33 Chương 33: Bên ngoài cháy nhà, bên trong có lửa tình
Lạc Tập Nhẫn ngồi trên bàn làm việc, một tay cầm sản phẩm, một tay nắm lấy thứ đang trỗi dậy của Hoắc Chấn khi anh ngồi trên ghế máy tính, cô thẫn thờ nhìn trạng thái tiến thoái lưỡng nan của chính mình.
Vốn dĩ định dùng loại gel bôi trơn lạnh ngắt này để dập lửa cho Hoắc Chấn, nhưng nhìn dáng vẻ này của anh thì dường như không phải vậy.
Anh lại càng phấn khích hơn.
Hoắc Chấn đã rơi vào trạng thái bốc hỏa, loại ham muốn như mũi tên trên dây cung nếu không được giải tỏa sẽ gây sưng tấy đau nhức, thế là, đầu óc và linh hồn anh chỉ biết một chuyện - ăn sạch người đàn bà trước mắt.
Anh đẩy ghế máy tính trượt về phía trước, ôm lấy eo Lạc Tập Nhẫn, ngay khi chuẩn bị hôn cô thì tiếng chuông báo cháy toàn tầng lầu vang lên, khiến cả hai sững sờ.
"Hỏa hoạn sao?" Lạc Tập Nhẫn bị tiếng chuông báo động inh ỏi kia làm cho có chút hoảng loạn hỏi.
"Đấy là thử nghiệm, em đừng quan tâm!" Hoắc Chấn mới không thèm quản bên ngoài có trời lật đất lở ra sao, khó khăn lắm anh mới ôm được người đàn bà mình ngày nhớ đêm mong, không đời nào chịu buông tay dễ dàng.
Anh giữ lấy mặt cô, đôi môi hai người vừa chạm vào nhau chưa được mấy giây thì đầu lưỡi đã bắt đầu quấn quýt mãnh liệt, bày tỏ nỗi nhớ nhung dành cho đối phương.
Cô ôm lấy cổ anh, cúi đầu nồng nhiệt hôn anh không dứt, cô mới nhận ra bản thân rất lưu luyến nụ hôn của anh.
Hai người càng hôn càng mãnh liệt, đôi bên đều đã kéo rách quần áo của đối phương, bỗng nhiên, có người ở ngoài cửa văn phòng dùng sức gõ cửa: "Tổ trưởng, cô có ở bên trong nghỉ ngơi không? Tổ trưởng!!"
Lạc Tập Nhẫn bị người ngoài cửa hỏi làm cho giật mình, đẩy bả vai Hoắc Chấn, nhưng Hoắc Chấn đã bốc hỏa rồi, căn bản không thèm quan tâm người bên ngoài gõ cửa thế nào hay muốn phá cửa xông vào ra sao.
"Ưm~ ừm~" Người đàn ông này sao không chịu buông cô ra chứ?
"Đừng quan tâm." Anh dùng lực siết chặt eo cô, bờ môi nóng bỏng đang mút mát trên ngực cô.
"Tổ trưởng!!" Người ngoài cửa dùng sức tông cửa.
Bất chợt, cửa bị người ta tông mở, Lạc Tập Nhẫn đang quay lưng lại với mọi người để chỉnh sửa quần áo, bộ dạng giống như vừa tỉnh ngủ còn ngáp một cái nhìn đồng nghiệp ngoài cửa hỏi: "Không phải là thử nghiệm phòng cháy sao?"
Hoắc Chấn bị đẩy xuống dưới gầm bàn, quỳ rạp một cách nhục nhã dưới gầm bàn để nhanh chóng chỉnh lại quần áo, anh thực sự rất tức giận vì cái chuông báo cháy này đã cản trở việc phát tình của mình.
"Tổ trưởng, hỏa hoạn thật rồi đó." Nữ nhân viên vẫy vẫy tay thúc giục Lạc Tập Nhẫn.
"Được rồi." Lạc Tập Nhẫn ngớ người ra khi biết hỏa hoạn thật, gật đầu trả lời: "Tôi ra ngay đây, các cô ra ngoài trước đi!"
