Trở về truyện

Nữ quan dạy học - Giác Tiên Sinh ( Hơi H )

Nữ quan dạy học

13 Giác tiên sinh ( hơi H )

13

Tháng chín, hoàng đế hạ chỉ ban hôn cho Thái tử Thừa Huy cùng con gái của Hộ bộ Thượng thư, hai tháng sau sẽ thành hôn.

Thánh chỉ vừa ban xuống, các nơi trong Đông Cung đều bận rộn hẳn lên để chuẩn bị đón vị nữ chủ nhân mới, đồng thời trước khi Thái tử phi tiến cung, trong cung lại ban xuống hai vị cơ thiếp cùng đến hầu hạ.

Nói đi cũng phải nói lại, Anh Đào tuy là người đàn bà đầu tiên của Thừa Huy, nhưng đến nay cũng chỉ giữ chức danh giáo tập nữ quan, chức vị bất quá chỉ hàng thất phẩm. Mà các cơ thiếp được ban xuống đều là lục phẩm, xét riêng về thân phận đã đè đầu cưỡi cổ Anh Đào một bậc, bởi vậy trong chốc lát, những lời ra tiếng vào trong Đông Cung lập tức nổi lên rầm rộ.

Cộng thêm việc cưới Thái tử phi là đại sự, Thừa Huy quá mức bận rộn nên khó tránh khỏi có chút lơ là Anh Đào, thực ra không chỉ riêng Anh Đào, ngay cả hai vị cơ thiếp mới đến kia chàng cũng chưa từng gọi tới thị tẩm.

Thế nhưng trước kia số nữ nhân muốn leo lên giường của Thừa Huy quá nhiều, Anh Đào lại là người duy nhất độc chiếm ân sủng, tự nhiên sẽ trở thành cái gai trong mắt họ. Đối với chuyện này Anh Đào chỉ coi như không biết, vốn dĩ nguyện vọng của nàng chẳng qua là xuất cung làm một thôn nữ nhỏ bé mà thôi. Nay có thể có được sự sủng ái của Thái tử, đối với Anh Đào mà nói đã là chuyện trong mơ cũng không dám nghĩ tới rồi.

Mồng mười tháng mười là một ngày cực kỳ tốt lành, sắc đỏ rợp trời thiêu đốt ánh mắt người nhìn, Thái tử phi chính vào ngày này mà bước qua cánh cửa cung.

Ban đêm, Anh Đào nằm trên giường nghe tiếng tơ tiếng trúc náo nhiệt truyền vào từ bên ngoài, trong lòng một mảnh vắng lặng tịch mịch. Rõ ràng đã tự nói với bản thân vô số lần rằng nàng chẳng qua chỉ là một cung nữ hèn mọn, có thể độc hưởng mưa móc của Thái tử lâu như vậy đã là vạn phần may mắn, trong cung biết bao tần phi hầu hạ hoàng đế suốt đời còn chẳng được nhìn thấy long nhan.

Thế nhưng cảm giác chua xót vẫn cứ âm thầm len lỏi vào tim, khiến nàng không kìm được mà khẽ khàng thút thít.

Giọt lệ nóng bỏng dần trở nên lạnh ngắt, ý thức của nàng dần mơ hồ, nghĩ đến lúc này e là Thái tử đang cùng Thái tử phi mặn nồng ân ái. Vị đại gia khuê tú ấy tuy dịu dàng nhỏ nhẹ nhưng khó tránh khỏi dè dặt ngượng ngùng, chẳng biết có hầu hạ tốt cho Thái tử hay không.

Giống như việc tuyên dâm ban ngày và trốn dưới gầm bàn thư phòng để thổi tiêu cho Thái tử, vị Thái tử phi kia chắc chắn là không làm được rồi.

Nghĩ đến đây, trong đầu Anh Đào không hiểu sao lại hiện lên tình cảnh ngày hôm đó, hơi thở của Thái tử như ở ngay bên má. Những lời trêu chọc và xúc cảm ngày hôm đó dường như vẫn còn vẹn nguyên trước mắt.

