36 Chương 7: Truyện ngắn dài tập - Phần 30
Trưa hôm đó, trời mưa tầm tã, rất nhiều người không đến thư viện đọc sách mà chọn ở lại ký túc xá trùm chăn ngủ. Hai người bước vào thư viện, diện tích nơi này rộng như một sân bóng rổ, nhưng hôm nay người đến đọc sách chưa đầy một phần ba so với ngày thường, chỉ có mười mấy người. Cô mặc một chiếc váy liền thân màu trắng, phần thân trên bó sát còn tà váy bên dưới xòe rộng, tết hai bím tóc dài. Anh ta đi theo sau cô vào khu vực chọn sách, thấy xung quanh không có ai làm phiền, liền tiến lại gần bắt chuyện với cô.
"Chào cậu, mình là La Thành, học lớp ba. Chúng mình làm quen được không?" La Thành mỉm cười nói.
"Không cần đâu, tôi còn phải đọc sách." Khương Cầm Nguyệt từ chối.
"Vậy sao? Thế tôi có thể thỉnh giáo cậu một bài toán không, công thức này tôi không hiểu lắm." La Thành mở cuốn sách bài tập giơ lên trước ngực. Nghe nhắc đến toán học, cô liền hạ cuốn sách đang đọc xuống.
Nhìn vào công thức trong sách bài tập, cô bắt đầu giải thích cho La Thành. Hai người bốn mắt nhìn nhau, La Thành bắt đầu thôi miên cô. Chưa đầy một phút sau, cô ngừng nói, đứng im lặng phăng phắc. Anh ta ghé sát tai Khương Cầm Nguyệt nói nhỏ:
"Ở đây đông người, chúng ta đổi chỗ khác, cậu tiếp tục dạy toán cho tôi nhé." La Thành nói, sau đó hai người rời khỏi trường học.
La Thành mua một căn hộ chung cư ở tầng hai, cách trường cấp ba chưa đầy ba trăm mét. Rất nhiều nữ sinh bị anh ta thôi miên đều bị xâm hại trong căn nhà này. Hai người đi lên tầng hai, bước vào trong, anh ta dắt bàn tay nhỏ nhắn của Khương Cầm Nguyệt vào phòng ngủ, đẩy cô ngã xuống giường. Tay anh ta luồn vào trong váy giật chiếc quần lót ra, vạch hai đùi cô ra, lộ ra răng nanh cắn xuống âm vật của cô. Khương Cầm Nguyệt liền biến thành nô lệ tình dục của anh ta, sau đó anh ta giải trừ thôi miên. Cô chủ động ôm lấy dương vật của La Thành, dùng lưỡi liếm láp. Anh ta ấn đầu Khương Cầm Nguyệt, dùng sức đâm mạnh dương vật vào miệng cô.
"Ưm ưm~~~ Ưm ưm~~~ Ưm ưm........" Miệng nhỏ của Khương Cầm Nguyệt bị dương vật lấp đầy, lưỡi không còn không gian để cử động.
"Hoa khôi lớp một, cô gái mà bao nhiêu công tử ca theo đuổi không được, bây giờ chẳng phải cũng đang ngậm dương vật của tao sao, ha ha~~" La Thành hài lòng cười lớn.
Sau đó anh ta đẩy Khương Cầm Nguyệt ngã xuống giường, nhấc hai chân cô gác lên vai mình, dương vật đâm thẳng vào trong tiểu huyệt, nhẫn tâm đâm rách màng trinh, hoàn toàn không hề thương hoa tiếc ngọc mà nhanh chóng dập vùi.
"A a~~~ Chủ nhân, chủ nhân, bên dưới của em đau quá đau quá, có thể đừng đâm nữa không, a a a......" Khương Cầm Nguyệt đau đớn cầu xin anh ta, tay chỉ biết túm chặt ga trải giường để nhịn đau.
"Lần đầu tiên đều như vậy, dần dần em sẽ quen và thích mê cảm giác làm tình này thôi, ô ô~~~~~" Tốc độ đâm vào tiểu huyệt của La Thành không hề giảm lại.
"A a a..... Em biết rồi chủ nhân, em sẽ nhẫn nhịn, chủ nhân cứ thỏa sức bắn ra đi, a a a..... A a a....." Khương Cầm Nguyệt rất biết điều, túm chặt ga trải giường hét lên.
