Trở về truyện

Ngốc nữ ngủ nhầm người - Chương 31: Gel Bôi Trơn Thử Ra Súng Thép Của Hoắc Chấn

Ngốc nữ ngủ nhầm người

31 Chương 31: Gel bôi trơn thử ra súng thép của Hoắc Chấn

Lạc Tập Nhân xuất viện rồi nghỉ ngơi thêm hai tuần nữa, sau đó cô đến ban Sex của tập đoàn Hoắc Thị báo cáo, cô được trưởng phòng nhân sự dẫn đến văn phòng tổng giám đốc chào hỏi, vừa nhìn thấy Hoắc Chấn đang nghe điện thoại đã giật nảy mình.

Sau khi Hoắc Chấn nói chuyện điện thoại xong với vẻ mặt nghiêm túc, bèn nói với trưởng phòng nhân sự: "Cô đi làm việc trước đi."

Trưởng phòng nhân sự lập tức đi ra ngoài.

Trong văn phòng rộng lớn chỉ còn lại hai người Hoắc Chấn và Lạc Tập Nhân, bầu không khí và tình cảnh bỗng chốc trở nên gượng gạo.

Hoắc Chấn mỉm cười nói với Lạc Tập Nhân: "Nhìn thấy anh mà kinh ngạc thế làm gì? Anh là con trai của ông chủ tập đoàn Hoắc Thị khiến em ngạc nhiên đến vậy sao?"

Người phụ nữ này làm cái vẻ mặt đó là ý gì? Tuy nói công việc ra công việc, nhưng thái độ của cô rất gây tổn thương đấy, cứ như thể anh không nên ở đây vậy.

Vốn dĩ anh đã có chức vụ ở tập đoàn Hoắc Thị, chỉ là không thích cảm giác làm việc kiểu công chức bàn giấy của công ty nên mới muốn làm việc ở văn phòng luật.

Bây giờ để tạo ra chút thành tích cho nhạc phụ tương lai công nhận, anh đành phải ngoan ngoãn buông bỏ công việc ở văn phòng luật, đến công ty ngoan ngoãn làm một tổng giám đốc để quyết đấu một trận ra trò với Lôi Thiếu Vinh.

"Văn phòng luật của anh tính sao đây?" Lạc Tập Nhân có chút lo lắng nhìn Hoắc Chấn hỏi.

Tuy nói cuộc đời không nên tự đặt ra giới hạn gì, nhưng tại sao anh phải vì cô mà làm đến mức này?

"Văn phòng luật vẫn là của anh mà, làm sao vậy? Em đừng tưởng anh vì em mới như thế này, anh vốn đã có chức vụ ở tập đoàn Hoắc Thị rồi, chỉ là anh thích ở văn phòng luật hơn thôi." Hoắc Chấn nhìn cô như thể có thuật đọc tâm.

Người phụ nữ này đừng tưởng anh từ bỏ công việc luật sư, xin lỗi nhé, anh vẫn là luật sư.

Không phải cứ là luật sư thì phải ra tòa kiện tụng, thực ra việc luật sư có thể làm nhiều lắm!

"Vâng, thưa tổng giám đốc." Lạc Tập Nhân ngoan ngoãn dùng chức vụ để gọi anh.

"..." Tổng giám đốc? Anh lườm cô một cái, người phụ nữ này thích trò chơi đóng vai tổng giám đốc và nữ quản lý à?

Rõ ràng bố cô đã đồng ý cho họ qua lại rồi, cô giả vờ không thân thiết thế này thì quá đáng rồi đấy?

Chao ôi, bỏ đi!

"Vậy tôi ra ngoài làm việc trước đây." Lạc Tập Nhân cảm thấy nơi này không nên ở lâu, khi muốn rời đi, Hoắc Chấn với vẻ mặt nghiêm túc chỉ tay về phía gian bên cạnh nói: "Văn phòng của em ở đối diện anh."

"..." Tại sao chứ? Người đàn ông này quá đáng thật đấy.

"Làm sao? Tổng giám đốc bảo em đi, em nhìn tổng giám đốc cái gì?" Anh bày ra vẻ mặt hung dữ.