"Vâng, tổ trưởng nhớ phải nhanh chóng ra đại sảnh nhé, đừng nghỉ ngơi nữa." Các nữ nhân viên vừa nói xong liền lần lượt chạy ra ngoài.
Lạc Tập Nhẫn thở phào một hơi, định đi qua đóng cửa lại trước, kết quả cửa đã bị hỏng không đóng lại được mà tự động mở ra, cô rất bất lực đi đến dưới gầm bàn đánh cái người đàn ông còn đang chỉnh dây lưng kia nói: "Anh xem đi, đúng là báo cháy thật đấy."
Người đàn ông này thật là quá quắt mà, hỏa hoạn đến nơi rồi mà trong đầu vẫn chỉ nghĩ đến chuyện đen tối!
"Cháy đến đâu rồi? Sao anh không thấy lửa?" Hoắc Chấn vẻ mặt bình thản đứng dậy thắt dây lưng, Lạc Tập Nhẫn giúp anh chỉnh lại cà vạt và áo sơ mi rồi nói: "Cháy đến tận đây thật thì còn ra thể thống gì nữa?"
"Anh đã bốc cháy rồi đây." Anh dùng lực ôm chặt lấy cô, để cô cảm nhận xem mình đang cứng rắn đến mức nào.
"Đừng quậy nữa." Cô tựa vào lồng ngực vạm vỡ của anh, một trận ngượng ngùng xen lẫn bất lực lườm anh, chịu không nổi liền đánh vào cánh tay anh.
"Rõ ràng là em đang quậy, bố em đều đã đồng ý rồi, là em đang quậy phá linh tinh!" Anh tức giận lườm cô, sờ gáy cô để cô xích lại gần mình rồi lầm bầm cằn nhằn hành vi trốn tránh của cô.
Lúc này, Hoắc Vũ vì không thể đi thang máy nên đã đi bộ đến tầng này, đúng lúc nhìn thấy con trai mình đang yêu đương thắm thiết, ông đảo mắt trực tiếp gõ cửa nói: "Con trai, con dâu, qua đây! Bên ngoài lửa lớn bùng cháy, hai đứa vẫn ở đây đốt lửa nhỏ có phải không? Ra ngoài!"
Khi yêu nhau thì đúng là bãi tha ma cũng dám mò tới!
Nhìn hai người này xem, cả thế giới đã đi tản cư lánh nạn rồi, hai người này vẫn còn có thể nép vào nhau nương tựa.
Hoắc Chấn bật cười liếc nhìn bố mình một cái, liền dắt Lạc Tập Nhẫn đang ngượng ngùng bước ra khỏi văn phòng.
"Con trai, con đừng có yêu đương trong văn phòng, hình tượng sẽ rất tệ đấy!" Hoắc Vũ véo tai Hoắc Chấn một cái, rồi nhanh chân đi về phía lối thoát hiểm cầu thang bộ.
Phen này là sướng rồi phải không? Ông còn đang nghĩ xem đôi trẻ này sao mãi chẳng có tiến triển gì, hóa ra là lén lút vụng trộm trong văn phòng, ôi, giới trẻ ngày nay đúng là...
"Đã cháy thật đâu chứ? Nổ tung chưa?" Hoắc Chấn đảo mắt nắm chặt tay Lạc Tập Nhẫn vẫn đang ngượng ngùng, trực tiếp đấu khẩu với Hoắc Vũ.
Một chút chuông báo cháy thì có gì mà phải nhảy dựng lên chứ? Biết đâu chỉ là đốm lửa nhỏ, có cần thiết phải đi lánh nạn không?
Con người là phải cẩn trọng, nhưng đừng có chuyện bé xé ra to!
"Khi nổ tung rồi thì con chuẩn bị lên xe quân sự đi, con trai." Hoắc Vũ dữ tợn lườm Hoắc Chấn thích làm theo ý mình, thằng nhóc thối này đúng là thật sự không biết nhìn nhận tình hình.
"Rõ ràng là trò đùa chó chăn cừu thôi, bố cứ tin con đi." Hoắc Chấn không tin là có hỏa hoạn thật.
Nếu có hỏa hoạn thì nhất định sẽ có khói, nhưng hiện tại đều không nhìn thấy khói và cũng không ngửi thấy mùi khói khét của đồ vật bị thiêu cháy.
