43 Chân Tương Phù Xuất [H]
Đêm hôm sau, bầu trời đen kịt như úp một cái nồi lớn, chẳng có chút ánh sao nào lọt qua nổi.
Âu Hoàng Dự đi theo Lăng Kiếm Vi dọc các con hẻm trong thành Vạn Kiếm, hai người một trước một sau, cách nhau ba bước. Hắn mặc một bộ đồ tùy tùng xám xịt, vải thô ráp, cổ tay áo còn bị sờn rách. Trên mặt lại bôi thuốc dịch dung, da dẻ vàng vọt, lông mày vẽ đậm và đen, khóe miệng còn chấm một nốt ruồi—dù bây giờ Phương Tâm có đứng ngay trước mặt, không nhìn kỹ cũng chẳng nhận ra.
Lăng Kiếm Vi đi phía trước, bộ y phục trắng nổi bật giữa đêm tối, như thể phát sáng. Nàng bước rất nhanh, thanh kiếm "Hàn Nguyệt" bên hông đung đưa theo từng bước chân, tua kiếm cũng lắc qua lắc lại. Đôi mông bọc trong lớp áo trắng cũng khẽ đong đưa, đường cong ẩn hiện. Âu Hoàng Dự cúi đầu đi theo, nhưng mắt không hề nhàn rỗi, ghi nhớ từng con hẻm, từng ngã rẽ đã đi qua vào lòng.
Phủ của Ngô Hải nằm ở phía đông thành, cách chỗ Ngô Thừa Dục không xa, chỉ cách hai con phố. Nhưng khu vực thì kém hơn nhiều, xung quanh toàn nhà thấp của dân thường, hẻm cũng hẹp. Cổng phủ không lớn, chỉ tầm nhà giàu bình thường, trước cửa có hai lính gác, lười biếng tựa vào tường, một người còn ngậm cọng cỏ, chẳng biết đang nhai gì. Thấy Lăng Kiếm Vi, mắt hai người cùng sáng lên, nhưng rất nhanh đã cúi đầu, không dám nhìn lâu.
"Lăng cô nương, Ngô gia đang đợi đấy." Một tên lính gác cười nịnh, khom lưng mở cửa.
Lăng Kiếm Vi không thèm để ý, mí mắt cũng chẳng nhấc lên, cứ thế đi thẳng vào. Âu Hoàng Dự cúi đầu theo sau, đi ngang hai tên lính gác, cảm nhận được ánh mắt họ lướt qua mình, nhưng chẳng ai nói gì—chỉ là một tên tùy tùng thôi, chẳng ai quan tâm.
Qua sân trước, đi dọc hành lang dài, đến trước một sảnh đường sáng đèn. Cửa mở, Ngô Hải ngồi ở ghế chủ vị bên trong, vắt chân chữ ngũ, tay cầm chén trà, đang đưa lên miệng. Thấy Lăng Kiếm Vi vào, ông ta đặt chén trà xuống, đứng dậy, cười đến nỗi mặt nhăn nheo lại với nhau.
"Lăng nha đầu đến rồi à? Mau vào mau vào!"
Lăng Kiếm Vi đứng ở cửa không động đậy, lạnh lùng nhìn ông ta: "Tôi đến rồi, nghĩa phụ tôi đâu?"
Ngô Hải cười hề hề đi tới, bước chân nhẹ nhàng: "Đừng vội, vào trong rồi nói."
Lăng Kiếm Vi im lặng một thoáng, rồi bước vào. Âu Hoàng Dự định theo, một tên tùy tùng phía sau Ngô Hải giơ tay chặn lại: "Ngươi đợi ngoài này."
Tên tùy tùng ấy thân hình lực lưỡng, mặt mũi dữ tợn, giọng nói không cho phép cãi.
Âu Hoàng Dự cúi đầu đứng lại, khóe mắt liếc về phía Lăng Kiếm Vi. Lăng Kiếm Vi không quay đầu, chỉ khẽ gật đầu một cái.
Âu Hoàng Dự lùi ra ngoài cửa, đứng dưới hành lang. Mấy tên tùy tùng của Ngô Hải tản ra xung quanh, có kẻ dựa cột, có kẻ ngồi xổm trên bậc thềm, ai nấy đều đeo đao kiếm bên hông, nhưng chẳng ai để mắt tới hắn—một tên tùy tùng, quả thực chẳng ai quan tâm.
