Trở về truyện

Lộc trời ban - Phần 3

Lộc trời ban

3 Phần 3

Chương 3

Chiều hôm ấy tôi đứng trước cửa nhà Bảo Ngọc với cặp tài liệu trên tay. Lý do chính thức là bàn kế hoạch văn nghệ cuối tháng. Lý do thật sự thì nằm trong đầu tôi, đang thì thầm không ngừng.

Tôi nhấn chuông. Chỉ vài giây sau cửa mở. Ngọc đứng đó, mặc áo phông trắng mỏng và quần short ngắn. Ngực cô căng tròn dưới lớp vải, không đến mức đồ sộ như chị tôi nhưng vừa vặn và đàn hồi rõ ràng. Tóc buộc cao, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp vẫn khiến bao thằng trong lớp phải nhìn trộm.

“Mày tới rồi à. Vào đi.”

Tôi bước vào. Căn phòng khách gọn gàng. Tôi ngồi xuống ghế sofa. Ngọc ngồi đối diện.

Giọng nói trong đầu tôi vang lên ngay lập tức, thấp và đầy thích thú:

“Nhìn kìa. Ngon thật. Ngực căng, đùi trắng, da mịn. Thằng này gặp may rồi.”

Tôi đáp trong đầu, không mở miệng:

“Đúng. Nhìn đã thèm.”

Linh hồn cười khẩy:

“Tán thành là tốt. Cứ nhìn tiếp đi. Lát nữa có việc cho mày làm.”

Ngọc mở máy tính, bắt đầu nói về chương trình. Tôi gật gù, trả lời đúng vai lớp trưởng. Nhưng ánh mắt tôi không rời khỏi chỗ cổ áo cô bị kéo lệch một chút, để lộ khoảng da trên ngực.

Một lúc sau Ngọc đứng dậy:

“Mày ngồi chờ tao một chút. Tao xuống bếp lấy nước.”

Cô vừa khuất sau góc tường, linh hồn đã thúc giục dồn dập:

“Nhanh. Hộc bàn bên trái. Mở ra. Có thứ hay lắm.”

Tôi do dự một giây rồi vẫn kéo ngăn kéo. Bên trong có vài tờ giấy, một hộp bút… và một chiếc điều khiển nhỏ màu hồng. Tôi cầm lên. Tim đập mạnh. Linh hồn thì thầm ngay:

“Sextoy. Điều khiển từ xa. Bật lên. Mạnh vừa thôi. Xem nó co giật.”

Tôi nuốt nước bọt, ngón tay nhấn nút. Một tiếng rung nhẹ phát ra từ đâu đó trong nhà. Chỉ vài giây sau tôi nghe tiếng Ngọc thất thanh từ phía bếp.

“Á… cái gì vậy… ư…”

Tôi vội đóng ngăn kéo, ngồi ngay ngắn. Ngọc chạy trở lại, mặt đỏ bừng, hai tay ôm lấy bụng dưới. Cô co giật liên hồi, chân khép chặt, đùi kẹp vào nhau.

“Mày… mày có ngồi lên cái gì của tao không?”

Giọng cô run run, hơi thở đứt quãng. Tôi giả vờ ngạc nhiên:

“Không. Sao vậy?”

Ngọc cắn môi, mắt trợn ngược một cái rồi lại rên ư ử:

“Nó… nó rung… trong lồn tao… tao không tìm thấy điều khiển… ư… mạnh quá…”

Cô lục tung ghế sofa, lục túi xách. Mỗi lần rung mạnh hơn một nhịp, thân người cô lại co giật dữ dội. Hai đầu gối mềm nhũn. Cô phải vịn lấy thành ghế mới không ngã sụp. Nước mắt ứa ra vì vừa sướng vừa hoảng.

“Không… tắt đi… ai làm vậy… ư ư… sắp ra…”

Tôi ngồi im nhìn. Cặc trong quần đã cứng ngắc đến đau. Linh hồn thì thầm:

“Nhìn kìa. Nó sắp ra rồi. Đứng lên. Tấn công đi. Đừng để nó kịp nghĩ.”

