Trở về truyện

Mẹ chồng ăn thịt cả nhà nàng dâu - Chương 31

Mẹ chồng ăn thịt cả nhà nàng dâu

31 Chương 31

Hong kong,

Dương Chiến mấy ngày mấy đêm không ngủ,không nghỉ vẫn tìm kiếm Thuý Thuý, anh rất mệt không phải vì anh không muốn ngủ mà là anh không ngủ được. Con vật cảnh anh nuôi bỗng dưng biến mẩt, khiến anh vừa phẫn nộ vừa bất lực khiến anh không cam tâm. Hôm nay cảnh sát đặc khu đã liên lạc với anh nói đã tìm thấy Thuý Thuý trong một ngôi nhà thờ nhỏ.Dương Chiến cảm ơn xong liền gác máy, vội lái xe đến sở công an. Trên đường, Dương Chiến cười vang, đến khi nhận ra mình đang cười ha ha, liền vội vàng kìm lại.

Anh vốn là người không hay cười nên giáo dục mà anh nhận được từ nhỏ từ thân sĩ quý tộc là nụ cười lễ phép, hiền hoà khách sáo, chứ không phải kiểu cười thoải mái đó. Anh là người thiên về nội tâm, che giấu rất cẩn mật, không để bất kì ai có thể tham dò được thế giới nội tâm của anh.

Tiếng cười vang hôm nay là nụ cười rất lâu chưa từng có, Dương Chiến vừa lái xe vừa bần thần , tìm thấy đồ lắp bắp đó thì có gì để anh đáng cười vang chứ? thật vô vị.

Cảnh sát đặc khu dẫn anh đến nhà thờ gặp Thuý Thuý. Thuý Thuý ngoan ngoãn ngồi trong phòng mục sư, đang cầm bút sáp vẽ tranh, khuôn mặt búp bê non nớt rất thuần khiết vừa nhìn thấy rất thật thà khờ khạo. Thuý Thuý nhìn ngẩng đầu nhìn thấy Dương Chiến có vẻ hơi sợ hãi , lẩm bẩm không nói nên lời .

Dương Chiến đi đến nhìn tranh cô vẽ, anh vốn là người có con mắt nghệ thuật vẽ tranh sơn dầu, vùă nhìn thấy bức tranh của cô đã nôỉi giận đùng đùng. Trình độ vẽ tranh quá tệ chỉ bằng trẻ con mẫu giáo, những điều này chẳng là gì cả, nội dung là một con sông, 1 chiếc xe ôtô thể thao rơi xuống giữa dòng, kiểu dáng và màu sắc chíêc xe đó chẳng phải là chiếc xe thể thao mercedez-ben của anh là gì? Đáng giận hơn nữa là chính Dương Chiến cũng rơi xuống sông đang kêu “cứu tôi với”. người đó mặc áo xanh xám, là màu Dương Chiến vẫn thường mặc, lông mày đen rậm ,mắt chừng chừng. chẳng phải Dương Chiến thì là ai?
Ngay lúc đó Dương Chiến chỉ muốn xé nát bức tranh, nhưng nghĩ đến cảnh sát đặc khu đang đứng đấy anh không thể không đổi thành khuôn mặt hiền lành dễ mến, mỉm cười lật giở những bức vẽ của Thuý Thuý. những bức vẽ còn lại toàn là vẽ bộ váy đen mà Thuý Thuý thích hôm đi trung tâm mua sắm, Thuý Thuý vẽ rất tỉ mỉ xem ra đã bỏ nhiều công sức. Dương Chiến hơi nhói ở tim, ngước lên nhìn Thuý Thuý., Thuý Thuý cũng đang thấp thỏm nhìn anh. Dương Chiến không nói gì gom các bức tranh lại cất đi

Thì ra nhà thờ này rất bé, ngoài chủ nhật ngày thường không có ai, Thuý Thuý đi loanh quanh bên ngoài hồi lâu, muốn về nhà mới nhận ra mình đã lạc đường, chỉ có thể tìm kiếm khắp nơi. Hôm đó vừa vặn vào chủ nhật, cô liền đi vào sưởi ấm, thấy đói bụng cô liền đi lên căn phòng trên gác tìm thấy nửa gòi bánh quy, ăn một chút rồi ngủ trên ghế sofa. Sau khi kết thúc buổi lễ mục sư không lên phòng mà khoá luôn cửa lớn nhà thờ rồi về nhà. Thuý Thuý tỉnh dậy ngẩn cả người

Trong phòng có chiếc điện thoại bàn nhưng Thuý Thuý không biết số điện thoại của Dương Chiến cũng không biết số điện thoại của cảnh sát Hongkong, đành phải ăn dè bánh quy may mà còn có nước. rảnh rỗi không biết làm gì bèn cầm bút sáp trên bàn để vẽ tranh. Cứ cách hai ngày mục sư lại đến nàh thờ để giải quyết công việc, phát hiện Thuý Thuý đã đói mềm vội vàng đút bánh mì và sữa cho cô rồi vội vàng báo cảnh sát. Cả quá trình là như vậy.

Dương Chiến nhìn thấy con vật cưng đã mất nay đã tìm lại được , trong lòng rất vui mừng mỉm cười cảm ơn rất lịch sự, trên đường đưa Thuý Thuý về nhà a không kìm nổi mình dưới ánh nắng ấm áp anh cười sảng khoái nụ cười từ nội tâm thật tuyệt. Sau khi về nhà anh tắm cho Thuý Thuý. Tắm xong anh cuốn khăn quanh người cô, ôm cô vào lòng rất mãn nguyện. Sau đó anh đưa Thuý Thuý ra ngoài ăn tôm hùm, Thuý Thuý không thích ăn lắm, a lại đổi món ốc sên Pháp cho Thuý Thuý, Thuý Thuý nhất định không ăn. Anh cố gắng trấn tĩnh hỏi Thuý Thuý ăn gì, Thuý Thuý nói muốn ăn món canh cá a làm. Dương Chiến cười,thanh toán tiền, đi mua nguyên liệu, về nhà bận rộn nấu nướng, nấu xong, a nhìn Thuý Thuý ăn ngấu nghiến trong lòng anh trào dâng sự dễ chịu khoan khoái, mãn nguyện lạ thường.