Trong sảnh, Ngô Hải đóng cửa lại, quay về ghế chủ vị ngồi xuống, vỗ vỗ chiếc ghế bên cạnh: "Lại đây, ngồi đây này."
Lăng Kiếm Vi không ngồi, đứng đối diện ông ta, tay đặt lên chuôi kiếm, các đốt ngón tay trắng bệch vì siết chặt: "Ngô Hải, tôi hỏi ông, nghĩa phụ tôi sao lại rơi vào tay các người?"
Ngô Hải nheo mắt nhìn nàng, nhìn một hồi lâu, ánh mắt lướt qua người nàng rồi cười: "Được, tôi nói cho cô biết."
Ông ta ngả người ra sau, vắt chân, bắt đầu kể—
"Nửa tháng trước, đêm hôm đó, tôi từ 'Túy Hương Lâu' phía nam thành trở về." Trên mặt Ngô Hải hiện vẻ hoài niệm, mắt mơ màng, "Uống chút rượu, người còn vương mùi phấn son, trong lòng khoan khoái lắm. Tôi đi tắt qua con hẻm tối về nhà, đi được nửa đường thì vấp phải thứ gì đó dưới chân."
Ông ta dừng lại, ánh mắt trở nên nghiêm túc: "Cúi xuống nhìn, thấy một người nằm dưới đất. Tôi ngồi xuống lật xem—cô đoán là ai?"
Lăng Kiếm Vi không nói, chỉ nhìn chằm chằm ông ta, ánh mắt sắc như dao.
Ngô Hải cười: "Ngô Chính. Nghĩa phụ cô, thành chủ Vạn Kiếm, nằm bên rãnh nước thối ấy, toàn thân đầy máu, mặt mày tái xanh, nhìn là biết trúng độc."
Lăng Kiếm Vi siết chặt tay, móng tay bấm vào lòng bàn tay.
Ngô Hải kể tiếp: "Lúc đó tôi cũng giật mình. Người mạnh nhất thành Vạn Kiếm, luyện Thiên Cương Chính Khí Quyết đến cực hạn, vậy mà nằm như chó chết trong rãnh cống. Tôi lật ông ta lại, định xem còn sống không. Hóa ra vẫn còn thở, nhưng yếu lắm, yếu đến sắp tắt."
Ông ta đứng dậy, đi đến bàn rót trà, uống một ngụm: "Tôi còn đang nghĩ phải làm gì thì đầu hẻm bỗng vang lên tiếng bước chân. Tôi ngẩng lên nhìn, mấy người đi tới—không phải người thành Vạn Kiếm, mặt mũi lạ hoắc, ăn mặc cũng chẳng giống dân bản xứ, đao kiếm bên hông kiểu dáng rất lạ. Họ vừa đi vừa nhìn quanh, như đang tìm gì đó."
Lăng Kiếm Vi nhíu mày: "Người của Ngô Thừa Dục?"
Ngô Hải gật đầu: "Tám phần là vậy. Nhưng lúc đó tôi không biết, chỉ biết không thể để họ thấy. Tôi quyết đoán vác Ngô Chính lên, chạy về phía đầu hẻm còn lại."
Ông ta đặt chén trà xuống, nhìn Lăng Kiếm Vi: "Tôi đưa ông ấy về phủ, gọi đại phu đến xem. Đại phu bảo ông ấy trúng độc, độc rất dữ, cứ rút dần công lực, không vận nổi Thiên Cương Chính Khí. Trên người còn nhiều vết thương, đao kiếm chém mấy chỗ, nặng nhất là một nhát đâm từ sau lưng, suýt xuyên tim."
Lăng Kiếm Vi mặt trắng bệch, môi run rẩy: "Sau đó thì sao?"
"Sau đó à?" Ngô Hải cười, cười đầy đắc ý, "Hôm sau, Ngô Thừa Dục liền tuyên bố với bên ngoài, thành chủ bế quan tu luyện, không gặp ai hết. Nghe xong tôi liền hiểu—ra tay hạ độc, tám phần là thằng con quý hóa ấy."
