Trở về truyện

Lộc trời ban - Phần 1

Lộc trời ban

1 Phần 1

Chương 1

Tôi tên là Tiến. Vừa tròn mười tám tuổi.

Người ta thường nói tôi sinh ra đã ở vạch đích. Cao một mét bảy tám, vai rộng, eo thon, làn da ngăm sáng vì hay thao dưới nắng. Khuôn mặt góc cạnh, mắt sâu, sống mũi cao, đôi môi mỏng lúc nào cũng mang vẻ lạnh nhạt khiến đám con gái nhìn một lần là nhớ mãi. Tóc tôi để ngắn gọn, luôn vuốt lại cho ngay ngắn. Khi cười, nụ cười của tôi khiến người đối diện phải đỏ mặt mà không hiểu vì sao.

Không chỉ ngoại hình. Tôi học giỏi. Từ cấp ba đến đại học, điểm số của tôi luôn đứng đầu. Toán, lý, hóa, kinh tế, quản trị… môn nào cũng dễ dàng với tôi. Tôi còn giỏi cả lập trình, tự viết được phần mềm quản lý lớp chỉ trong một tuần. Thể thao cũng không kém. Bóng đá, bóng rổ, chạy bộ, tôi đều chơi được và chơi khá. Chính vì thế, ngày đầu tiên nhập học ngành Quản trị Kinh doanh, khi giáo viên chủ nhiệm hỏi ai muốn làm lớp trưởng, tôi đã đứng dậy.

“Em xin ứng cử.”

Giọng tôi điềm tĩnh, không run. Cả lớp quay lại nhìn. Đám con gái thì thầm với nhau. Đám con trai có kẻ khó chịu, có kẻ gật gù. Giáo viên gật đầu. Bỏ phiếu. Tôi thắng tuyệt đối. Từ ngày đó tôi trở thành lớp trưởng.

Gia đình tôi khá giả. Ba mẹ bận làm ăn suốt ngày. Nhà chỉ còn tôi và chị gái Cẩm Tú. Chị hơn tôi ba tuổi. Hai mươi mốt. Chị không xinh theo kiểu mong manh. Chị đầy đặn. Ngực chị to đồ sộ, lúc nào cũng căng tròn dưới lớp áo. Eo chị thon, mông chị tròn trịa, da trắng hồng. Điều khiến tôi điên loạn nhất là ở nhà chị gần như không bao giờ mặc áo ngực. Chỉ một chiếc áo thun mỏng hoặc áo ba lỗ. Mỗi lần chị đi lại, hai quả ngực nặng trĩu đung đưa. Núm vú in rõ dưới lớp vải. Tôi đã nhìn thấy chúng từ năm mười ba tuổi.

Năm ấy tôi bắt đầu dậy thì. Cặc tôi cứng mỗi đêm. Tôi nằm trên giường, bịt miệng, thủ dâm đến khi tinh trùng bắn đầy bụng. Trong đầu chỉ có hình ảnh chị. Chị đang thay đồ. Chị đang tắm. Chị đang nằm ngủ với chiếc áo mỏng dính mồ hôi. Tôi sợ. Sợ ba mẹ biết. Sợ chị phát hiện. Nên tôi chỉ dám nhìn qua khe cửa, chỉ dám lấy trộm quần lót chị đã mặc rồi giấu vào tủ, đêm đêm đem ra ngửi và giật mạnh. Mùi của chị nồng, hơi chua, hơi mặn, khiến đầu tôi choáng váng. Tôi ghê tởm bản thân nhưng không tài nào dừng lại.

Năm tháng trôi qua. Tôi lớn lên. Học giỏi hơn. Đẹp trai hơn. Được bầu làm lớp trưởng. Được cả nhà khen ngợi vì đỗ thủ khoa. Ba mẹ vui mừng tặng tôi một chiếc xe máy phân khối lớn để thỏa mãn sở thích đi phượt. Tôi thích đi một mình. Thích những cung đường núi rừng vắng vẻ. Thích cảm giác gió thổi vào mặt và sự im lặng.

