1 001 Trấn Giang
Đại Khải quốc, năm Thiên Nhân thứ mười hai, tháng bảy.
Nắng gắt như thiêu, đường núi thẳm sâu, lối nhỏ giữa rừng uốn lượn, từng vạt bóng cây chuyển dịch như mây trôi, dưới bóng râm một nữ tử áo xanh rảo bước nhẹ nhàng, miệng ngâm nga điệu hát không thành vần điệu, trên vai vác một thanh kiếm, đầu kiếm móc theo tay nải bằng vải thô.
Tiểu Thanh thấy bên đường có dăm ba phụ nữ nông thôn đang hóng mát, khi ánh mắt chạm nhau, nàng mỉm cười thân thiện, từ trong ngực móc ra một thỏi bạc ném vào tay người phụ nữ, hỏi: "Đại nương, Kim Sơn Tự đi đường nào?"
"Cô nương nương, hỏi đường thôi mà không đến mức, không đến mức này." Người phụ nữ nhìn rõ kích cỡ thỏi bạc, cả đời này bà thấy thỏi bạc lớn nhất cũng chỉ bằng móng tay út, ai ngờ cô nương này vừa ra tay đã là một thỏi nguyên vẹn, dọa đại nương luống cuống trả lại bạc cho nàng, rồi chỉ rõ lối đi.
"Đi tiếp hai mươi dặm nữa là đến Trấn Giang......"
"Đa tạ!" Không đợi đại nương nói hết câu, Tiểu Thanh đã vẫy tay từ biệt rồi tự ý bước tiếp.
Người phụ nữ vội đuổi theo kéo Tiểu Thanh lại, bà cũng là người nhiệt tình, thấy Tiểu Thanh ra tay hào phóng, tướng mạo lại xinh đẹp, chắc chắn là tiểu thư nhà quyền quý.
"Cô nương nương, muốn đi Kim Sơn Tự còn phải qua sông, người chèo thuyền ở đó đều không thành thật, dễ lừa gạt người nơi khác, cô cũng đừng chê đại nương nhiều chuyện, nhà đại nương cách đây không xa......"
Tôn đại nương vừa kéo Tiểu Thanh đi về hướng nhà mình, vừa nhiệt tình bắt chuyện: "Đúng rồi, đại nương họ Tôn, gọi ta là Tôn đại nương là được, cô nương đi lâu như vậy chắc là nóng lắm, nếu không chê thì đến uống ngụm nước mát, vừa vặn lát nữa Đại Tráng con trai ta phải đánh xe bò vào thành một chuyến, hai người đi cùng nhau, một là Đại Tráng có thể giúp cô tìm người chèo thuyền, hai là cô nương không phải chịu cái nắng gắt như thiêu này."
Nắng gắt tháng bảy, dù Tiểu Thanh là xà yêu tu luyện ngàn năm vẫn có phần kiêng dè cái nóng nực này, nàng bị đại nương thuyết phục.
"Vậy làm phiền Tôn đại nương rồi."
Tiểu Thanh theo đại nương về nhà, bày biện trong nhà đơn giản sạch sẽ, Tôn đại nương vừa về đến nhà đã lớn tiếng gọi Đại Tráng, gọi mãi không thấy ai thưa, bà bèn bưng ghế tre ra, phủi phủi mặt ghế.
"Nàng dâu ngồi chơi lát, ta đi gọi Đại Tráng trước."
Một loáng sau Tôn đại nương bưng bát nước mát lại gần, Tiểu Thanh đón lấy chiếc bát được đưa tới, nhận ra điều bất thường liền khựng lại một chút, mướn đôi mày thanh nhìn về phía Tôn đại nương.
Tôn đại nương có vẻ tật giật mình nên động tác có chút gượng gạo, xoa xoa tay cười xòa: "Cô nương đợi thêm chút, Đại Tráng chuẩn bị xong ngay, bên ngoài trời nóng, cô nương uống ngụm nước mát trước đã."
Tiểu Thanh ngửa đầu uống cạn.
