Trở về truyện

Mẹ chồng ăn thịt cả nhà nàng dâu - Chương 29

Mẹ chồng ăn thịt cả nhà nàng dâu

29 Chương 29

Hồng Kông.

Dương Chiến tìm Thúy Thúy suốt hai ngày liền, không thấy chút tin tức gì, anh đã báo cảnh sát từ lâu, sau đó cũng không ăn không uống gì, đi tìm kiếm khắp các đường phó Hồng Kông. Bác sĩ cũng rất lo lắng, cùng anh đi tìm. Bác sĩ có tình cảm sâu sắc với Thúy Thúy hiền lành ngoan ngoãn chặc bằng tuổi con gái ông, nhìn thấy Dương Chiến bắt nạt cô, ông luôn đứng ra bảo vệ cô. Ông nghe Dương Chiến kể về tình hình gia đình nhà Thúy Thúy và về việc giận dỗi bỏ đi của Thúy Thúy, bèn trách Dương Chiến mấy câu: "Một cô gái không còn mẹ mà anh cũng nỡ ức hiếp sao?" Dương Chiến toàn thân mệ mỏi, trong lòng áy náy, ân hận, mặc bác sĩ trách móc, chỉ cúi đầu im lặng.

Dương Chiến là người từng trải, đã đi khắp thế giới, mấy hôm nay, những cảnh tượng bi thảm của các cô gái bị dụ dỗ bắt đi luôn xuất hiện trong đầu anh. Lúc này đây, máy móc không còn quan trọng chú nào nữa, nhẹ tựa lông hồng. Anh kiếm được rất nhiều tiền, anh còn chẳng buồn tính xem anh có bao nhiêu tiền, chỉ biết rằng cả đời này anh tiêu xài thoải mái cũng không hết. Giờ đây, anh chỉ mong muốn tìm được Thúy Thúy, chỉ cần bình an vô sự, anh thực sự không hề để tâm chút nào đến máy móc gì gì đó nữa. Anh muốn có cái thứ máy móc đó chẳng qua vì anh là người hiếu thắng quá mà thôi.

Trong thời gian gần nửa năm sống cùng nhau, Thúy Thúy vẫn luôn mơ màng, lúc tỉnh thì lại làm anh bực bội, nhưng tất cả đều là lần đầu tiên của Dương Chiến. Lần đầu tiên ngoài bố mẹ anh, anh chung sống dưới một mái nhà với một sinh vật sống lâu đến thế. Trước đây anh còn chưa từng nuôi một con cá vàng, anh cho rằng, nuôi những con vật cảnh là hành vi mang chất nữ tính. Hơn nữa, anh quá bận rộn, không có thời gian chăm sóc.

Anh đã từng trồng một cây xương rồng, đó là vì anh nghĩ nó không cần chăm sóc. Trong những tháng ngày Dương Chiến đi khắp thế giới, cây xương rồng xui xẻo đó đã chết khô trong ngôi biệt thự hào hoa sang trọng của anh. Lúc Dương Chiến nghĩ đến việc tưới nước cho nó, thì nó đã chết khô rồi, không thể nào hồi sinh lại được. Điều này khiến Dương Chiến buồn rầu trong một thời gian dài.

Lần này là trong tình huống bất đắc dĩ, anh mới phải sống chung với Thúy Thúy luôn mơ mơ màng màng. Đã nửa năm rồi, mỗi sáng anh gọi cô dậy, nấu cơm cho cô, phục vụ chờ cô ăn xong, cô ăn rất chậm, anh vừa mắng mỏ vừa dọa dẫm để giục cô ăn nhanh. Hàng ngày đưa cô đi chữa bệnh, đón cô về nhà, đến tối lại nấu cho cô ăn thật no, sau đó bật nước nóng, giúp cô tắm gội, giúp cô lau người, mặc quần áo ngủ, đưa vào trong chăn. Sau đó anh về phòng ngủ bên cạnh làm việc, còn phải luôn vểnh tai lên nghe ngóng động tĩnh của cô, vừa nghe thấy tiếng cô khóc là lập tức chạy sang lay tỉnh cô. Gần như đêm nào cô cũng nằm mơ thấy ác mộng, mơ thấy mẹ chồng và Tôn Đại Lâm đánh cố. Khi tỉnh dậy, cô cứ ôm gối mà khóc, rồi lại đi tìm mẹ khắp nới.

Cả khuôn mặt Thúy Thúy đầm đìa nước mắt, toàn thân mồ hôi lạnh. Dương Chiến đành phải gắng gượng cơ thể mệt mỏi của mình để đi tắm cho cô lần nữa, còn phải an ủi cô, nói dối cô mẹ cô đang ở Thanh Đảo, sắp đến thăm cố. Đợi đến khi dỗ cho cô ngủ lại, Dương Chiến chỉ kịp chợp mắt một chút, trời đã sáng. Dương Chiến đành phải chống mí mắt buồn ngủ rũ rượi lên, đi nấu bữa sáng cho Thúy Thúy. Sống trong sự mệt mỏi như vậy, tính khí của Dương Chiến đương nhiên là không thể dễ chịu chút nào, hơi một chút là nổi giận với Thúy Thúy. Thúy Thúy đang trong trạng thái mơ hồ, sao có thể hiểu được sự mệt mỏi của anh, cứ nhìn thấy anh là nổi cáu, là lại trừng mắt với anh, khiến anh càng tức giận hơn. Gia tộc nhà Dương Chiến danh tiếng giàu có từ xưa, từ nhỏ đến lớn đều có người giúp việc chăm sóc, anh đã bao giờ phải phục vụ người khác như vậy? Ngoài bố mẹ anh, ai dám chau mày quắc mắt với anh như Thúy Thúy chứ? Tất cả những điều này đều là lần đầu tiên của Dương Chiến. Thúy Thúy được coi như là người phụ nữ, con vật cảnh, cây cảnh hay là gì đó anh nuôi, nhưng chính anh cũng không thể nói rõ cho được. Chăm sóc lâu rồi, đã thành thói quen, khi đối tượng chăm sóc đột nhiên mất tích, Dương Chiến thấy rất hụt hẫng, nhât thời không biết phải làm gì.

Anh biết mình phải dốc hết sức để tìm Thúy Thúy về, nếu không cả đời anh sẽ không thể ngủ yên được. Anh không thể đối diện được với tội lỗi đã làm lạc mất Thúy Thúy của mình, cứ nghĩ đến việc Thúy Thúy - người mà anh dốc bao tâm huyết chăm sóc hàng ngày bị kẻ khác giẫm đạp như cho như ngựa, anh chỉ muốn giết người. Thúy Thúy là do anh chăm sóc, chỉ mình anh là có thể nổi nóng với cô, ngoài anh ra, không ai có quyền làm như vậy. Hôm đó, nhìn thấy cô y tá ngược đãi Thúy Thúy, Dương Chiến đã nhảy chồm lên như con mèo bị đốt cháy đuôi, như thể người bị ngược đãi chính là anh. Con người là động vật có tình cảm, Dương Chiến cũng không ngoại lệ, chỉ là trước đây, anh không hề cho ai có cơ hội bước vào thế giới của anh mà thôi.

TruyenC

Copyright © 2021 TruyenC.