Hai tuần sau ngày nhận xe, tôi quyết định đi một chuyến dài. Một mình. Lên vùng núi phía Bắc. Rừng già, đường đất đỏ, không sóng điện thoại. Tôi lái xe cả ngày. Chiều muộn thì tìm được một khoảng trống giữa rừng để dựng lều. Trời bắt đầu tối. Tôi nhóm lửa, ăn mì gói, rồi nằm nhìn sao.

Đêm đó rừng rất im. Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng thì thầm.

Không phải gió. Không phải thú. Tiếng thì thầm ngay trong đầu tôi.

“Cuối cùng… cũng có người đến…”

Tôi ngồi bật dậy, tay nắm chặt dao gấp. Nhìn quanh. Không có ai.

“Đừng sợ… ta không hại ngươi…”

Giọng nói trầm, khàn, mang theo mùi ẩm mốc và một thứ gì đó nồng nàn như mồ hôi lẫn dịch cơ thể.

“Ngươi… đang đói.”

Tôi nuốt nước bọt. “Mày là cái gì?”

“Ta là thứ bị nhốt ở đây hàng trăm năm. Ta đói khoái cảm. Ta muốn nếm lại thứ vị ngọt khi con người nổi dục. Ngươi… có thứ ta cần.”

Tôi định bỏ chạy. Nhưng chân như bị rễ cây níu lại. Một cảm giác lạnh lẽo bò dọc sống lưng rồi chui vào trong ngực.

“Ta sẽ cho ngươi sức mạnh. Chỉ cần ngươi cho ta nếm. Mỗi lần ngươi khiến người khác xấu hổ và nổi dục cùng một lúc… ta sẽ no. Và ngươi sẽ mạnh hơn.”

Tôi thở dốc. Cặc trong quần cứng ngắc mà không hiểu vì sao.

“Im đi.”

Linh hồn cười khẩy trong đầu. “Ngươi đã nhìn chị mình bao nhiêu năm rồi? Ngươi đã ngửi quần lót chị bao nhiêu lần rồi? Đừng giả bộ trong sạch. Ta biết hết.”

Tôi im lặng. Tim đập mạnh.

“Về nhà đi. Thử một lần. Chỉ cần lấy chiếc quần lót chị vừa mặc hôm nay. Ngửi nó. Giật cặc lên. Ta sẽ cho ngươi thứ nhỏ trước.”

Sáng hôm sau tôi thu dọn lều và phóng xe về. Suốt đường về, giọng nói không xuất hiện nữa. Nhưng tôi biết nó vẫn ở đó. Nằm im trong đầu tôi như một con đỉa.

Về đến nhà lúc chiều muộn. Ba mẹ vẫn chưa về. Chị Cẩm Tú đang ở phòng mình. Cửa khép hờ. Tôi đi nhẹ lên tầng. Tim đập thình thịch.

Qua khe cửa, tôi thấy chị đang ngồi trước bàn trang điểm, chỉ mặc một chiếc áo thun rộng. Không áo ngực. Hai quả ngực nặng nề đung đưa mỗi khi chị nghiêng người. Áo bị kéo lên một chút, để lộ khoảng da trắng dưới ngực. Tôi nuốt nước bọt. Cặc cứng đến đau.

Giọng nói vang lên ngay lập tức, khẽ nhưng rõ:

“Nhìn đi. Ngực nó to thật. Mày muốn sờ không? Muốn không?”

Tôi cắn chặt răng. Không trả lời.

“Đừng ngại. Lấy quần lót đi. Ngăn kéo bên trái. Chiếc màu hồng nhạt. Nó còn ấm. Còn mùi.”

