8 Chương 7
Độ Hân Hân vẫn kiên trì quay lại trường học, dù thật ra cô chẳng thích chút nào cái bầu không khí ở nơi này, nhưng cô luôn cảm thấy nếu mình bảo lưu học tập, cuộc đời coi như xong hẳn. Hiện tại mấy đứa con gái bất hảo trong trường vừa thấy cô đã bắt đầu đi đường vòng, trông thì có vẻ an toàn hơn nhiều, chỉ là dường như có vài nam sinh nhìn cô bằng ánh mắt rất kỳ lạ, mang theo sự cợt nhả và dò xét khiến người ta khó chịu, còn có cả tiếng huýt sáo khinh miệt. "Này! Hoa khôi bệnh viện tâm thần, ngủ với cô một đêm bao nhiêu tiền." Một nam sinh khóa trên mà Độ Hân Hân hoàn toàn không quen biết bước đến bên cạnh, giơ tay muốn chặn cô lại. Biệt danh hoa khôi bệnh viện tâm thần này cô đã loáng thoáng nghe thấy từ nửa năm trước, dù Độ Hân Hân tự thấy bản thân ngoại trừ hơi lập dị ra thì chẳng có chỗ nào giống bị tâm thần, nhưng cái tên này nghe như đang khen cô xinh đẹp, nên trước đó cô cũng không tức giận hay bận tâm. Thế nhưng nửa câu sau với ngữ khí quá mức sỉ nhục người khác, ngay cả khi Độ Hân Hân tự thấy mình có khả năng miễn nhiễm cực cao thì vẫn nổi giận, cô gạt phắt bàn tay trước mặt ra rồi bước tiếp, không thèm nói lời nào. "Cô giả vờ thanh thuần cái gì chứ!" Hắn thò tay vào trong cổ áo đồng phục của Độ Hân Hân, ngón tay móc lấy dây áo lót kéo nhẹ về phía sau: "Sao bọn nó không lột luôn áo của cô ra, chỉ lột quần thôi thật không bõ thèm."
"Cút!" Độ Hân Hân chộp lấy chiếc ba lô đeo chéo trên người, quật thẳng vào mặt hắn. "Mẹ kiếp, mày chán sống rồi à!" Trên mặt hắn lập tức sưng lên vài lằn đỏ, gã tức giận giật phắt lấy chiếc cặp của cô, tay còn lại túm chặt cổ áo cô, trừng mắt hung tợn. Đối diện với ánh mắt của hắn, Độ Hân Hân chẳng hề hoảng loạn, "Trả lại cho tôi." Cô đưa tay muốn giật lại cặp của mình. "Quỳ xuống xin lỗi tao thì tao trả." "Nhổ vào, anh nằm mơ đi!" Giữa lúc hai bên đang giằng co thì bỗng có một giọng nói truyền đến, "Buông tay ra!" Chu Kha, bạn cùng lớp của Độ Hân Hân đột nhiên xuất hiện phía sau tên đó, dùng lực bóp chặt cánh tay đang túm cổ áo cô, gã đau đớn buông tay ra, Chu Kha nhân cơ hội giật lại chiếc cặp của Độ Hân Hân rồi đưa cho cô: "Cậu về lớp học đi." "Cảm ơn." Độ Hân Hân nhận lấy cặp rồi quay người rời đi. "Mẹ nó, mày lo chuyện bao đồng làm gì?" "Đừng có bắt nạt nữ sinh lớp tao, với lại tao đang cứu mày đấy." "Cứu tao? Nói nhảm cái đéo gì thế!" "Mày có biết bố nó là ai không? Mày còn dám chọc vào nó? Mày không đi nghe ngóng xem đám con gái bắt nạt nó trước đây tại sao lại thôi học mất một nửa rồi à." Chu Kha cười lạnh một tiếng rồi buông cánh tay hắn ra, nhìn theo hướng Độ Hân Hân rời đi.