Sau khi làm tình mấy chục phút, anh ta bắn tinh. Khi rút dương vật ra, từ trong tiểu huyệt chảy ra dòng tinh dịch lẫn máu, còn khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương Cầm Nguyệt thì đỏ bừng. Sau khi lau sạch tinh dịch trong tiểu huyệt, La Thành bảo cô về trường trước. Cô đi bộ trở lại thư viện trường ngồi đọc sách, hoàn toàn quên mất việc mình vừa bị La Thành xâm hại. Lúc này đã xử lý xong Khương Cầm Nguyệt, mục tiêu tiếp theo chính là mẹ của cô ta. Chủ nhật, Khương Cầm Nguyệt hẹn anh ta đến nhà mình làm khách. Bố cô dạo này bận rộn công việc, hiếm khi ở nhà. Vợ ông biết chồng có người phụ nữ khác bên ngoài, nhưng để con gái có một gia đình trọn vẹn, bà đành nhắm một mắt mở một mắt. Khi La Thành đến, mẹ của Cầm Nguyệt tiếp đãi anh ta rất khách sáo, bảo người chuẩn bị trà chiều cho họ.
"Các cháu uống trà và ăn bánh nhé, bác lên lầu đây, có cần gì cứ gọi quản gia là được." Bạch Lộ Thi đứng dậy lên lầu. "Phụ nữ, cao 1m75, ngực cúp D, 37 tuổi, bảo dưỡng rất tốt, da mặt bóng bẩy đàn hồi, ngón tay thon dài như ngọc trắng mịn màng, uốn tóc xoăn gợn sóng, dưới mắt phải có một nốt ruồi, ngoại hình trông rất mê người."
Lúc này Khương Cầm Nguyệt đang ở trạng thái nô lệ tình dục, nói cười vui vẻ với La Thành như ngày thường, sau đó dẫn La Thành đi tham quan nhà mình. Khi đi đến tầng hai, anh ta nghe thấy tiếng rên rỉ tự sướng của mẹ Cầm Nguyệt. Dù tiếng động rất nhỏ nhưng thính giác của La Thành nhạy bén gấp đôi người bình thường, anh ta lại nảy ra ý định chinh phục người phụ nữ này trước, thế thì càng vui.
Vừa nghe thấy tiếng rên rỉ của mẹ cô, dương vật bỗng nhiên có cảm giác, liền hỏi Khương Cầm Nguyệt xem có nơi nào kín đáo không. Cô biết chủ nhân lại muốn làm tình, liền dắt La Thành đến phòng tập gym của bố. Nơi này có cách âm, bình thường cũng không có ai tới.
"Chủ nhân, ở đây rất kín đáo." Khương Cầm Nguyệt kéo khóa kéo phía sau chiếc váy liền thân, cởi phăng quần áo xuống, chỉ còn lại đồ lót.
Anh ta ôm chặt lấy Khương Cầm Nguyệt rồi cưỡng hôn nồng nhiệt, lưỡi hai người quấn lấy nhau, tay nhào nặn bầu ngực chưa phát triển hoàn toàn, giật phăng áo ngực rồi cúi đầu bú mút núm vú. Khương Cầm Nguyệt cởi bỏ toàn bộ quần áo trên người anh ta, quỳ xuống bú cu cho anh ta. Dương vật đã ướt đẫm, anh ta bế bổng cô lên đặt lên thiết bị tập gym, vạch hai đùi cô ra rồi đâm dương vật vào. Lần này biểu cảm của Khương Cầm Nguyệt tốt hơn lần đầu rất nhiều, ngoại trừ vài cái đâm đầu tiên hơi đau, lúc sau đã lộ ra vẻ mặt sung sướng.
"Ưm á..... Ưm ừm~~~~ Chủ nhân, lần này em có thể cảm nhận được cảm giác sướng đó rồi, a a a…… Chủ nhân thật sự sướng quá đi~~ Đâm sâu thêm chút nữa đi a a……" Khương Cầm Nguyệt phát ra tiếng rên rỉ rất dâm đãng.
"Con đĩ dâm đãng này, ngày thường ở trường thì giả vờ thanh thuần, bị dương vật nện một trận là hiện nguyên hình ngay nhỉ, ô ô ô……." La Thành nói.
"Không phải đâu, người ta chỉ là con đĩ nhỏ của chủ nhân thôi, a a a….. Chủ nhân cứ tiếp tục đập đi, lồn dâm vẫn muốn nữa, a a a….." Khương Cầm Nguyệt vừa rên rỉ vừa gào lên.