Ông ta bước đến trước mặt Lăng Kiếm Vi, cúi nhìn nàng, khoảng cách rất gần: "Lúc đó tôi nghĩ, có nên giao Ngô Chính ra không? Nghĩ lại, giao ra làm gì? Giao ra Ngô Thừa Dục cũng chẳng cảm ơn tôi, biết đâu còn giết người diệt khẩu. Chi bằng giữ lại, sau này biết đâu dùng được."
Lăng Kiếm Vi nghiến răng, răng nghiến ken két: "Nên ông nhốt ông ấy lại, làm con tin?"
Ngô Hải chẳng hề chột dạ, ngược lại còn đắc ý cười: "Đúng thế. Tôi đợi nửa tháng, đợi đến khi nghe tin cô đại náo chỗ Ngô Thừa Dục, liền biết cơ hội tới rồi."
Ông ta đưa tay định vỗ vai Lăng Kiếm Vi, nàng né tránh, tay ông ta chạm vào khoảng không. Ông ta cũng không giận, rút tay về, cười tủm tỉm: "Lăng nha đầu, tôi là người cứu mạng nghĩa phụ cô đấy. Không có tôi, ông ấy đã chết ngoài hẻm rồi. Cô nên cảm ơn tôi."
Lăng Kiếm Vi lạnh lùng nhìn ông ta, ánh mắt như muốn giết người: "Cảm ơn ông? Ông nhốt ông ấy làm con tin, tôi còn phải cảm ơn?"
Ngô Hải xua tay: "Không thể nói thế. Nếu tôi không nhốt, người của Ngô Thừa Dục sớm muộn cũng tìm tới, bắt ông ấy về. Lúc ấy ông ấy vẫn là con tin, chỉ là đổi chủ thôi. Ở chỗ tôi, ít nhất ông ấy còn sống, ăn ngon uống tốt, có người chữa trị."
Lăng Kiếm Vi im lặng, chỉ thấy hơi thở càng lúc càng nặng nề.
Ngô Hải nhìn nàng, ánh mắt lướt qua người nàng, nhất là nơi ngực, cổ họng nuốt khan một cái: "Được rồi, những gì cô muốn biết tôi đều nói cả rồi. Giờ đến lượt cô thực hiện lời hứa chứ?"
Lăng Kiếm Vi ngẩng đầu nhìn ông ta: "Tôi muốn gặp nghĩa phụ trước."
Ngô Hải cau mày: "Cô—"
Lăng Kiếm Vi ngắt lời, giọng dứt khoát: "Không gặp được người, không bàn gì hết."
Ngô Hải nhìn nàng chằm chằm, nhìn một lúc lâu, ánh mắt thay đổi mấy lần, rồi cười: "Được. Gặp thì gặp."
Ông ta đi ra cửa, đẩy cửa, gọi lớn: "Người đâu!"
Một tên tùy tùng chạy tới: "Gia?"
Ngô Hải nói: "Đi, dọn dẹp địa lao, dẫn vị này—" ông ta quay đầu liếc Lăng Kiếm Vi, ánh mắt lại lướt qua người nàng, "dẫn Lăng cô nương đi thăm vị khách quý."
Tên tùy tùng đáp lời, chạy đi.
Ngô Hải quay lại nhìn Lăng Kiếm Vi, cười đầy ẩn ý: "Chút nữa sẽ dẫn cô đi. Nhưng trước đó—"
Ông ta tiến lại gần, từng bước từng bước, ép nàng vào góc tường.
Lăng Kiếm Vi lưng áp vào tường, hơi lạnh xuyên qua áo truyền đến. Nàng tay đặt lên chuôi kiếm, gân xanh nổi lên: "Ngô Hải, ông muốn làm gì?"
Ngô Hải cười, cười dâm đãng, ánh mắt dán chặt vào ngực nàng: "Lăng nha đầu, chúng ta đã thỏa thuận, cô giúp tôi đoạt ngôi thành chủ, tôi thả nghĩa phụ cô. Nhưng hợp tác thì phải có thành ý."
Ông ta đưa tay, chộp lấy bầu ngực phải của Lăng Kiếm Vi.
