Trở về truyện

Kế hoạch người tình Stockholm - Chương 9

Kế hoạch người tình Stockholm

10 Chương 9

Độ Hân Hân ngồi thẫn thờ trên giường, cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, khi Độ Liêm Hoài khoác áo tắm bước ra, cô quay đi chỗ khác hoàn toàn không muốn nhìn hắn, trong lòng giận đến mức chẳng còn chút ham muốn nào. Độ Liêm Hoài nhìn biểu cảm tức giận của cô thì ngược lại càng muốn bắt nạt cô hơn, hắn nắn mặt cô lại: “Thế nào? Đã học được cách làm ta vui lòng chưa?” “Anh tránh ra đừng chạm vào tôi!” Độ Hân Hân dùng lực gạt mạnh tay hắn ra, bộ móng tay mới làm cào lên cánh tay Độ Liêm Hoài thành hai vệt đỏ. “Hơ, móng vuốt mèo con cũng sắc bén gớm.” Độ Liêm Hoài ngồi xuống bên giường kéo cô vào lòng mình: “Bảo bối, em thể hiện cho tốt vào, ta có thể cân nhắc sau này không chạm vào người phụ nữ khác, chỉ làm với em, chỉ bắt nạt một mình em, thấy thế nào.”

Độ Liêm Hoài thực ra đã một thời gian rất dài không chạm vào người phụ nữ khác rồi, trước đây chỉ cần là phụ nữ có chút nhan sắc tự dâng tận cửa thì hắn cơ bản đều không từ chối, nhưng nửa năm trở lại đây hắn cảm thấy bản thân đối với những người phụ nữ này dần dần chẳng còn hứng thú tình dục gì nữa. Độ Liêm Hoài không mấy chấp nhận được việc mình lại bị con nhóc này nắm thóp, hắn đối với thân thể này do chính một tay mình nuôi lớn quả thực rất mãn nguyện, nhưng kỹ năng trên giường của cô thì rất tệ, động cũng không biết động, bản thân hắn còn phải cẩn thận từng li từng tí vì sợ làm cô bị thương. Người phụ nữ đến lúc nãy cũng là một vưu vật hiếm có, mỗi một chỗ trên cơ thể cô ta đều được bảo dưỡng kỹ lưỡng, vô cùng hiểu cách lấy lòng khơi gợi đàn ông, kết quả vừa rồi ở trên người hắn, vì nhìn thấy biểu cảm khóc lóc của Độ Hân Hân mà chưa làm xong đã đẩy người ta ra, con nhóc này phá hỏng chuyện tốt của hắn mà giờ còn ở đây giận dỗi với hắn.

“Tôi thèm vào! Anh đi tìm người phụ nữ khác đi hức hức!” Độ Hân Hân cảm thấy người đàn ông này quá đáng hết chỗ nói, rõ ràng là lỗi của hắn nhưng hắn lại tỏ ra đương nhiên, mang một vẻ cao cao tại thượng như đang ban ơn bố thí thương hại mình, Độ Hân Hân rất tức giận muốn nổi đóa lên tranh lý lẽ với hắn, nhưng vừa mở miệng đã tức đến mức không nhịn được mà rơi nước mắt, giọng nghẹn ngào, ngược lại giống như một cô gái nhỏ đang ghen tuông, cô dùng sức muốn giãy ra khỏi vòng tay của Độ Liêm Hoài nhưng bị ôm chặt cứng. Độ Liêm Hoài chẳng màng đến sự giãy giụa của cô, cưỡng ép hôn lên môi cô, Độ Hân Hân bị hôn đến mức không thở nổi, dùng lực cắn mạnh vào lưỡi hắn một cái.

