Trở về truyện

Nữ quan dạy học - Sạp Thịnh Tình ( Thượng )

Nữ quan dạy học

7 Sạp thịnh tình ( thượng )

Ngày hè nóng gắt, trong triều cũng bãi triều ba ngày. Thừa Huy nghỉ ngơi trong phủ, không cần phải bận rộn như trước kia. Gần đây ngày dài, chàng mới có thêm thói quen ngủ trưa, lại còn nhất định phải có Anh Đào ở bên cạnh quạt cho, tính tình Anh Đào dịu dàng nhu thuận, tuy cũng buồn ngủ lắm, nhưng vẫn từng nhát từng nhát quạt ra gió.

Thời tiết quá mức nóng bỏng, đến gió thổi ra cũng là hơi nóng, may mà Nội Vụ Phủ đã sớm tiến cống chậu đá, cũng tăng thêm vài phần mát mẻ. Giờ đây thùng đá lớn như cái đấu đặt ở bên cạnh, trên lớp băng đặt canh mai chua và dưa hấu, Thừa Huy chỉ mặc trung y nằm nghiêng trên giường đọc sách, Anh Đào lúc có lúc không quạt gắn, đôi hoa tai hình quả anh đào làm bằng hồng ngọc do Thừa Huy đặc biệt ban thưởng lay động bên má cô, càng tôn lên mái tóc đen như mây, làn da hơn tuyết.

Chợt thẫn thờ là muốn nhắm mắt lại, chỉ là còn đang gượng chống. Thừa Huy thấy dáng vẻ cô thú vị, thuận tay lấy một miếng dưa hấu đặt bên miệng Anh Đào, vị ngọt thanh mát lạnh khiến cô mở bừng mắt, khuôn mặt đỏ bừng, "Thiếp thân thất lễ rồi."

"Ngày dài người mệt, khó tránh khỏi." Thừa Huy mỉm cười, gấp sách lại, "Ăn cơm xong là dễ buồn ngủ. Nàng cũng đừng gượng chống nữa, ăn miếng dưa hấu rồi nghỉ ngơi đi."

Anh Đào tạ ơn, ăn xong dưa hấu là muốn đi.

Thừa Huy lại giữ cô lại, "Ngày hè nắng gắt, mặt trời lớn như vậy, phơi nắng đến sinh bệnh thì làm sao? Cứ ở đây nghỉ ngơi một lát, chạng vạng trời mát mẻ, chúng ta lại ra bờ hồ dạo chơi."

Anh Đào có chút do dự, giờ đang lúc thanh thiên bạch nhật mà nằm cùng một chỗ, e là không được tốt lắm. Huống chi từ sau chuyện ở thư phòng lần trước cô đã sinh lòng cảnh giác, không chịu tùy tiện thất lễ nữa.

Thấy cô ngập ngừng, Thừa Huy lại nhường chỗ vào phía trong, sắc mặt hơi trầm xuống, "Chẳng qua là cùng nhau ngủ trưa thôi, nàng không nói ta không nói, ai có thể biết? Đám thái giám đều có mắt nhìn lắm, không có người vào đâu, cũng sẽ không nói bậy bạ. Ai mà biết được nàng đang quạt hay đang ngủ?"

Lời này nói có lý, hơn nữa Thừa Huy đã rõ ràng lộ vẻ không vui, thế nên cô cũng nghe theo lời khuyên mà lên giường. Cởi giày thêu, xõa tóc ra, Anh Đào cẩn thận từng li từng tí nằm nghiêng ở phía ngoài.

Vì thực sự quá buồn ngủ, vốn định nằm đối phó một lát nhưng cô lại không cẩn thận ngủ thiếp đi, trong mơ lật người một cái, nằm nghiêng qua, lưng hướng về phía Thừa Huy.

Thừa Huy vốn đang nhìn chằm chằm vào mặt cô đến ngẩn người, không ngờ đối phương bỗng nhiên xoay người, chỉ còn lại bóng lưng gầy guộc đối diện với chàng, thật là mất hết cả hứng thú.

Giơ tay ra thăm dò một chút, hơi thở của Anh Đào bình ổn dài lâu, nhìn qua không phải cố ý vờ ngủ, Thừa Huy ngoài oán thán ra, trong lòng lại có chủ ý.

Chàng nhẹ tay nhẹ chân đi cởi thắt lưng của Anh Đào, lại luôn đề phòng đối phương tỉnh giấc, cảm giác lén lén lút lút ngược lại cũng thú vị. Một người ngày thường chín chắn nhất, lúc này lại giống như một đứa trẻ nghịch ngợm.

Vì Anh Đào ngày thường chín chắn, cho nên Thừa Huy không tự chủ được mà lộ ra khía cạnh trẻ con, chọc cho Anh Đào nhíu mày, nhìn dáng vẻ hờn dỗi của cô ngược lại cũng thú vị.

Nghĩ như vậy, Thừa Huy càng thấy buồn cười, động tác cũng không tự chủ được mà nhẹ nhàng hẳn lên, giống như thật sự là một gã lãng tử đang nhẹ nhàng cởi xiêm y của thiếu phụ nhà bên vậy.

Hôm nay Anh Đào mặc một chiếc váy xếp ly màu hồng đào, Thừa Huy xưa nay không chú ý đến xiêm y của nữ tử, thế nên nhất thời lại không tìm thấy thắt lưng, chỉ đành chuyển sang nghĩ cách khác.

Nhìn chằm chằm vào mỹ nhân đang nằm nghiêng trên sập, bỗng nhiên chú ý tới chiếc tất lụa của cô rủ xuống lỏng lẻo, lộ ra nửa bàn chân trắng ngần mềm mại.

Thừa Huy nghĩ bụng cởi tất trước cũng xem như là nhẹ nhàng cởi bỏ xiêm y rồi, bèn kéo chiếc tất lụa xuống, không hề cảm thấy dơ bẩn chút nào.

Nữ tử quý tộc thịnh hành bó chân, nhưng Anh Đào xuất thân bần hàn, làm cung nữ trong cung, mỗi ngày phải làm việc nặng nhọc, tự nhiên là không thể bó chân, thế nhưng ngón chân của cô trắng ngần thon dài, móng tay trong suốt xếp ngay ngắn như vỏ sò, lòng bàn chân hơi lõm, như một vầng trăng khuyết, cảm thấy vô cùng đáng yêu.

Hình dáng này khiến Thừa Huy nhớ tới xương quai xanh của Anh Đào, cũng lõm xuống như vậy, có lần hai người nói đùa, Thừa Huy đặt quả anh đào vào chỗ hõm cổ của Anh Đào, kết quả đặt được tận sáu quả.

Quả anh đào rửa sạch đỏ mọng kiều diễm, còn có những giọt nước mát lạnh chảy dọc theo làn da xuống dưới, Đại hoàng tử ăn từng quả một, còn phải khen ngợi, Anh Đào thật ngọt.

Không biết là đang nói quả anh đào này, hay là đang nói Anh Đào kia.

Anh Đào thẹn đỏ mặt rồi lại cười, hai người đùa nghịch cùng một chỗ, đúng thật là thanh âm buồng khuê kiều diễm.

=======

Mọi người dường như không thích phong cách của chương trước cho lắm nhỉ, ừm, vậy thì vẫn đi theo phong cách uyển chuyển dịu dàng của truyện này vậy.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.