Qua lớp áo trắng, khối thịt mềm ấy bị ông ta nắm trọn trong tay, bóp mạnh. Độ đầy đặn và đàn hồi ấy, qua lớp vải cũng cảm nhận được, vừa mềm vừa nóng, cả bàn tay chìm vào. Lăng Kiếm Vi cứng đờ người, mặt trắng bệch, muốn lùi nhưng sau lưng là tường, không lùi được nữa.
"Buông ra!" Nàng quát khẽ, giọng run rẩy, tay siết chặt chuôi kiếm, gân xanh nổi bật.
Ngô Hải không buông, còn bóp mạnh hơn. Bầu ngực cỡ G trong tay ông ta biến đổi hình dạng, bị bóp méo rồi lại ép về. Ông ta nheo mắt, mặt đầy khoái trá, miệng phát ra tiếng tặc lưỡi hài lòng: "Thật to, thật mềm, còn lớn hơn nhìn qua áo nữa. Lăng nha đầu, cô giấu kỹ quá đấy."
Lăng Kiếm Vi run rẩy toàn thân, răng nghiến ken két, mắt đỏ hoe. Nàng muốn rút kiếm, nhưng biết hậu quả—nghĩa phụ còn trong tay họ, một mình nàng không cứu nổi.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa bỗng vang lên một tiếng động trầm.
Ngô Hải sững lại, tay dừng giữa chừng: "Tiếng gì vậy?"
Ông ta quay đầu nhìn ra cửa. Ngoài cửa, Âu Hoàng Dự đứng dưới hành lang, tay kết kiếm chỉ, trước mặt là một tên tùy tùng của Ngô Hải nằm sõng soài—gã kia vừa định lại gần tra hỏi, bị hắn điểm trúng yết hầu, chết ngay tại chỗ, không kịp kêu một tiếng.
Mấy tên tùy tùng còn lại nghe động, đồng loạt đứng dậy, tay đặt lên chuôi đao, mặt đầy cảnh giác và hung dữ.
Âu Hoàng Dự định ra tay, sau lưng bỗng có tiếng cửa mở.
Lăng Kiếm Vi đứng ở cửa, mặt trắng bệch nhưng mắt lạnh lùng. Nàng giơ tay ngăn Âu Hoàng Dự, khẽ nói: "Chờ đã."
Âu Hoàng Dự nhìn nàng, nhíu mày, nắm chặt tay.
Lăng Kiếm Vi không nhìn hắn, chỉ lặp lại: "Chờ đã."
Âu Hoàng Dự im lặng một thoáng, rồi thu kiếm chỉ, lùi ra sân.
Mấy tên tùy tùng của Ngô Hải nhìn nhau, không biết nên làm gì. Ngô Hải từ trong nhà bước ra, cài lại thắt lưng—lúc nãy bóp ngực Lăng Kiếm Vi, ông ta đã tháo thắt lưng, quần tụt lỏng lẻo trên hông. Ông ta xua tay với mấy tên tùy tùng: "Tất cả đứng ngoài, chưa có lệnh của ta thì không ai được vào."
Mấy tên tùy tùng đáp lời, cũng lùi ra sân.
Cửa đóng lại.
Âu Hoàng Dự đứng ngoài sân, quay lưng về phía cửa, nắm chặt tay đến nỗi móng tay bấm vào thịt. Sau lưng hắn, mấy tên tùy tùng của Ngô Hải tản ra, có kẻ dựa cây, có kẻ ngồi xổm trên bậc thềm, thỉnh thoảng liếc về phía hắn, mặt đầy nụ cười dâm tà ngầm hiểu.
Trong phòng, ánh đèn vàng vọt, chập chờn bất định.
Lăng Kiếm Vi đứng cạnh cửa, tay đặt lên chuôi kiếm, các đốt ngón tay trắng bệch, xương nổi rõ. Nàng nhìn Ngô Hải, từng chữ từng chữ lạnh lùng: "Tốt nhất ông nên giữ lời."
Ngô Hải cười, cười đắc ý và dâm đãng, ánh mắt đảo khắp người nàng. Vừa cởi quần áo, hắn vừa nói: "Yên tâm, Ngô Hải ta nói là làm. Lát nữa sẽ dẫn ngươi đi gặp nghĩa phụ."
