Trở về truyện

Ngốc nữ ngủ nhầm người - Chương 42: Hoắc Vũ Giải Cứu Lạc Tập Nhân

Ngốc nữ ngủ nhầm người

42 Chương 42: Hoắc Vũ giải cứu Lạc Tập Nhân

Lôi Thiếu Vinh nhận ra mình đã làm Lạc Tập Nhâm hoảng sợ, liền bình tĩnh lại, nói với bố mình và Lạc phụ: "Con xin lỗi, dạo này con mệt mỏi quá nên hơi nhạy cảm."

Vừa rồi sao cô ấy có thể đẩy anh ra? Cô ấy vô tình, hay là cơ thể theo bản năng lựa chọn Hoắc Chấn nên mới đẩy anh?

Cô ấy…… không phải thật sự thích Hoắc Chấn đấy chứ?

Tốt nhất là cô ấy nên quên đi, bằng không anh tuyệt đối sẽ không buông tha cho Hoắc Chấn.

Lôi Vũ không chịu nổi bộ dạng bồn chồn của Lôi Thiếu Vinh, liền nói với Lạc phụ đang có biểu cảm rất kỳ lạ: "Bọn trẻ đều căng thẳng quá, chúng ta cứ để cho người trẻ tuổi tự ở riêng với nhau đi."

Cái tính công tử của thằng nhóc này vẫn chưa sửa được hay sao? Dù thế nào đi nữa cũng không được phát tác ở nhà thông gia chứ!

Lạc phụ nở một nụ cười gượng gạo, vuốt tóc sau gáy Lạc Tập Nhâm rồi nói: "Tập Nhâm, cơ thể không khỏe cũng không được hờn dỗi như vậy."

Lôi Thiếu Vinh rốt cuộc vẫn giống hệt ông ngày xưa phải không? Chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay là sẽ quát tháo vợ, nếu như vậy thì hai người này thực sự không thể ở bên nhau.

Khi ông còn sống thì còn có thể che chở cho Tập Nhâm, nhưng đến khi ông không còn nữa thì sao? Ai sẽ bảo vệ Tập Nhâm?

"Con xin lỗi." Lạc Tập Nhâm sợ hãi cuống cuồng gật đầu phụ họa.

Lúc Hoắc Chấn tức giận, cô còn chưa từng sợ hãi như thế, tại sao anh Thiếu Vinh lại trở nên như vậy?

Anh Thiếu Vinh…… sao lại trở nên cuồng loạn thế này? Không phải là vì đứa con giữa cô và Hoắc Chấn chứ?

Nếu là như vậy, cô còn có thể gả cho anh Thiếu Vinh nữa sao?

"Anh xin lỗi, Tập Nhâm." Lôi Thiếu Vinh nhìn dáng vẻ kinh hãi của Lạc Tập Nhâm, anh nhận ra cảm xúc của mình dao động quá lớn.

Rốt cuộc anh bị làm sao thế này? Sao anh có thể lớn tiếng với cô chứ?

"Không sao đâu, em ngủ một lát là khỏe thôi." Lạc Tập Nhâm mỉm cười không dám nhìn Lôi Thiếu Vinh, trên cổ tay cô vẫn còn cảm giác đau đớn do anh siết chặt, điều đó thực sự khiến cô cảm thấy sợ hãi.

Hoắc Chấn cũng từng nắm chặt cô như vậy, nhưng cô không hề sợ hãi, ngược lại còn dám lớn tiếng với anh ta, giờ đối với anh Thiếu Vinh cô lại tràn ngập áp lực và kinh hoàng, như vậy có đúng không?

"Vậy thì cứ để Tập Nhâm nghỉ ngơi trước đi." Lôi Vũ nhận ra Lôi Thiếu Vinh thực sự đã dọa Lạc Tập Nhâm hồn siêu phách lạc, liền kéo con trai rồi ra dấu đi ra ngoài.

"Tập Nhâm được nuông chiều từ bé, nên chỉ cần một chút không thoải mái là sẽ có tính khí tiểu thư, Thiếu Vinh cháu phải bao dung nó nhiều hơn một chút." Lạc phụ nhìn dáng vẻ kinh hãi của con gái, thật sự không nhịn được mà lên tiếng trách Lôi Thiếu Vinh.

Thằng nhóc này nếu không thể đối xử tốt với con gái ông, thì không nên lấy con gái ông.

Ông không hề vội vàng gả con gái!

Đột nhiên, chuông cửa Lạc gia vang lên, Lạc phụ lập tức đi ra mở cửa.

Lôi Vũ giận dữ lườm đứa con trai mất kiểm soát, thằng ranh này đang làm cái quái gì vậy? Yêu người ta mà lại thích kiểm soát, có bệnh à?

Lôi Thiếu Vinh với vẻ mặt hối hận muốn chạm vào Lạc Tập Nhâm, nhưng lại bị Lạc Tập Nhâm khéo léo né tránh và nói: "Em muốn nghỉ ngơi một lát, em xin lỗi, anh Thiếu Vinh."