Lạc Tập Nhân bị Hoắc Chấn mắng một câu, lập tức không dám để lộ quá nhiều cảm xúc mà đi ra ngoài.

Hoắc Chấn tức tối lườm theo bóng lưng như đang trốn chạy của Lạc Tập Nhân, chạy nhanh như vậy là có ý gì? Anh đã ăn thịt cô đâu!

Cùng lúc đó, Lôi Thiếu Vinh đứng trước những nhân viên bị đào góc tường từ công ty cũ của Lạc Tập Nhân sang, trực tiếp nói lời dằn mặt: "Tập đoàn Hoắc Thị đã mua lại công ty cũ của các người, xin các người, những nhân viên được đào góc tường về đây, hãy xốc lại tinh thần cho tôi, đừng để thua ban Sex của tập đoàn Hoắc Thị."

"Vâng!"

Mọi người vừa trả lời xong, tất cả liền rời khỏi phòng họp.

Các quản lý cùng toàn bộ nhân viên, mỗi người đều lộ ra nụ cười bất lực đi về văn phòng, còn Trịnh Kế Trân thì cảm thấy môi trường mới của công ty mới thật sự khiến người ta phải trợn mắt.

Điều này khiến cô không kìm được mà nhớ đến người chị em tốt Lạc Tập Nhân, nhưng cô biết đã không còn cách nào liên lạc nữa.

...

Lạc Tập Nhân vừa tan học là lập tức đến ngay văn phòng, bắt đầu suy nghĩ về việc tiếp thị sản phẩm và thiết kế sản phẩm, cô nhìn vào bản kế hoạch với vẻ mặt nghiêm túc, một bên xem sản phẩm, một bên xem các bài phân tích và trải nghiệm do đồng nghiệp làm.

Công việc lúc đầu khiến người ta chưa thích nghi được, nhưng dần dần, cô bắt đầu quen và thạo việc hơn.

Cô và Hoắc Chấn thỉnh thoảng sẽ chạm mặt ở công ty, nhưng lại không có giao lưu hay trò chuyện riêng tư gì, cứ cắm cúi ai làm việc nấy.

Cô tuy là quản lý của ban Sex nhưng cũng chỉ là một trong số đó, cho nên cô không thể quyết định điều gì, chỉ có thể bỏ phiếu!

Thế rồi giữa các quản lý xảy ra một sự bất đồng ý kiến, đó là gel bôi trơn rốt cuộc nên dùng gốc dầu, gốc nước hay gốc silicon, khiến cuộc họp trở nên hỗn loạn một đoàn.

Hoắc Chấn nhìn đám đàn ông, phụ nữ trước mắt cãi nhau om sòm, bèn cảm thấy đau đầu đập bàn nói: "Tất cả đều tự mình sử dụng rồi báo cáo từng cái một ra đây rồi mới lựa chọn, tan họp."

Lạc Tập Nhân cầm ba mẫu sản phẩm trên bàn, bèn ngoan ngoãn đi ra ngoài theo mọi người, Hoắc Chấn nhìn người phụ nữ đã ngó lơ anh và xem anh như người lạ suốt một tháng qua, liền cảm thấy vô cùng khó chịu.

Anh vốn nghĩ sẽ lạnh nhạt với cô, để cô tự mình đến tìm anh, không ngờ đợi bên trái, chờ bên phải đã một tháng rồi, cô vẫn không tìm anh, đây là coi anh như bạn giường rồi sao?

Hay là cô có qua lại với Lôi Thiếu Vinh hoặc những người đàn ông khác?

Đáng chết, càng nghĩ lại càng phiền muộn, nhưng lại không biết làm sao để tìm cô!

Cô thật sự bận rộn đến vậy sao?

Một tháng nay, anh đều đến dưới lầu nhà cô để đợi cô, nhưng thường xuyên là không đợi được, còn khiến bản thân ngủ không ngon và mất ngủ, dù sao hành tung của người phụ nữ này mơ hồ khó kiểm soát, khiến anh có chút chịu không nổi!

Bỏ đi, tìm cô thôi!