Chu Kha là ủy viên thể dục của lớp Độ Hân Hân, cũng là học sinh năng khiếu thể thao, cậu đã chú ý đến Độ Hân Hân từ khi mới vào lớp mười, ấn tượng đầu tiên chính là thật xinh đẹp, mặc bộ đồng phục rộng thùng thình vẫn có thể nhìn ra dáng người vừa gầy vừa chuẩn, chiều cao tuy chỉ mét sáu lăm nhưng tỷ lệ chân rất dài, cổ tay cổ chân đều đặc biệt mảnh mai, khung xương nhỏ nhắn, làn da trắng ngần mái tóc mềm mại, dù chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng biết chắc chắn sẽ là nữ thần trong lòng rất nhiều nam sinh thời kỳ dậy thì, có điều ánh mắt lành lạnh của cô luôn toát ra vẻ người lạ chớ gần, cũng chẳng thích nói chuyện. Nghe nói có nam sinh tặng thư tỏ tình cô chưa từng mở ra đã vứt thẳng vào thùng rác, có người kết bạn nhắn tin tỏ tình quá hai lần sẽ trực tiếp bị xóa bạn bè, dẫn đến việc mọi người đều nghĩ cô rất chảnh chọe, tin đồn cũng ngày một nhiều lên, nhưng cô dường như cũng chẳng bao giờ bận tâm. Lần giao tiếp hiếm hoi giữa Chu Kha và cô là một buổi học thể dục cô thấy không khỏe, cậu đã xin nghỉ giúp cô. Lần đại hội thể thao trường trước đó, cậu cố tình cởi áo để lộ cơ bắp cuồn cuộn đi ngang qua trước mặt cô, khi những nữ sinh khác đều kinh hô nhìn cậu, thì Độ Hân Hân chỉ hững hờ liếc qua một cái, sau đó lại tiếp tục cúi đầu xem điện thoại, giống như vừa lướt qua một ngọn cỏ ven đường.
Đứa con gái này thật thú vị, Chu Kha chẳng thiếu đứa thích, cũng đã quen vài cô người yêu cũ, nhưng đều cảm thấy thiếu thiếu gì đó, cậu ngày càng hứng thú với Độ Hân Hân, có điều lòng tự trọng của cậu tuyệt đối không cho phép mình đi làm kẻ bám đuôi theo đuổi một đứa con gái vừa nhìn đã biết rất khó nhằn như Độ Hân Hân, thậm chí cậu còn chưa từng kết bạn mạng xã hội với cô. Hai ngày trước có người lén lút truyền tay nhau video của Độ Hân Hân, cậu nghe thấy tiếng xì xào bàn tán "Ngày thường nhìn thanh thuần thế, hóa ra đã bị đàn ông ngủ qua rồi." "Chỗ đó hồng hào thế này nhìn là biết ngủ cùng rất sướng." "Nếu không phải cưỡng hiếp là phạm pháp thì thật muốn chơi chết nó."
"Mẹ kiếp tụi mày nói cái gì đấy?" Chu Kha đưa tay giật phắt lấy chiếc điện thoại nhìn vào video trên màn hình, ánh mắt tối sầm lại, nhấn xóa bỏ, lại mở thùng rác nhấn xóa vĩnh viễn, cậu biết thật ra căn bản không thể xóa sạch được, người khác vẫn sẽ có, nhưng giúp được chút nào hay chút nấy. "Nếu không muốn chết thì xóa sạch cái thứ này đi cho tao, đứa nào để tao bắt gặp truyền cái video này nữa thì tự gánh lấy hậu quả." Mấy nam sinh nhìn nhau ngơ ngác, không lẽ bạn trai bí ẩn của Độ Hân Hân chính là Chu Kha, nhưng hình như chưa từng thấy hai người họ có qua lại gì, chẳng lẽ là giấu quá kỹ?
