. Cây gậy thịt vô cùng cứng cáp kia lúc này từ lâu đã sưng to không chịu nổi, cứng như sắt thép, chỉ thẳng lên trời.

Tô Lan tỳ gậy thịt lên trên hai cánh môi âm hộ hồng hào đầy đặn, cảm nhận được luồng xúc cảm mềm mại mịn màng ấy khiến hắn say đắm tâm thần, suýt chút nữa là bắn thẳng ra ngoài.

Tô Lan biết lúc này bắt đầu phải lập tức kết hợp cùng vị tuyệt thế tiên tử này thì mới có thể thỏa mãn hoàn toàn khát khao từ lâu của mình đối với thân hình đầy đặn quyến rũ của nàng!

Hắn nằm sấp trên người Hạ Thanh Vận, dùng quy đầu nóng bỏng áp vào giữa hai cánh môi âm hộ mà trượt đi cọ lại, khiến thân hình quyến rũ của Hạ Thanh Vận khẽ run rẩy không thôi, mật dịch bên dưới càng là tuôn trào ra như lũ vỡ đê.

Luồng hơi thở nóng rực truyền đến từ khâu quy đầu sưng to kia khiến Hạ Thanh Vận toàn thân nóng nảy khó nhịn, vòng eo thon thả vặn vẹo không yên, mông cong lùi về sau né tránh gậy thịt, lại bị hai tay Tô Lan áp chặt lấy, động đậy không nổi.

"Tiên tử tỷ tỷ, ta vào đây!" Tô Lan hít một hơi thật sâu nén xuống sự kích động trong lòng. Hai tay hắn dùng lực vạch hai cánh môi âm hộ đầy đặn của Hạ Thanh Vận ra, làm cho lối vào hoa huyệt bên trong càng thêm rõ ràng. Đồng thời gậy thịt dưới háng nhắm chuẩn miệng cửa mình, chậm rãi mà kiên định đâm thẳng vào bên trong.

"Tô Lan... đừng..."

Tô Lan nghe vậy thì giật mình, hắn ngẩng đầu nhìn thấy Hạ Thanh Vận vẫn đang trong giấc mộng, nhưng hàng mi khẽ giật, dường như có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào.

Bộ não tràn ngập dục vọng của hắn lập tức thanh tỉnh, sau đó hít một hơi thật sâu nén xuống ngọn lửa dục trong lòng, chỉnh đốn lại quần áo, thành thành thật thật nằm sang một bên.

"Ưm... là mơ sao..."

Hạ Thanh Vận mở bừng đôi mắt, mê mang nhìn xung quanh, nghi hoặc lên tiếng.

Nàng theo bản năng sờ sờ chiếc váy ngủ trên người mình, phát hiện nó vẫn hoàn hảo không chút tổn hao gì mặc trên thân.

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo nàng liền phát hiện ra điểm bất thường, đôi chân ngọc thon dài của nàng lúc này đang rộng mở tách ra, tư xứ vùng kín hoàn toàn không có gì che chắn mà phơi bày ra ngoài, cửa huyệt nhỏ hồng hào mịn màng còn đang chậm rãi chảy ra mật dịch, thấm ướt một mảng lớn ga giường.

"A!"

Gò má Hạ Thanh Vận trong nháy mắt đỏ bừng khôn xiết, nàng dùng hai tay gắt gao che lấy tư xứ vùng kín của mình, nhưng một luồng cảm giác ẩm ướt vẫn từ kẽ ngón tay lộ ra ngoài.

"Mình bị làm sao thế này?"

Hạ Thanh Vận khẽ cắn môi thầm nghĩ, trong tâm trí nàng lúc này lại tràn ngập giấc xuân mộng vừa rồi. Trong mơ, nàng bị Tô Lan làm càn làm bậy giày vò cơ thể mình, chơi đùa nàng đến mức thần tiên cũng phải thèm thuồng, thậm chí suýt chút nữa đã bị Tô Lan trực tiếp làm đến cao trào.

"Sao mình lại có thể làm giấc mơ như vậy?"

Hạ Thanh Vận dùng hai tay che lấy gò má đỏ bừng của mình, trong lòng vô cùng xấu hổ. Nàng hiện tại đã không dám đi hồi tưởng lại cảnh mộng vừa rồi nữa.

Bản thân sao lại có thể làm một giấc xuân mộng như thế chứ? Chẳng lẽ là vì những lời nói với Tô Lan vào ban ngày sao? Nhưng nghĩ lại cũng không thể nào, dù sao quan hệ hai người cũng chưa đạt tới mức độ thân mật như vậy.

Hạ Thanh Vận âm thầm lắc lắc đầu, nàng hồ nghi liếc nhìn Tô Lan ở bên cạnh một cái, phát hiện hắn vẫn như cũ đang ngủ say. Lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

"Có lẽ là vì hôm nay tiếp xúc với hắn quá nhiều, dẫn đến ban đêm liền nằm mơ?"

Hạ Thanh Vận trong lòng thầm nghĩ. Nàng cúi đầu nhìn lướt qua vết ửng hồng còn sót lại trên làn da trắng nõn mịn màng của mình, lại lắc đầu.

Thế nhưng giấc xuân mộng vừa rồi thực sự là quá mức chân thực, khiến nàng khó có thể quên đi. Hạ Thanh Vận chỉ cảm thấy vùng kín phía dưới của mình dường như vẫn còn có chút ẩm ướt......

"Bỏ đi, ngày mai tính sau!"

Hạ Thanh Vận khẽ thở dài một tiếng, đứng dậy đi về phía gian phòng tắm rửa bên cạnh, cầm lấy khăn lau sạch sẽ cửa huyệt dưới thân mình.

Tô Lan đang vờ ngủ trên giường len lén mở mắt, thấy Hạ Thanh Vận không hề hoài nghi hắn, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

"Tốt quá rồi, xem ra tiên tử tỷ tỷ không có phát hiện ra mình đang giả vờ ngủ."

Tô Lan thầm nghĩ may mắn, nhưng hắn rất nhanh liền cảm nhận được cơn buồn ngủ nồng đậm ập đến, khiến hắn nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.

Mà Hạ Thanh Vận cũng đã thay một chiếc quần lót mới, đi tới bên giường, nhìn gương mặt lúc ngủ của Tô Lan, trên mặt lộ ra một nụ cười ôn nhu nhẹ nhàng.

"Bản thân sao lại đi hoài nghi Tô Lan đệ đệ chứ? Hắn chỉ là một thiếu niên đáng yêu, thì có ý xấu gì được chứ?"

Hạ Thanh Vận khẽ tiếng tự nói, ngay sau đó lên giường nhẹ nhàng ôm lấy Tô Lan.

Hai người cùng nhau chìm vào giấc mộng ngọt ngào.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.