Trở về truyện

Nữ quan dạy học - Thư Phòng Hàm Tiêu ( Thượng )

Nữ quan dạy học

11 Thư phòng hàm tiêu ( thượng )

Ngày hôm ấy vì chiếc ghế mây cứng ngắc, thế nên lưng của Anh Đào thực sự đau mất mấy ngày, hơi hằn lên những vệt máu đỏ, chỉ đành bôi thuốc rồi tẩm bổ. Nàng nhớ lại hành vi và lời nói thất thố của mình ngày hôm đó, kiên quyết không thèm uống rượu nữa, khiến Thái tử cảm thấy thật mất hứng.

Vì thân thể không khỏe nên không thể thị tẩm, ý của Anh Đào là tuyển thêm mấy cung nữ, thế nhưng Thái tử không chịu nên cũng đành thôi, nàng biết Thái tử không phải người bừa bãi, bất luận có phải vì mình mà không tuyển người hay không, trong lòng đều cảm thấy ngọt ngào.

Đồng thời nàng lại càng sốt ruột vì chuyện thân thể của mình mà không thể thị tẩm, luôn nghĩ đến việc bù đắp đôi chút. Thế nhưng chuyện này làm sao hảo mở miệng hỏi người khác, trong lúc hoang mang lo sợ chợt nhớ tới lời dạy bảo của mama ngày trước khi ở một mình, mặt lại đỏ lên.

Nàng tuy đã học những thứ đó, thế nhưng mama nói, ấy là để phòng hờ những lúc chủ tử muốn mà bản thân lại không tiện hầu hạ, vì thế nên do dự muôn phần. Thế nhưng chuyển niệm nghĩ lại, bây giờ chẳng phải chính là lúc này sao?

Mama từng dặn dò, chuyện phòng the quá dày hay quá thưa đều không tốt, cứ hai ba ngày một lần mới là đạo dưỡng sinh.

Đến nay cách ngày hôm đó đã năm ngày trôi qua, cứ để Thái tử nghẹn như vậy mãi thì không ổn.

Qua một hai lần chuyện cũ, da mặt Anh Đào cũng dày lên nhiều, dần dần trở nên thản nhiên, nàng là người phụ nữ của điện hạ, vốn dĩ là để giải quyết dục vọng của điện hạ mới đến bên cạnh chàng, nay điện hạ chưa từng vì nàng mà hôn quân, có gì mà không thể gặp người chứ.

Hai người thân mật hơn một chút, cũng là vì nghĩ cho thân thể của điện hạ. Tiền triều hậu cung vốn dĩ luôn phân định rạch ròi, nàng chỉ cần hầu hạ tốt điện hạ, những việc còn lại thì không cần quản nữa.

Sau khi nghĩ thông suốt, Anh Đào cũng không còn nự nịu, nàng gọi người hầu hạ bôi thuốc cho mình thêm một lần để tấm lưng mau lành hơn, hiện tại bên cạnh nàng cũng đã có hai ba cung nhân hầu hạ, kế đó lại tự tay làm một ít bánh ngọt chuẩn bị mang đến cho điện hạ.

Lúc này chính là mùa thu hoạch, triều đình bận rộn thu thuế, Thái tử đang rèn luyện ở bộ Hộ, có đôi khi bận đến mức không kịp ăn cơm, khiến Anh Đào vô cùng xót xa.

Bánh ngọt vừa ra lò nóng hổi mềm mại, mang theo hương thơm ngọt ngào, Anh Đào nếm thử một miếng, cảm thấy vừa vặn, ngọt ngào mịn màng chính là lúc ăn ngon nhất, từ chỗ nàng đến thư phòng của điện hạ, hơi nóng dọc đường đi giải bớt là vừa tầm.

Xách hai đĩa bánh ngọt, Anh Đào thướt tha uyển chuyển đi tới thư phòng, quả nhiên ngoài cửa có thái giám đang canh giữ, nói là Thái tử đang bận, đã bận rộn thì không tiện quấy rầy, Anh Đào bèn giao bánh ngọt ra, nghĩ bụng tâm ý đến là được rồi.