Đối với tin đồn mới Chu Kha chẳng mấy bận tâm, hơn nữa như vậy mọi người chắc sẽ không dám nói lời ra tiếng vào tán phát video nữa, cậu lại khá trân trọng thái độ thản nhiên trước mọi việc này của Độ Hân Hân. Chu Kha chưa bao giờ nghĩ trinh tiết của phụ nữ nằm ở bộ phận đó, chuyện này cô ấy cũng là người bị hại, cô ấy từng ngủ với người đàn ông khác thì đã sao, cô ấy vẫn xinh đẹp tự do, điều đó chẳng ảnh hưởng chút nào đến hình tượng nữ thần của cô ấy trong lòng cậu, vả lại bây giờ học sinh cấp ba yêu sớm vào khách sạn cũng quá phổ biến rồi, chỉ là Độ Hân Hân trông có vẻ luôn giữ khoảng cách với nam giới quả thực khiến người ta có chút bất ngờ. Chu Kha cũng từng nghĩ liệu Độ Hân Hân có phải bị cưỡng hiếp hay không, cô ấy có cần giúp đỡ không. Nhưng cứ nghĩ đến thân phận của ông bố cô ấy, kẻ nào dám cưỡng hiếp cô ấy, e là không có mạng để nhìn thấy mặt trời ngày mai đâu. Cậu hít một hơi thật sâu, bấm vào nhóm lớp, tìm tên Độ Hân Hân, nhấn gửi lời mời kết bạn. Trước đây khi học sinh mới vừa khai giảng mọi người tự giới thiệu xong, nam sinh trong lớp tranh nhau kết bạn với cô, cậu đã không kết bạn, cậu thấy hành vi cứ nhìn thấy gái xinh là kết bạn này quá tầm thường, định bụng đợi sau này thân thiết hơn rồi tính, kết quả đã trôi qua hơn một năm rồi, vẫn chẳng thể nói với cô quá hai câu.
Nhìn lời mời kết bạn trên màn hình, Độ Hân Hân mặt không cảm xúc nhấn đồng ý. Chu Kha nhìn lời mời kết bạn được đồng ý trong nháy mắt thì không kiềm được niềm vui sướng ngầm, nghĩ bụng nên nói cái gì đó, nhưng ngón tay bấm trên màn hình nửa ngày trời vẫn không gửi đi được câu nào. Độ Hân Hân nhìn đỉnh màn hình cứ hiển thị đối phương đang nhập tin nhắn, nhưng lại không có một dòng tin nào, bèn lặng lẽ chủ động gửi hai chữ: Cảm ơn
Chu Kha: Không có gì, lần sau có ai bắt nạt cậu cứ tìm tôi, anh bảo kê cậu nhé
Độ Hân Hân: Không cần đâu cảm ơn
Chu Kha vì vóc dáng cao lớn thành tích lại không tốt, quanh năm ngồi ở dãy bàn cuối cùng của lớp học, cậu nhìn trân trân vào bóng lưng Độ Hân Hân cách đó mấy dãy ghế, thật sự rất muốn tìm hiểu cô gái này, quá bí ẩn cũng quá có sức hút. Nhưng cô ấy... chắc là có bạn trai rồi nhỉ, thật tò mò gã bạn trai vô dụng của cô ấy là ai, ngủ với người ta xong lại bỏ mặc cô ấy ở trường bị người ta bắt nạt cười chê cũng chưa từng lộ mặt, đúng là một gã đàn ông hèn nhát, nhưng qua quan sát mấy ngày nay, chẳng hề phát hiện bên cạnh cô ấy xuất hiện bất kỳ người nam nào, biết đâu đã chia tay rồi, phải tìm cơ hội hỏi cô ấy mới được.
"Hắt xì!" Lúc này Độ Liêm Hoài đang làm việc trước máy tính bỗng hắt hơi hai cái liên tiếp, "Có phải cái con bé đó đang nói xấu mình sau lưng không nhỉ."