Ngọc cuối cùng cũng quỵ xuống ghế, hai chân duỗi thẳng, hông nhấc lên cao. Một tiếng rên dài nghẹn lại trong cổ họng. Người cô rung bắn từng đợt, mặt đỏ như lửa, mắt lim dim, đùi kẹp chặt rồi lại mở ra. Tôi biết cô vừa lên đỉnh mạnh. Dịch chảy ướt cả lớp vải short.

Ngay lúc đó cô nhìn thấy chiếc điều khiển trên tay tôi. Mắt cô mở to, vừa sợ vừa giận.

“Mày… mày dám… đưa đây ngay!”

Cô định đứng dậy nhưng chân còn mềm nhũn. Giọng cô gắt nhưng run:

“Mày làm gì vậy? Tao sẽ nói với giáo viên. Mày đừng có chơi xấu!”

Tim tôi đập thình thịch. Một thoáng hoảng loạn. Nhưng linh hồn đã kịp nhắc:

“Mày đang cầm điều khiển. Mày đang ở cửa trên. Đừng sợ. Phản công. Chửi nó. Khiêu khích nó.”

Tôi hít một hơi, giọng thấp xuống, lạnh lẽo:

“Ngọc. Mày vừa lên đỉnh vì cái này đúng không? Lồn mày đang ướt nhẹp, chảy ra cả ngoài short rồi kìa.”

Cô trợn mắt:

“Mày… mày cút ra khỏi nhà tao!”

Tôi không đứng dậy. Tôi chỉ nhìn thẳng vào mắt cô và nói tiếp, từng chữ rõ ràng:

“Mày giấu sextoy trong nhà, lại còn để điều khiển ở ngăn bàn khách. Mày dâm đến mức nào vậy? Ở trường giả vờ ngoan ngoãn lớp phó, về nhà thì nhét đồ chơi vào lồn rồi bật rung đến mức co giật lên đỉnh à? Nhìn mày rên vừa rồi thê thảm chưa kìa.”

Mặt Ngọc tái đi rồi lại đỏ bừng. Cô lắp bắp:

“Mày… mày không được nói bậy… đưa điều khiển đây…”

Tôi xoay chiếc điều khiển trên tay, giọng còn lạnh hơn:

“Muốn tắt thì phải nghe lời. Mày vừa rên to đến mức hàng xóm cũng nghe thấy đấy. Giờ còn đòi đuổi tao ra à? Hay muốn tao bật mạnh hơn để mày lại co giật lần nữa?”

Ngọc cắn chặt môi. Hai hàng nước mắt ứa ra nhưng cô không dám kêu lớn. Giọng cô nhỏ lại, gần như van xin:

“Mày… tắt đi… tao xin mày… đừng làm nữa… tao chịu không nổi…”

Linh hồn cười lớn trong đầu tôi:

“Hay lắm. Mày bạo thật. Ta cho mày thứ này.”

Một luồng nóng lan từ thái dương xuống toàn thân. Tôi cảm nhận rõ ràng một thứ gì đó thay đổi. Khi tôi nhìn vào mắt Ngọc, cô bỗng khẽ run và cúi đầu thấp hơn, hơi thở rối loạn.

Tôi thử ngay:

“Ngồi yên. Không được đứng dậy.”

Ngọc ngồi yên. Hai tay nắm chặt mép ghế, đùi vẫn còn run.

Tôi nói tiếp, giọng chắc hơn, đầy khiêu khích:

“Tự mở nút quần short ra. Cho tay vào trong quần lót. Thủ dâm cho tao xem. Ngón tay phải chạm vào lồn, day mạnh vào hạt nhân.”

Cô nhìn tôi với ánh mắt sợ hãi lẫn xấu hổ cùng một chút gì đó không nói nên lời:

“Mày… đừng… tao không làm được… xấu hổ lắm…”

“Làm. Ngay. Hay muốn tao bật rung lại?”

Ngọc run run kéo khóa short, luồn tay vào trong lớp quần lót mỏng. Tôi nhìn rõ ngón tay cô di chuyển dưới lớp vải ướt. Cô nhắm mắt lại như tôi đã bảo, vai hơi run, miệng cắn chặt.

Linh hồn thúc:

“Bảo nó rên. Bảo nó tưởng tượng. Chửi nó thêm.”

