41 Chương 41: Lôi Thiếu Vinh nói lật mặt là lật mặt
Hoắc Chấn và Âu Khải Văn sau khi báo cảnh sát, hai người cùng cảnh sát vừa đến nhà họ Hồ liền nhìn thấy Hồ Mưu Tài và Hồ Lâm Phong cả người đầy máu đang ngồi ngơ ngác bên cạnh Tiền Uyển Như bị đâm nhiều dao.
Hai người đàn ông kinh hãi đi theo Tiền Uyển Như lên xe cấp cứu, còn hai cha con Hồ Mưu Tài và Hồ Lâm Phong thì bị đưa về đồn cảnh sát để tìm hiểu tình hình.
Sau bốn tiếng đồng hồ cấp cứu, Tiền Uyển Như đã được cứu sống, nhưng vẫn hôn mê và có dấu hiệu nguy hiểm, điều này khiến Hoắc Chấn không biết có nên nói cho Lạc Tập Nhâm hay không, Âu Khải Văn lại bình tĩnh nói với anh: "Lạc Tập Nhâm cũng chịu đả kích kép mới mất đi đứa trẻ, nếu nói cho cô ấy chuyện này, e rằng sẽ khiến mọi chuyện thêm hỗn loạn."
Anh đối với sự hỗn loạn này, thật sự không biết phải nói gì mới tốt, bởi vì thật sự quá đột ngột!
Hồ Mưu Tài vì Tiền Uyển Như muốn ly hôn và Tiền Uyển Như muốn đưa Hồ Lâm Phong đi tù, liền cấu kết với con gái Hồ Lâm Phong khiến Tiền Uyển Như bị trọng thương ngoài ý muốn......
Cha con nhà họ Hồ cũng quá nực cười rồi phải không?
Anh biết cha con nhà họ Hồ có thể có những ngày tháng an ổn, toàn dựa vào nhà của Tiền Uyển Như và nhà hàng lẩu nướng hai tầng, nhưng hai cha con này một chút cũng không biết tự trọng và trân trọng, cứ như vậy mà gây ra sai lầm lớn.
Haizz, anh nên nói với Lạc Tập Nhâm thế nào mới tốt đây?
Cái cô nàng ngốc Lạc Tập Nhâm này, chắc chắn muốn báo thù nhà họ Hồ sao? Mẹ cô ấy không biết có thể sống sót được không!
Cô ấy chắc chắn còn muốn cùng Lôi Thiếu Vinh đẩy tất cả người nhà họ Hồ xuống địa ngục sao?
Mấy ngày sau, Lạc Tập Nhâm trở về nhà tĩnh dưỡng, Lôi Vũ vẫn mặc một bộ âu phục trắng lịch lãm như cũ, mang theo một bó hoa đến chúc mừng con dâu tương lai của ông đạt được cuộc sống mới.
"Cảm ơn bác Lôi." Lạc Tập Nhâm sắc mặt trắng bệch lại không chút huyết sắc nhận lấy bó hoa lớn.
Phô trương của bác Lôi sao vẫn lớn như vậy chứ? Không chỉ mang theo hai mươi vệ sĩ làm chật kín nhà cô, mà còn mang theo một đống lễ vật qua đây.
"Nên đổi cách gọi rồi." Lôi Vũ dịu dàng cười với Lạc Tập Nhâm mang theo vẻ bệnh tật nhưng vẫn xinh đẹp, đều tại con trai ông lề mề mới khiến Hoắc Chấn có cơ hội lợi dụng, bây giờ thằng nhóc này cuối cùng cũng biết phải nhanh tay nhanh chân rồi chứ?
Lần trước bị lão già Hoắc Vũ kia khích một cái, ông mới hiểu ra đôi khi vẫn phải đích thân xuất ngựa để bảo vệ con trai!
Nhìn xem cặp đôi trai tài gái sắc này, suýt chút nữa đã bị hai cha con nhà họ Hoắc sống chết chia rẽ, xem như sự báo thù dành cho nhà họ Lôi và nhà họ Lạc!
"Tập Nhâm còn cần điều dưỡng." Lạc phụ biết nhà họ Lôi rất vội vàng cưới con dâu, nhưng ông thật sự không nỡ để con gái mình trẻ như vậy đã phải gả đi.
Nhà họ Lôi từ sau khi biết Tập Nhâm và Thiếu Vinh đã có tiếng nói chung, liền không ngừng thúc giục ông phải chọn thời gian đính hôn và ngày kết hôn, nhà họ Lôi thậm chí với tốc độ nhanh chóng đến mức ngay cả khách sạn cũng đã tìm xong rồi.
