38 Chương 38: Để Hoắc Chấn OUT trước
Lạc Tập Nhẫn cảm thấy đầu óc mình như trống rỗng, bởi sau khi chịu kích động lớn, cô đã ngất đi, vừa tỉnh lại không lâu thì bác sĩ và y tá khoa sản đã thông báo rằng đứa trẻ không giữ được, ngay sau đó cô liền ký vào giấy cam kết phẫu thuật.
Mối liên kết và đoạn tình duyên giữa cô và Hoắc Chấn phải kết thúc như thế này sao?
Nếu không, tại sao cô lại chẳng giữ nổi con của mình? Tất cả là tại cô không chăm sóc tốt cho bản thân, mới khiến đứa trẻ mất đi trong hoàn cảnh oan uổng thế này, tất cả đều do cô thiếu khả năng chịu đựng áp lực.
Đứa con tội nghiệp của cô……
Cô không kìm được lòng, tủi hổ cúi đầu khóc nức nở.
Đúng lúc này, Hoắc Chấn lặng lẽ đi vào phòng bệnh. Thấy Lạc Tập Nhẫn đang khóc, ban đầu anh chỉ định len lén nhìn cô một cái, nhưng thấy cô lại rơi lệ, anh không kìm lòng được mà bước tới ôm chặt lấy cô, nói: "Anh xin lỗi, anh đã không bảo vệ tốt cho em."
Tuyệt đối không thể để Lôi Thiếu Vinh chặt đứt tình duyên của hai người, gã đàn ông hèn hạ, nham hiểm lại thích đục nước béo cò đó đừng hòng nghĩ tới chuyện này.
Anh ôm chặt lấy người con gái đang khóc không ngừng, người yêu tội nghiệp của anh, sao lại phải chịu nhiều giày vò đến thế?
"Là em không bảo vệ được con của chúng ta, xin lỗi anh." Lạc Tập Nhẫn túm chặt lấy áo Hoắc Chấn mà khóc.
Đây chính là duyên phận sao?
Vô tình gặp gỡ ở bệnh viện, cuối cùng lại phải kết thúc ở bệnh viện sao?
Quả nhiên bắt đầu từ đâu thì sẽ đánh mất từ đó……
"Đây không phải lỗi của em, Tập Nhẫn, anh chỉ muốn ở bên em thật tốt. Anh không ngờ Hồ Mưu Tài lại ngầm ra tay với Lôi Thiếu Vinh, khiến bố em hiểu lầm rằng anh đưa em đi gặp mẹ." Hoắc Chấn thực sự rất hối hận vì đã vô tình nảy sinh lòng trắc ẩn trước khi nắm bắt được đầy đủ thông tin.
Thôi bỏ đi, chuyện đã thành ra thế này, có thể thấy ông trời đang đứng về phía Lôi Thiếu Vinh.
Nhưng anh sẽ không bỏ cuộc như vậy, vì nếu muốn đấu thì cứ tới đây!
"Em tuy có đôi lúc ngốc nghếch, nhưng không đến mức không phân biệt được đúng sai. Tính cách của bố em và anh Thiếu Vinh thế nào em không phải không hiểu, cho nên anh đừng xung đột trực diện với họ trước." Lạc Tập Nhẫn cảm thấy mình không thể để Hoắc Chấn trở thành tâm điểm của mọi sự chỉ trích.
Không thể vì sự ích kỷ hay yếu đuối của bản thân mà làm tổn thương người mình yêu. Dù trong huyết quản cô mang tội lỗi nguyên thủy của mẹ, nhưng cô có quyền lựa chọn con đường mình đi.
Cô không muốn bận tâm tại sao lúc đó mẹ lại lựa chọn như vậy, cô chỉ quan tâm hiện tại mình có thể bảo toàn được người mình yêu hay không.
Hoắc Chấn đã vì chuyện của cô mà chịu đủ mọi giày vò, cô không thể để anh tiếp tục gánh chịu mọi đau khổ như thế này nữa.
"Ý em là gì? Em muốn chia tay với anh sao? Em đừng hòng nghĩ tới!" Hoắc Chấn không cam tâm kết thúc như vậy, anh siết chặt người phụ nữ gầy gò trong lòng, vùi mặt vào hõm cổ cô, nghiến răng nói.
"Em không có cam đảm cãi lời bố em, bởi vì mẹ em thực sự đã gây ra rắc rối lớn cho bố. Đừng nói là bố không chịu nổi, ngay cả chính em cũng không chịu đựng được." Lạc Tập Nhẫn thực sự cảm thấy mẹ mình quá quắt, cô hoàn toàn có thể thấu hiểu cảm giác của bố.