“Ngứa da rồi phải không, còn dám cắn ta.” Độ Liêm Hoài đau đớn buông môi ra, đứng dậy bóp lấy mặt Độ Hân Hân, dùng ngón tay cạy răng cô ra bắt cô há to miệng, đầu ngón tay khẽ chạm vào chiếc răng khểnh nhỏ của cô: “Nếu không muốn chết thì lát nữa quản cho tốt cái răng của em.” Độ Liêm Hoài cởi áo tắm ra, để khúc thịt nóng hổi đập vào mặt Độ Hân Hân, “Há miệng to ra!” Độ Hân Hân lần đầu tiên nhìn thứ này ở khoảng cách gần như vậy, thật đáng sợ, cô muốn né tránh nhưng tóc bị Độ Liêm Hoài túm chặt lấy.

“Oẹ!” Độ Liêm Hoài giữ chặt đầu cô, ấn món sinh dục giữa hai chân vào trong miệng cô, Độ Hân Hân trong nháy mắt liền không nhịn được mà nôn khan, cô thực sự rất muốn cắn đứt một phát cho người đàn ông tồi tệ này tuyệt tử tuyệt tôn, nhưng cô không dám, chỉ đành cắn răng chịu đựng sự buồn nôn, nhớ lại động tác của người phụ nữ lúc nãy mà liếm liếm rồi chậm rãi nuốt vào trong miệng. Cảm giác này quá khó chịu, không biết đã qua bao lâu, Độ Hân Hân cảm thấy cằm mình sắp trật khớp đến nơi, đôi mắt đẫm lệ ngước lên nhìn Độ Liêm Hoài. “Ngốc chết đi được!” Độ Liêm Hoài cũng không chịu nổi cái nhịp độ lề mề của cô nữa, một tay nắm lấy phần gốc, một tay ấn chặt đầu cô rồi dùng lực thúc ra vào với nhịp độ nhanh. “Ư oẹ…” Trong dạ dày Độ Hân Hân một trận nhào lộn đảo lộn trời đất, vốn dĩ bữa tối đã ăn quá nhiều rồi, khi dòng chất lỏng tanh nồng nóng rực kia tràn vào cổ họng cô, cô không thể nhịn được nữa, nhỏm dậy lao như bay vào nhà vệ sinh, đối diện với bồn cầu mà nôn thốc nôn tháo, “Oẹ… yue…”

Bữa tối nôn ra mất một nửa, cuối cùng cũng dễ chịu hơn chút, Độ Hân Hân nôn đến mức mặt mũi đỏ bừng, chống đỡ cơ thể đi đến trước bồn rửa mặt súc miệng. “Mùi vị của ta làm em buồn nôn đến thế sao? Chẳng phải em nói em yêu ta sao, mới thế này đã chịu không nổi rồi?” Độ Liêm Hoài tựa vào cửa, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn cô. Độ Hân Hân chậm rãi quay người, trong miệng vẫn còn ngậm một ngụm nước súc miệng nhỏ chưa nhổ hết, cô đi đến trước mặt Độ Liêm Hoài, “Phụt!” nhổ ngụm nước súc miệng trong miệng vào đầy mặt hắn. “Chát!” một tiếng tát tai giòn giã vang lên, “Em muốn chết có phải không!” Độ Liêm Hoài đã hơi thu bớt lực lại, nhưng Độ Hân Hân vẫn bị đánh đến mức lệch mặt sang một bên, gò má đỏ ửng một mảng, cô liếc nhìn người đàn ông rồi cúi đầu rời khỏi phòng tắm.

