Trở về truyện

Mẹ chồng ăn thịt cả nhà nàng dâu - Chương 23

Mẹ chồng ăn thịt cả nhà nàng dâu

23 Chương 23

Dương Chiến mang rất nhiều quà, tìm được đến nhà Thuý Thuý, gõ cửa, tự xưng là khách hàng của công ty Thuý Thuý, nghe nói cô bị ốm, đến thăm cô. Bố Thuý Thuý mời anh vào phòng khách, mới phát hiện ra nhà chẳng còn hoa quả gì, ngay cả nước nóng cũng không có. Mẹ Thuý Thuý còn chưa hoả táng, ông bà ngoại Thuý Thuý nhất định chọn ngày tốt để chôn, bố Vương Hinh vẫn còn đang liên hệ việc mua mộ. Bố Thuý Thuý mấy ngày nay không ăn uống gì, Thuý Thuý cả ngày ngủ li bì, thỉnh thoảng bí bố ép dây, uống chút sữa. Cả nhà đều dang bận rộn với việc ma chay của mẹ Thuý Thuý, tạm thời không có thời gian để chú ý đến cô. Mọi người thương lượng, đợi sau khi chôn cất mẹ Thuý Thuý xong, sẽ đi Bắc Kinh, nhờ chuyên gia khám bệnh cho cô.

Thân hình cao to vạm vỡ của Dương Chiến vừa bước vào, phòng khách bỗng trở nên nhỏ bé, chật chội, âm u. Dương Chiến không ngờ là nhà Thuý Thuý lại nhỏ và đơn sơ thế, Dương Chiến không quen ngồi lâu ở bầu không khí chật hẹp thế này, nên đề nghị được thăm Thuý Thuý, có việc cần nói với Thuý Thuý.

Dương Chiến là loại nhân vật có tố chất làm lãnh đạo thiên bẩm, có thứ uy nghiêm khó mà từ chối được, còn bố Thuý Thuý cả đời thật thà chất phác, là người ngoan ngoãn chấp hành mệnh lệnh của lãnh đạo. Dù ông cảm thấy việc Dương Chiến vào phòng ngủ thăm Thuý Thuý không được hay lắm, nhưng dưới uy phong của Dương Chiến, ông đành dẫn Dương Chiến vào phòng ngủ của Thuý Thuý. Thuý Thuý vẫn đang ngủ rất say. Dương Chiến gọi mấy lần, cô đều không có phản ứng. Dương Chiến kéo luôn chăn của Thuý Thuý, may mà Thuý Thuý mặc đồ ngủ. Dương Chiến vừa nhìn thấy cô, vô cùng kinh ngạc, thật không thể ngờ Thuý Thuý lại nhợt nhạt đến thế, gầy yếu đến độ chỉ còn da bọc xương. Sau khi bị kéo cho tỉnh dậy, Thuý Thuý mơ màng dụi dụi mắt, ngơ ngác nhìn Dương Chiến, không nhận ra anh.

Dương Chiến không tin nổi Thuý Thuý lại không nhận ra anh, vậy thì bước tiếp theo phải tiến hành thế nào đây? Anh giơ tay ra, huơ huơ trước mặt Thuý Thuý, hồi lâu, Thuý Thuý vẫn không nhận ra anh. Lúc này anh mới nhớ ra, giơ tay huơ huơ trước mặt bệnh nhân là trên ti vi họ thường làm để xem bệnh nhân có bị mù hay không, chứ không phải là để xem bệnh nhân có bị điên hay không. Dương Chiến cảm thấy hành động của mình nãy giờ thật là đần độn, chỉ muốn tặng cho mình một cái bạt tai. Thuý Thuý không nhận ra anh, thì máy móc của anh sẽ ra sao đây? Anh chỉ có thời gian một năm thôi! Vẻ mặt Dương Chiến vẫn rất lịch sự, nho nhã, nhưng trong lòng hận một nỗi không thể bóp chết Thuý Thuý. Bố Thuý Thuý vào bếp pha sữa nóng cho con gái, tiện thể đun nước nóng pha trà cho Dương Chiến luôn.

Dương Chiến thấy bố Thuý Thuý bước ra ngoài, bèn nắm lấy cơ hội. Anh túm lấy gáy Thuý Thuý, hỏi gấp gáp: "Cô nói lắp, tôi là Tổng giám đốc Dương, có nhớ không?" Thuý Thuý bị anh túm gáy, rất khó chịu, hừ hừ mấy tiếng, rụt cổ lại, mở to đôi mắt mơ màng, tìm kiếm mẹ khắp phòng: "Mẹ ơi, mẹ ơi!" Dương Chiến vừa bực vừa sốt ruột, nói: "Tôi không phải mẹ cô đâu! Mẹ cô mất rồi!" Thuý Thuý nghe anh nói mẹ cô mất rồi, càng cuống cuồng xuống giường để đi tìm bóng dáng mẹ, tìm không thấy bèn khóc oà lên. Bố Thuý Thuý vội vàng chạy từ bếp vào, dỗ dành Thuý Thuý, đưa sữa cho cô: "Thuý Thuý ngoan nào, mẹ đi chợ rồi, tý nữa là về. Con uống sữa rồi đi ngủ thôi".