"Chúng ta sắp kết hôn rồi, em đừng giận anh có được không? Dạo này anh hơi nhạy cảm một chút, Tập Nhâm." Lôi Thiếu Vinh rất áy náy muốn giải thích rõ ràng với Lạc Tập Nhâm, thì giọng nói sảng khoái của Hoắc Vũ đã truyền đến: "Đàn ông mà quá nhạy cảm thì sẽ rất nhanh ra, đây là bệnh đấy, cháu trai à."

Lạc Tập Nhâm rất ngạc nhiên khi nhìn thấy Hoắc Vũ, rồi nở một nụ cười mang lại cảm giác an toàn như nhìn thấy thần linh cứu thế: "Bác Hoắc."

Lôi Vũ rất phiền Hoắc Vũ, lườm ông ta hỏi: "Ông đến đây làm gì?"

Lôi Thiếu Vinh vừa nhìn thấy Hoắc Vũ liền nôn nóng nhìn ra ngoài, tò mò không biết Hoắc Chấn đã đến chưa? Bằng không Lạc Tập Nhâm sao lại cười vui mừng đến thế?

Hoắc Vũ đẩy hai cha con Lôi thị ra, trực tiếp kéo chiếc ghế bàn trang điểm ngồi xuống rồi nói: "Tập Nhâm là quản lý của tập đoàn Hoắc thị chúng tôi, tôi không thể đến quan tâm sao?"

Lạc Tập Nhâm vừa nhìn thấy ông là giống như nhìn thấy cứu tinh, đủ hiểu cặp cha con Lôi thị này tạo cho người ta áp lực lớn thế nào, xem ra cô nhóc này không phải thật lòng muốn dứt khoát với con trai ông.

"Hoắc tổng quan tâm nhân viên như vậy thật khiến người ta cảm động." Lôi Vũ không tin nổi nhìn ông ta, gã này lại muốn phát huy ba tấc lưỡi để giải vây cho Hoắc Chấn à?

"Tôi muốn đưa tiền, hai người có thể tránh mặt một lát không? Yên tâm, tôi sẽ không làm chuyện đồi bại gì với con bé đâu." Hoắc Vũ ra dấu tay mời ra ngoài.

Hai cha con nhà này mẹ kiếp rất biết cách tạo áp lực, hèn chi sắc mặt Lạc Tập Nhâm trắng bệch khó mà hồi phục.

Lạc phụ cũng cảm thấy Lôi Thiếu Vinh gây áp lực cho con gái, liền nói: "Cứ để họ nói chuyện trước đi."

Con gái ông rất thích Hoắc Chấn phải không? Nếu không sao lúc nhìn thấy Hoắc Vũ lại cười tươi như hoa thế kia.

Lôi Vũ kéo Lôi Thiếu Vinh ra khỏi phòng Lạc Tập Nhâm, Hoắc Vũ lập tức bước tới khóa trái cửa, rồi như tên trộm nhẹ nhàng bước đến bên cạnh Lạc Tập Nhâm, nhỏ giọng nói: "Con dâu, sảy thai rồi thì cũng không còn cách nào, con có thể đánh mắng Hoắc Chấn, nhưng trốn tránh thế này không phải là cách, con tưởng Lôi gia an toàn sao? Ta nói cho con biết Lôi Thiếu Vinh là kẻ tâm thần đấy."

Cô nhóc này quá không hiểu chuyện rồi, đã có con với con trai ông rồi, sao có thể dễ dàng đi với người khác như vậy? Chưa kể Lôi Thiếu Vinh là loại đàn ông cao cao tại thượng kia, sao có thể không hành hạ cô?

"Oa oa." Lạc Tập Nhâm không kìm được mà khóc nấc lên, không nói nên lời chỉ biết gật đầu.

Vừa rồi cô thực sự bị biểu cảm dữ tợn của Lôi Thiếu Vinh dọa sợ, cô thật sự không biết Lôi Thiếu Vinh lại giống ác quỷ đến thế.

"Được rồi, được rồi, nào, chăm sóc bản thân cho tốt, chuyện ở công ty không sao đâu, ta sẽ giữ lại chức vị cho con, con dùng cái này mà gọi cho con trai ta." Hoắc Vũ đưa một túi tiền và một chiếc điện thoại cho Lạc Tập Nhâm.

Cô nhóc này bị dọa sợ rồi phải không? Đàn ông đôi khi còn cuồng loạn hơn cả phụ nữ, nếu không thì sao lại có những kẻ tình nhân khủng bố? Đứa trẻ ngốc nghếch này, sao lại tin Lôi Thiếu Vinh có thể giúp được cô chứ?

Lạc Chính Kiệt cái gã đàn ông đó bản thân từng cuồng loạn như vậy, sao lại đi chọn Lôi Thiếu Vinh làm con rể chứ?

Lát nữa quả báo nhãn tiền cho xem!

Lạc Chính Kiệt chắc chắn muốn nhìn thấy con gái mình bị hành hạ sao?

"Anh ấy…… rất tức giận phải không bác?" Lạc Tập Nhâm siết chặt tiền và điện thoại, nước mắt rơi như mưa nhưng không dám lớn tiếng hỏi.