Độ Liêm Hoài rửa sạch vệt nước trên mặt, Độ Hân Hân không nói một lời, ôm khăn tắm và quần áo ngủ bước vào phòng tắm chuẩn bị tắm rửa. “Để đó, lát nữa hãy tắm.” Hắn một phát túm lấy cổ tay cô kéo tuột cô trở lại giường, “Thành quả dạy học hôm nay còn chưa thực hành xong.” Độ Liêm Hoài chẳng màng đến sự giãy giụa của Độ Hân Hân, giật phăng quần áo của cô ra rồi bế cô lên đặt ngồi dạng chân trên người mình, “Anh buông tôi ra! Tôi mệt rồi.” Độ Hân Hân dùng lực đẩy vai hắn không cho thứ cứng ngắc giữa hai chân hắn chạm vào mình, Độ Liêm Hoài ôm chặt lấy eo cô không cho cô chạy trốn: “Tin ta đi, tư thế này sẽ làm em dễ chịu đấy.” “Hôm nay tôi không muốn hức hức!” “Bảo bối, em không có quyền từ chối.” Độ Liêm Hoài đưa tay vuốt ve gò má bị tát đến đỏ bừng của cô, sau đó đưa tay luồn xuống giữa hai chân cô mà thăm dò.

Ngón tay vừa thọc vào một chút liền bị lực cản kẹt lại, “Sao lại khô thế này?” “Tôi có phải đĩ đâu mà có thể động hớn mọi lúc mọi nơi!” Độ Hân Hân tức giận lườm hắn, sắc mặt Độ Liêm Hoài có chút không vui, đứng dậy đi đeo bao cao su rồi lấy gel bôi trơn ra thoa đều lên, sau đó ngồi trở lại giường kéo Độ Hân Hân qua bế cô đặt lên người mình, nhấc mông cô lên rồi ấn thẳng xuống cơ thể mình. “A!” Cảm giác cơ thể bị đâm xuyên qua cái rột khiến Độ Hân Hân đau đến mức hét lên một tiếng, cơ thể lập tức co rúm căng cứng, ép khúc thịt vừa tiến vào cơ thể lùi ra ngoài mất một nửa, kẹp đến mức Độ Liêm Hoài cũng đau đến nhíu mày, dùng lực nhéo mạnh vào cái mông sưng đỏ của cô một cái: “Thả lỏng ra chút! Tự em động đi, nhét nó trở lại.” “Hức, tôi không muốn!” “Nhanh lên cho xong chuyện rồi thả em đi nghỉ.”

Độ Hân Hân không tình nguyện chậm rãi di chuyển cơ thể, lúc này hoàn toàn không có tâm trạng để cảm nhận bất kỳ khoái cảm nào, chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ. Độ Liêm Hoài nhìn dáng vẻ vụng về và biểu cảm không tình nguyện của cô thì rất không hài lòng, đột nhiên một phát ôm chặt lấy cô lật người đè cô dưới thân, dùng lực đâm mạnh vào. “A! Cái lão già này buông tôi ra mau!” “Mẹ kiếp em nói ai lão già hả?” Độ Liêm Hoài tức giận càng dùng lực hơn, tăng tốc độ mà phát tiết. “Hức hức chính là anh cái đồ xấu xa này!” Độ Hân Hân liều mạng muốn giãy giụa khiến thịt trong cơ thể kẹp càng chặt càng đau hơn. “Không muốn bị thương thì thả lỏng ra cho lão tử!” “A hức… hức anh cái đồ… khốn nạn này… ngày nào cũng tìm… người phụ nữ khác… còn bắt nạt tôi! Buông tôi ra!” Độ Hân Hân vừa khóc vừa chửi bới om sòm, “Hức hức anh là đồ tồi!”, Độ Liêm Hoài dứt khoát không thèm để ý đến tiếng chửi của cô, cô chửi một câu hắn lại tiếp tục đâm mạnh vào tận nơi sâu nhất, âm đạo không đủ ẩm ướt bị cưỡng ép nông rộng ra ma sát chẳng mấy chốc đã bị trầy xước tổn thương, cửa tử cung cũng bị đâm trúng đau điếng, nhưng Độ Hân Hân quyết không cầu xin tha thứ, đau đến mức nước mắt đầm đìa, tay bấu chặt lấy ga giường.