Người mình từng yêu lừa dối mình thì thôi đi, lại còn mang con gái ruột của hai người ra làm trò đùa, chỉ để bảo vệ đứa con trai do mối tình trước sinh ra. Cuối cùng ly hôn trong hòa bình cũng chẳng sao, kết quả là 14 năm sau, bà ta tái giá với một người đàn ông khác, lại còn để con gái nuôi của mình ở bên con trai ruột của mình mà không hề ngăn cản.
Thành thật mà nói, đã làm người, tại sao lại có thể xấu xa đến mức đó?
Lừa gạt khắp nơi mà không biết xấu hổ, còn mượn danh nghĩa sinh tồn để sống một cách đường hoàng, hoàn toàn không màng đến việc con gái nuôi của mình đã làm đảo lộn nhà chồng cũ ra sao.
Mẹ rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy?
Đến cả mẹ còn chẳng màng đến nhân nghĩa đạo đức, nói thật thì sao cô có thể phản bội bố để đi tìm người mẹ đã phản bội bố chứ? Đặc biệt là người mẹ này còn để con gái nuôi ở bên con trai ruột của mình, hoàn toàn không có ý định ngăn cản, chỉ để bảo vệ cuộc hôn nhân hiện tại của bà ta.
Mẹ vì bảo vệ gia đình mình mà không tiếc mọi giá, vậy cô đương nhiên cũng phải dũng cảm không sợ hãi để bảo vệ bố.
Không thể kéo Hoắc Chấn vào vòng xoáy này, thực ra mất đứa trẻ này cũng tốt, cô có thể buông tay để làm những việc mình muốn làm!
Lần này, cô sẽ không trốn chạy như cách anh trai cô làm loạn gia đình nữa!
Lần này, cô phải bảo vệ Lạc gia và bố cô, nếu không Lạc gia sẽ bị hủy hoại!
"Tập Nhẫn, chúng ta có thể bàn bạc kỹ lưỡng để giành được sự đồng ý của bác trai." Hoắc Chấn nhìn thấy sự quả quyết và kiên cường trong mắt Lạc Tập Nhẫn, anh lo lắng nắm chặt tay cô.
Người phụ nữ này sao lại có ánh mắt tỉnh táo và sắc bén đến vậy? Cô ấy muốn làm gì?
Bây giờ không còn đứa trẻ nữa, cô ấy liền muốn bỏ rơi anh sao? Cô ấy đừng hòng nghĩ tới!
"Bố em không đồng ý đâu, anh cũng biết hai chúng ta ở bên nhau là sai lầm đúng không? Nếu anh không bị Lôi Thiếu Ni hạ thuốc, sao anh có thể thích em? Không, anh đâu phải thích em đúng không? Anh chỉ muốn chịu trách nhiệm thôi đúng không?" Lạc Tập Nhẫn dùng ánh mắt vô cùng bình tĩnh nhìn Hoắc Chấn đang đầy tổn thương và đả kích.
Xin lỗi anh, bây giờ cô chỉ có thể dùng cách này để giải quyết tất cả!
Tình hình hiện tại rất hỗn loạn, cô chỉ có thể tạm gác lại chuyện tình cảm của mình, lựa chọn bảo vệ bố cô.
Cô không thể vì tình cảm mà cãi lời bố, cô lập bố.
Trước đây khi cô yếu đuối, bố chưa bao giờ buông tay cô, bây giờ cô đương nhiên sẽ không buông tay bố!
"Tập Nhẫn, anh thừa nhận lúc đầu anh bị hạ thuốc nên mới muốn tìm một người phụ nữ làm liều thuốc giải, nhưng sau đó anh thực sự thích em." Hoắc Chấn vô cùng hối hận vì ban đầu đã nói dối và dỗ dành cô, mới dẫn đến kết cục này.
Anh thừa nhận lúc bắt đầu xuất phát điểm rất không đúng đắn!
Nhưng sau đó anh thực sự rất thích cô, bởi vì cô thực sự rất đáng yêu, thuần khiết và lương thiện!
Anh cũng biết bắt đầu bằng lời nói dối thì tương lai phải trả giá, thật ra anh không sợ sóng gió gì cả, dù có chuyện tồi tệ gì anh cũng sẵn sàng gánh vác, chỉ cần cô không rời xa anh.
"Không sao cả, cứ coi như em ngủ nhầm người đi, giống như một đứa con gái ngốc nghếch ngủ nhầm người vậy, anh chắc không muốn chấp nhặt với một đứa con gái ngốc chứ? Em đến cả con cũng mất rồi, cho nên anh thực sự không cần phải bận lòng nữa." Lạc Tập Nhẫn đỏ hoe mắt, nói ra những lời vô cùng đau lòng.
Xin lỗi anh, Hoắc Chấn.