Vừa quay người đi chưa được bao xa, liền có tiểu thái giám thở hổn hển chạy tới, nói là điện hạ bảo Anh Đào nữ quan qua dùng chung, Anh Đào nhíu mày, tùy ý ra vào thư phòng là không hợp quy củ, trước kia ở hậu viện thì thôi, nay trong thư phòng của Thái tử đặt rất nhiều tấu chương của triều đình, nàng là phận nữ nhi sao hảo tùy tiện ra vào.

"Cô nương, người cứ đi đi, có khẩu dụ của Thái tử, không có gì đâu ạ." Tiểu thái giám mồ hôi nhấp nhô trên trán, cổ họng như bốc khói, dồn dập thúc giục.

Anh Đào nghĩ lại cũng đúng, nếu sau này nàng thực sự thất sủng, việc bị trị tội đâu chỉ riêng chuyện này, vì thế cũng đi theo.

Bước vào thư phòng, Thái tử đang ở trước bàn phê duyệt thứ gì đó, nghe thấy tiếng bước chân liền vẫy vẫy tay, Anh Đào bèn ngoan ngoãn bước tới, hành lễ trước, rồi nép bên cạnh Thái tử.

Thấy bánh ngọt còn bốc hơi nóng, nhưng một miếng cũng chưa động vào, mà nước trà trên bàn đã nguội ngắt, Anh Đào liền biết chàng bận đến mức ngay cả cơm trưa cũng chưa ăn, vì thế vội dùng đũa gắp một miếng bánh ngọt đưa đến bên miệng Thái tử, lại đổi chén trà nóng hầu hạ.

Thái tử vừa thưởng thức vừa thở dài, "Vẫn là nàng nghĩ đến ta."

Anh Đào hờn dỗi, "Người dù có bận rộn đến mấy cũng phải chú ý thân thể chứ, nếu mệt đến đổ bệnh, thì bắt người ta phải làm sao đây." Nói đoạn mặt lại đỏ lên.

Dáng vẻ hờn mát đáng yêu này khiến Thái tử động lòng, cười nắm lấy tay Anh Đào, "Còn nói nữa, ta tuy không mệt, nhưng đã mấy ngày không lao động rồi, nàng đền ta thế nào đây?"

Kéo người ôm vào hai đùi, cười cợt định hôn nàng.

Anh Đào vừa ngồi lên người Thái tử, liền có thể cảm nhận được sự cứng rắn nóng bỏng bên dưới, biết đúng là mình đuối lý, lập tức đỏ mặt ôm chặt lấy Thái tử, "Điện hạ."

Dáng vẻ nũng nịu nhu mì ấy, khiến người ta hận không thể ôm vào lòng mà thương yêu mấy bận.

Thế nhưng lúc này là không thể, trên người Anh Đào không tiện, người lại hay thẹn thùng, nhất định không chịu, vì thế Thái tử chỉ nhẫn nại hôn lên mặt nàng mấy cái, phát ra tiếng chụt chụt, khiến Anh Đào mặt đỏ tim đập nhanh càng thêm hạ quyết tâm.

Hầu hạ Thái tử ăn xong vật phẩm lại lau sạch tay miệng, Anh Đào cầm chén trà qua súc miệng, sau đó liền từ từ quỳ rạp người xuống, Thái tử còn tưởng là có chuyện muốn bẩm báo, không ngờ Anh Đào lại vén y phục của chàng lên, dịu dàng gọi một tiếng điện hạ, rồi táo bạo cách một lớp quần mà vuốt ve chàng.

Bị Anh Đào làm cho không kịp trở tay, Thái tử ngược lại đâm ra ngượng ngùng, nói năng cũng lắp bắp, "Anh Đào, nàng đang làm gì thế?"

Anh Đào mỉm cười dịu dàng, cách lớp quần chậm rãi vuốt ve, "Tự nhiên là phân ưu giải lo cho điện hạ, hay là, điện hạ không thích?"

Giọng nói mềm mại hơi cao lên ở cuối câu, là điệu bộ hờn dỗi hiếm thấy, khiến tâm trí Thái tử rung động, chàng làm sao có thể không thích cho được.

Thấy Thái tử gật đầu, Anh Đào cười mím môi. Nàng cũng phải tiêu tốn rất nhiều dũng khí mới đưa ra quyết định như vậy, nếu điện hạ không thích, thì thật là uổng phí tâm ý rồi.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.