Trong phòng tập gym làm tình hơn một tiếng đồng hồ, quản gia không thấy họ đâu liền đi tìm khắp nơi. Sau khi bắn tinh, hai người từ trên lầu đi xuống thì gặp quản gia đang tìm mình, Khương Cầm Nguyệt liền nói là dắt bạn vào phòng gym tập luyện. Quản gia vừa làm xong bánh ngọt, mời họ vào ăn. Đến buổi chiều, La Thành rời khỏi nhà cô, lúc này Khương Cầm Nguyệt về phòng nghỉ ngơi, khi tỉnh dậy hoàn toàn không nhớ gì về chuyện vừa xảy ra.
Khi về đến nhà, anh ta thấy mẹ đang ở phòng khách hút máu của một nô lệ tình dục, hai người phụ nữ khỏa thân trên ghế sofa. Cốc Nhan Hân vừa hút máu ở mặt trong đùi của nô lệ tình dục, lưỡi thỉnh thoảng lại liếm láp tiểu huyệt của ả, nhìn đến mức dương vật của La Thành cứng ngắc. Anh ta móc dương vật ra khỏi quần, túm lấy tiểu huyệt của mẹ rồi đâm mạnh vào. Lúc này bà mới phản ứng lại, quay đầu nhìn ra sau.
"La Nhi con làm cái gì vậy, rút dương vật ra, ưm á~~~" Cốc Nhan Hân kinh hãi nói.
"Làm gì á, dương vật đều đã đâm vào trong tiểu huyệt của mẹ rồi, mẹ nói xem con làm gì?" La Thành ấn bà nằm đè lên người nô lệ tình dục, túm lấy mông mẹ dùng sức đâm từ phía sau.
"Không được như vậy, chúng ta là mẹ con, như vậy là loạn luân, a a a….. Rút ra đi La Nhi, ưm ya ya~~~" Cốc Nhan Hân gào thét nói.
"Bố đã không còn nữa, bây giờ con chính là chủ gia đình, là nam tước. Mẹ có thân hình đẹp thế này không để con nện thì phí quá, hôm nay con trai sẽ cho mẹ sướng một trận đã đời." La Thành bế bà vào phòng ngủ đè lên người bà, dương vật không ngừng nện vào tiểu huyệt của bà.
"A a…. Đừng mà~ Chúng ta không thể loạn luân, mau rút ra đi La Nhi, a a a……." Cốc Nhan Hân đã đau lòng bật khóc, nhưng anh ta thèm chấp nhận điều đó.
Anh ta ngậm lấy bầu ngực bú mút sữa huyết của bà, đau đến mức Cốc Nhan Hân dùng sức cào cấu vào lưng con trai, để lại trên lưng anh ta từng vệt móng tay rớm máu, nhưng một lúc sau vết thương lại tự phục hồi như cũ. La Thành ghé sát tai mẹ nói nhỏ:
"Mẹ cũng sinh cho con một đứa con đi, được không mẹ Cốc Nhan Hân?" La Thành nói xong liền bắn tinh dịch vào trong, bà hoảng sợ muốn dùng lực đẩy ra nhưng đã không kịp nữa.
"Đừng, đừng, mau rút ra, a a a….. Nóng bỏng quá, con dám bắn vào trong người mẹ, mẹ hận con, a a a……." Cốc Nhan Hân bị cú bắn này làm cho hoàn toàn tuyệt vọng, đau đớn tột cùng.
La Thành đứng dậy cũng không thèm để ý đến bà mà đi tắm. Cốc Nhan Hân nằm trên giường đau lòng chảy nước mắt, tinh dịch bên dưới từ từ chảy ra khỏi tiểu huyệt. Lúc này nô lệ tình dục khẽ mở cửa bước vào muốn an ủi nữ chủ nhân, Cốc Nhan Hân lúc này trong lòng đang ôm một cục tức liền chộp lấy nô lệ tình dục, cắn phập vào cổ ả hút máu. Máu của nô lệ tình dục nhanh chóng bị hút cạn, biến thành một cái xác khô. Cốc Nhan Hân đi vào phòng thay một bộ quần áo giản dị, rời khỏi nơi đau lòng này. Đến khi La Thành bước ra thấy trong phòng có một cái xác khô, anh ta cũng không bận tâm, quan sát trong nhà không thấy bóng dáng của mẹ, còn tưởng bà ra ngoài khuây khỏa.
Những ngày tiếp theo, Cốc Nhan Hân không hề về nhà, cũng không giết người hút máu bừa bãi ở bên ngoài, cuối cùng chống đỡ không nổi mà ngất xỉu trên đường lớn. Lúc này có một giọng nói gọi tên bà, do hôn mê quá nặng nên hoàn toàn không nhìn rõ người này là ai.