Các tiết học buổi sáng đều kết thúc, Độ Hân Hân lặng lẽ một mình đến nhà ăn lấy cơm rồi tìm một vị trí trong góc ngồi xuống, trước đây đi nhà ăn đều là đi cùng Tần Hựu Khả, bây giờ cô ấy đã bị đuổi học được một tuần rồi, Độ Hân Hân cũng quen với việc ăn cơm một mình. "Tôi ngồi đây được không?" Chu Kha bưng khay thức ăn đặt xuống đối diện cô, "Ừm, được chứ." Cô ngẩng đầu thản nhiên nhìn một cái rồi lại cúi đầu tiếp tục ăn cơm. Chu Kha có chút ngượng ngùng ngồi xuống đối diện cô, nhìn dáng vẻ cô cúi đầu im lặng ăn cơm, hai má phúng phính lúc nhai thật sự quá đáng yêu, rất muốn véo má cô ấy một cái quá đi mất. Độ Hân Hân cảm nhận được cậu ta chắc đang nhìn mình, cố tình cứ cúi đầu ăn cơm quyết không ngẩng lên, ăn nhanh quá không cẩn thận hơi bị nghẹn, "Khụ khụ!" "Để tôi đi lấy cho cậu bát canh nhé!" Chu Kha lập tức đứng dậy đi lấy một bát canh nóng hổi đặt trước mặt cô. "Cảm ơn." Khóe mắt Độ Hân Hân có chút ươn ướt nhận lấy bát húp một ngụm canh, hít một hơi sâu đè nén cảm xúc xuống, cô hơi ghét cái vẻ yếu đuối vô dụng này của mình, chỉ cần có người tốt với cô một chút xíu thôi, là lại không kìm được muốn khóc và cảm động. "Hiện tại cậu có bạn trai chưa?" Chu Kha rốt cuộc vẫn không nhịn được lên tiếng hỏi, "Hả?" Độ Hân Hân ngẩn ra, trong đầu cô lập tức nghĩ đến Độ Liêm Hoài, nhưng lại nghĩ đến việc anh ta không hề thừa nhận mối quan hệ với mình, "Không có..." "Vậy tôi..." "Tôi chưa có dự định yêu đương." Độ Hân Hân vội vã ngắt lời cậu, và vội hai miếng cơm thức ăn rồi đứng dậy, "Tôi ăn xong rồi." Sau đó bưng khay thức ăn quay người rời đi. Chu Kha nhìn theo bóng dáng rời đi của cô có chút ngẩn ngơ, có chút hụt hẫng nhưng nhiều hơn là vui mừng, không có bạn trai, vậy thì tốt quá, mình vẫn còn cơ hội.
Buổi chiều tan học, Độ Hân Hân do dự một chút rồi vẫn lấy điện thoại ra, xóa đi khung trò chuyện với Chu Kha, tuy chỉ có ba câu đối thoại, nhưng cô vẫn không muốn chuốc lấy rắc rối cho mình, hoặc là sợ chuốc lấy rắc rối cho cậu ta vậy. Bước ra khỏi cổng trường, hôm nay Độ Liêm Hoài đích thân đến đón cô, anh không xuống xe mà chỉ đỗ xe ở bên lề đường chờ đợi, Độ Hân Hân đi về phía chiếc xe địa hình màu đen mở cửa ghế phụ bước lên xe.
Buổi tối lúc Độ Hân Hân đang tắm, màn hình điện thoại trên bàn sáng lên một cái, hiển thị có tin nhắn mới từ ủy viên thể dục Chu Kha, Độ Liêm Hoài liếc mắt nhìn qua, nhưng điện thoại đã khóa anh không thể nhìn thấy nội dung cụ thể. Anh thật ra rất ít khi kiểm tra điện thoại của Độ Hân Hân, luôn cho cô sự tin tưởng và tự do cơ bản, nhưng cái tên này, Độ Liêm Hoài có chút quen mắt, nghĩ một lát cuối cùng cũng nhớ ra, là con trai của một đối tác kinh doanh tên là Chu tổng, lúc trước cùng nhau ăn cơm uống rượu còn từng nhắc đến, con trai ông ta học cùng trường cùng lớp với con gái Độ Liêm Hoài, còn bảo con trai mình khen Hân Hân rất xinh đẹp, dùng ngữ khí đùa cợt hỏi Độ Liêm Hoài có muốn cân nhắc làm thông gia không. Độ Liêm Hoài lúc đó chỉ sa sầm mặt ấn ly rượu của ông ta xuống, không nói một lời, Chu tổng cũng biết ý không ho he gì nữa.
