Trở về truyện

Lộc trời ban - Phần 2

Lộc trời ban

2 Phần 2

Chương 2

Tôi thức dậy vào sáng hôm sau với cảm giác cơ thể khác lạ. Khứu giác vẫn còn nhạy hơn mức bình thường. Tôi nằm im trên giường, hít một hơi dài và nhận ra mình đang ngửi được mùi xà phòng từ phòng tắm tầng dưới, mùi dầu gội của chị, thậm chí cả mùi nhẹ trên chiếc áo thun chị mặc hôm qua còn vứt trên ghế sofa.

Linh hồn không nói gì. Nó chỉ im lặng nằm trong đầu tôi như đang quan sát.

Tôi cố gắng sống bình thường. Đi học, họp lớp, trả lời tin nhắn của đám bạn. Nhưng mỗi khi về đến nhà, ánh mắt tôi lại dán vào chị. Cẩm Tú vẫn chỉ mặc áo thun mỏng. Hai quả ngực nặng nề đung đưa mỗi bước chân. Tôi nhìn và nuốt nước bọt.

Đêm thứ hai sau khi linh hồn ám vào, tôi lại đứng trước cửa phòng chị. Cửa khép hờ. Chị đang ngồi trên giường xem điện thoại, lưng dựa vào tường, áo bị kéo lên cao để lộ đoạn da trắng dưới ngực. Tôi đứng im. Tim đập mạnh.

Giọng nói vang lên, khẽ nhưng rõ ràng:

“Lấy đi. Ngăn kéo bên phải. Chiếc áo lót màu đen. Nó còn đẫm mồ hôi của buổi chiều.”

Tôi lắc đầu trong im lặng. “Không. Tao không làm nữa.”

“Mày đã làm rồi. Hôm qua mày đã lấy quần lót. Mày đã giật cặc lên nó đến khi bắn đầy. Mày sướng hơn mọi lần trước đó đúng không?”

Tôi cắn chặt răng. Đúng. Khoái cảm hôm qua khác hẳn. Nó sắc hơn, sâu hơn, khiến chân tay tôi run lên khi xuất tinh.

“Không ai biết cả. Chị mày đang mải xem điện thoại. Ba mẹ chưa về. Chỉ cần bước vào, mở ngăn kéo, lấy ra, rồi đi. Ba giây thôi.”

Tôi cố đứng yên. Nhưng chân vẫn bước. Tay vẫn đẩy cửa. Chị không ngẩng lên. Tôi mở ngăn kéo bên phải. Đúng như lời thì thầm. Một chiếc áo lót đen nằm ngay trên cùng, phần đáy còn hơi ẩm. Tôi nhặt lên, nắm chặt, rồi lẻn ra ngoài nhanh đến mức chính mình cũng bất ngờ.

Về phòng, khóa cửa. Tôi ngồi xuống giường, đưa chiếc áo lót lên mũi. Mùi lần này nồng hơn. Mồ hôi, chút nước hoa cũ, và mùi da thịt của chị. Tôi hít sâu. Cặc cứng ngay lập tức. Tôi tháo quần, quấn chiếc áo lót quanh dương vật rồi bắt đầu giật.

Khoái cảm ập đến nhanh và mạnh. Tôi phải cắn vào lưng bàn tay để không rên thành tiếng. Trong đầu hiện rõ hình ảnh chị đang cởi áo, hai quả ngực nặng nề buông xuống, núm vú sẫm màu. Tôi giật mạnh hơn. Tinh trùng bắn ra thành từng đợt dài, dính trắng cả lớp vải đen.

Linh hồn cười khẩy:

“Tốt. Lần này ta no hơn. Nhận lấy.”

Một luồng nóng lan từ ngực xuống hạ bộ. Khứu giác của tôi bỗng tăng vọt. Tôi ngửi thấy mùi cơ thể chị rõ đến mức như chị đang ngồi ngay cạnh. Mùi mồ hôi trên lưng, mùi nhẹ giữa hai bầu ngực, thậm chí cả mùi âm hộ thoang thoảng từ khoảng cách xa.

Tôi há miệng. “Cái gì vậy…”

“Khứu giác tăng cường. Giờ mày có thể ngửi được mọi thứ mày muốn. Muốn mạnh hơn thì phải làm tiếp.”

Tôi nằm thở dốc, tay vẫn nắm chặt chiếc áo lót ướt nhẹp. Một phần trong tôi muốn vứt nó đi, muốn quên tất cả. Nhưng phần còn lại đang thì thầm rằng khoái cảm này đáng để đổi.

Ba ngày tiếp theo, tôi lặp lại hành động đó. Mỗi đêm lấy một món đồ. Quần lót, áo lót, thậm chí cả chiếc khăn tắm chị vừa dùng. Mỗi lần thủ dâm xong, linh hồn lại ban thêm một chút gì đó. Khứu giác ngày càng nhạy. Tôi có thể đứng dưới nhà mà vẫn ngửi được mùi chị đang thay đồ trên tầng.

Đêm thứ năm, linh hồn lên tiếng khác:

“Hôm nay thử thách mới. Chị mày sắp tắm. Mày muốn xem không?”

Tôi đang ngồi trong phòng, cửa đóng. “Im đi.”

“Khả năng đi không tiếng động. Chỉ kéo dài sáu mươi giây. Đủ để mày lẻn vào phòng tắm, mở một khe cửa, hoặc đặt điện thoại quay. Sau đó mang về thủ dâm. Dễ thôi.”

Tôi nuốt nước bọt. “Tao không làm.”

