Trở về truyện

Cực Lạc Hiệp Ảnh - Mật Thất Kinh Văn

Cực Lạc Hiệp Ảnh

56 Mật Thất Kinh Văn

Ngày thứ mười trốn trong mật thất.

Âu Hoàng Dự tựa lưng vào tường ngồi bệt dưới đất, nhắm mắt lại. Ba vòng thánh trong cơ thể hắn xoay rất chậm, từng vòng từng vòng như trâu già kéo cối xay. Mười ngày nay hắn chẳng đi đâu, chỉ ru rú trong căn mật thất dưới lòng đất này. Hắn phải dưỡng sức, điều chỉnh trạng thái đến mức tốt nhất, chờ trận chiến ác liệt tiếp theo mà chẳng biết bao giờ sẽ đến.

Mặc Trần Tử ngồi đối diện hắn, cũng nhắm mắt điều tức. Vết thương của nàng đã lành hẳn, nhờ họa được phúc, công lực còn vững chắc hơn trước khi bị thương. Mái tóc dài nửa đen nửa trắng của nàng dưới ánh đèn dầu lờ mờ càng nổi bật, đen thì càng đen, trắng lại càng trắng.

Phương Hân nằm ngủ say trên tấm chiếu cỏ ở góc phòng. Nàng ngủ rất sâu, hơi thở đều đặn, một cánh tay vắt ra ngoài đặt trên đất, lòng bàn tay ngửa lên, dáng vẻ có chút ngốc nghếch. Lăng Kiếm Vi ngồi bên giường, nắm tay Ngô Chính. Ngô Chính tựa đầu vào gối nhắm mắt nghỉ ngơi, sắc mặt đã khá hơn nhiều so với lúc vừa được cứu ra khỏi mật thất, ít ra cũng có chút huyết sắc.

Yên tĩnh.

Yên tĩnh đến lạ thường.

Âu Hoàng Dự mở mắt, ngẩn người nhìn trần nhà bằng gỗ phía trên đầu. Căn mật thất này là Ngô Cảnh Nhiên sắp xếp cho bọn họ, giấu dưới sân một nhà dân thường ở phía tây thành, lối vào nằm ngay trong cửa ngầm của nhà kho. Lúc đầu Ngô Cảnh Nhiên vỗ ngực cam đoan nơi này tuyệt đối an toàn, bảo họ cứ ở lại đây, đợi hắn dò la rõ tình hình bên ngoài rồi tính tiếp.

Nhưng chờ đợi, đã mười ngày trôi qua.

Bên ngoài giờ ra sao, họ hoàn toàn không biết gì. Đám người Ngô Thừa Dục còn đang truy lùng họ không? Kẻ kiếm Vô Thường đeo mặt nạ ấy đã đi chưa? Mặc Trần Tử được họ cứu khỏi Ngô phủ, phe Thái tử có phản ứng gì không? Tất cả đều là ẩn số, đè nặng trong lòng mỗi người.

Âu Hoàng Dự đứng dậy, vận động đôi chân tê dại, rồi nhẹ nhàng bước tới cửa cầu thang, vểnh tai lắng nghe. Bên trên im phăng phắc, chỉ có tiếng gà gáy vọng lại từ sân, nghe cũng yên bình.

Hắn vừa định quay lại thì bất chợt nghe thấy tiếng bước chân dồn dập ngoài kia.

Tiếng bước chân rất vội, từ ngoài sân chạy thẳng vào. Ngay sau đó, cửa nhà kho bị đẩy ra, phát ra một tiếng “két” chói tai. Âu Hoàng Dự lập tức căng người, ngón trỏ và giữa tay phải khép lại theo bản năng, vòng thánh trong cơ thể xoay chuyển, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

Cửa ngầm bị gõ.

Ba tiếng, ngừng một lát, lại hai tiếng—đó là ám hiệu mà Ngô Cảnh Nhiên đã hẹn với họ.

Âu Hoàng Dự buông tay, tiến lên mở then cửa ngầm. Một thanh niên từ trên chui xuống, mồ hôi vã ra như tắm, mặt trắng bệch đến dọa người. Là A Vũ, người bên cạnh Ngô Cảnh Nhiên, Âu Hoàng Dự từng gặp một lần.

“Có chuyện lớn rồi.” A Vũ thở hổn hển, ngực phập phồng dữ dội, “Ngô đại ca... Ngô đại ca bị bắt rồi.”

Lăng Kiếm Vi bật dậy khỏi mép giường, giọng biến hẳn: “Anh nói gì?!”

A Vũ nuốt nước bọt, lúc này mới nói rõ ràng: “Tối qua, đám người Thái tử dưới sự dẫn dắt của tên kiếm Vô Thường đeo mặt nạ, bất ngờ bao vây cứ điểm của chúng ta. Ngô đại ca dẫn anh em liều chết chống cự, nhưng bọn chúng đông quá, không tài nào cản nổi. Hơn chục huynh đệ chết trận, số còn lại... còn lại đều bị bắt hết. Ngô đại ca cũng bị chúng bắt sống.”

