Trở về truyện

Bệ hạ làm nô lệ. - Tái Ngộ

Bệ hạ làm nô lệ.

37 Tái ngộ

Mệt quá…… để tôi ngủ thêm một lát đi……

Kéo chăn lên che bớt ánh mặt trời đang rọi vào mi mắt, Tịch Nhan toàn thân rã rời từ đầu đến chân lúc này chỉ muốn ngủ nướng thêm một chút.

Nhưng tiếng mở cửa phòng lại đang đập tan ý nghĩ xa xỉ ấy của cô.

Theo bản năng quấn chặt chăn quanh người, cô mới nhận ra ngoại trừ giày mang dưới chân thì quần áo trên người không thiếu một món nào.

"Cô Tịch, cô tỉnh rồi à?" Chẳng ngờ người đẩy cửa bước vào lại chính là Tô Minh Ý.

"Ờ…… ừm……" Hất chăn bước xuống giường, cô mới phát hiện mình đang ở trong một căn phòng tổng thống của khách sạn.

"Tối qua cô say khướt, Tiêu tổng bảo tôi đưa cô lên đây nghỉ ngơi."

Đi đến gần cửa sổ nhìn xuống, hóa ra đây chính là khách sạn nơi tổ chức tiệc liên hoan: "Là anh…… đưa tôi đến đây sao?"

"Ừm." Câu trả lời ngắn gọn súc tích.

Nhìn về phía chiếc giường vẫn còn vương hơi ấm của mình, chẳng hề có một chút dấu vết nào của việc ân ái.

"Cảm ơn anh……"

"Tôi khuyên cô lần sau đừng cố tỏ ra mạnh mẽ nữa." Lời khuyên bảo thật lòng đến thế.

"Ừm, tôi hiểu rồi."

"May mà là cuối tuần, cô về nhà nghỉ ngơi thêm đi."

Gật gật đầu rồi rời khỏi căn phòng, có lẽ trong mắt Tô Minh Ý, Tịch Nhan lúc nào cũng ngơ ngác khờ khạo, thế nên anh hoàn toàn không nhận ra tâm trạng đang cận kề bờ vực sụp đổ của cô.

Không một ai có thể thấu hiểu được cảm giác như sắp phát điên lên của cô lúc này……

Đầu óc mụ mị quay về đến trước cửa nhà, nhìn thấy người đang đứng trước mặt mình, Tịch Nhan đã chẳng thể phân biệt nổi đây là hiện thực hay là ảo giác,

chỉ biết ôm chầm lấy anh mà khóc nức nở.

"Em xin lỗi…… đáng lẽ em phải nghe anh giải thích……"

"Không sao đâu, chúng ta vào nhà rồi nói." Anh xót xa vuốt ve sau gáy cô, dìu cô vào trong nhà.

Như tìm được nơi để trút bỏ gánh nặng, Tịch Nhan rúc vào lòng anh mà khóc lóc thảm thiết.

Hiểu rõ tình trạng tinh thần của cô, A Thạc chỉ lẳng lặng ôm chặt lấy người con gái ấy.

Cho đến khi tiếng khóc nhỏ dần, chỉ còn lại những tiếng nấc nghẹn ngào khe khẽ, A Thạc mới từ tốn lên tiếng: "A Viễn nói muốn đến khuyên em quay về, nhưng ngay sau đó liền mất liên lạc, anh đoán là đã xảy ra chuyện nên mới vội vã chạy đến đây."

"A Viễn…… thật sự đang trong tay Tiêu Chấp Thần sao?" Nghe vậy, sắc mặt Tịch Nhan đầy kinh hãi.

"Đoán chừng là thế……" A Thạc liền lên tiếng an ủi: "Nhưng Tiêu Chấp Thần chắc là không đối xử quá tệ với cậu ấy đâu."

Nhìn vào ánh mắt đầy nghi hoặc của cô, A Thạc tiếp tục giải thích: "A Viễn ở kiếp này là hậu duệ của Tiêu Chấp Tinh."

"Các anh…… rốt cuộc là có chuyện gì thế này?" Cô vốn đã ở bên bờ vực điên loạn lại càng thêm mơ hồ.

"Sau khi em và A Viễn đến Bắc Quốc, hai người liền bị hai anh em họ giam cầm, Tiêu Chấp Tinh liên tục dùng thuốc với A Viễn, còn Tiêu Chấp Thần thì lấy A Viễn ra để uy hiếp em." Nhắc lại chuyện tiền kiếp, A Thạc không khỏi bùi ngùi thở dài: "Sau đó…… em mang thai con của hắn, liền lấy đứa trẻ ra để cầu xin hắn thả A Viễn về……"

Chẳng trách lần ở trong văn phòng đó, Tiêu Chấp Thần lại bảo hắn chính là cha của con cô.

"Sau khi A Viễn trở về, tụi anh luôn tìm mọi cách để giải cứu em, nhưng quân đội hai bên cứ mãi ở thế giằng co…… Cuối cùng, chính em đã tự mình trốn về được."

"Chính em sao?" Bản thân lại có thể trốn thoát khỏi tay Tiêu Chấp Thần, Tịch Nhan không tài nào tin nổi: "Em đã trốn ra bằng cách nào?"

"Em nhất quyết không chịu nói, thế nên tụi anh đều không rõ." A Thạc thở dài: "Em đã dẫn theo một người đàn ông và một bé gái sơ sinh trở về, người đàn ông đó, nếu anh không đoán sai thì chính là bạn trai cũ của em."

"A Thành sao?" Sao lại có liên can đến anh ấy nữa chứ?

"Ừm, anh ta là người đã cứu em trong lúc em bỏ trốn, thậm chí còn hộ tống em và con gái trở về, anh ta không biết thân phận của em, em lừa anh ta rằng chồng mình đã chết nên dẫn con về quê, anh ta liền muốn cả đời chăm sóc cho mẹ con em." Nói đến đây A Thạc cười khổ: "Còn em thì sao, lại tùy tiện hứa hẹn với người ta, bảo mình đã không còn thân ngọc băng thanh nên làm khổ một người tốt như anh ta, nếu có kiếp sau nhất định sẽ dùng tấm thân trọn vẹn để báo đáp ân tình, thế nên kiếp này anh ta chính là người đàn ông đầu tiên của em."

"Hả?"

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.