Tôi nói:

“Rên lên. Tưởng tượng đang bị đụ. Tưởng tượng cặc tao đang đâm vào lồn mày. Rên cho tao nghe. Mạnh vào.”

Ngọc cố nín nhưng vẫn phát ra tiếng ư ử nghẹn ngào. Ngón tay cô cử động nhanh hơn, xoáy sâu. Hông khụy theo nhịp. Tôi lén đưa điện thoại ra, bật camera, để máy dựa vào chồng sách sao cho góc máy quay rõ toàn bộ thân trên, ngực đang phập phồng và chỗ tay cô đang hoạt động bên trong quần lót. Cô không biết.

“Nhanh hơn. Day mạnh vào chỗ đó. Mày sắp ra thì nói to.”

“Ư… mày… tao… tao sắp… không chịu nổi… ư ư…”

Cô rên dài, thân người co lại lần nữa dữ dội hơn lần trước. Hai chân đạp mạnh xuống sàn, hông nhấc cao, dịch chảy ướt cả bàn tay và mép short. Cô khuỵu xuống, thở dốc đến mức vai run, mắt đỏ hoe, nước mắt chảy dài vì vừa sướng vừa nhục.

Tôi rút tay ra khỏi túi, tắt máy, bỏ điện thoại vào túi áo. Rồi tôi đứng dậy, bước lại gần, đặt chiếc điều khiển lên bàn ngay trước mặt cô.

“Mày ngoan lắm. Lồn mày vừa ra nhiều thế.”

Ngọc vẫn ngồi đó, mặt đỏ bừng, thở dốc, không dám nhìn tôi. Tôi nghiêng người, hôn nhẹ lên má cô một cái, lưỡi khẽ liếm qua khóe miệng rồi nói khẽ:

“Hôm nay tạm vậy. Tao về đây. Kế hoạch văn nghệ tao sẽ gửi mày qua tin nhắn. Giữ video đó cẩn thận.”

Cô chỉ biết gật đầu yếu ớt, hai tay vẫn còn run.

Tôi bước ra khỏi nhà, đóng cửa lại. Trên đường về, linh hồn thì thầm liên tục:

“Mày làm tốt. Ta no khá. Quyền năng vừa rồi gọi là áp đảo ý chí nhẹ. Chỉ cần mày nhìn và ra lệnh khi đối phương đang yếu, chúng sẽ nghe lời hơn. Lần sau đẩy sâu hơn nữa.”

Về đến phòng, tôi khóa cửa, nằm xuống giường, mở đoạn video vừa quay. Hình ảnh Ngọc ngồi trên ghế, tay trong quần lót ướt, mắt nhắm nghiền, miệng rên ư ử, thân người quằn quại khi lên đỉnh hiện ra rõ ràng từng chi tiết. Tôi tháo quần, nắm lấy cặc đã cứng từ lâu đến mức đau, rồi giật mạnh.

Khoái cảm lần này khác hẳn mọi lần thủ dâm với đồ của chị. Nó mang theo cảm giác tội lỗi sắc nhọn, cảm giác đang nắm giữ bí mật dâm đãng của người khác, cảm giác đang điều khiển từng ngón tay, từng tiếng rên của cô. Tôi rên khẽ, hông nhấc lên, tinh trùng bắn thành từng đợt dài lên bụng và lên màn hình điện thoại, trắng xóa hình ảnh Ngọc đang co giật.

Tôi nằm thở dốc, mắt vẫn nhìn đoạn video phát lại lần nữa. Linh hồn cười trong đầu:

“Bắt đầu rồi đấy. Từ giờ trở đi mày sẽ muốn nhiều hơn. Muốn xem nó bú, muốn đụ nó, muốn nghe nó van xin trong lúc lồn bị nhồi.”

Tôi không phủ nhận. Tôi chỉ lau sạch bụng, tắt điện thoại, rồi nằm nhìn trần nhà. Trong đầu vẫn còn tiếng rên nghẹn ngào của Ngọc và hình ảnh tay cô cử động nhanh bên trong lớp vải mỏng ướt nhẹp.

Tôi biết mình vừa bước thêm một bước rất xa. Và tôi không muốn dừng lại.

Trang 3 3

Chương kế tiếp

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.