Ngô Chính mở mắt, sắc mặt trầm xuống, giọng trầm thấp: “Giờ người bị giam ở đâu?”

A Vũ lắc đầu lia lịa: “Không biết. Nhưng... nhưng sáng nay, ở cổng thành đã dán cáo thị. Nói... nói trưa mai, sẽ xử chém Ngô đại ca công khai ở Tây Thị Khẩu.”

Nghe vậy, trong phòng lập tức yên lặng đến mức nghe được tiếng kim rơi.

Lăng Kiếm Vi cắn môi, mặt tái mét, quay đầu nhìn Âu Hoàng Dự. Phương Hân bị tiếng nói đánh thức, ngồi dậy dụi mắt, nghe xong câu ấy thì cơn buồn ngủ cũng tan biến. Mặc Trần Tử mở mắt, không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn Âu Hoàng Dự.

Âu Hoàng Dự im lặng mấy giây, rồi hỏi: “Đám người Ngô Thừa Dục thì sao? Hiện giờ ở đâu?”

A Vũ đáp: “Ở Ngô phủ. Đám nhân vật cốt cán của Thái tử đều có mặt, kiếm Vô Thường cũng ở đó. Nghe nói tối nay bọn họ sẽ mở tiệc ăn mừng thắng lợi.”

Âu Hoàng Dự gật đầu: “Biết rồi. Cậu về nghỉ trước đi, trên đường cẩn thận, đừng để ai phát hiện có liên hệ với chúng tôi.”

A Vũ đáp một tiếng, quay người chui ra khỏi cửa ngầm.

Cửa ngầm đóng lại, trong phòng lại chìm vào tĩnh lặng chết chóc.

Lăng Kiếm Vi là người đầu tiên phá vỡ im lặng, giọng cứng rắn, mang theo ý bất chấp tất cả: “Tôi mặc kệ các người nghĩ sao, Ngô sư huynh tôi nhất định phải cứu. Ai cũng không cản nổi tôi.”

Ngô Chính nhìn nàng, thở dài: “Kiếm Vi, ta biết con và Cảnh Nhiên lớn lên cùng nhau, tình cảm như anh em ruột. Nhưng chuyện này không thể nóng vội, phải tính kỹ càng.”

Lăng Kiếm Vi quay sang nhìn ông, mắt hoe đỏ: “Nghĩa phụ, bao năm nay Ngô sư huynh luôn âm thầm chống lại Ma cung, liều mình che chở những người bị truy sát. Anh ấy vì cái gì? Chẳng phải chỉ muốn giữ lại cốt khí cho Vạn Kiếm Thành chúng ta sao? Giờ anh ấy bị bắt vì chuyện đó, mai sẽ bị chém đầu, người bảo con trơ mắt đứng nhìn à?”

Ngô Chính há miệng, muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ thở dài, không thốt nên lời.

Âu Hoàng Dự bỗng lên tiếng: “Ngô tiền bối, tôi có một câu muốn hỏi ông.”

Ngô Chính nhìn hắn: “Cậu nói đi.”

Âu Hoàng Dự hỏi: “Ngô Cảnh Nhiên trong lòng ông rốt cuộc là người thế nào?”

Ngô Chính ngẩn ra, rõ ràng không ngờ Âu Hoàng Dự lại hỏi vậy. Ông trầm ngâm một lát, rồi chậm rãi nói: “Cảnh Nhiên... nó là cháu ruột tôi, từ nhỏ đã thông minh, suy nghĩ sâu sắc hơn bọn trẻ khác. Cha nó mất sớm, tôi một tay nuôi lớn. Những việc nó làm tôi đều biết, che chở những người bị Ma cung truy sát, đắc tội không ít quyền quý trong thành. Miệng tôi không nói gì, nhưng trong lòng hiểu rõ, nó là đứa trẻ tốt, có gánh vác.”

Âu Hoàng Dự gật đầu, không hỏi thêm nữa.

Phương Hân ghé sát lại, hạ giọng hỏi: “Anh hỏi vậy làm gì? Anh phát hiện ra điều gì à?”

Âu Hoàng Dự không đáp, chỉ khẽ lắc đầu.

Mặc Trần Tử ở góc phòng nhìn hắn, trong mắt thoáng qua tia suy tư.

Lăng Kiếm Vi lại lên tiếng, giọng mang theo cầu khẩn: “Âu công tử, tôi chỉ hỏi anh một câu, chuyện này, anh giúp tôi không?”

Âu Hoàng Dự nhìn nàng, im lặng mấy giây, rồi gật đầu: “Giúp.”

