Trở về truyện

Kế hoạch người tình Stockholm - Chương 3

Kế hoạch người tình Stockholm

4 Chương 3

Độ Hân Hân nhìn ra ngoài cửa kính xe, ngắm nhìn bầu trời đen kịt. Cô cũng chẳng thể hiểu nổi vì sao bản thân lại sợ bị Độ Liêm Hoài bỏ rơi đến vậy. Cô chỉ cảm thấy lồng ngực thắt lại đầy khó chịu. Đầu gối, lòng bàn tay, cánh tay và cằm của cô đều đã trầy xước, khắp người bẩn thỉu với những vệt máu rỉ ra, nhưng lúc này cô đã hoàn toàn chẳng còn cảm giác đau đớn gì nữa. Từ khi bước lên xe, cô không hề nhìn người đàn ông lấy một lần, ánh mắt cứ đóng đinh bên ngoài cửa sổ. Cô không muốn để Độ Liêm Hoài nhìn thấy gương mặt giàn giụa nước mắt của mình, thế nhưng bờ vai khẽ run rẩy đã phản bội cô.

“Được rồi đừng khóc nữa, tôi hứa với em, chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, tôi sẽ vĩnh viễn không bao giờ rời xa em, được chưa.” Độ Liêm Hoài nhìn những vết thương đang rỉ máu trên người cô thì khẽ nhíu mày, trong mắt loé lên một tia xót xa nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng. Anh ném hộp khăn giấy vào lòng cô gái nhỏ: “Tự lau trước đi.” Sau đó, anh nhấn mạnh chân ga, tăng tốc chiếc xe.

Xe dừng hẳn, Độ Liêm Hoài nhanh chóng bước xuống, bế thốc Độ Hân Hân lên rồi sải bước về phía cửa nhà, bước chân rất nhanh, có vẻ hơi sốt ruột. Độ Hân Hân được đặt ngồi trên ghế sofa, người đàn ông thành thục mang hộp y tế và nước muối sinh lý đến để rửa và xử lý vết thương cho cô. Khi nhìn thấy cằm của cô gái cũng bị trầy xước, anh có chút bực bội, ngón tay dùng lực bấu lấy cằm cô để quay mặt cô lại, dùng tăm bông thấm thuốc sát trùng: “Đúng là ngốc chết đi được, đã cảnh cáo em rất nhiều lần là tuyệt đối không được để mặt bị thương, có phải tôi nên tiếp tục phạt em không.” Độ Hân Hân cắn môi không nói lời nào, vành mắt vẫn đỏ hoe, trông như một chú thỏ con bị thương. “Trêu em thôi, nhìn em hôm nay sợ hãi chưa kìa. Vết thương không được chạm nước, tôi lau người giúp em rồi gội đầu nhé.” “Vâng.”

Thời tiết khá oi bức, Độ Liêm Hoài dứt khoát cởi phăng áo thượng y, thay một chiếc quần đùi ngủ dáng rộng, bế Độ Hân Hân đi về phía phòng tắm. Từ góc độ này, Độ Hân Hân vừa vặn ngước mắt lên là nhìn thấy cơ ngực và đường xương hàm góc cạnh của người đàn ông. Thực ra từ khi chuyển đến đây ở, Độ Hân Hân đã không ít lần nhìn thấy bộ dạng cởi trần của Độ Liêm Hoài, nhưng trẻ con vốn không có khái niệm gì về vóc dáng. Lúc nhỏ, Độ Hân Hân chỉ thấy những vết sẹo trên người anh thật đáng sợ, lần nào cô cũng cố gắng dời tầm mắt đi. Khoảng hai tháng trở lại đây, Độ Hân Hân mới bắt đầu ý thức được rằng, thực ra nếu ngó lơ những vết sẹo kia đi, thì vóc dáng của Độ Liêm Hoài cực kỳ đẹp, hoàn toàn không thua kém gì những nam minh tinh trẻ tuổi trên tạp chí mà các bạn nữ trong lớp hay xem. Làn da bánh mật khỏe khoắn, chiều cao lý tưởng 1m85, bờ vai rộng eo thon, cơ bụng cơ ngực đều chuẩn chỉnh. Chiều cao hiện tại của Độ Hân Hân cũng đã hơn 1m50, điều này nhờ vào việc Độ Liêm Hoài từ nhỏ đã rất chú trọng đến dinh dưỡng và chế độ ăn uống lành mạnh của cô, thế nên cô không còn gầy gò như hồi bé nữa, chiều cao cũng đã đuổi kịp bạn bè đồng trang lứa, nhưng khi nằm trong lòng Độ Liêm Hoài thì cô vẫn nhỏ bé như một đứa trẻ gầy guộc.