Anh vẫn quen một mình nấu, một mình ăn, quen sự cô độc, trước đây khi ăn cùng với Thuý Thuý, hai người đều ăn không vui. Thuý Thuý ăn chậm, Dương Chiến thì vội, cứ liên tục giục cô, sau cùng chỉ hận không thể đổ hết đĩa thức ăn vào cổ họng cô. lần này Dương Chiến không vội nữa, thời gian làm gì nhỉ, thời gian để hưởng thụ cuộc sống. Dương Chiến trầm ngâm ngắm nhìn Thuý Thuý ăn từ lúc ngấu nghiến chuyển sang từ tốn, một cảm giác hạnh phúc chưa từng có trào dâng trong lòng a. nấu cơm cho một người ăn nhìn cô ăn ngon miệng, thứ cảm giác này thật tuyệt!

Lần đầu tiên Dương Chiến muốn kết hôn, nhưng a bắt buộc phải cưới vị hôn thê của a. họ là mối quan hệ dòng tộc lâu đời, bố mẹ hai bên đính ước, hai họ tộc hợp tác làm ăn mật thiết, cuộc hôn nhân của họ để đảm bảo món lợi không rơi vào tay người ngoài.

Cô gái đó năm nay 28 tuổi. rất cao, rất thon, rất xinh, vô cùng ngạo mạn, gia đình giàu có, nổi tiếng xinh đẹp , biết nói sáu thứ tiếng ngoại ngữ, tính cách đa tình phong lưu, tốt nghiệp đại học Oxford, rất tài giỏi còn tài giỏi hơn cả Dương Chiến. Cô không hài lòng về Dương Chiến, cô chê a không đủ cao, không nói nhiều ngoại ngữ bằng cô. Cô cao 1m86, Dương Chiến chỉ cao 1m89, cô đi giày cao gót là cao hơn Dương Chiến. Những đồ dùng trên giường của cô đều là của những vận động viên nam cao gần 2m. Dương Chiến cũng chẳng có tình cảm với cô. Hai người gặp mặt chưa đến 10 lần, mỗi lần 2 người đều khách sáo hỏi han trò chuyện vài câu, sau đó nói e ngày càng xinh đẹp , a ngày càng điển trai, thời tiết hôm nay thật đẹp, hôm qua có mưa nhỏ…toàn là những câu nói vô vị. Sau đó chán chẳng muốn nói thêm gì nữa, mỗi người tự nghịch móng tay và những máy móc đem theo. Đợi đến khi bố mẹ hai bên chào nhau liền vội vàng nói : hôm nay nói chuyện với nhau thật vui, mong chờ lần sau gặp .Rồi hai người cùng thở phào nhẹ nhõm, nghĩ bụng : “Để kiếp sau hãy gặp”

Lúc này đây Dương Chiến nhìn Thuý Thuý đang cắm cúi ăn, cười đau khổ nghĩ : “Cô gái xinh đẹp đó liệu có thể ăn cơm mình nấu sao? Cô ta có thể ném cả cái đĩa vào mặt mình ấy chứ!”Hai bên bố mẹ đều biết phẩm chất phong lưu đa tình của con các vị, nhưng cố công tác thánh cho cuộc hôn nhân này. Công việc kinh doanh cua gia tộc cao hơn mọi thứ! Việc sinh con sau này cũng có thể hải dùng đến khoa học, cô gái xinh đẹp đó quyết tâm không hi sinh vóc dáng của mình để đẻ con. Còn về cuộc sống vợ chồng, có thể chắc chắn rằng, người đẹp đó không tình nguyện đẻ Dương Chiến động vào người cô ta . Thời gian tổ chức hôn lễ tạm ấn định vào tháng một năm kia, có nghĩa là Dương Chiến độc thân 1 năm nữa.

Ngày hôm sau, Dương Chiến đưa Thuý Thuý đến thiên đường mua sắm, mua bộ váy đó theo kích cỡ của Thuý Thuý. Thuý Thuý mặc vào dù không đẹp được như người mẫu nhưng cũng rất đáng yêu. Họ đi mua sắm trong trung tâm, Thuý Thuý thích mua bộ nào, Dương Chiến mua luôn mà không cần xem giá. Nửa ngày trôi qua họ đã mua được một đống đồ hàng hiệu, sau đó còn mua đồ lót, tất giày, đồng hồ, kính râm…. cho Thuý Thuý nữa. Thuý Thuý rất thích, rất vui. Dương Chiến mỉm cười nhìn Thuý Thuý, cảm nhận niềm vui của cô. Tiêu không hết bao nhiêu mà lại làm cho con vật cưng vui thích đến thế, đáng lắm!

Mấy hôm sau, bác sĩ tiến hành phương pháp trị liệu mới cho Thuý Thuý, Thuý Thuý đã hoàn toàn tỉnh lại. Nhìn thấy Thuý Thuý đau khổ tụt cùng khi nghĩ đến cái chết thảm thương của mẹ, Dương Chiến nước mắt lưng tròng ôm cô vào lòng, an ủi :”Dù cả thế giới vứt bỏ e , e vẫn còn có a”

TruyenC

Copyright © 2021 TruyenC.