Độ Liêm Hoài nhìn biểu cảm đau đớn của cô, trong lòng cảm thấy rất khó chịu, không nên như thế này mới phải. Cuối cùng bị cô kẹp đến mức xuất tinh sớm, lúc này nhỏm dậy mới phát hiện ra bàn tay cô đang bấu chặt lấy ga giường, vì dùng lực quá mạnh nên móng tay ngón giữa tay phải kèm theo móng giả bị lật lên mất một nửa, đầu ngón tay máu me đầm đìa. Độ Hân Hân thở dốc hồng hộc, nước mắt nước mũi lem luốc đầy mặt. “Này, em là đồ ngốc hả?!” Độ Liêm Hoài cẩn thận từng li từng tí nâng bàn tay bị thương của cô lên, lau sạch các vệt dấu vết giữa hai chân cô rồi mặc quần áo tử tế cho cô.

Bế cô ra cửa đặt vào trong xe, nhấn ga lao thẳng đến bệnh viện. Độ Hân Hân giơ tay nhìn cái móng tay bị lật lên vẫn đang rỉ máu, quay đầu nhìn biểu cảm căng thẳng của Độ Liêm Hoài, chẳng phải chỉ là một ngón tay bị thương thôi sao? Hắn căng thẳng thế làm gì, rõ ràng ở trên giường căn bản chẳng màng đến sống chết của mình, đồ đàn ông đạo đức giả. “Trên người em còn chỗ nào không thoải mái nữa không, lát nữa cùng khám luôn.” Giọng điệu Độ Liêm Hoài đã dịu dàng hơn không ít, “Có, trong âm đạo, tôi muốn bảo với bác sĩ là tôi bị cưỡng hiếp.” “Em…” Độ Liêm Hoài dùng lực nắm chặt vô lăng, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn. Đến bệnh viện, bác sĩ gỡ cái móng tay đã tách khỏi da thịt ra rồi băng bó cẩn thận, bảo cô móng tay sẽ từ từ mọc lại không cần lo lắng, âm đạo bị rách nhẹ, bôi thuốc vào cũng không có vấn đề gì lớn, Độ Liêm Hoài tiện thể bảo bác sĩ bôi thuốc sát trùng luôn cho cái tai vừa mới bấm lỗ của cô.

Về đến nhà đã gần rạng sáng, Độ Hân Hân mệt mỏi bước vào phòng tắm cởi quần áo chuẩn bị tắm rửa, “Tay phải của em không được chạm vào nước, để ta giúp em.” Độ Liêm Hoài đẩy cửa bước vào, “Không cần, tự tôi có thể làm được!” Độ Hân Hân quay lưng đi không muốn nhìn hắn. “Ngoan, nghe lời nào.” Độ Liêm Hoài lấy sợi dây chun cẩn thận giúp cô buộc tóc lên, đội mũ tắm vào rồi mở vòi hoa sen. “Được rồi đừng giận nữa, giơ tay lên ta xả nước giúp em.”

Tắm xong nằm trên giường, Độ Hân Hân suốt buổi đều quay lưng về phía hắn không nói một lời, thật phiền phức, con thú cưng nhỏ này giận dỗi lại còn bắt chủ nhân phải dỗ dành, cứ thế này mãi sau này sớm muộn gì cũng cưỡi lên đầu mình ngồi mất, sau này phải nghĩ cách mới được, Độ Liêm Hoài bất lực thở dài trong lòng, vẫn đưa tay ôm lấy cô, cúi đầu hôn lên vai cô. Bờ vai của Độ Hân Hân khẽ run rẩy, sao lại khóc rồi, nhìn dáng vẻ cô chửi mình hôm nay còn tưởng cô lông cánh cứng cáp rồi chứ, kết quả vẫn là cái hũ nước mắt ấy.