Độ Liêm Hoài đặt Độ Hân Hân ngồi lên chiếc ghế nhỏ trong phòng tắm, cẩn thận giúp cô cởi quần áo, dùng chiếc khăn thấm nước ấm, tỉ mỉ né các vết thương để lau người cho cô, từ cổ xuống tận lòng bàn chân, không bỏ sót bất kỳ chỗ nào trên cơ thể. Tiếp đó, anh lại dời một chiếc ghế khác đến để Độ Hân Hân nằm bên thành bồn tắm, mở vòi hoa sen dịu dàng gội đầu và massage cho cô. Ánh mắt của Độ Hân Hân cứ chăm chăm dán vào vết sẹo dao đâm trên ngực Độ Liêm Hoài. Anh chú ý tới ánh mắt ấy, sự tự luyến khiến anh nghĩ rằng cô đang ngắm cơ ngực của mình, bèn cầm vòi hoa sen hướng thẳng vào mặt cô mà xịt nhẹ: “Con nhóc này em nhìn cái gì đấy?” “Khụ khụ!” Độ Hân Hân bị nước làm sặc, không nói nên lời.

Ngày tháng cứ thế trôi qua, năm Độ Hân Hân học lớp bảy thì kỳ kinh nguyệt đầu tiên xuất hiện, khi đó cô 13 tuổi. Độ Liêm Hoài đã rất dịu dàng giúp cô thay chiếc quần bẩn, mua đủ các loại băng vệ sinh khác nhau rồi dạy cô cách sử dụng, còn gọi bảo mẫu nấu nước đường đỏ cho cô. Độ Hân Hân nhìn ra sự vui mừng trong mắt người đàn ông, cô cũng hiểu điều đó có nghĩa là gì. Độ Liêm Hoài còn lấy thước ra đo chiều cao cho cô, đã 1m61 rồi. Người đàn ông rất mãn nguyện, xoa đầu cô nói: “Tôi đã hỏi bác sĩ rồi, con gái ở độ tuổi của em sau kỳ kinh nguyệt đầu tiên đại khái còn có thể cao thêm khoảng 5 cm nữa, sau này chiều cao này là vừa vặn.”

Suốt ba năm học cấp hai, Độ Hân Hân đều rất ngoan ngoãn nghe lời, vả lại càng lớn càng trổ mã xinh đẹp hơn. Độ Liêm Hoài đã nới lỏng quản chế với cô rất nhiều, tần suất dùng nhục hình phạt cô cũng giảm đi hẳn. Sau khi kỳ thi tuyển sinh lên cấp ba kết thúc, Độ Liêm Hoài lại nghiêm túc đo lại chiều cao và số đo ba vòng của Độ Hân Hân. Lúc này chiều cao của cô đã chạm mốc 1m65, vòng một cũng phát triển gần đến cỡ C, nhưng vòng eo thì chỉ có 58 cm. “Quá hoàn hảo!” Độ Liêm Hoài không kìm được tiếng trầm trồ, đây là lần đầu tiên anh nảy sinh ham muốn sinh lý với Độ Hân Hân.

Độ Liêm Hoài vặn vòi hoa sen xả nước lạnh, cố gắng khiến bản thân tỉnh táo lại. Anh tự nhủ với chính mình, phải đợi thêm một hai năm nữa, tuy cơ thể cô đã phát triển trưởng thành, nhưng tuổi tác vẫn còn quá nhỏ. Thế nhưng người đàn ông nhận ra dù làm cách nào bản thân cũng không thể bình tĩnh lại được. Vì vậy, anh cầm điện thoại lên quay một số gọi đi.