Cô không quên biểu cảm tổn thương đó của Hoắc Chấn, lời tuyệt tình là do cô nói, cô còn mặt mũi nào mà nói gì với anh chứ?

"Nó rất yêu con, đang nghĩ cách làm sao để cướp con trở về, cho nên con hãy nói chuyện với nó đi. Được rồi, ta phải ra ngoài nhanh lên, nếu không hai cha con Lôi thị đa nghi lắm." Hoắc Vũ có thể nhìn ra Lạc Tập Nhâm vẫn còn thích con trai ông, chỉ là vì áp lực của Lạc Chính Kiệt nên mới chọn Lôi Thiếu Vinh.

Nếu cô đã hiếu thảo thì ông cũng không thèm xúi giục cô làm gì, bởi vì ông tin Lạc Chính Kiệt sẽ cảm nhận được Lôi Thiếu Vinh giống bản thân ông ta ngày xưa đến mức nào.

Ông không tin Lạc Chính Kiệt cam lòng giao con gái cho Lôi Thiếu Vinh!

"Bác ơi, con xin lỗi, con đã không chăm sóc tốt cho bản thân nên mới làm mất đứa trẻ…… hu hu." Lạc Tập Nhâm ôm chặt Hoắc Vũ, nước mắt không ngừng rơi nhưng lại kìm nén không dám khóc lớn.

"Không sao, không sao, con cái rồi sẽ lại có, nhưng con phải nhớ kỹ đừng cãi lời bố, trước tiên cứ bình tĩnh ở bên Lôi Thiếu Vinh nghe chưa? Ra ngoài cứ nói là ta mắng con, như vậy Lôi Thiếu Vinh mới để con được yên ổn." Hoắc Vũ biết Lạc Tập Nhâm bây giờ cũng không dễ chịu gì nên nhẹ giọng khuyên bảo.

Lựa chọn sai lầm thì sẽ biến thành thế này, không chỉ nơm nớp lo sợ, mà còn không thể đường đường chính chính làm người!

Haiz, cái bọn trẻ này!

"Con hiểu ý rồi, thưa bác." Lạc Tập Nhâm dĩ nhiên biết không được nói bậy bạ gì, bởi vì bố cô vẫn rất thích anh Thiếu Vinh, cho nên cô phải tỏ ra không hối hận với lựa chọn của mình.

"Con trai ta giao cho con đấy, nó rất đau lòng vì con không cần nó, cho nên hãy nói chuyện hẳn hoi với nó." Hoắc Vũ nói xong liền vuốt tóc sau gáy Lạc Tập Nhâm, rồi chỉ tay về phía cửa ra hiệu phải diễn kịch.

Lạc Tập Nhâm gật đầu lau nước mắt, nhận tiền và giấu điện thoại đi, nhìn Hoắc Vũ.

"Tiền cho cô đây, coi như phí chia tay, sau này đừng có đến dây dưa nữa nghe chưa? Bằng không tôi nhất định sẽ tính sổ với Lôi Thiếu Vinh đến cùng! Cái con ranh chết tiệt này!" Hoắc Vũ giả vờ giận dữ hét lên một tiếng, rồi bước ra khỏi phòng, dùng sức đóng sầm cửa lại.

Lạc Tập Nhâm siết chặt xấp tiền dày cộp trong tay, nước mắt không ngừng rơi xuống, thật lòng cảm thấy có lỗi với Hoắc Chấn, nếu anh vẫn sẵn lòng tha thứ cho cô, cô nguyện cả đời này sẽ nghe lời anh.

Hoắc Vũ vừa bước ra khỏi phòng liền nhìn ba người Lạc phụ, Lôi Vũ và Lôi Thiếu Vinh, nghiến răng nói: "Đừng để tôi nhìn thấy ba người các người cộng thêm cái đứa con gái cặn bã kia nữa, tôi không tin nó có thể thiên trường địa cửu với Lôi Thiếu Vinh, dám từ bỏ con trai tôi để chọn cái thứ như cậu, Lôi Thiếu Vinh, mắt nhìn kiểu gì vậy?"

"……." Lạc phụ luôn cảm thấy rất kỳ lạ, bởi vì dựa vào tính cách tài ba hùng biện của Hoắc Vũ, sao lần này lại không nổ súng chửi bới điên cuồng?

"Thua thì đã thua rồi, lắm lời thế làm gì!" Lôi Vũ đảo mắt giận dữ lườm Hoắc Vũ.

"Con vào xem Tập Nhâm thế nào." Lôi Thiếu Vinh thầm thở phào nhẹ nhõm, liền lo lắng đi về phía phòng Lạc Tập Nhâm.

Cô ấy vẫn sẵn sàng lựa chọn anh thì chứng tỏ không giận anh đúng không? Vậy thì đúng là anh đã quá nhạy cảm rồi!

Anh thật sự không nên cuồng loạn với cô và làm cô sợ hãi, rốt cuộc anh bị làm sao thế này? Rõ ràng anh rất sợ mất cô, tại sao anh lại không kìm nén được tính khí của mình chứ?

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.