Hắn cởi áo ngoài, vứt sang một bên, để lộ lớp áo trong màu trắng ngả vàng, rồi bắt đầu tháo thắt lưng quần.
Lăng Kiếm Vy nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, ngực phập phồng. Rồi nàng mở mắt ra, bắt đầu cởi y phục của mình.
Áo ngoài màu trắng trượt xuống, để lộ lớp yếm màu xanh nhạt bên trong. Yếm rất mỏng, mỏng đến mức xuyên thấu, mơ hồ thấy được đường nét của cặp ngực size G bên dưới – tròn trịa, căng tràn, như hai cái bát úp. Hai đầu nhô lên cứng ngắc, chồm lên vải, rõ ràng là phản ứng do căng thẳng.
Mắt Ngô Hải trợn tròn, yết hầu chuyển động, nuốt nước bọt, hơi thở trở nên nặng nề.
Lăng Kiếm Vy tiếp tục cởi, tháo cả yếm ra. Cặp ngực bật ra, trắng và thẳng, như hai con bồ câu trắng, nặng trĩu trễ xuống. Quầng vú là màu hồng nhạt, không lớn, núm vú đã cứng, như hai hạt đậu đỏ nhỏ, run nhẹ khi phơi bày trong không khí. Cặp ngực khẽ rung động theo nhịp thở, sức nặng ấy khiến người ta muốn đưa tay nâng lên.
Hơi thở Ngô Hải trở nên nặng nề, trong cổ họng phát ra tiếng ục ặc. Hắn nhanh chóng tuột quần xuống, để lộ thứ nửa cứng nửa mềm. Của hắn không lớn, chỉ cỡ trung bình, chẳng ăn nhập gì với thân hình cường tráng, thậm chí có phần lố bịch. Nhưng lúc này hắn đang kích động, thứ ấy từ từ cứng lên, ngóc lên, gân xanh nổi lên.
Lăng Kiếm Vy quay mặt đi, không nỡ nhìn thẳng, ánh mắt bay về phía bức tường. Nàng gấp y phục đã cởi, đặt lên ghế, động tác tỉ mỉ đến mức máy móc, lại để thanh kiếm "Hàn Nguyệt" ngay ngắn lên trên y phục. Làm xong những việc này, nàng xoay người, đối diện với Ngô Hải.
Ngô Hải đã ngồi trên ghế, hai chân dang rộng, thứ ấy thẳng băng ngóc lên, quy đầu tím đỏ bóng loáng. Hắn vẫy tay với Lăng Kiếm Vy: "Lại đây."
Lăng Kiếm Vy bước tới, đứng trước mặt hắn, hai chân run rẩy. Cơ thể trần truồng của nàng trắng lóa dưới ánh đèn vàng vọt, cặp ngực size G nặng trĩu trễ xuống, nhẹ nhàng đung đưa theo động tác, đầu vú lướt qua không khí.
Ngô Hải đưa tay, chộp lấy ngực trái của nàng, xoa mạnh. Khối thịt mềm ấy biến đổi hình dạng trong tay hắn, núm vú bị ép ra khỏi kẽ ngón tay, cứng ngắc. Vừa xoa hắn vừa nói: "Mềm thật, to thật, hơn hẳn lúc mặc quần áo."
Lăng Kiếm Vy nghiến răng, bất động, chỉ có cơ thể hơi run rẩy, mặc hắn xoa bóp. Mắt nàng nhìn vào một điểm nào đó trên tường, trống rỗng.
Ngô Hải xoa một hồi, vỗ vào mặt nàng: "Quỳ xuống."
Lăng Kiếm Vy từ từ quỳ xuống, đầu gối đập vào gạch lạnh lẽo, phát ra tiếng động buồn thiu. Nàng quỳ giữa hai chân hắn, thứ cứng ngắc ấy ở ngay trước mặt nàng, cách môi nàng chưa đầy một tấc. Quy đầu tím đỏ bóng loáng, đầu rỉ ra một giọt chất lỏng trong suốt, tỏa ra mùi tanh nhẹ lẫn với mùi mồ hôi và mùi cơ thể đàn ông.
Nàng nhắm mắt, há miệng, ngậm lấy thứ ấy.
"Ưm......" Ngô Hải thở dài một hồi, ngả người ra sau, nhắm mắt tận hưởng, mặt đầy mãn nguyện.