Nước mắt Lăng Kiếm Vi suýt nữa rơi xuống, nàng gật đầu lia lịa, giọng nghẹn ngào: “Cảm ơn... cảm ơn anh.”

Ngô Chính chống người định ngồi dậy: “Vậy tôi cũng đi. Vết thương này của tôi chưa đến mức không động đậy nổi.”

Âu Hoàng Dự lập tức lắc đầu ngăn lại: “Ông còn chưa khỏi hẳn, không thể đi. Hơn nữa, ông phải ở lại đây chủ trì đại cục. Lỡ chúng tôi thất bại, ông ở ngoài còn có thể nghĩ cách khác, giữ cho chúng tôi một đường lui.”

Ngô Chính nhìn hắn, ánh mắt phức tạp, hồi lâu mới nói: “Cậu... cậu nghĩ còn chu toàn hơn lão già này.”

Âu Hoàng Dự không đáp, quay sang Mặc Trần Tử: “Mặc tiền bối, lần này phải phiền người đi cùng tôi một chuyến.”

Mặc Trần Tử gật đầu, chỉ nói một chữ: “Được.”

Phương Hân ghé lại: “Thế còn tôi? Tôi làm gì?”

Âu Hoàng Dự nói: “Cô cũng đi. Lăng cô nương, đám người dưới tay cô, giờ còn điều động được không?”

Lăng Kiếm Vi đáp: “Được. Bên tôi còn hơn chục người, đều theo tôi nhiều năm, tuyệt đối tin cậy.”

Âu Hoàng Dự nói: “Tốt. Bảo họ trước giờ ngọ ngày mai, mai phục sẵn quanh Tây Thị Khẩu. Nhớ, chưa được động thủ, chỉ trà trộn trong đám đông. Nếu chúng tôi cứu người xong mà không thoát nổi, bảo họ lao ra gây hỗn loạn, ném pháo vào chỗ đông người, càng loạn càng tốt, kéo dài thời gian cho chúng ta chạy.”

Lăng Kiếm Vi mắt sáng rực: “Tôi hiểu rồi. Tôi đi sắp xếp ngay.”

Âu Hoàng Dự ngăn lại: “Giờ đừng đi. Ngoài trời đã sáng, cô mà ra ngoài lúc này dễ bị theo dõi. Đợi trời tối hẵng đi.”

Lăng Kiếm Vi dù sốt ruột nhưng biết Âu Hoàng Dự nói đúng, chỉ đành cắn răng ngồi xuống, ngón tay vò nát vạt áo.

Trong phòng lại yên tĩnh trở lại. Bên ngoài vang lên vài tiếng chim hót trong trẻo, ánh nắng xuyên qua kẽ gỗ của nhà kho, rải xuống đất thành những vệt sáng mảnh.

Âu Hoàng Dự tựa lưng vào tường ngồi xuống, nhắm mắt lại. Trong đầu hắn lặp đi lặp lại từng chi tiết của kế hoạch ngày mai, chỗ nào mai phục, chỗ nào đột kích, chỗ nào rút lui, nếu xảy ra bất trắc thì phải làm gì. Những thứ ấy như đèn kéo quân quay mãi không ngừng.

Địa điểm cứu người là Tây Thị Khẩu, nơi náo nhiệt nhất nhì Vạn Kiếm Thành, người đông hỗn tạp. Thái tử chắc chắn sẽ bố trí trọng binh ở đó, tên kiếm Vô Thường kia có khi còn đích thân trấn giữ. Đối đầu trực diện thì không ổn, bọn họ chỉ có mấy người, chẳng đủ nhét kẽ răng đối phương. Nhất định phải nghĩ cách gây hỗn loạn, thừa dịp ấy mới cứu được người.

Nhưng cụ thể gây hỗn loạn thế nào?

Hắn nghĩ một lúc, mở mắt nhìn Lăng Kiếm Vi: “Lăng cô nương, trong hơn chục người dưới tay cô, có bao nhiêu người biết dùng hỏa khí?”

Lăng Kiếm Vi ngẩn ra: “Hỏa khí? Ý anh là... thứ phát ra tiếng nổ ấy à?”

Âu Hoàng Dự nói: “Đúng, pháo cũng được, càng nhiều càng tốt. Nếu kiếm được vài quả bom khói thì càng hay.”

Lăng Kiếm Vi mắt càng lúc càng sáng: “Tôi hiểu rồi! Đến lúc pháo nổ, đám đông chắc chắn sẽ náo loạn, chúng ta có thể thừa cơ ra tay!”

Phương Hân nghe mà khoái chí, cười hì hì: “Cái đầu anh, đúng là nhiều mưu mẹo thật.”

Âu Hoàng Dự không để ý tới nàng, lại nhắm mắt.

Bên ngoài cửa sổ, trời dần tối. Một ngày mới sắp đến, trận chiến thực sự cũng đã gần kề.

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.