Tay tôi run. Tôi biết mình không nên. Nhưng chân vẫn bước vào phòng khi chị quay sang phòng tắm lấy khăn. Tôi mở ngăn kéo. Đúng như lời thì thầm. Một chiếc quần lót ren hồng nhạt nằm ngay trên cùng, hơi ẩm. Tôi nhặt lên, nắm chặt trong lòng bàn tay, rồi nhanh chóng lẻn ra.

Về phòng mình, khóa cửa. Tôi ngồi trên giường, đưa chiếc quần lót lên mũi. Hít một hơi dài. Mùi của chị xộc lên. Mùi quen thuộc từ bao năm nay. Mùi khiến đầu gối tôi mềm nhũn. Tôi kéo khóa quần, thả cặc ra. Nó đã cứng ngắc, đầu khấc ướt nhẹp. Tôi quấn chiếc quần lót quanh cặc, rồi bắt đầu giật.

“Nhanh lên… mạnh hơn… tưởng tượng chị đang nhìn mày…”

Tôi giật mạnh. Hơi thở rối loạn. Trong đầu hiện rõ hình ảnh chị đứng trước mặt, ngực trần, nhìn tôi với ánh mắt vừa sợ vừa kích động. Tôi rên khẽ. Tinh trùng bắn ra thành từng đợt, dính đầy chiếc quần lót.

Linh hồn cười thỏa mãn trong đầu.

“Tốt. Ta no một chút rồi. Nhận lấy.”

Một luồng nóng chạy dọc sống lưng tôi. Khứu giác bỗng nhạy đến mức lạ. Tôi ngửi thấy mùi xà phòng từ phòng tắm chị, mùi dầu gội, thậm chí cả mùi nhẹ trên giường chị cách đó vài mét. Tôi há hốc miệng.

“Chỉ là thứ nhỏ thôi. Muốn mạnh hơn thì phải cho ta nhiều hơn.”

Tôi ngồi thừ người, tay vẫn nắm chặt chiếc quần lót đã ướt nhẹp tinh trùng. Tim đập loạn. Một phần trong tôi sợ hãi. Phần còn lại… đang thèm.

Đêm đó tôi không ngủ được. Tôi nằm nhìn trần nhà, lắng nghe từng tiếng động từ phòng chị. Linh hồn thỉnh thoảng lại thì thầm:

“Mai mày thử nhìn chị tắm. Chỉ nhìn thôi. Hoặc đặt điện thoại quay lén. Dễ mà.”

“Mày sợ à? Mày đã sợ hơn mười năm rồi. Đến lúc không sợ nữa rồi.”

Tôi cắn môi. Nhắm mắt. Nhưng cặc lại cứng. Tôi phải thủ dâm lần nữa mới ngủ được.

Sáng hôm sau, tôi nhìn mình trong gương. Khuôn mặt vẫn đẹp trai như mọi khi. Nhưng ánh mắt đã khác. Có một thứ gì đó tối hơn đang nằm phía sau.

Tôi đi xuống nhà. Chị Cẩm Tú đang ngồi ăn sáng, vẫn chỉ mặc áo thun mỏng. Hai quả ngực đung đưa khi chị nghiêng người lấy sữa. Tôi nhìn. Không còn quay đi như trước.

Linh hồn cười khẩy:

“Bắt đầu rồi đấy. Chào mừng mày đến với phần còn lại của cuộc đời.”

Tôi không trả lời. Tôi chỉ cầm ly sữa, uống một ngụm, rồi nói với chị bằng giọng bình thường:

“Chị ơi, hôm nay chị có đi đâu không?”

Chị ngẩng lên, cười nhẹ:

“Có việc một chút. Sao em hỏi?”

“Không có gì. Em chỉ hỏi.”

Tôi cười lại. Nụ cười của lớp trưởng hoàn hảo. Nụ cười của thằng con trai nhà giàu học giỏi. Nhưng bên trong, linh hồn đang thì thầm không ngừng, và tôi… đang lắng nghe.

Tôi biết mình đã bước qua một cái ngưỡng. Và sẽ không còn đường quay lại.

Trang 1 1 ...

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.