Thuý Thuý uống xong sữa, ngoan ngoãn trèo lên giường ngủ. Bố Thuý Thuý đắp chăn cho cô, Thuý Thuý nói thật ngọt ngào: "Khi nào mẹ về, bố nhớ gọi con nhé". Sau đó lại mơ màng chìm vào giấc ngủ. Dương Chiến tức đến nổ đom đóm mắt, chỉ muốn đâm đầu vào tường. Anh ủ rũ đứng dậy, nhìn căn nhà bừa bộn lộn xộn - bố Thuý Thuý không biết làm việc nhà.

Bố Thuý Thuý nói với Dương Chiến, trong suy nghĩ của Thuý Thuý, mẹ cô vẫn còn sống, bố Thuý Thuý cứ luôn nói với cô, mẹ đi chợ, mẹ đi đến nhà dì, mẹ đi làm rồi. Sau đó Thuý Thuý yên tâm đi ngủ, nếu không, Thuý Thuý sẽ nhớn nhác tìm mẹ khắp mọi nơi, không tìm thấy sẽ khóc oà lên. Dương Chiến chẳng còn lòng dạ nào mà ở lại thêm nữa, anh muốn về. Bố Thuý Thuý vội bảo anh đem quà về, nói quà giá trị quá. Dương Chiến chẳng buồn nói nhiều, nhanh chóng rời khỏi đó.

Sau khi trở về, Dương Chiến lại nghiên cứu những tư liệu mà Thuý Thuý thu thập được, sau đó đi đi lại lại trong căn phòng sang trọng của mình. Cuối cùng, anh nhờ bạn bè giới thiệu cho một vị bác sĩ tâm thần nổi tiếng của Hồng Kông. Vị bác sĩ này đã chữa khỏi cho rất nhiều người, nhưng thu phí rất cao. Dương Chiến đã liên lạc được với ông, nói sơ qua về bệnh tình của Thuý Thuý, bác sĩ suy ngẫm một lát rồi bảo anh đưa Thuý Thuý đến để ông khám, khả năng chữa khỏi bệnh là rất cao. Dương Chiến hơi kích động, sau khi trò chuyện với bác sĩ về liệu trình và các chi phí chữa bệnh, tính ra, nếu để chữa khỏi bệnh, cũng phải mất một số tiền kha khá. Nhưng so với việc mỗi năm tiết kiệm được mấy chục triệu tệ và tiền lợi nhuận khổng lồ từ việc bán máy hàng năm. thì vẫn còn lợi hơn nhiều.

Thế nên Dương Chiến hẹn lịch đưa Thuý Thuý đến cho bác sĩ chữa bệnh. Dương Chiến từ trước đến giờ, đã quyết định làm gì đều tiến hành nhanh gọn. Ngay hôm sau, anh đã tìm gặp bố Thuý Thuý nói rõ tình hình, bố Thuý Thuý đương nhiên là đồng ý ngay. Dương Chiến lập tức làm thủ tục giấy tờ cho họ, nhanh chóng tới Hồng Kông.

Đại Lâm được biết Thuý Thuý được một ông chủ lớn đưa đến Hồng Kông chữa bệnh, trong lòng thấp thỏm lo lắng. Sau khi tan sở, anh không muốn trở về nhà đối diện với một ông bố suốt ngày thở ngắn than dài và bà mẹ mặt mày ủ rũ, nên thường đếm thẳng toà chung cư nhà Thuý Thuý, lặng lẽ đứng dưới một hồi, khi mệt bèn ngồi xuống ghế trong khu. Trong khu có người nhận ra anh, liền chỉ chỉ trỏ trỏ, nhìn anh bằng ánh mắt khinh thường. Mỗi lần như vậy, Đại Lâm đều hổ thẹn cúi đầu nhìn ngón chân, cũng không hề có ý định biện giải. Lâu dần, mọi người cũng chẳng buồn chỉ trỏ bàn tán gì nữa, anh yên lặng ngồi quan sát lũ kiến đi lại bận rộn dưới đất.
Lúc anh và Thuý Thuý yêu nhau, gần như ngày nào đi làm về anh cũng đến đây, ngày ngày đưa cô đi làm, đón cô về nhà, hai người cùng ngồi trên chiếc ghế này, cho dù là không nói gì, chỉ nắm chặt bàn tay nhỏ xinh của cô, ngồi yên lặng bên nhau cũng vô cùng hạnh phúc. Chẳng biết từ khi nào, niềm hạnh phúc này lại trở thành nỗi đau xuyên thấu vào tận xương tuỷ? Đại Lâm không hiểu tại sao lại ra nông nỗi này, tại sao một đôi vợ chồng trẻ ân ái lại thành ra thế này, ai biết được đây?

Khi hạnh phúc đang có trong tay, không biết trân trọng giữ gìn, đợi khi đã mất đi thì hối cũng không kịp nữa rồi.

Anh vẫn luôn cho rằng Thuý Thuý là vợ anh, không thể rời khỏi anh được, mẹ anh cũng là một người mẹ hiền từ, chỉ cần Thuý Thuý hiếu thuận với mẹ một chút, đáp ứng được tính hư vinh của mẹ khi vừa mới làm mẹ chồng, cái gia đình này sẽ được hạnh phúc mỹ mãn! Nhưng tại sao mọi chuyện lại diễn biết thành người mất, nhà tan cửa nát? Đi sai một bước, các bước đều sai. Đại Lâm hoàn toàn tuyệt vọng về cuộc sống tương lai. Anh lặng lẽ gần như không chút sinh khí, ngồi trên ghế, nước mắt cứ thế tuôn rơi.

TruyenC

Copyright © 2021 TruyenC.