Độ Hân Hân vừa tắm xong từ phòng tắm bước ra, Độ Liêm Hoài liền cầm điện thoại đưa lên trước mặt cô để quét khuôn mặt mở khóa, "Hả?" Độ Hân Hân ngẩn ra rồi nhận thức được điều gì đó, đưa tay muốn giật lấy điện thoại, Độ Liêm Hoài căn bản không cho cô cơ hội, điện thoại mở khóa xong anh lập tức mở tin nhắn mới đó ra, bấm vào khung chat trên màn hình chỉ có một câu: Nếu cậu có khó khăn gì thì có thể nói với tôi. Độ Hân Hân nhìn màn hình thở phào nhẹ nhõm, may mà không nói lời nào khó giải thích. "Em có khó khăn gì à?" Độ Liêm Hoài có chút nghi ngờ nhìn vào mắt Độ Hân Hân, Độ Hân Hân trái lại không có bất kỳ biểu cảm có tật giật mình nào, rất thản nhiên nói: "Dạo này người không khỏe, cậu ấy là ủy viên thể dục, em nhờ cậu ấy mấy buổi học thể dục gần đây xin nghỉ giúp em thôi." Độ Liêm Hoài không nhìn ra sơ hở nào từ trên mặt cô, lặng lẽ trả lại điện thoại cho cô.
Tính đến hôm nay chu kỳ kinh nguyệt của Độ Hân Hân đã chậm mất hai ngày, cô không lo lắng mình mang thai, vì vùng bụng dưới truyền đến cơn đau âm ỉ, rõ ràng là máu kinh đã chực trào ra ngoài nhưng giống như bị tắc lại, thậm chí còn kèm theo chút ham muốn tình dục. Trước đây khi chưa từng có sinh hoạt tình dục, Độ Hân Hân thỉnh thoảng vào kỳ kinh nguyệt ham muốn mãnh liệt sẽ muốn khép chặt hai chân muốn dùng đồ chơi nhỏ, nhưng Độ Liêm Hoài không cho cô dùng vào kỳ kinh nguyệt. "Kỳ kinh nguyệt của em chậm hai ngày rồi." "Sao thế, em lo mang thai à?" "Không phải, chỉ là bụng hơi chướng." "Vậy để anh thông giúp em nhé?" Độ Liêm Hoài cười đứng dậy đè cô xuống dưới thân, một phát lột phăng chiếc quần lót đồ ngủ của cô ra, trên quần lót có dán một miếng băng vệ sinh cỡ nhỏ, lúc cởi ra ươn ướt kéo theo một vệt dài sợi dịch nhầy trong suốt. Để đợi cơ thể cô hồi phục, Độ Liêm Hoài vốn dĩ đã nhịn mấy ngày rồi, nhìn giữa hai chân cô ướt sũng một mảng, anh cũng không chắc phản ứng cơ thể lúc này của cô là vì sắp đến tháng hay là vì mong đợi sự tiến vào của anh, có điều đã ướt thế này rồi thì không cần màn dạo đầu thừa thãi nữa.