Cô chỉ có thể nói chuyện bằng cách này, bởi vì hiện tại chỉ có thế này mọi người mới có thể yên ổn, cũng chỉ khi hai người tách nhau ra trước, cô mới có cách bảo vệ Lạc gia, bố và cả anh.
Người như anh Thiếu Vinh cô hiểu rõ hơn ai hết, tình cảm của hai người không phải chỉ là dăm ba câu hay vài năm, cô thực sự không muốn để Hoắc Chấn bị kéo vào, cho nên cách tốt nhất là để Hoắc Chấn rời khỏi cuộc chơi trước.
Nếu không, cô không thể đối phó với mẹ Tiền Uyển Như, chồng hiện tại của mẹ là Hồ Mưu Tài, Hồ Lâm Phong và anh trai Lạc Tập Quân.
Chuyện cô sắp làm tiếp theo, chỉ có một người có thể giúp cô thành toàn, đó chính là Lôi Thiếu Vinh!
Cho nên xin anh đấy, Hoắc Chấn nhất định phải ngoan ngoãn rời đi.
"Em đang nói tiếng người đấy à?" Hoắc Chấn vô cùng tức giận, không thể chấp nhận việc Lạc Tập Nhẫn kết thúc như thế này.
"Anh là người, lời em nói nếu anh nghe hiểu thì đương nhiên là tiếng người, nếu không muốn hiểu thì nó vẫn là ngôn ngữ của loài người, đừng đạo đức giả, đừng ăn vạ, đừng dây dưa nữa, chính là những gì anh vừa nghe thấy đấy." Lạc Tập Nhẫn lau đi những giọt nước mắt đau đớn trên mặt, giả vờ kiên cường, bình tĩnh và tuyệt tình nhìn Hoắc Chấn đang sụp đổ.
"Cuộc gặp gỡ sai lầm, đả kích mất con và cả cú sốc mà mẹ em mang lại cho em, vậy mà em lại có thể tàn nhẫn đến mức này!"
"Luật sư Hoắc, lòng dạ đàn bà là độc nhất thiên hạ."
Đứng ngoài cửa, Lôi Thiếu Vinh nghe thấy cuộc trò chuyện đoạn tuyệt giữa Lạc Tập Nhẫn và Hoắc Chấn, gã mỉm cười cảm thấy mọi chuyện đều đúng như gã nghĩ, thế là gã bước vào và nói: "Luật sư Hoắc, rời đi thôi."
"Lôi Thiếu Vinh, tôi chưa xong đâu." Hoắc Chấn lập tức lộ ra vẻ mặt âm hiểm, quả quyết cười lạnh nhìn Lôi Thiếu Vinh, rồi nói với Lạc Tập Nhẫn sắc mặt trắng bệch, thần sắc sa sút: "Dù em có chấp nhận hay không, anh vẫn là cha của đứa trẻ, tuy em mất con rồi, em vẫn là người phụ nữ của anh."
"Em định gả cho anh Thiếu Vinh." Lạc Tập Nhẫn nắm chặt tay, cô biết Hoắc Chấn sẽ không từ bỏ.
"Lạc Tập Nhẫn, em nhất định phải đi đến bước này sao? Tôi là vì em mới trở nên ôn hòa, nếu không em tưởng luật sư nào cũng là nhà từ thiện chắc?" Đôi mắt hẹp dài và chịu tổn thương của Hoắc Chấn bùng lên ngọn lửa giận.
"Tùy anh." Lạc Tập Nhẫn lòng đau như cắt nhưng cố tỏ ra kiên cường.
Bước đi này là đúng, chỉ là sao lại đau lòng đến thế này……
Giờ đây cô không còn cảm nhận được sinh mệnh trong bụng mang lại cho cô sợi dây liên kết với cha nữa, cô chỉ biết bản thân mất con giờ cô độc một mình, giống như nếu cô bỏ rơi bố, bố cũng sẽ trở nên giống như cô, cho nên cô tuyệt đối không làm như vậy!
"Tiễn khách đi, đừng để luật sư Hoắc cứ làm phiền vị hôn thê của tôi nghỉ ngơi." Lôi Thiếu Vinh nhếch môi nhìn Hoắc Chấn với dáng vẻ nhếch nhác bị vệ sĩ lôi ra ngoài.
Kết cục thế này thật hoàn hảo, bởi vì gã luôn là đứa con cưng của trời, sao có thể không làm vua chứ?
Chỉ cần đuổi Hoắc Chấn ra khỏi cuộc đời gã và Tập Nhẫn là được, chỉ cần không có Hoắc Chấn, mọi thứ đều hoàn hảo!
Giống như trước khi Lôi Thiếu Ni hạ thuốc Hoắc Chấn, Tập Nhẫn chỉ biết đến một mình gã vậy!