Kỹ năng miệng của Lăng Kiếm Vy vẫn vụng về như cũ. Nàng ngậm quy đầu, không biết phải động đậy thế nào, lưỡi cứng đờ trong miệng, chỉ đành để mặc thứ ấy chồm vào thành miệng nàng. Răng nàng mấy lần cạo vào thân, làm Ngô Hải hít một hơi lạnh.
"Nhẹ thôi!" Ngô Hải mở mắt, chửi, tát một cái vào mặt nàng, không nặng nhưng cũng chẳng nhẹ, "Dùng môi bọc răng lại! Đúng, như thế...... Lưỡi động đậy, liếm đi!"
Lăng Kiếm Vy làm theo lời hắn. Nàng dùng môi bọc lấy răng, bắt đầu thử động lưỡi. Đầu lưỡi nàng liếm qua quy đầu, liếm qua rãnh quy đầu, liếm qua lỗ sáo – chất lỏng rỉ ra ở đó hơi mặn, hơi tanh, nàng cố nén buồn nôn, tiếp tục liếm, nước mắt chực trào trong hốc mắt.
"Đúng...... như thế...... ưm......" Ngô Hải lại nhắm mắt, tay ấn lên gáy nàng, bắt đầu chủ động đẩy hông.
Thứ ấy trong miệng nàng ra ra vào vào, càng cắm càng sâu. Quy đầu chạm tới cuống họng, đẩy đến mức nàng buồn nôn, nước mắt cũng bị sặc ra, chảy dài trên má. Nàng muốn tránh, nhưng Ngô Hải ấn đầu nàng không buông, trái lại còn cắm sâu hơn, cả cây ngập vào rồi lại rút ra.
"Ưm...... ưm......" Lăng Kiếm Vy phát ra tiếng nấc nghẹn, nước mắt chảy dọc má, nhỏ lên chân Ngô Hải.
Ngô Hải cắm mấy chục cái, bỗng nhiên rút thứ ấy khỏi miệng nàng, kéo ra một sợi tơ trong suốt. Hắn đứng dậy, kéo nàng đứng lên, ấn lên lưng ghế.
"Nằm sấp xuống." Hắn nói.
Lăng Kiếm Vy hai tay vịn lưng ghế, cúi người, mông cong lên. Nàng biết mình sắp phải đối diện với điều gì, thân thể không ngừng run rẩy, chân cũng run.
Ngô Hải đứng sau nàng, đỡ lấy thứ dính đầy nước bọt của nàng, chĩa vào khe thịt giữa hai chân nàng. Chỗ ấy vẫn chưa ướt, hai môi âm hộ khít chặt, khe thịt màu hồng ẩn hiện. Hắn dùng quy đầu cọ lên khe, tìm đúng vị trí, rồi hông bỗng đẩy tới——
"Phụt!"
Cả cây cắm vào.
"A——!" Lăng Kiếm Vy ngửa đầu, phát ra một tiếng kêu chói tai, gân xanh trên cổ nổi lên. Đó không phải tiếng kêu khoái cảm, mà là tiếng kêu đau đớn – âm đạo nàng quá khô, thứ ấy cứng nhắc chen vào, đau như bị xé toạc, bỏng rát.
Ngô Hải chẳng màng điều đó. Hắn hai tay nắm lấy eo nàng, mười ngón tay bấu vào thịt mềm, bắt đầu ra vào. Ban đầu rất chậm, nhưng mỗi cú đều rất sâu, khi rút ra kèm theo chút tơ máu, chảy dọc đùi nàng, khi cắm vào đập khiến thân nàng bắn về phía trước, ngực đập vào lưng ghế.
"Chát, chát, chát......" Tiếng thịt va vào nhau vang vọng trong phòng, mỗi lúc một to.
Lăng Kiếm Vy hai tay vịn lưng ghế, thân thể đung đưa theo nhịp ra vào, như con thuyền nhỏ trong sóng gió. Nàng nghiến răng, không để mình kêu lên, nhưng nước mắt không ngừng chảy, môi cắn đến rách, mùi máu lan trong miệng. Cặp ngực size G trễ xuống, đong đưa theo nhịp lắc, như hai con thỏ trắng, vung vẩy từng cái.