"Cốc Nhan Hân cô tỉnh lại đi, tỉnh lại đi." Mao Chính Khải bế bà về nơi ở của mình.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Mao Chính Khải đã nhận ra bà đã biến thành ma cà rồng, cho nên không dám đưa đến bệnh viện, đưa bà về nơi ở của mình, sau đó lấy dao rạch cánh tay truyền máu. Sau khi cho bà uống máu, Cốc Nhan Hân từ từ tỉnh lại, nhìn thấy anh ta mặc đạo phục là người của phái đối địch liền muốn tấn công, mới phát hiện trên người đã bị dây thừng pháp thuật trói chặt.
"Cốc Nhan Hân yên tâm, tôi sẽ nhanh chóng giúp cô giải trừ phong ấn." Mao Chính Khải lập đàn làm phép trong phòng.
Một luồng kim quang chiếu vào Cốc Nhan Hân, toàn thân tỏa ra tử khí. Anh ta bỏ vào miệng bà một viên dược đan bắt nuốt xuống, lấy ra mười cây kim châm đâm vào mười đầu ngón tay của bà. Dưới sự thúc đẩy của dược lực, máu xác chết trong cơ thể Cốc Nhan Hân từ từ chảy ra từ mười đầu ngón tay, một tiếng sau cuối cùng cũng hoàn tất. Cởi trói dây thừng pháp thuật, anh ta bế bà lên giường nghỉ ngơi, anh ta cũng không biết có thành công hay không, chỉ biết túc trực bên cạnh bà, nếu không thành công thì Mao Chính Khải chỉ đành tiễn bà lên đường.
Mãi đến sáng hôm sau, Cốc Nhan Hân cuối cùng cũng tỉnh lại. Mao Chính Khải tay cầm bảo kiếm bước tới, quan sát khí sắc và giọng nói của bà đã hoàn toàn khôi phục lại bình thường. Mao Chính Khải vào bếp rót một bát thuốc bưng lên.
"Cô tỉnh rồi à Cốc Nhan Hân, bây giờ cảm thấy thế nào rồi?" Mao Chính Khải đi tới bên giường hỏi, bà nhìn thấy hóa ra là cố nhân.
"Là anh cứu tôi sao, đây là đâu?" Cốc Nhan Hân đã khôi phục lại ký ức, thoát khỏi khế ước của ma cà rồng.
"Không thì ai nữa, cũng may là tôi phát hiện ra cô, nếu không chẳng biết cô còn xảy ra chuyện gì nữa đâu. Nào, uống thuốc đi, rốt cuộc cô đã xảy ra chuyện gì mà lại bị nhiễm virus ma cà rồng?" Mao Chính Khải đưa thuốc cho bà.
"Sau khi tôi phát hiện ra con ma cà rồng đó, liền đánh nhau với nó, cuối cùng bị nó gài bẫy, chuyện sau đó tôi hoàn toàn không có ký ức gì nữa." Cốc Nhan Hân uống cạn bát thuốc.
"Hóa ra là vậy, lần này coi như cô mạng lớn gặp được tôi, để giải trừ lời nguyền trên người cô, tôi đã phải dùng đến bí pháp bản môn, cũng may là có tác dụng." Mao Chính Khải đắc ý nói, thực ra đây cũng là lần đầu tiên anh ta sử dụng, không có nắm chắc phần thắng cho lắm.
"Cảm ơn anh rất nhiều, Mao Chính Khải, trước đây có chỗ nào thất lễ với anh mong anh lượng thứ cho." Cốc Nhan Hân định ngồi dậy tạ ơn thì được anh ta đỡ lại.
"Cô bây giờ còn rất suy nhược, nghỉ ngơi nhiều vào, muốn cảm ơn thì đợi khỏe hẳn rồi mời tôi một bữa sơn hào hải vị là được." Mao Chính Khải cười lộ ra tám chiếc răng trắng bóc, chọc cho Cốc Nhan Hân cũng phải bật cười.
"Được rồi, muốn ăn gì cứ việc gọi." Cốc Nhan Hân cười nói.
La Thành dạo này thường xuyên đến nhà Khương Cầm Nguyệt, cũng rất được Bạch Lộ Thi yêu mến, bà còn kể cho họ nghe về thời hoàng kim làm diễn viên trước đây của mình. Buổi tối còn giữ La Thành lại qua đêm. Đêm khuya thanh vắng, Bạch Lộ Thi lại bắt đầu tự sướng trong phòng, cầm cây gậy rung điện tử từ từ đâm thọc vào tiểu huyệt, trứng nhảy rung bần bật ở âm vật.