"Chuông đang kêu thì anh cứ ngoan ngoãn đi xuống đi, nếu hỏa hoạn thật thì sao?" Lạc Tập Nhẫn thực sự nghe không nổi nữa liền đánh vào cánh tay anh.
Thiết bị báo cháy đã vang lên thì nhất định là có lửa đang cháy, chỉ là lớn hay nhỏ mà thôi.
Cái tên này đúng là vô tâm vô tính thật đấy!
"Lửa ở đâu?" Hoắc Chấn cảm thấy không cần thiết phải căng thẳng như vậy liền hỏi Lạc Tập Nhẫn.
"Sản phụ sắp sinh sẽ bị đau đẻ, cho nên tôi nói với anh là rất đau, anh cũng muốn hỏi tôi đứa trẻ ở đâu sao?"
"..."
Hoắc Chấn ngớ người nhìn Lạc Tập Nhẫn, người đàn bà này cũng khá biết cách so sánh đấy chứ.
Hoắc Vũ bật cười, con trai ông cuối cùng cũng bị trúng đạn rồi chứ gì? Cứ tiếp tục không tin vào tà giáo đi? Bị trời phạt rồi đấy!
"Phiền chết đi được, anh đói rồi, lát nữa cùng đi ăn cơm." Hoắc Chấn không muốn quản nữa liền quyết định đi ăn cơm.
Lạc Tập Nhẫn lườm Hoắc Chấn đang lảng tránh sang chuyện khác, liền hỏi Hoắc Vũ đang đi phía trước: "Bác đã ăn trưa chưa ạ? Có muốn cùng đi ăn không?"
"..." Hoắc Chấn trợn tròn mắt nhìn Lạc Tập Nhẫn đang ngốc nghếch mời bố mình.
Hoắc Vũ nhìn biểu cảm đó của Hoắc Chấn, lại nhìn Lạc Tập Nhẫn rất hiểu chuyện liền cười nói: "Chồng cháu không đơn thuần là đi ăn cơm đâu, cho nên bác tạm thời không tham gia chơi trò ba người với hai đứa."
Giật mình, trò ba người gì chứ? Hơn nữa Hoắc Chấn sao lại là chồng cô? Lạc Tập Nhẫn một trận xấu hổ.
Hoắc Chấn đối với việc ông bố rất thấu hiểu mình thì không nhịn được mà bật cười.
Khi ba người đi đến đại sảnh thì nhìn thấy cửa lớn đã bị một chiếc xe hơi đang bốc khói đen đâm méo và đâm vỡ, sau đó cảnh sát đã đến hiện trường lôi người nữ tài xế say khướt xuống.
Lạc Tập Nhẫn tinh mắt phát hiện người nữ tài xế đó là Hồ Lâm Phong, cô lập tức chen qua đám đông để nhìn cho kỹ.
"Lạc Tập Tập, em đứng lại đó!" Hoắc Chấn ngớ người muốn kéo lại nhưng kết quả không kéo trúng người.
Lạc Tập Nhẫn vừa đến bên cạnh cảnh sát liền ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, cô đi tới túm lấy Hồ Lâm Phong hỏi: "Sao cô lại ra ngoài rồi? Cô và anh trai tôi không phải đang bị giam giữ ở Cao Hùng sao?"
Hồ Lâm Phong mơ màng nhìn Lạc Tập Nhẫn đang túm lấy mình, chỉ biết ừ à và gật đầu, tiếp đó liền bị cảnh sát đưa lên xe cảnh sát.
"Được rồi, ở đây rất nguy hiểm." Hoắc Chấn kéo Lạc Tập Nhẫn đang hấp tấp.
"Đó chẳng phải là bạn gái của anh trai tôi sao?" Lạc Tập Nhẫn nhìn xe cảnh sát rời đi, liền nhìn Hoắc Chấn hỏi.
"Anh có nhìn thấy, nhưng cô ta lần này chắc là không ra được đâu."
"Rốt cuộc tại sao lại phải uống nhiều rượu như vậy? Anh trai tôi còn chưa ra ngoài, tại sao cô ta lại có thể ra ngoài chứ?"