Không lâu sau, một người phụ nữ trang điểm đậm, gợi cảm và xinh đẹp bấm chuông cửa. Khi Độ Hân Hân nhìn thấy người phụ nữ qua màn hình giám sát ở cửa, sắc mặt cô chợt tối sầm lại. Cô nhận ra người phụ nữ này, đó là một trong số ít những bạn giường dài hạn trước đây của Độ Liêm Hoài. Đã một năm nay Độ Liêm Hoài không dẫn bất kỳ người đàn ông hay phụ nữ nào về nhà ngủ qua đêm, Độ Hân Hân cứ ngỡ anh và những người phụ nữ này đã cắt đứt quan hệ từ lâu, bây giờ cô ta lại xuất hiện, trong lòng cô dâng lên một nỗi ghen tuông vô cớ. Nhưng cô vẫn hầm hầm nét mặt ra mở cửa.

Độ Hân Hân lặng lẽ đứng trước cửa phòng của Độ Liêm Hoài, tai áp sát vào cánh cửa. Khả năng cách âm của căn phòng rất tốt, nhưng cô vẫn loáng thoáng nghe thấy tiếng roi da vun vút, tiếng khóc lóc và cả tiếng rên rỉ dâm đãng vọng ra từ bên trong. Độ Hân Hân cảm thấy lồng ngực bực bội không sao tả xiết, đột nhiên cô dùng sức đá mạnh một cái vào cửa phòng, rồi nhanh như cắt chạy biến về phòng mình, chốt chặt cửa lại.

Độ Liêm Hoài nghe thấy tiếng cửa bị đá một cái, động tác bên dưới khựng lại, bật ra một tiếng cười lạnh, sau đó lại tiếp tục thô bạo đâm thọc người phụ nữ dưới thân, hai tay dùng lực nhào nặn bầu ngực căng tròn kia, thế nhưng anh cứ luôn cảm thấy thiếu thiếu chút gì đó. Người phụ nữ chỉ biết đứt quãng thở dốc nũng nịu: “Anh Hoài, một năm không gặp anh vẫn chẳng dịu dàng chút nào, nhưng em thích.”

Không biết đã qua bao lâu, Độ Liêm Hoài cuối cùng cũng phát tiết xong ngọn lửa dục vọng tích tụ bấy lâu, anh ném quần áo về phía người phụ nữ: “Cô về đi.” Người phụ nữ cũng không giận, sửa sang lại mái tóc rối bù, lấy giấy lau sạch thứ chất lỏng còn sót lại trên người và giữa hai chân rồi vứt vào thùng rác. Cô ta thong thả mặc quần áo vào, ngoảnh đầu nhìn người đàn ông nở một nụ cười quyến rũ: “Đúng là vô tình thật đấy, đi đây, tạm biệt, khi nào có nhu cầu lại tìm em nhé.” Nói xong liền quay người rời đi một cách sảng khoái.

Độ Liêm Hoài gọi bảo mẫu vào dọn dẹp bãi chiến trường, thay ga giường và chăn đệm sạch sẽ, sau đó đến gõ cửa phòng Độ Hân Hân, vặn thử nắm cửa thì phát hiện đã bị khóa trong. “Cô ta đi rồi, em ra đây đi!” “Không thèm, giường của chú bẩn rồi.” “Ga giường chăn đệm tôi thay rồi.” “Không thèm, không khí trong phòng chú cũng bẩn rồi.” “Vậy tôi sang ngủ bên em.” “Không thèm, chú cũng bẩn rồi.”

Độ Liêm Hoài nghe xong thì triệt để nổi trận lôi đình: “Mẹ kiếp em đừng có được đằng chân lân đằng đầu, lão tử lâu ngày không nện em nên chiều hư em rồi phải không, chuyện em vừa đá cửa phòng tôi còn chưa tính sổ đâu, mở cửa!” Nói xong liền dùng lực đá mạnh một cái vào cửa. Độ Hân Hân cuộn tròn trên giường không hé răng nửa lời. “Tôi đếm đến ba, em không mở cửa thì tối nay tôi sẽ nện cho em ngày mai không xuống nổi giường đấy.”