Ông biết Thiếu Vinh 34 tuổi quả thật không thể kéo dài, nhưng con gái ông mới 21 tuổi, hơn nữa lại gặp phải nhiều chuyện như vậy, ông rất hy vọng con gái có thể muộn vài năm, ngặt nỗi nhà họ Lôi lại rất vội vã tổ chức hỷ sự.
"Tôi biết Tập Nhâm cần điều dưỡng, nhưng cũng nên tổ chức hỷ sự để xung hỷ rồi." Lôi Vũ hoàn toàn không có ý định trì hoãn, cười nhìn Lôi Thiếu Vinh và Lạc Tập Nhâm khen ngợi nói: "Hai đứa này rất xứng đôi, không thể kéo dài thêm nữa."
Tập Nhâm rất thông minh lại nghe lời, nếu không phải bị Lôi Thiếu Ni và Hoắc Chấn trực tiếp và gián tiếp phá đám, thì làm sao có nhiều chuyện như vậy chứ?
Ông không phải là người cổ hủ và truyền thống, ông không mấy để tâm việc con dâu trước khi kết hôn thế nào, ông chỉ để tâm đến nhân phẩm của con dâu và sau khi kết hôn biết hiếu thuận, nghe lời là được rồi.
"Ba, sức khỏe Tập Nhâm còn chưa tốt, ba cứ từ từ đã." Lôi Thiếu Vinh thực ra cũng rất vội cưới Lạc Tập Nhâm, nhưng anh ta càng muốn khiến Hoắc Chấn thua một cách thảm hại, phải quỳ trước mặt anh ta nhìn anh ta cưới Tập Nhâm.
"Hai nhà nên xung hỷ rồi." Lôi Vũ lườm đứa con trai ra vẻ nắm chắc phần thắng một cái, liền cười nói với Lạc Tập Nhâm quả thật rất suy nhược: "Tập Nhâm, gả qua đây rồi vẫn có thể điều dưỡng tốt, con cứ để hai nhà xung hỷ đi."
"Chuyện này phải xem ý của ba con, dù sao trong nhà cũng đang rất lộn xộn." Lạc Tập Nhâm nhìn câu trả lời của cha.
"Tập Nhâm về phòng nghỉ ngơi trước đi." Lạc phụ biết con gái nghe lời, nhưng ông thật sự không định gả con gái sớm như vậy.
"Thiếu Vinh mau đưa Tập Nhâm về phòng." Lôi Vũ mỉm cười đuổi con trai đi, định bàn bạc kỹ lưỡng với Lạc phụ về chuyện hôn sự của các con.
Lôi Thiếu Vinh đỡ Lạc Tập Nhâm cùng đi vào trong phòng, còn Lôi Vũ đối với Lạc phụ nghiêm túc nói: "Đầu óc bọn trẻ không thông suốt, làm cha như chúng ta không thể không thông suốt được, Tập Nhâm chịu nhiều đả kích và năng lượng tiêu cực như vậy, phải xoay chuyển vận mệnh, nhân lúc cô bé và Hoắc Chấn hoàn toàn cắt đứt vào thời khắc này, nên nhanh chóng khôi phục lại bình thường."
Người đàn ông này có gì mà phải do dự chứ? Con trai ông là rồng trong loài người, Tập Nhâm dịu dàng lại nghe lời ai mà không thích?
Cứ lề mề kéo dài nữa, đứa trẻ hai đứa sinh ra đến khi nào mới lớn đây?
"Nhà họ Lạc còn có rất nhiều chuyện chưa được giải quyết, tôi muốn mọi chuyện đều định đoạt xong xuôi rồi mới tổ chức hỷ sự." Lạc phụ biết nhà họ Lôi rất thích con gái ông, nhưng sức khỏe con gái ông rất kém làm sao có thể kết hôn sớm như vậy?
Lôi Vũ hiện tại rất nôn nóng giục cưới, ai bảo đảm sau khi kết hôn không liên tục gây áp lực sinh con cho Tập Nhâm chứ? Sức khỏe con gái ông còn chưa hồi phục, làm sao sinh con?
"Những chuyện đó tự có luật sư và tòa án giải quyết, ông đừng cứ lo lắng mãi, ông không thấy Thiếu Vinh ngoài thời gian làm việc còn chu đáo chăm sóc Tập Nhâm sao? Mà Tập Nhâm sau khi có tên bạn trai hờ cặn bã đó, mới biết chọn chồng thế nào, ông hà tất gì phải dây dưa vào thời điểm này?" Lôi Vũ cảm thấy hiện tại không phải vướng ở Lạc Tập Nhâm mà là vướng ở Lạc Chính Kiệt.
