40 Thuốc nói thật
Noi theo làn hương thơm nức bò xuống giường, đi đến ngoài cửa bếp phát hiện bóng lưng khiến người ta vô cùng an tâm vững chãi kia, Tịch Nhan đỏ hoe vành mắt tiến lên ôm chặt lấy người nọ.
Dậy rồi à? Đôi tay bận rộn của A Thước chưa từng dừng lại, cảm nhận được cái đầu cô vùi sau lưng lặng lẽ gật nhẹ, lại tiếp tục hỏi: Nằm mơ à?
Chứa chan nước mắt vùi đầu sâu hơn: Ác mộng.
Đại khái đoán ra được phần nào, A Thước không đáp lời nữa, mặc cho cô ra sức ôm chặt.
Lúc đó... anh có nhớ em không? Ngừng tiếng khóc nức nở, Tịch Nhan lúc này chỉ muốn nghe anh nói chuyện.
Bàn tay nhặt rau khựng lại một nhịp, rồi lập tức tiếp tục: Nhớ đến phát điên, hơn nữa đặc biệt sợ hãi... nhất là sau khi A Viễn trở về anh càng sợ hơn... sợ em giống như mẹ anh, không bao giờ trở về nữa...
Mẹ anh ư?
Ừm... bà ấy... bà ấy là trưởng nữ của một gia tộc ngành y, từ nhỏ đã theo ông ngoại anh học y hái thuốc, để thuận tiện nên thường cải trang thành nam nhi, sau khi gả cho cha anh, thỉnh thoảng cũng sẽ làm vậy. Yết hầu chuyển động một cách khó khăn: Sau này... để hái một loại thảo dược chỉ có ở phương Bắc, anh vừa chào đời không lâu, mẹ đã dẫn theo cậu đến phương Bắc, vì ông ngoại tuổi tác đã cao, cậu lại kinh nghiệm còn non nớt, lúc đó quan hệ hai nước vẫn chưa đến mức tồi tệ như vậy, thông thương qua lại bình thường đều có cả...
Hai cánh tay ôm lấy anh vô thức siết chặt, A Thước cười khổ nói tiếp: Cậu ở trên núi hái thuốc, bị người đi săn vây bắt bắn nhầm đến mức hôn mê, người đó đưa cậu về chữa trị, mẹ anh đương nhiên cũng đi theo... Chưa đợi cậu tỉnh lại, người đó đã nhắm trúng mẹ anh... dùng mạng của cậu để ép bà phải phục tùng.
Trải nghiệm sao mà giống nhau đến thế...
Sau này cậu tỉnh lại, mẹ đã mang thai con của người đó, thế nên cũng thả cậu của anh về. Nghĩ đến muôn vàn chuyện kiếp trước, khóe mắt A Thước hơi ươn ướt: Đáng tiếc cậu không rõ thân phận của người đó, chỉ biết là người quyền quý, cha anh nhiều lần dò hỏi cũng không có kết quả, cuối cùng hai nước giao chiến, lại càng chặt đứt mọi đường lối.
Cho nên... anh chưa từng gặp bà ấy sao? Tịch Nhan khẽ tiếng hỏi han.
Ừm, chỉ nghe kể về bà từ miệng người thân thôi. Buông việc trong tay xuống, xoay người ôm cô vào lòng: Em hiểu anh có bao nhiêu sợ hãi không? Sợ em giống như bà ấy...
Em hiểu, thật sự hiểu mà... Khẽ vỗ vào lưng anh để vỗ về: Đợi cứu được A Viễn ra ngoài, chúng ta liền trở về vườn cây ăn quả có được không?
Vuốt ve mái tóc dài sau gáy cô, A Thước liên thanh đồng ý: Đúng rồi. Từ miệng túi lấy ra một ống xi lanh giao vào tay cô: Đây là thuốc thành thật, dùng để cứu A Viễn đấy.
Thuốc thành thật sao? Tịch Nhan nhíu mày nhìn kỹ ống đồ vật trong suốt kia.
Ừm, loại thuốc khiến người ta nói lời thật lòng.
Tiêu Sở Thần nhất định đã giấu A Viễn cực kỳ kỹ lưỡng, dựa vào họ thì căn bản không thể nào điều tra ra được, chỉ có thể cạy răng từ miệng hắn ta.
Nhưng em lấy đâu ra cơ hội tiếp cận hắn chứ? Trước đó đã phải chịu không ít vấp váp rồi.
Yên tâm đi, hắn nhất định sẽ cho em cơ hội.
Quả nhiên dự tính của A Thước không hề sai sót, ngày hôm sau đi làm Tịch Nhan liền nhận được thông báo về việc đến tổng công ty giao lưu học tập.
Đồng nghiệp đều bảo cô trong họa đắc phúc, vì chuyện bị vu oan giá họa trước đó ngược lại biến thành đối tượng được trọng điểm bồi dưỡng, chỉ có Tịch Nhan biết trọng điểm kia là cái gì...
Cấp trên đưa cho cô một chiếc hộp, bảo là vật nhu yếu phẩm để đi tổng công ty, Tịch Nhan không nghĩ ngợi nhiều mà đón lấy, mới phát hiện có băng niêm phong chỉ giới hạn chính chủ mở ra, trong lòng không khỏi kỳ lạ.
Trốn vào nhà vệ sinh xé băng niêm phong mở hộp giấy ra, đầu tiên nhìn thấy một chiếc thẻ ra vào của tổng công ty, bên trên in ảnh chụp và tên của cô, tiếp theo chính là một cuốn sổ tay giới thiệu về tập đoàn, Tịch Nhan thở phào nhẹ nhõm, thầm mắng bản thân thần hồn nát thần tính, có thẻ ra vào đương nhiên chỉ giới hạn chính chủ mở ra, nhưng vừa cầm cuốn sổ tay lên lật xem, liền bị thứ bị đè dưới cuốn sổ làm cho sợ đến mức kinh tâm động phách.
Một bộ nội y gợi cảm ren màu đỏ tươi... Dưới lớp nội y còn có chiếc vòng tay lục lạc bằng vàng trong giấc mơ kia...