“Một… hai… ba…” Thấy bên trong vẫn không có động tĩnh gì, anh quay người đi tìm chìa khóa dự phòng rồi mở toang cửa phòng ra. Anh tóm chặt lấy cổ chân Độ Hân Hân, lôi xềnh xệch cô từ trên giường xuống, khiến cô ngã uỵch một cái mông xuống đất, phát ra một tiếng động trầm đục. Độ Liêm Hoài một tay khóa chặt hai cổ tay của Độ Hân Hân, vừa kéo vừa lôi đưa cô sang phòng mình.

“Tự cởi quần áo ra rồi quỳ cho hẳn hoi.” Người đàn ông tựa vào bàn, đầu ngón tay liên tục gõ xuống mặt bàn, phát ra những tiếng “cộc cộc” đều đặn. Độ Hân Hân ngoan ngoãn cởi quần áo, gấp gọn gàng đặt ở góc giường, rồi quỳ phục bên mép giường. Cô vốn đã sớm quen với bộ dạng trần như nhộng của mình trước mặt Độ Liêm Hoài. Độ Liêm Hoài đưa tay cầm lấy cây roi ngắn trên bàn, Độ Hân Hân ghé mắt nhìn thấy liền không nhịn được mà lên tiếng: “Có thể đổi cái khác không, đừng dùng cái thứ vừa đánh người khác để đánh tôi, chú còn chưa khử trùng.”

“Mẹ kiếp em lại còn dám kén chọn à?” Người đàn ông dùng lực quất mạnh một roi xuống mông cô, “Á!” Cô gái nhỏ không kịp phản ứng liền thét lên một tiếng. “Nhưng mà đổi hung khí cũng không phải là không thể, hay là chúng ta xuống hầm ngầm nhé?” “Không muốn đâu…” “Chẳng phải em bảo không khí ở đây bẩn sao?” “Tôi xin lỗi.” “Mẹ kiếp em nghĩ em là ai mà đòi quản lão tử.” Nói xong anh lại dùng lực quất thêm một roi nữa, sau đó vứt cây roi ngắn xuống, mở tủ bới ra một cây roi mây mới tinh, lấy khăn ướt lau đi lau lại cẩn thận.

“Người phụ nữ đó có gì tốt chứ?!” Độ Hân Hân cuối cùng cũng lấy hết can đảm mở miệng chất vấn một câu. “Hửm? Để tôi nghĩ xem, bảo bối, em đang ghen đấy à?” Độ Liêm Hoài bước tới gần bên cạnh cô gái khom người xuống, đột nhiên túm chặt lấy tóc cô giật mạnh một cái ra sau, ép cô phải ngửa đầu há miệng nhìn mình. “Độ Hân Hân, tôi cảnh cáo em, em không có tư cách và thân phận để quản chuyện của tôi, em cũng không xứng để ghen, nghe rõ chưa?” Cô gái nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng như băng của anh, nước mắt từ khóe mắt âm thầm lã chã rơi xuống.

Độ Liêm Hoài nhìn những giọt nước mắt của cô thì khựng lại một chút, buông bàn tay đang túm chặt tóc cô ra, nở một nụ cười đầy cợt nhả: “Nhưng em đã hỏi cô ta có gì tốt, thì cô ta trước đây là học sinh ngành múa, có thể xoạc chân trên giường, hay là em cũng thử xem sao?” Độ Hân Hân còn chưa kịp ý thức được anh định làm gì, thì đã thấy anh lôi từ đâu ra dụng cụ banh chân và dây buộc đặt sang một bên, sau đó nhấc bổng hai chân Độ Hân Hân lên, đặt cả người cô lên giường. Anh xoay xở đôi chân của cô, ép hai chân cô duỗi thẳng ra rồi banh rộng sang hai bên. Độ Hân Hân lúc này mới hoàn toàn phản ứng lại được là Độ Liêm Hoài muốn ép cô xoạc chân, cô vội vàng lắc đầu: “Cái này tôi không làm được đâu!”