Đại nương rõ ràng thở phào một hơi, nhưng ngay khoảnh khắc sau, sắc mặt bà lộ vẻ kinh hoàng, liên tục lùi lại mấy bước, không cẩn thận đụng đổ vò gốm phát ra tiếng loảng xoảng.
Chỉ thấy con ngươi đen kịt như mực của Tiểu Thanh dần thu hẹp thành một đường thẳng, hai má nổi lên lớp vảy xanh, hai chiếc răng nanh nhô ra, cái miệng rộng đỏ lòm há mở, cười nói: "Kẻ không thành thật này, e là không chỉ có mỗi người chèo thuyền đâu nhỉ."
"Đại tiên tha mạng, đại tiên tha mạng!" Đại nương chẳng màng trên đất đầy mảnh vỡ, lập tức quỳ sụp xuống liên tục dập đầu xin tha.
"Đều tại tôi ma xui quỷ khiến, đây là lần đầu tôi làm chuyện này, xin hãy tha thứ cho tôi, sau này không dám nữa, đều tại......"
Rầm——
Cánh cửa gỗ bị đập mở một cách bạo lực, Đại Tráng còn chưa nhìn rõ tình hình trong nhà, gã cao to lực lưỡng ngang bằng khung cửa, tay nắm chặt sợi dây thừng, trong giọng nói thô kệch tràn đầy vui mừng, hấp tấp hỏi: "Mẹ, công cụ mang tới rồi, cô nương da trắng thịt mềm ở đâu?"
Được rồi, nhìn một cái là biết chẳng phải lần đầu hành nghề, phen này Tôn đại nương có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.
Tiểu Thanh nhe răng cười với Đại Tráng một cái, Đại Tráng quay người muốn chạy, ngặt nỗi nửa thân dưới như lún sâu vào vũng bùn không thể nhúc nhích, gã cúi đầu nhìn, một cái đuôi rắn to bằng đùi người quấn chặt lấy thắt lưng, nhìn ngược theo đuôi rắn lên trên là thân người của Tiểu Thanh, gã mặt cắt không còn giọt máu suýt ngất đi, hai hàm răng đánh lập cập vào nhau.
"Rắn...... Xà tinh!"
Thế là Tiểu Thanh bắt hai kẻ buôn người này đánh xe hướng về Trấn Giang, hai mẹ con không dám cự tuyệt, trên đường đi đem hết những lời tâng bốc nịnh hót cả đời tích lũy được nói cho Tiểu Thanh nghe, chỉ mong nàng đại phát từ bi tha cho mình.
"Bớt nói nhảm với cô tổ tông đi, nhanh chân lên, trời nóng chết đi được." Tiểu Thanh nằm trên đống cỏ tranh trên xe bò, mặt đắp chiếc nón lá, mấy lời ca tụng nghe đến tai mọc kén, cảm thấy vô cùng phiền lòng.
"Vâng, vâng, vâng." Hai mẹ con rụt cổ lại không dám nói năng gì nữa.
Từ khi Tiểu Thanh để lại bức thư từ biệt tỷ tỷ Bạch Tố Trinh đến nay đã qua ba tháng, hồi mới ra ngoài, Tiểu Thanh cứ hễ hỏi đường là người ta hoặc là lạnh nhạt hoặc là tâm hoài bất chính, sau này đưa thù lao, người chịu mở miệng nhiều hơn, nhưng kẻ ôm ý đồ xấu lại càng nhiều hơn nữa.
Người tốt chẳng gặp được mấy ai, ngược lại hạng tiểu nhân như Tôn đại nương thì đầy rẫy.
Vào thành liền đến nha môn, Tiểu Thanh một người một cước đá vào mông tụi nó, hai mẹ con ngã nhào dưới bức hoành phi "Minh Kính Cao Huyền".
Nha dịch canh cửa rút eo kiếm ra làm bộ muốn tấn công, Tiểu Thanh ngăn nha dịch lại, giọng nói trong trẻo cao vút vang lên.
"Huynh đài chớ vội, hai kẻ buôn người này đến tự thú đấy!"