Độ Liêm Hoài lấy một chiếc gối kê xuống dưới mông cô, sau đó liền nhấc chân cô vắt lên vai mình, ôm lấy eo cô dùng lực thúc mạnh vào trong. "A!" Sự tiến vào đột ngột vẫn có một khoảnh khắc đau âm ỉ, nhưng đã tốt hơn hai lần trước rất nhiều, Độ Hân Hân không hề biểu hiện sự giãy giụa, ngược lại đưa tay ôm lấy anh, cơ thể hai người dán chặt vào nhau. Độ Liêm Hoài hài lòng mỉm cười, dùng lực ôm chặt cô hôn cô, va chạm vào nơi sâu thẳm từ nhiều góc độ khác nhau để tìm kiếm điểm nhạy cảm của cô. "Ưm a..." Độ Hân Hân không khống chế được phát ra những âm thanh mà theo cô là có chút dâm đãng, nhưng căn bản không thể dừng lại, cảm giác đau không rõ ràng dần dần bị khoái cảm lấn át, cuối cùng sau một trận cao trào cơ thể dần dần dịu lại, bụng dưới một trận đau quặn, một luồng nhiệt lưu tuôn trào xối xả. Độ Liêm Hoài rút ra nhìn chất lỏng chảy ra ào ạt từ cơ thể cô hòa lẫn tinh dịch cùng máu kinh màu đỏ thẫm nhuộm đỏ một mảng trên chiếc gối kê. "Kinh nguyệt của em đến rồi, anh lau cho em." Độ Liêm Hoài đứng dậy lau sạch bản thân xong liền vào phòng tắm lấy khăn ấm thấm nước, nhấc hai chân cô dang ra dịu dàng lau chùi sạch sẽ, lấy chiếc gối kê ra, lấy một miếng băng vệ sinh ban đêm thay vào quần lót của cô rồi mặc vào cho cô. Độ Hân Hân cảm thấy tư thế này của mình bây giờ giống như một đứa trẻ sơ sinh được phụ huynh thay tã, có chút ngượng ngùng đỏ mặt.
Sau khi khoái cảm của một lần cao trào tan đi dường như vẫn chưa thỏa mãn hẳn, tuy bụng dưới vẫn có chút đau đớn, nhưng dường như nơi sâu thẳm trong cơ thể vẫn tiếp tục khát khao, Độ Hân Hân không khống chế được muốn tiếp tục khép chặt chân, cô cũng có thể cảm nhận được dục vọng trong cơ thể Độ Liêm Hoài bên cạnh vẫn chưa tan biến, cô đánh bạo ghé sát vào tai anh: "Thật ra vẫn có thể tiếp tục đấy." Độ Liêm Hoài ngẩn ra một lát rồi khẽ cười một tiếng "Hì hì con yêu tinh nhỏ." Tuy rằng tắm máu chiến đấu nghĩ thôi cũng khá kích thích, trước đây không phải chưa từng thử với người đàn bà khác, nhưng cô thì khác, anh không nỡ thật sự làm tổn hại đến cơ thể cô. "Tiếp tục nữa không tốt cho cơ thể em đâu." Độ Liêm Hoài đưa tay dùng lực véo véo đôi má cô, hồng hào thật đáng yêu. Anh nhận ra cô đang khép chặt chân, "Anh giúp em nhé." Anh thò tay vào giữa đôi chân đang khép chặt của cô, cho dù cách một lớp quần lót và băng vệ sinh, anh cũng có thể biết chính xác điểm nhạy cảm của cô ở đâu, dùng tay ấn nắn xoa bóp. Không lâu sau liền cảm nhận được cơ bắp chân cô dùng lực căng cứng rồi lại từ từ thả lỏng. Độ Liêm Hoài chậm rãi rút tay ra, chuyển bàn tay ấm áp đến vị trí bụng dưới của cô nhẹ nhàng massage. Ngoài sự dễ chịu của cao trào lại có bàn tay ấm áp của anh làm dịu đi cơn đau bụng dưới kỳ kinh nguyệt, "Độ tiên sinh, anh thật tốt..." Trước khi chìm vào giấc ngủ cô rúc vào lòng Độ Liêm Hoài, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, sau đó liền ngủ thiếp đi.