Độ Hân Hân mấy ngày tiếp theo đều tỏ ra lạnh nhạt với Độ Liêm Hoài, ở trên giường cũng chẳng chịu hợp tác chút nào, một mực mang thái độ miễn cưỡng hoàn thành nhiệm vụ, sợ làm hỏng cô nên hắn cũng không dám quá bạo lực, Độ Liêm Hoài dỗ dành mấy ngày cuối cùng cũng mất hết kiên nhẫn. “Buông tôi ra!!” Độ Hân Hân buổi sáng vừa mở mắt đã bị Độ Liêm Hoài đè trên người, “Đừng động, nhanh thôi là xong.” Đầu óc Độ Hân Hân còn chưa hoàn toàn tỉnh táo thì miệng đã bị chặn lại, vẫn là nụ hôn bá đạo mạnh mẽ quen thuộc kia. Độ Liêm Hoài đưa tay cởi quần cô ra, thọc một đốt ngón tay vào nếp thịt giữa hai chân sờ soạng một hồi, ướt át dâm dật, cuối cùng không còn khô khốc như mấy ngày trước nữa, hắn mãn nguyện mỉm cười. “Anh muốn thì nhanh lên, hôm nay tôi còn phải đi học.” Độ Hân Hân đỏ mặt lườm hắn.

Không ngoài dự đoán, sau khi bị hành hạ xong xuôi thì quả nhiên đi học muộn, lúc đến lớp học thì tiết sinh hoạt dưới cờ buổi sáng đã kết thúc rồi, Độ Hân Hân lấm lét từ cửa sau lớp lẻn vào chỗ ngồi. Cả ngày hôm đó Độ Hân Hân đều thất thần, cô nhìn những chú chim tự do tự tại ngoài cửa sổ, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ táo bạo. Cô cảm thấy không thể dễ dàng tha thứ cho Độ Liêm Hoài như vậy được, hắn luôn làm mình khó chịu và đau lòng như thế, phải khiến hắn coi trọng mình, biết sợ mất mình mới được!

Nói là làm, tiết học áp chót buổi chiều kết thúc, Độ Hân Hân lén lút đeo cặp sách đi đến phía sau một lùm cây trong trường, tìm đến chỗ ngày trước Tần Hựu Khả từng dẫn mình trốn học trèo tường, giẫm lên tảng đá cẩn thận leo lên, có điều lần này bên ngoài tường không có ai đón ứng cứu mình, lúc xuống tường không cẩn thận trượt chân một cái, lúc tiếp đất bị trẹo chân. Chẳng màng đến đau đớn, Độ Hân Hân vẫy một chiếc xe taxi, báo địa chỉ của một khu nghỉ dưỡng hẻo lánh cách đó 40 cây số.

Nhìn thời gian thấy sắp đến giờ tan học Độ Liêm Hoài sẽ đến trường đón mình, Độ Hân Hân lấy điện thoại ra soạn một tin nhắn dài:

Độ tiên sinh, khi ngài nhìn thấy tin nhắn này thì tôi đã rời khỏi thành phố này rồi, đừng tìm tôi, tôi chỉ muốn tự mình yên tĩnh một thời gian. Tôi trưởng thành rồi, cảm ơn công ơn nuôi dưỡng nhiều năm qua của ngài và ơn cứu mạng năm đó, tôi không có gì báo đáp. Xin lỗi vì tôi không muốn chỉ làm một món đồ chơi bên cạnh ngài, tôi là con người bằng xương bằng thịt, tôi không làm được con thú cưng hợp cách của ngài. Tôi đã rất nhiều lần muốn hỏi ngài, ngài rốt cuộc có yêu tôi không? Bây giờ tôi hiểu rồi, là tôi không xứng. Chúc ngài sau này mọi điều thuận lợi, ngài nhất định sẽ gặp được cô gái ngoan ngoãn hiểu chuyện hơn tôi để làm con thú cưng hoàn hảo của ngài.