Anh Đào khẽ ngọ nguậy hai chân, cẩn thận cọ xát vào nhau.

Tình cảnh ân ái ngày trước liên tục tái hiện trong đầu khiến nàng không kìm được mặt đỏ tim đập nhanh, đến cả đau buồn cũng chẳng màng tới, chỉ cảm thấy nơi hạ thân dòng nước chảy tràn, dùng tay khẽ chạm vào một cái liền vớt được chất lỏng óng ánh, thế mà đã ướt đẫm rồi.

Trong lòng nàng thẹn thùng phẫn nộ, nhưng bàn tay lại vô thức men theo cơ thể trượt xuống dưới, đến khi hoàn hồn thì ngón tay đã cắm vào giữa hai đùi.

Anh Đào thẹn thùng rút ngón tay ra, trên đầu ngón tay đã mang theo một vệt óng ánh, ma xui quỷ khiến thế nào lại đưa vào miệng nếm thử, mang theo chút vị mằn mặn tanh nồng. Nghĩ đến việc Thái tử ngày trước thích ăn chỗ này của nàng nhất, lại còn khen nàng ngọt ngào, Anh Đào khó nhịn được mà vặn vẹo thân mình trên chiếc sập nhỏ.

Một lát sau, rốt cuộc là nhẫn nhịn không nổi, nàng trần truồng bước xuống đất, lục lọi trong một chiếc rương hòm ở gian trong, cuối cùng cũng tìm được thứ mình muốn.

Đây là thứ mà ma ma đã tặng cho nàng trước ngày nàng tới Đông Cung.

Ma ma nói, Thái tử là thiên tử tương lai, nàng chẳng qua là một cung nữ hèn mọn, hai người vốn không môn đăng hộ đối, nàng có phúc phận hầu hạ Thái tử đã là phúc lớn bằng trời, không nên tơ tưởng đến những điều không thuộc về mình.

Nếu Thái tử có thể sủng ái nàng thì tự nhiên là tốt, thế nhưng sủng ái rồi cũng sẽ phai nhạt, nàng lại không có gia thế nương tựa, qua cái thời tươi mới tự nhiên sẽ bị ghẻ lạnh nơi thâm cung, từ đó như viên minh châu bám bụi.

Thế nhưng người đàn bà đã nếm trải mùi vị tình dục, nếu không có nam nhân thì làm sao vượt qua nổi những đêm dài đằng đẵng này? Tự nhiên là cần đến món giác tiên sinh này rồi.

Anh Đào tự hỏi bản thân không phải kẻ trọng dục, lúc đó không hề để tâm đến lời của ma ma, thế nhưng không ngờ được rằng, nay mới qua nửa năm công phu đã phải phiền đến giác tiên sinh giải tỏa cho mình.

Tay nắm chặt giác tiên sinh, Anh Đào không dám ở dưới đất quá lâu, thân hình trần trụi lại chạy tót lên sập, kéo chăn phủ kín mít bao bọc lấy toàn thân, vậy mà Anh Đào vẫn cứ run rẩy.

Tay nắm chặt giác tiên sinh, đợi cho nhịp thở bình ổn lại mới từ từ dùng giác tiên sinh mơn trớn trên người, thứ đồ vốn bằng ngọc lạnh lẽo này trước hết được nắm trong tay, lại mài tới mài lui trên người, dần dần cũng có được hơi ấm.

Anh Đào nắm lấy, từ từ di chuyển vào mặt trong đùi, không dám tiến vào quá sâu, chỉ quanh quẩn ở khe đùi.

Ấm áp, cứng rắn lại nhẵn nhụi, rất nhanh chóng đóa hoa nơi khe đùi bị ép phải hé nở, ngượng ngùng mở ra một khe hở nhỏ. Giống như vừa bật mở một chiếc công tắc nào đó, thân thể vốn đang cứng đờ của Anh Đào bỗng chốc mềm nhũn ra, trong miệng cũng không kiềm chế được mà bật ra tiếng rên rỉ, rồi nàng chậm rãi thụt thò.