Con gái đều tự nguyện gả rồi, chỉ có ông bố này không gật đầu, hèn chi hôn sự cứ bị nghẽn lại!
Dưới sự giám sát của ông thì không thể có sai sót!
Tuyệt đối không thể không hành động theo kế hoạch của ông!
"Không biết nữa, tổng thể cứ cảm thấy còn có biến số gì đó." Lạc phụ cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
"Ông đây là vui mừng quá đỗi nên mới nghi thần nghi quỷ như vậy, dù sao hạnh phúc đến rất nhanh, được rồi, ông cứ cân nhắc, cân nhắc vài ngày nữa đi." Lôi Vũ thở dài nhìn người đàn ông bắt đầu sợ phiền phức vì có quá nhiều chuyện xảy ra.
Trong phòng, Lạc Tập Nhâm vừa chuẩn bị đi về phía giường, liền giẫm trúng chân váy của ga trải giường bị trượt chân, Lôi Thiếu Vinh lập tức ôm lấy cô, sau đó hai người nhìn đối phương ở khoảng cách cực kỳ gần.
Lạc Tập Nhâm một trận ngượng ngùng nhìn anh ta nói: "Cảm ơn anh."
"Tập Nhâm, đối với anh không cần nói cảm ơn." Thứ anh ta muốn không phải lời cảm ơn mà là tình yêu của cô, khi anh ta hôn cô vào khoảnh khắc đó, cô cảm thấy có chỗ nào đó không đúng theo bản năng vùng vẫy đẩy anh ta ra liền ngã ngồi trên giường nói: "Xin, xin lỗi!"
Lôi Thiếu Vinh bị đẩy một cái như vậy, liền sắc mặt khó coi nhìn Lạc Tập Nhâm, cô ấy…… đẩy anh ta?
Lạc Tập Nhâm nhìn thấy Lôi Thiếu Vinh biến sắc, có một cảm giác sợ hãi căng thẳng túm lấy chăn, nín thở nhìn anh ta.
Tại, tại sao lại nhìn cô hung dữ như vậy?
Anh ta...... Anh ta còn là anh Thiếu Vinh không? Người đàn ông dịu dàng, chiều theo sự quấy phá của cô trước kia đâu mất rồi?
Đột nhiên, Lôi Thiếu Vinh sắc mặt dữ tợn bóp chặt cổ tay Lạc Tập Nhâm, ngũ quan nhẫn nhịn cơn giận và kiềm chế sự nghi ngờ đều nhăn lại, nghiến răng tiến gần cô đang hoảng sợ hỏi: "Em thế này là…… rất phiền anh có phải không? Không nên như vậy, Tập Nhâm, em lúc trước rất ỷ lại vào anh, rất bám lấy anh, còn ồn ào kéo, lắc, khóc và quậy phá nói muốn gả cho anh, nhưng em vừa rồi là thế nào? Là thế nào chứ?"
Ba chữ "Là thế nào" ở câu cuối cùng chứa đầy giận dữ hét lên một tiếng, điều này làm Lạc Tập Nhâm hoảng sợ nhìn anh ta.
Ở phòng khách, Lạc phụ và Lôi Vũ hai người bước vào phòng, liền nhìn thấy Lôi Thiếu Vinh đang bóp chặt cổ tay Lạc Tập Nhâm, còn Lạc Tập Nhâm hoảng sợ dùng biểu cảm như nhìn thấy ma nhìn Lôi Thiếu Vinh.
"Thiếu Vinh, được rồi." Lạc phụ gỡ tay Lôi Thiếu Vinh ra, nhìn người đàn ông vừa tức giận liền có sắc mặt như ác quỷ ngăn cản anh ta dọa con gái ông.
"Con trai, con làm cái gì mà nổi trận lôi đình lớn như vậy?" Lôi Vũ sắc mặt cũng rất khó coi cảnh cáo con trai.
Lạc Tập Nhâm hoảng sợ đến ngây người, biểu cảm cô nặn ra nụ cười nói năng lộn xộn: "Em, em không tốt, là em."
Cô luống cuống gánh lấy lỗi lầm trước, cúi đầu hoảng loạn cắn môi dưới.
Vừa rồi đó có phải là anh Thiếu Vinh không?
Cô, cô có phải nhìn nhầm người rồi không?