Độ Hân Hân nằm bò trên giường với đôi chân banh rộng, Độ Liêm Hoài dùng bắp chân của mình đè lên đầu gối của cô để ép chân cô duỗi thẳng, hai tay ấn chặt vào vùng thắt lưng và xương cùng của cô rồi nhấn mạnh xuống. Một Độ Hân Hân hoàn toàn không có chút nền tảng vũ đạo nào chỉ cảm thấy vùng dưới thân đau nhức dữ dội, cô muốn giãy giụa nhưng căn bản không thể dùng lực nổi. Độ Liêm Hoài dò dẫm nhấn xuống từng chút một, cảm thấy hòm hòm rồi, đột nhiên anh dồn lực mạnh mẽ ép người cô xuống tận cùng, khiến cơ thể Độ Hân Hân tạo thành một đường xoạc dọc hoàn hảo. “Á! Đau quá!” Cảm giác cơ và dây chằng bị kéo căng rách ra một cách kịch liệt khiến đại não Độ Hân Hân trống rỗng vì đau đớn, cô cảm giác như dây chằng của mình sắp sửa bị đứt lìa, hai tay vô lực đấm thùm thụp xuống mặt giường để mong giảm bớt cơn đau.

Độ Liêm Hoài chẳng mảy may bận tâm đến sự giãy giụa của Độ Hân Hân, anh lấy dây buộc của dụng cụ banh chân cố định tư thế chân của cô lại, buộc chặt cố định vào hai đầu giường. Sau đó anh đứng dậy cầm cây roi mây trên bàn lên, dùng sức quất mạnh xuống bờ mông đang vểnh lên của cô. “Oa oa tôi sai rồi…” Nỗi đau rát như kim châm do roi mây hạ xuống đã kéo ý thức của Độ Hân Hân trở lại, hai chân bắt đầu giãy giụa làm sợi dây đang buộc chân có chút lỏng ra. “Em còn dám cử động lung tung hả! Chân duỗi thẳng ra cho tôi!” Nói xong, anh lại một tay ấn chặt xương cùng của Độ Hân Hân xuống, tay kia tiếp tục vung roi mây một cách tàn nhẫn.

“Oa oa oa chú Độ tôi sai rồi… á oa…” Độ Hân Hân chỉ có thể đứt quãng sụt sùi khóc lóc cầu xin tha thứ. Độ Liêm Hoài cuối cùng cũng đánh mệt liền vứt cây roi mây đi, nhưng không hề cởi trói dây buộc trên chân Độ Hân Hân, mà ngồi bệt sang một bên châm một điếu thuốc, lẳng lặng chiêm ngưỡng gương mặt vã mồ hôi hột đầy đau đớn của cô gái nhỏ, sau đó mới đứng dậy đi vào phòng tắm. Sau khi tắm rửa xong xuôi, anh mới thong thả cởi bỏ sự trói buộc trên chân Độ Hân Hân. Lúc này, nửa thân dưới của cô đã hoàn toàn mất đi tri giác, cô vừa mới nhổm người dậy thì đôi chân đã bủn rủn vô lực ngã ngồi bệt xuống đất. “Muốn đi vệ sinh à, để tôi bế em.” Người đàn ông mỉm cười bế thốc cô lên, bước vào phòng tắm rồi đặt cô ngồi lên bồn cầu.

Sự tổn thương cơ và dây chằng đã thành công khiến Độ Hân Hân hai ngày liền không thể xuống nổi giường. Độ Liêm Hoài rất vừa lòng, một mặt vừa bôi thuốc mỡ vừa xoa bóp chân cho cô gái nhỏ, một mặt mỉm cười buông lời đe dọa: “Sau này nếu em còn không nghe lời, tôi sẽ đánh gãy hai chân em, cắt đứt gân chân của em, em thấy thế nào, như vậy em sẽ vĩnh viễn không đi đâu được nữa, chỉ có thể ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi thôi.” Độ Hân Hân không nói gì, chỉ dùng sức lắc đầu. “Đồ ngốc, tôi không nỡ đâu.” Nói rồi, anh rướn người ghé sát vào khuôn mặt cô gái nhỏ, ngắm nghía thật kỹ, rồi đột ngột áp sát, hôn lên làn môi cô.

Chỉ là một nụ hôn khẽ khàng, thế nhưng Độ Hân Hân đã đờ người ra rất lâu. Đây là lần đầu tiên hai người hôn nhau, cô chỉ cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, chứ không hề bài xích cảm giác này.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.