Độ Hân Hân run rẩy ngón tay ấn nút gửi, sau đó lập tức tắt nguồn máy. Cảm thấy tim mình đập rất nhanh, trong lòng mường tượng ra rất nhiều loại kết quả, cô biết Độ Liêm Hoài không đời nào chịu thả tự do cho mình, dù sao trốn được ngày nào hay ngày ấy, có thể sẽ bị bắt về đánh cho một trận tơi bời, cũng có thể vì lo lắng cho mình mà hối hận biết đâu sau này có thể tôn trọng mình hơn. Nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ ngày càng hẻo lánh xa lạ, Độ Hân Hân đột nhiên có chút sợ hãi và hối hận, nhưng bây giờ đã không còn đường lui nữa rồi.

Độ Liêm Hoài đang lái xe lúc nhận được tin nhắn thì tức đến mức suýt chút nữa đâm vào dải phân cách bên lề đường, “Mẹ kiếp, con chết giẫm này lông cánh cứng thật rồi!” “Đào sâu ba thước đất cũng phải tìm bằng được nó ra đây cho ta!”

Đến nơi đích, là dưới chân núi của một khu danh lam thắng cảnh, Độ Hân Hân trước đây từng thấy địa danh này trên sách giáo khoa chứ chưa từng đến bao giờ. Ở khách sạn phải quét thẻ căn cước, rất nhanh sẽ bị bắt được, thế là cô thuê một cái lều bạt, cứ tạm bợ qua đêm nay đã, ngày mai lại trốn sang địa điểm tiếp theo vậy, Độ Hân Hân nghĩ ngợi một cách rất ngây thơ.

Độ Liêm Hoài lúc này biểu cảm mờ mịt âm u nhìn màn hình giám sát, hình ảnh giám sát từ lúc chiếc xe taxi rời khỏi trường học rồi cứ thế lần theo camera hành trình nhìn chiếc xe chạy vào trong núi. “Gan to bằng trời nhỉ hơ hơ.” Độ Liêm Hoài cười lạnh, nắm đấm siết chặt các khớp xương phát ra tiếng kêu răng rắc, “Xem ra thực sự là chiều hư em rồi, không cho em chút bài học là không xong.”

Trời tối dần, Độ Hân Hân ở dưới chân núi ăn bừa một tô mì tôm, ngắm nhìn bầu trời đầy sao, cảm thấy tâm trạng căng thẳng đã vơi đi ít nhiều, bây giờ là mùa thấp điểm du lịch, xung quanh hầu như chẳng có mấy khách du lịch khác, đợi đến đêm muộn những người khách du lịch lưa thưa đều tản đi hết Độ Hân Hân mới bắt đầu cảm thấy sợ hãi, điện thoại cũng không dám mở nguồn, bèn đi mua một chiếc đèn pin đặt vào trong lều, chui vào túi ngủ, nương theo ánh sáng của đèn pin mà từ từ chìm vào giấc ngủ.

Trong cơn mơ màng, Độ Hân Hân cảm thấy lều của mình dường như bị ai đó kéo ra, có người giật tung túi ngủ của mình, vừa định lên tiếng thì miệng đã bị người ta bịt chặt, mở mắt ra nhìn thấy hai người đàn ông bịt kín mít không thấy rõ ngũ quan đang ở trước mắt mình. “Ưm” Độ Hân Hân muốn giãy giụa nhưng còn chưa kịp phản ứng thì tay chân đã nhanh chóng bị người ta trói chặt, miệng cũng bị dán băng dính bịt kín, mắt bị che lại. Bị người ta vác lên ném vào trong thùng một chiếc xe tải nhỏ, một giọng nam lạ lẫm bỉ ổi thì thầm bên tai cô: “Mỹ nhân nhỏ đừng có quấy phá, anh trai dẫn em đến một nơi tuyệt vời.” Cảm thấy một bàn tay bóp mạnh vào ngực mình một cái, còn nghe thấy một giọng nói khác bảo: “Suỵt, đừng động vào cô ta.” Sau đó là tiếng cửa xe đóng sầm lại, chiếc xe tải xóc nảy suốt chặng đường không biết là muốn chở đi đâu.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.