“Mày đã nhìn chị thay đồ bao nhiêu lần rồi? Mày đã tưởng tượng bao nhiêu lần rồi? Chỉ cần xem thật một lần. Không ai biết.”

Tiếng nước từ phòng tắm vang lên. Chị đang mở vòi. Tim tôi đập thình thịch. Tôi đứng dậy, tay cầm điện thoại. Chân bước ra hành lang. Mỗi bước chân đều nhẹ đến mức kỳ lạ. Không một tiếng động. Tôi đến trước cửa phòng tắm. Cửa không khóa. Chỉ khép hờ.

Tôi đẩy nhẹ. Một khe hẹp hiện ra. Hơi nước bốc lên. Chị đứng dưới vòi hoa sen, lưng quay về phía tôi. Tóc ướt dính vào vai. Hai quả ngực nặng nề, ướt nhẹp, núm vú sẫm màu dựng đứng vì nước lạnh. Bụng phẳng, eo thon, rồi đến bộ phận sinh dục có ít lông mỏng. Nước chảy dọc theo khe đùi.

Tôi đứng chết lặng. Sáu mươi giây. Tôi kịp nhấn nút quay trên điện thoại, để máy dựa vào khe cửa, rồi lùi ra. Khả năng hết hạn đúng lúc tôi bước về phòng. Cửa phòng tắm vẫn khép như cũ.

Tôi ngồi trên giường, mở đoạn video vừa quay. Hình ảnh chị đang tắm hiện rõ. Tôi tháo quần, nắm lấy cặc, giật mạnh trong khi mắt không rời màn hình. Khoái cảm lần này còn dữ dội hơn mọi lần trước. Tôi xuất tinh chỉ sau ít phút, tinh trùng bắn tung tóe lên bụng và lên màn hình điện thoại.

Linh hồn thì thầm, giọng thỏa mãn:

“Được rồi. Mày đã vượt qua. Ta cho mày thêm một chút. Từ giờ mỗi khi mày nhìn chị, trí tưởng tượng sẽ sắc hơn. Mày sẽ thấy rõ những gì mày muốn làm.”

Tôi nằm thở dốc. Đúng như lời nó. Mỗi khi nhắm mắt, hình ảnh chị hiện ra rõ mồn một. Tôi thấy mình đang đứng sau chị, hai tay bóp chặt cặp ngực ướt, miệng cắn vào vai. Tôi thấy mình đang quỳ xuống, mặt áp vào khe đùi chị, lưỡi thè ra. Tôi thấy mình đang đè chị xuống giường, cặc đâm sâu vào trong.

Những ngày sau đó, tôi không còn nhìn chị bằng ánh mắt bình thường nữa. Mỗi lần chị đi ngang qua, tôi nhìn vào mông chị và nghĩ: “Đít này mà bị đụ thì sẽ rung như thế nào.” Mỗi lần chị cúi xuống nhặt đồ, áo tuột ra, tôi nhìn vào khe ngực và nghĩ: “Vú này mà được bú, được cắn, được kẹp vào giữa cặc thì sẽ thế nào.” Mỗi lần chị ngồi xổm hoặc ngồi bắt chéo chân, tôi nhìn vào chỗ nhạy cảm và nghĩ: “Ước gì được húp con hàu đó. Ước gì được nghe chị rên khi bị liếm.”

Tôi cố gắng học bài, cố gắng họp lớp, cố gắng cười nói như lớp trưởng hoàn hảo. Nhưng bên trong, dục vọng đang lớn dần mỗi ngày. Linh hồn không cần thúc giục nhiều nữa. Nó chỉ cần thì thầm một câu ngắn là tôi đã tự tìm cách lẻn vào phòng chị, tự tìm cách lấy thêm đồ, tự tìm cách quay thêm những đoạn video ngắn.

Một tối, chị ngồi xem phim trong phòng khách. Áo thun mỏng, không áo ngực. Tôi ngồi đối diện, giả vờ xem điện thoại. Thực ra tôi đang nhìn. Nhìn hai quả ngực đung đưa mỗi khi chị cười. Nhìn núm vú in rõ dưới lớp vải. Trong đầu tôi hiện ra cảnh mình bước tới, kéo áo chị lên, ngậm lấy một bên rồi bú mạnh.

Linh hồn cười khẽ:

“Mày đang tưởng tượng à? Tốt. Cứ tưởng tượng nhiều vào. Đến lúc làm thật sẽ sướng hơn.”

Tôi không trả lời. Tôi chỉ ngồi im, cặc cứng trong quần, và tiếp tục nhìn. Nhìn cho đến khi chị đứng dậy đi lên tầng. Nhìn cho đến khi bóng dáng chị khuất sau góc cầu thang.

Đêm đó tôi thủ dâm đến lần thứ ba mới ngủ được. Mỗi lần xuất tinh, khoái cảm lại sâu hơn một chút. Và mỗi lần như vậy, tôi cảm thấy mình đang trượt xuống sâu hơn một chút.

Tôi biết mình đang phạm tội. Tôi biết nếu bị phát hiện thì tất cả sẽ sụp đổ. Nhưng khoái cảm thì thật. Quyền năng nhỏ bé thì thật. Và giọng nói trong đầu thì ngày càng trở thành thứ tôi lắng nghe thay vì chống cự.

Tôi nhìn lên trần nhà trong bóng tối và thì thầm một mình:

“Chỉ thêm một chút nữa thôi.”

Linh hồn trả lời ngay, giọng thấp và đầy dụ dỗ:

“Không chỉ một chút đâu. Còn rất nhiều thứ đang chờ mày phía trước.”

Trang 2 2

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.