Khi Lạc Tập Nhân trở về văn phòng liền bắt đầu lật xem tài liệu và thành phần của gốc dầu, gốc nước và gốc silicon, sau đó lấy sản phẩm của tập đoàn Lôi Đình ra bắt đầu thoa lên tay, để so sánh xem sản phẩm của công ty mình thế nào.

Cô phát hiện những loại gel bôi trơn này thật sự rất giống thật, vì có cái rất giống dịch cơ thể người, khiến cô chậc chậc cảm thán, cô không kìm được ghé mũi ngửi, phát hiện mùi hương là vị đào, khiến cô rất ngạc nhiên nhìn vào sản phẩm phát triển của tập đoàn Lôi Đình, liền thấy có chữ có thể nuốt được.

Cô mang theo tâm trạng bán tín bán nghi mới thò lưỡi ra định thử gel bôi trơn trên tay, đúng lúc Hoắc Chấn đi vào còn chốt cửa lại, thế rồi cô một phen gượng gạo đứng bật dậy nói: "Tổng, tổng giám đốc."

"Em đang làm gì đấy? Em không định ăn gel bôi trơn cho anh xem đấy chứ?" Sắc mặt Hoắc Chấn rất khó coi đi tới nhìn gel bôi trơn trên bàn, liền phát hiện cô có sản phẩm của tập đoàn Lôi Đình, điều này khiến anh nghi ngờ cô có liên lạc với Lôi Thiếu Vinh, bèn bắt lấy tay cô ép hỏi: "Không phải em nói thích anh sao? Sao em lại có sản phẩm của Lôi Thiếu Vinh?"

"Em, em..." Lạc Tập Nhân nhất thời cứng họng.

Thích anh và có sản phẩm của nhà anh Thiếu Vinh là hai chuyện khác nhau chứ? Anh tức tối cái gì chứ?

"Em bị anh bắt quả tang rồi đúng không? Nếu không sao em lại nói lắp?" Hoắc Chấn nổi giận đè cô lên tường.

Người phụ nữ này một tháng trước thì rơi nước mắt, một tháng sau thì vui cười hớn hở đúng không?

Cô đây là lừa đảo!

"Này, nước mắt của em là giả à? Em thế này thì có khác gì mở họp báo còn nói dối không? Em có thật sự thích anh không? Một tháng nay ngó lơ anh, em có ý gì? Anh lớn ngần này rồi chưa từng bị ai ăn xong quẹt mỏ, em dám đối xử với anh như vậy sao!" Anh tức giận bắt đầu bắn liên thanh chất vấn người phụ nữ đang ngây người ra.

"Hả?" Cô không biết nên trả lời câu nào, nhìn người đàn ông đang đằng đằng sát khí và bừng bừng giận dữ.

Cô chọc giận anh ở chỗ nào chứ?

Cô chẳng phải đang so sánh sản phẩm một chút sao, anh việc gì cứ phải nổi điên lên? Không phải cần nghiên cứu ưu khuyết điểm của sản phẩm chiếm thị phần sao? Anh chạy tới hạch hỏi làm gì?

"Đừng có giả ngu với anh! Em ăn xong quẹt mỏ anh là có ý gì? Em bắn xong bỏ chạy với anh lại là có ý gì? Em nói chuyện đi chứ! Người phụ nữ này dùng gương mặt ngây thơ đáng yêu để lừa gạt tình cảm của anh phải không? Em ngó lơ anh cái gì, em nói cho anh nghe xem nào." Hoắc Chấn đem toàn bộ oán khí tích tụ suốt một tháng qua bộc phát sạch sành sanh.

Mẹ kiếp, lần đầu tiên anh gặp phải người phụ nữ khó chiều như vậy.

Không phải khóc lóc đòi cho cô thời gian, thì chính là nghe cô khóc lóc nói cô thích anh!

Lúc đầu anh nghe thì rất sướng, rồi sao nữa? Sao không có sau đó nữa? Thích anh chẳng phải sẽ muốn bám lấy anh sao? Cô ngó lơ anh, không liên lạc với anh lại còn không nhiệt tình nữa, đây là chiêu trò gì vậy?