Sau khi tìm được khoái cảm, Anh Đào không còn che giấu bản thân nữa, động tác ngày một nhanh hơn, thậm chí còn phát ra tiếng nước nhớt nhúa, trong miệng cũng phát ra những tiếng rên rỉ khe khẽ.

Thắt lưng nàng mềm nhũn, tốc độ hai tay tăng nhanh, toàn thân đều là một màu hồng phấn động lòng người, cả người chìm đắm trong một loại cảm xúc mơ hồ, bị tình dục hoàn toàn bao trùm lấy.

Thử thách đưa giác tiên sinh vào sâu hơn, Anh Đào cũng không thèm che giấu tình dục của mình nữa, thân thể đã bỏ đói lâu ngày nay được nếm mùi sung sướng, đến cả ngón chân cũng sung sướng mà co quắp lại.

Nàng tưởng tượng rằng chính Thái tử đang âu yếm thân thể mình, tay phải vô thức vuốt ve bầu ngực, khẽ nhào nặn, hai bầu ngực sữa bị vun lại một chỗ, trắng hếu đung đưa thành một khối.

Nơi khe đùi đã nở ra đóa hoa đỏ rực, âm thầm rỉ mật. Thân thể uốn éo thành một độ cong không tưởng nổi, cũng may có chiếc chăn che chắn mới không đến mức quá khó coi. Mồ hôi rịn ra đầy trên trán, gần như làm ướt sũng cả gối.

Anh Đào thở hắt ra một hơi dài, khẽ gọi một tiếng đầy mị hoặc đến tận xương tủy, thân thể co giật nhẹ một cái, dòng suối nhỏ tuôn chảy ròng ròng, trước mắt một mảnh trắng xóa, thẫn thờ một hồi lâu mới hoàn hồn lại.

Giác tiên sinh đã cắm sâu vào trong hoa huyệt, Anh Đào khẽ cắn bờ môi mọng, vất vả lắm mới tìm đúng thế để nhẹ nhàng rút ra, chỉ nghe thấy một tiếng "bóc" khe khẽ truyền đến.

Mặt nàng đỏ bừng, nắm chặt lấy giác tiên sinh, chỉ cảm thấy bên trên dính nhớp trơn trượt toàn là thứ của mình.

Sau khi lau sạch sẽ, thế mà lại cảm thấy không thỏa mãn, cảm giác trống rỗng lấp đầy toàn thân khiến nàng khẽ rùng mình một cái.

Nhìn thứ đồ trong tay, Anh Đào rơi vào trầm tư, chẳng lẽ sau này đều không thể rời xa nó được sao? Nghĩ đến một đống đồ trong chiếc rương kia, mặt Anh Đào lại đỏ lên, sự thẹn thùng tuy vậy cũng vơi đi đôi chút.

Trong đầu tuy không tình nguyện nhưng hai chân lại rất thành thực, một lần nữa dang rộng ra, đón nhận giác tiên sinh vào trong.

Vừa mới chuyển động nông vài cái, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng động, Anh Đào đang lúc mê muội nên không nghe thấy, mãi đến khi người này bước vào cửa khẽ gọi một tiếng tên của Anh Đào, nàng mới giật nảy mình hoàn hồn, đây chẳng phải là Thái tử điện hạ sao?

Trong cơn kinh hãi, nàng thế mà lại nuốt vào sâu hơn, vội vàng ngồi dậy xem xét, người tới mặc một bộ đại hồng y bào, gương mặt thanh tú, không phải Thái tử điện hạ thì còn là ai?

Không kịp suy nghĩ tại sao Thái tử điện hạ lại ở chỗ này, trong lòng Anh Đào vô cùng hoảng hốt, trong cơ thể nàng còn đang giấu giác tiên sinh, nếu để Thái tử biết được thì thật là không còn lỗ nẻ nào mà chui.

Nhưng thật đáng tiếc người tính không bằng trời tính, Thái tử gọi hai tiếng thấy không ai thưa, đã sải bước dài đi thẳng vào trong!

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.