Ngô Hải cắm mấy chục cái, động tác càng lúc càng nhanh, thở càng lúc càng gấp, mồ hôi trên trán rịn ra. Hắn cúi đầu nhìn chỗ giao hợp của hai người, nhìn thứ ấy ra vào trong cơ thể nàng, nhìn lỗ huyệt của nàng bị căng đầy, thịt non màu hồng bị kéo ra lại ép vào, nhìn nước nhờn bắt đầu từ từ rỉ ra – đó là phản ứng bản năng của cơ thể nàng, không do nàng kiểm soát, càng chảy càng nhiều.
"Ưm...... ưm......" Cuối cùng Lăng Kiếm Vy không nhịn được, phát ra tiếng rên nghẹn, ép từ sâu trong cổ họng. Tiếng rên ấy có đau, có nhục nhã, nhưng cũng có một chút gì đó khác – cơ thể nàng bắt đầu thích nghi với thứ ấy, bắt đầu tiết nước nhờn, bắt đầu có phản ứng, sâu trong âm đạo truyền đến từng đợt tê dại.
Ngô Hải cảm nhận được. Bên trong nàng trở nên ướt hơn, trơn hơn, nóng hơn, siết chặt lấy thứ của hắn. Hắn cười đắc ý, tiếng cười trầm thấp: "Thế mới đúng, từ từ sẽ sướng."
Hắn tiếp tục ra vào, lại cắm mấy chục cái, rồi đột nhiên dừng lại, rút thứ ấy ra, phát ra tiếng "bộp".
Lăng Kiếm Vy tưởng đã xong, vừa định thở phào, thân thể mềm nhũn, thì bị hắn đẩy lên giường.
"Nằm sấp xuống." Ngô Hải nói.
Lăng Kiếm Vy nằm sấp trên giường, mặt vùi vào gối, gối nhanh chóng thấm đẫm nước mắt. Ngô Hải trèo lên giường, tách chân nàng ra, từ phía sau lại cắm vào——
Tư thế này cắm sâu hơn. Lăng Kiếm Vy nằm sấp, mông cong cao, Ngô Hải quỳ sau nàng, đỡ thứ ấy chĩa vào lỗ huyệt, cắm một phát tới đáy, thẳng đến chỗ sâu nhất.
"A!" Nàng lại kêu lên, giọng vừa chói vừa the thé.
Ngô Hải bắt đầu tăng tốc. Hắn hai tay nắm lấy mông nàng, mười ngón tay bấu vào thịt mềm, để lại vết đỏ, eo như lắp lò xo, từng cú từng cú đẩy tới. Mỗi cú đều vừa nặng vừa sâu, hai hòn dái "chát, chát, chát" đập vào mông nàng, phát ra tiếng vang giòn tan, để lại vết đỏ nhạt.
"A...... a...... sâu quá...... chậm thôi...... a......" Giọng Lăng Kiếm Vy từ trong gối truyền ra, nghèn nghẹt, mang theo tiếng khóc và giọng mũi. Nàng hai tay nắm ga giường, khớp tay trắng bệch, thân thể đung đưa theo nhịp ra vào, ga giường bị nắm nhăn nhúm. Cặp ngực size G đè trên giường, cọ qua cọ lại theo nhịp lắc, núm vú bị cọ đến tê dại và ngứa, như có kiến bò.
Nước chảy càng lúc càng nhiều, chảy dọc đùi nàng, thấm ướt một mảng lớn ga giường, để lại vệt nước sẫm màu. Mỗi lần cắm vào đều phát ra tiếng nước "nhép nhép", khi rút ra kéo theo chất nhờn trong suốt, kéo thành sợi dài, dính lên người hai người.
Ngô Hải càng cắm càng nhanh, càng cắm càng mạnh, tiếng thở như con bò. Hắn cúi đầu nhìn người đàn bà dưới thân – người trong mộng của tất cả đệ tử trẻ Vạn Kiếm Thành, thanh lãnh như sương "Hàn Nguyệt kiếm", bình thường chẳng thèm liếc ai một cái, giờ đây đang nằm sấp trên giường hắn, trần truồng, cong mông, bị hắn địch đến nước nhờn chảy ròng, rên rỉ liên hồi – chỉ riêng ý nghĩ ấy đã khiến hắn kích động đến điên cuồng, thứ ấy lại cứng thêm mấy phần.