Động tĩnh thu hút người qua đường vây quanh xem, Tiểu Thanh cúi người ấn bờ vai hai mẹ con, thấp giọng nói: "Ta đã hạ pháp thuật lên người hai ngươi, nếu dám nói dối, ngay lập tức bảy lỗ chảy máu, cơ thể sẽ nổ tung vỡ thành từng mảnh, nhưng đừng lo, không chết ngay đâu, vận khí tốt còn sống thêm được vài ngày, cho đến khi chết đói, còn về chuyện của ta......"
Tiểu Thanh không nói rõ, chỉ khẽ cười vài tiếng, như tiếng ác quỷ thì thầm bên tai.
"Dám nói thì cứ việc nói."
Gió lạnh thổi vào tai, hai mẹ con không hẹn mà cùng từ xương cụt cảm nhận được cái lạnh thấu tận đại não, Đại Tráng nhát gan hơn, bị dọa đến mức tiểu ra quần, liên tục nói: "Không dám, không dám, ta không dám nói đại......"
"Đại cái gì?" Giọng Tiểu Thanh khẽ nâng lên ở cuối câu, giáng một bạt tai vào sau gáy Đại Tráng.
Đại Tráng vội vàng đổi miệng, hoảng loạn nói: "Tiểu nhân tuyệt đối không dám nói xấu đại nhân!"
Dưới sự giám sát của Tiểu Thanh, hai mẹ con không dám giấu giếm, đem toàn bộ quá trình hành nghề mấy năm nay cùng những người từng bị hại khai ra sạch sẽ.
Lúc này mọi người mới vỡ lẽ, nữ tử áo xanh ôm kiếm kia là một hiệp khách hành hiệp trượng nghĩa trên giang hồ, hai mẹ con hại người không thành, ngược lại bị nữ hiệp áo xanh tóm đến nha môn nhận tội, nhất thời quần chúng vây xem đua nhau reo hò cổ vũ cho Tiểu Thanh.
Tiểu Thanh nhìn thấy rất đắc ý, chắp tay tạ ơn.
Hai mẹ con bị nha dịch áp giải vào trong nha môn, mọi người thấy không còn trò hay để xem bèn tản đi, Tiểu Thanh định rời đi thì bị người nha dịch rút kiếm lúc nãy gọi giật lại.
"Cô nương xin dừng bước, xin để lại họ tên địa chỉ, lùng bắt kẻ buôn người có phần thưởng."
Tiểu Thanh quay đầu, nhìn từ trên xuống dưới người nha dịch này, mày kiếm mắt sáng, ánh mắt thành thật có thần, toàn thân bao bọc một luồng chính khí, nhìn một cái là biết người tốt.
Nàng hỏi: "Ngươi tên gì?"
Nha dịch ngẩn ra một chút, sau đó chắp tay đáp: "Cô nương, tại hạ Mạnh Quý Thư."
"Tiền thưởng cho ngươi cả đấy." Tiểu Thanh không thiếu vàng bạc tiền tài, đưa hai mẹ con này đến nha môn chẳng qua là thuận tay, nàng không có thời gian rảnh rỗi đợi tiền thưởng phát xuống, phải tranh thủ thời gian đến Kim Sơn Tự ngăn cản Pháp Hải xuất gia.
Mạnh Quý Thư vội vàng từ chối, dường như cảm thấy món tiền từ trên trời rơi xuống này bỏng tay, y nói: "Vô công bất thụ lộc, thế này không được đâu cô nương, nếu cô nương gấp gáp thì hay là......"
Tiền dâng tận tay mà Mạnh Quý Thư lại không lấy, Tiểu Thanh nhìn bộ dạng có chút nôn nóng của y, nửa đùa nửa thật nói: "Lần trước Tôn đại nương cũng cản tôi như thế này, không biết lần này anh cản tôi, là muốn cướp của hay là cướp sắc?"
Mạnh Quý Thư bị Tiểu Thanh trêu chọc một câu, lập tức đỏ bừng mặt không dám đáp lời, đợi đến khi y hoàn hồn lại thì cô nương áo xanh đã hòa vào dòng người không thấy tăm hơi đâu nữa.