"Em đang thử gel bôi trơn, anh nổi điên cái gì chứ?" Lạc Tập Nhân bị hét vào mặt cũng nổi cáu lên.

Người đàn ông này là đàn bà à? Sao cứ cuồng loạn mắng nhiếc cô suốt thế?

Cái gì mà bắn xong bỏ chạy? Ăn xong quẹt mỏ? Tên này nói bậy bạ gì đó? Một luật sư mà có thể nói chuyện kiểu này sao?

"Em thử với ai hả?" Hoắc Chấn thật sự tức lộn ruột gầm lên.

"Một mình em không tự thử được sao? Người đàn ông này đến tuổi mãn kinh rồi à? Nếu không thì nổi trận lôi đình thế làm gì?" Lạc Tập Nhân tức nổ đom đóm mắt bắt đầu đấm vào lồng ngực càng thêm rắn chắc của anh.

"Tìm anh thử không được sao?" Hoắc Chấn nắm chặt hai tay cô, phát ra âm thanh bất lực, giãy giụa và đau đớn.

Khoảnh khắc này khiến cô ngẩn người nhìn anh đã tiều tụy đi trông thấy.

Hai người nhìn nhau, vô cùng yên ắng và im lặng.

Lạc Tập Nhân nhìn Hoắc Chấn không chỉ gầy đi rất nhiều mà còn trở nên luộm thuộm, lúc này cô mới phát hiện ra thì ra không phải chỉ có một mình cô bị dày vò, cô đỏ hoe vành mắt đẩy anh ra nói: "Anh không thèm quan tâm đến em thì bảo em tìm thế nào?"

"Em đang nói bậy bạ gì đó? Sao anh lại không quan tâm đến em?" Anh giật mình nhìn cô với vẻ mặt tan nát cõi lòng.

Đáng chết, bây giờ là thế nào đây? Không phải là đôi bên tự đợi nhau đấy chứ?

"Cứ chỉ được gọi anh là tổng giám đốc, anh muốn em phải làm sao? Em chỉ nghĩ là cứ từ từ trôi qua là được, anh tự dưng hung dữ với em làm gì? Mỗi ngày em hết đi học, tan học, đi làm rồi tan làm, tiếp theo là xem kế hoạch của công ty, nếu không anh muốn em phải làm sao?" Bản thân cô cũng rất hoảng loạn, rất phiền lòng, nhưng cô lại không thể làm gì khác, cũng chỉ đành đi bước nào, tính bước nấy thôi.

"Chính em là người phụ nữ vô lương tâm nói cần thời gian, anh đã cho rồi, chính em là người phụ nữ vô lương tâm không thèm quan tâm đến anh, anh cũng tùy em, người gọi anh là tổng giám đốc cũng là em, kết quả ngược lại đều là anh sai sao? Em thật sự khiến anh bốc hỏa đấy." Hoắc Chấn thật sự không thể hiểu nổi cô gái nhỏ này đang nghĩ gì, quả nhiên kém 14 tuổi là có chút khoảng cách thế hệ.

"Làm sao em biết phải chọn thế nào chứ? Em cũng đang tự tức giận với chính mình đây." Lạc Tập Nhâm bất lực bật khóc nức nở.

"Anh và Lôi Thiếu Vinh, chọn một người!" Hoắc Chấn trợn tròn mắt nhìn người phụ nữ chỉ biết khóc lóc trước mặt.

"Anh!"

"Mẹ kiếp!"

Hoắc Chấn nhanh chóng ôm chặt lấy Lạc Tập Nhâm rồi nói: "Chúng ta đi đăng ký kết hôn trước có được không?"

Cứ đoán già đoán non rồi lại nhường qua nhường lại thế này, anh thật sự không chịu nổi nữa rồi, rõ ràng là thích nhau, tại sao ngược lại lại khiến hai người trở nên xa lạ như thế này chứ?

Cứ hiểu lầm qua hiểu lầm lại suốt!

Mẹ kiếp, anh không muốn lãng phí thời gian nữa, anh phải trực tiếp tới luôn thôi, vì người phụ nữ này thật sự ngốc nghếch dại khờ quá rồi.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.