Trở về truyện

Bệ hạ làm nô lệ. - Sợi Chỉ Đỏ

Bệ hạ làm nô lệ.

42 Sợi chỉ đỏ

"Không thể nào ngày nào cũng mặc được chứ…… Với lại……" Tịch Nhan không dám nói ra miệng, thứ đó căn bản không che được đầu ngực, làm sao mà đi làm được.

"Với lại cái gì?" Gã chống tay lên bàn làm việc cúi người xuống, tiến sát vào môi cô từ dưới lên mà hỏi.

Cảm nhận được hơi thở của gã, cô liền thụt lùi lại, nhưng rồi lại bị gã kéo trở về.

Sau vài tiếng lách cách tìm kiếm đồ đạc, một luồng lành lạnh khẽ quẹt qua trên ngực cô.

Đó là…… kéo sao!?

"Anh muốn làm gì?" Toàn thân cô run lên định giãy giụa, nhưng lại ngại đôi mắt đang bị bịt kín nên không dám động đậy bừa bãi.

Mũi kéo khều lấy một bên dây áo, một tiếng "sột" vang lên liền đứt đoạn "Chất lượng cũng chẳng ra làm sao…… Thử bên còn lại xem."

Hai dây áo đều đứt sạch, chỉ còn lại cúp áo che hờ.

Đầu ngón tay nóng rực miết qua vùng da mỏng giữa hai bầu ngực của cô, kéo sợi vải nhỏ nối liền hai cúp áo lên.

Lại thêm một nhát kéo, áo lót vỡ thành mấy mảnh vụn rơi rụng.

"Sau này chỉ được mặc đồ tôi tặng em, nghe rõ chưa?"

Người đang bị nỗi sợ hãi bao trùm vội vàng gật đầu, Tiêu Sở Thần dùng hai lòng bàn tay đỡ lấy phía sau bầu ngực cô, ngón cái vê vê đầu ngực đang dần cứng lên kia, rồi lại một lần nữa hôn lên môi cô.

Trong thế giới tăm tối, tất cả các giác quan đều được phóng đại vô hạn, giữa những cái nhào nặn trêu chọc của gã, đầu ngực của Tịch Nhan vừa đỏ vừa cứng.

Nếm gặm đôi môi và chiếc lưỡi của cô đã đời, Tiêu Sở Thần chộp lấy một cuộn đồ trên bàn nhét vào tay cô "Yên Yên đoán xem đây là cái gì nào?"

"Thì…… sợi chỉ cotton dùng để đóng tập báo cáo chứ gì……" Loại chỉ cotton mỏng màu đỏ rất bình thường mà cô vẫn hay dùng mà thôi.

Rút sợi chỉ cotton ra quẹt về phía đầu ngực cô, Tịch Nhan hoảng sợ rụt lại, Tiêu Sở Thần liền nở một nụ cười xấu xa mà cô không nhìn thấy được.

Bên tai truyền đến từng trận tạp âm nhỏ vụn, đầu ngón tay của Tiêu Sở Thần lại chạm lên đầu ngực đang đứng thẳng của cô.

Dùng sợi chỉ cotton quấn quanh đầu ngực vài vòng rồi thắt nút lại, đầu còn lại chừa ra một đoạn dài bằng cùi chỏ.

Gã khẽ giật hai sợi chỉ cotton trong tay, Tịch Nhan ngay lập tức rên rỉ "Á……"

Hai hạt đầu ngực giống như bị người ta dùng lực giật nheo, trong cơn tê dại xen lẫn chút đau nhói nhè nhẹ, nhưng lại có một thứ khoái cảm kỳ diệu.

Bế người đặt trở lại mặt đất, Tiêu Sở Thần lại giật giật sợi chỉ cotton, dẫn dắt cô tiến về phía trước.

Cảm nhận được gã muốn đưa mình rời khỏi văn phòng, Tịch Nhan dùng hai tay che ngực, liền bị gã ra lệnh bắt phải buông ra.

Tuy rằng không nhìn thấy, nhưng cô cũng có thể tưởng tượng ra trạng thái lúc này của mình, mặc chiếc áo sơ mi phanh rộng bị giật đầu ngực mà bước đi trong văn phòng, nhục nhã biết bao nhiêu, thế nhưng trớ trêu thay chiếc quần lót của cô đã ướt sũng.

Không biết từ lúc nào hai người đã bước vào trong thang máy, Tiêu Sở Thần lập tức lột phăng váy và quần lót của cô xuống, ép người cô vào vách kim loại mà hôn khắp toàn thân.

Thang máy dường như vận hành đi xuống vô tận, tiếng chuông báo hiệu đã đến nơi cuối cùng cũng vang lên giữa nụ hôn dài dằng dặc của gã.

Được gã kéo ra khỏi thang máy, trước mắt vẫn là một mảnh đen kịt, Tịch Nhan không biết mình đang ở nơi nào, chỉ nghe thấy tiếng động nhỏ phát ra từ các thiết bị điện tử.

Cô gái bị buộc hai sợi chỉ đỏ trên đầu ngực, đột nhiên từ phía sau bị ép vào một bức tường lạnh ngắt.

Loại cảm giác đó…… không giống tường xi măng, ngược lại có chút giống gương hoặc là thủy tinh hơn……

Vật to lớn cách một lớp quần tây ma sát vào bờ mông cô, gã vươn tay ra phía trước chộp lấy hai sợi chỉ đỏ, lại là những cái giật liên tục.

"A, a…… á……" Bị giật đến mức bên dưới nước dâm chảy ròng ròng, Tịch Nhan xoè hai lòng bàn tay chống vào bức tường cao trước mặt mà rên rỉ.

"Đồ dâm phụ nhỏ." Gã cười liếm mút vành tai cô "Đầu ngực vẫn nhạy cảm như thế, em không nhớ rõ sao? Hồi trước chỉ chơi mỗi đầu ngực thôi là em đã lên đỉnh rồi."

Là không nhớ rõ, nhưng đã từng mơ thấy, đôi gò bồng đảo bị buộc thành lồng ngực, còn bị gã chơi đến mức tiểu không tự chủ……

"Nói đi, Yên Yên chính là một con dâm phụ nhỏ." Nói xong lại giật một cái.

"Á…… Yên Yên…… là dâm phụ nhỏ……"

Hưng phấn dùng hai ngón tay thọc vào chiếc miệng nhỏ của cô, không ngừng quấy phá chiếc lưỡi mềm mại, nước bọt cùng nước dâm cùng nhau nhỏ giọt xuống đất.

"Dâm phụ nhỏ muốn ăn gậy thịt rồi phải không?"

TruyenC

Copyright © 2026 TruyenC.