"Sướng không?" Vừa cắm hắn vừa hỏi, thở dốc nặng nhọc, "Nói đi, sướng không?"
Lăng Kiếm Vy không nói, chỉ vùi mặt vào gối, phát ra tiếng ư ử, thân thể nấc lên từng cơn.
Ngô Hải tát một cái vào mông nàng, "chát" một tiếng giòn tan, thịt mông trắng nõn lập tức nổi lên một vết đỏ, run lên.
"Nói!"
"Sướng......" Cuối cùng Lăng Kiếm Vy mở miệng, giọng khàn đặc, mang theo tiếng khóc, gần như hét lên, "Sướng......"
Ngô Hải cười, cười đắc ý hơn, tiếng hừ hừ mãn nguyện. Hắn tiếp tục ra vào, lại cắm mấy chục cái, bỗng nhiên thân thể cứng đờ, hông đột ngột đẩy tới——
"Sắp bắn rồi......" Hắn gầm nhẹ, giọng biến dạng.
Lăng Kiếm Vy thân thể run lên, muốn tránh, nhưng Ngô Hải nắm mông nàng không buông, ghim thứ ấy vào chỗ sâu nhất, hận không thể nhét cả hòn dái vào. Tinh dịch "phụt, phụt, phụt" phun ra, từng dòng từng dòng, bắn hết vào tử cung nàng, vừa nóng vừa nhiều.
Chất lỏng nóng hổi đổ lên cổ tử cung, nóng đến mức Lăng Kiếm Vy thân thể co giật, eo cong lên. Nàng cắn gối, lặng lẽ chảy nước mắt, nước mắt thấm ướt một mảng lớn gối.
Ngô Hải bắn xong, nằm sấp lên lưng nàng thở một hồi, mồ hôi nhỏ lên lưng nàng, rồi rút thứ ấy ra. Chất lỏng trắng từ lỗ huyệt nàng chảy ra, lẫn với tơ máu và nước nhờn, chảy dọc đùi, nhỏ lên ga giường, để lại một vũng trắng đục.
Hắn lăn người nằm sang một bên, thở dài một hồi, mặt đầy mãn nguyện: "Sướng thật......"
Lăng Kiếm Vy nằm sấp trên giường, bất động, như một xác chết. Nàng đầy mình mồ hôi, tóc rối bời, mặt đầy vệt nước mắt và nước bọt dính trên gối, mắt sưng đỏ. Giữa hai chân nhầy nhụa, không phân biệt được là nước nhờn hay tinh dịch, mặt trong đùi toàn vết nước khô. Cặp ngực size G đè trên ga giường, núm vú bị cọ đến sưng đỏ bóng loáng, chạm vào là đau.
Một lúc lâu sau, nàng mới từ từ đứng dậy, động tác cứng nhắc.
Nàng không nhìn Ngô Hải, đi thẳng đến chỗ ghế, cầm y phục, từng món từng món mặc vào. Tay nàng run, mấy lần cúc áo không cài được, ngón tay không nghe lời. Khi mặc yếm, chạm vào núm vú, đau đến mức nàng hít một hơi lạnh.
Ngô Hải nằm trên giường, nhìn nàng mặc quần áo, nhìn tấm lưng trần của nàng, nhìn cặp ngực trễ xuống khi nàng cúi xuống, nhìn nàng khoác yếm, buộc thắt lưng, biến lại thành vị "Hàn Nguyệt kiếm" thanh lãnh như sương – sự thỏa mãn trong lòng suýt tràn ra, mặt đầy nụ cười.
"Nhớ đấy, chúng ta đã thỏa thuận." Hắn mở miệng, giọng lười nhác, "Ngươi giúp ta đoạt vị trí thành chủ, ta thả nghĩa phụ ngươi."
Lăng Kiếm Vy thắt thắt lưng, cầm thanh "Hàn Nguyệt", quay đầu nhìn hắn. Trên mặt nàng không có biểu cảm gì, chỉ có vành mắt đỏ hoe, và khóe miệng rách một chút, rỉ máu.
"Dẫn đường." Nàng nói, giọng bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.